Kiếp Người … Đời Lính …

 

Hoàng Nhật Thơ

 

 

Sáng  mở  mắt  thức  dậy  đi  cày  trả   nợ  áo  cơm,  tối  lên  giường nhắm mắt khép lại,  thêm một ngày trôi qua của đời người, hay là khép lại  cánh cửa trần gian vĩnh viễn nào ai biết … Mỗi ngày chạy  đua  với  thời   gian  trong  cái   ṿng  tṛn  nhỏ  bé  chỉ  có  12  con  số  với  bao  nhiêu  việc,  ngày  này  sang ngày khác đă  vương lại “dấu chân chim” nơi  khóe  mắt,   thời  gian  vùn  vụt  lướt  qua  in  hằn trên  vầng  trán những  nếp  ưu  tư,  trăn  trở  quê  hương, dân tộc  vẫn  c̣n đang ngập ch́m trong thiên đàng máu  của  lũ  bạo quyền Cộng sản Việt Nam. “Trách Nhiệm” chưa hoàn thành mà  đă gần hết một kiếp người, gót giày saut  viễn xứ  đang di hành về  hướng nghĩa  trang  mà  cố  quốc  vẫn  dặm  trường  cách  trở …!

 

Đời  người  chỉ  là  thoáng  phù  du … nhưng thoáng phù du đó là cả một  chiều  dài  ngụp  lặn  bể  dâu  trong  cuộc  sống, thăng trầm trong ḍng lịch sử   quê   hương … những  tháng  ngày  vô   tư   nô   đùa  của   tuổi  thơ,  những năm  dài  mài  đủng  đáy  quần trên  ghế  nhà trường, những ngày ṃn  gót  giày  xuôi  ngược sông hồ làm người lính ǵn giữ quê hương … thời  gian đă  mang đi tất cả chỉ  để lại hai chữ “dĩ văng” buồn  tênh và  phần  đời  viễn  xứ  buốt  đau …!

 

 

Hằng  ngày  dành  chút  th́   giờ   lặng  lẽ  đi   vào  ḍng  tiềm  thức, lục  lọi  t́m  kiếm những trang “KBC” c̣n  vương lại  trong chiếc balô “kư  ức”  kể  từ  ngày  găy  súng,  để  mà  thương,  để  mà  nhớ  những ngày  khoác  chinh  y …  Để  “Tưởng Niệm”  những  người  trong  một  chuyến quân hành  măi  măi  không  trở  về … những chuyến  hải  hành  ra  khơi  không bao  giờ  trở  lại  cập  bến … những  phi  vụ  miên  viễn không trở  lại  hạ  cánh chạy  dài  trên  phi  đạo … những “Kinh Kha”  thời  đại  trong  công tác vượt tuyến, xâm  nhập mật  khu  của  giặc  và  trở   thành  những   chiến   sĩ    vô   danh;  Để   “Vinh  Danh-Tri   Ân”  những người  đă  đem  máu đào tô  thắm Lá Cờ Hồn Thiêng Sông Núi, đem  ḍng  máu  đỏ   làm  mạch sống cho  cả  Miền Nam Việt  Nam … những  người  đă  đem  cánh  tay, cái  chân làm hàng  rào  bảo  vệ  hai  chữ  Tự  Do cho  quê  hương … những  người  hy  sinh  cặp mắt  làm  ánh   hỏa   châu   soi   sáng  chiến   trường   cho   đồng   đội   dựng   cờ   chiến  thắng. Nói  tóm lại … Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa từ  hậu phương ra  đến tiền  tuyến,  người  đóng  góp   sinh mạng,  kẻ  góp một  phần thân thể,  người góp máu, kẻ đổ mồ hôi, kẻ công người lao bảo toàn “Danh Dự”,  chu  toàn “Trách Nhiệm ” bảo  vệ “Tổ  Quốc”  cho  đến  một  ngày …

 

Một  ngày  nhớ  để  mà  đau … ngày  Miền Nam Việt Nam bị  người bạn đồng minh bức tử, Người Lính VNCH bị  trói  tay  trong thế  chiến lược  trên  bàn  cờ   chính  trị   của  hai  khối  Tư  Bản  và  Cộng  Sản ; Ngân khoản 300  triệu  đô  viện  trợ  khẩn  cấp  về  mặt  quân  sự  theo yêu  cầu của  chính phủ  VNCH trong cơn hấp hối,  cũng bị  người  bạn đồng minh nhẫn tâm làm ngơ … để  rồi  ngày 30/04/1975 đă  trở  thành ngày  đại  tang của  quê hương, dân tộc ! Ôi … Việt Nam Cộng Ḥa  là  một tiền đồn  tự   do  với   một  quân  đội   hùng   mạnh,  thiện  chiến  ngăn  chận  sự  bành  trướng   của   chủ   nghĩa  cộng  sản   nơi   vùng  Đông   Nam   Á;  trong suốt hai  mươi  năm đă sụp đổ tang thương chỉ  v́  300 triệu  đô !

 

30/04/1975,  một  ngày   tàn  chinh  chiến  thương  đau,  uất  nghẹn, tang tóc … Mẹ Việt Nam xót  xa, tan  nát cơi  ḷng nh́n những đứa con yêu   của  Tổ   Quốc   hiên   ngang   đi   vào   lịch  sử … một  số  hối   hả,  kinh  hoàng  rời  bỏ quê hương … một  số  rút  vào  rừng lập chiến khu  phục  quốc  tiếp  tục  chiến  đấu … hàng  trăm  ngàn  lê  lết  bên  lề  cơi  sống  trong  cặp  mắt  hận  thù   của  kẻ   mang  danh  “giải phóng” … hàng trăm ngàn đứa con “dại khờ” lần lượt khăn gói  đi  vào  cạm bẫy giết  người  trong  chính sách  gian  trá  “một  tháng  học tập cải   tạo”  của  lũ   cộng  sản  độc   ác,  gian  tà,  khát  máu,  điêu  ngoa,  xảo  trá. “Một  tháng học  tập” đó  đă  bị   lũ “đỉnh  cao  trí  tuệ” “giải  phóng”  thành  vài   năm  cho  đến  gần  20  năm  tùy   theo  cấp  bậc,  chức  vụ,  ban  ngành  …  Hơn  hai   trăm  ngàn  đă  nhắm  mắt   vĩnh  viễn  trong  các  trại  tù  khổ  sai,  khắc  nghiệt  v́  bị  tra   tấn,   bỏ  đói,   thủ  tiêu,  cưỡng bức  lao động quá  sức  người, bệnh hoạn không được chữa  trị,  vượt ngục không thành, một số đă tự tử trong cơn uất nghẹn tột cùng !

 

Những  người  tù  “ngă  ngựa”  may  mắn  c̣n  thoi  thóp,  lần  lượt  rời   khỏi  trại  tù  “cải  tạo”  để   bước  vào  nhà  tù  “quê  hương” với  lư   lịch  “ngụy”  lê   tấm  thân  tàn,  ma  dại  dưới   sự   "quản  chế"   của   đám  quỷ   đỏ   địa  phương  trong  cái   chế   độ   bạo  quyền,  thù   hằn,  phi   nhân, vô  thần, khát  máu,  độc  tài, độc  ác, gian  trá  và  ngu  dốt. Với   mảnh  bằng  tốt   nghiệp  “cải  tạo”  kèm  theo   lư   lịch  “ngụy”,  nên  đi   đến  nơi  nào  xin  việc  làm  cũng “được” ….  từ  chối, thôi  th́  đành  cầm  cái  mảnh  bằng  lót  “bàn  tiếp  hậu” ngồi  nơi  góc  đường vá  xe,  đạp  xích  lô,  kéo xe  cây,  khuân  vác .v..v… để  đỡ  gánh nặng kinh tế  cho cha mẹ, vợ con trong cái "thiên đàng" “xuống hố cả  nước”.

 

Cái   mảnh  bằng  “cải  tạo”  với   lư  lịch  “ngụy”  bị   lũ  cộng  sản ngu   dốt,  căm  thù   “giải  phóng”  ra  ngoài  cuộc  sống  của  xă  hội,  bỗng  trở   thành  vị   cứu   tinh   khi   chính  phủ   Hoa  Kỳ   dưới   thời tổng  thống  Ronald  Reagan  đón  nhận  vào  Mỹ   theo   diện   tị   nạn  chính  trị  trong  chương  tŕnh  nhân  đạo.  Những  người  “găy  súng”   đang  thoi  thóp  trong  biển  máu  “giải  phóng”,  có  bằng  tốt  nghiệp “cải  tạo” từ  ba  năm  trở  lên,  nghẹn  ngào  giă  từ   quê  hương,  vui mừng  thoát  khỏi  cái  địa  ngục trần gian,  ra  đi  về  hướng  ánh sáng  ngọn  đuốc “Tự  Do  soi  sáng  Thế  giới” của “Nữ  Thần Tự  Do” nơi Hiệp  Chủng  Quốc  Hoa  Kỳ.

 

Kẻ  đến  trước,  người  đến  sau  đă  trở  thành “Người Lính Già  xa Quê  Hương”, trong cuộc  chiến  họ  vai  sát  vai  gánh  vác  giang sơn, đem sinh mạng “Bảo Quốc-An Dân” …  ngày  nay  trên  mảnh  đất  lưu  vong, họ  tiếp tục  chung tấm  lưng  gầy  đem  những chuỗi ngày c̣n lại   đóng  góp   vào  công  cuộc  đấu   tranh  giành  lại  hai   chữ  “Tự  Do” cho  quê  hương  dân  tộc đă  bị  lũ  CSVN cướp mất  từ  một ngày  nửa  phần  c̣n  lại  của  đất  nước  rơi  vào  tay  cộng sản  45 năm về  trước. Những người  trai  một  thời đi  viết  sử  xanh, bây  giờ  tóc đă hoa râm cho đến bạc trắng mái  đầu, nhưng họ  luôn luôn có mặt  và  tiên phong trong đoàn  người  biểu  t́nh  dưới  cơn  nắng  cháy  gay  gắt, dưới  cơn  mưa  đẫm  ướt  hoặc ngồi  lạnh  căm  ngoài trời  thắp  nến trong những đêm  không  ngủ … để  lên  án,  tố  cáo  tội   ác  của  cộng  sản,  đả  đảo bạo quyền  hại  dân  và  bán  nước,  cũng  như   đập  tan  sự  xâm  nhập  của  bè  lũ  cộng  sản đă  và  đang len lơi  vào  Cộng  Đồng Người  Việt  Hải  Ngoại   bằng   con   đường  văn   hóa   vận  trong  Nghị  Quyết  36.  

 

Trong  khi  những Người  Lính Việt Nam Cộng Ḥa lê  tấm thân  già  cùng  đồng bào  và  giới  trẻ  hải  ngoại  miệt  mài  đấu  tranh  cho Tự  Do  hay nói đúng hơn  là  đấu  tranh  giải  thể  bạo  quyền CSVN, th́  lại  có  những kẻ   nhẫn  tâm  cởi   bỏ   manh  áo  tỵ  nạn,  trơ   trẽn  khoác  vào  ḿnh chiếc  áo  gấm  "Việt  kiều"  trở  về   tung  tiền  ăn  chơi  thỏa  thích  trên  thân  thể quê   hương   mẹ   rách  nát,  dày  ṿ  những  thân  xác  mang  đầy  vết  tích  tang  thương  đẫm  nước  mắt  xót  xa. Có  kẻ  dă  man  v́   chút   lợi   riêng   trở   về   cúi    đầu   nhận   cái   áo   gấm   bố   thí  “Việt  kiều  yêu  nước_Khúc  ruột ngàn  dặm” của  đảng CS,  để  bắt  tay  hợp   tác   với    giặc   xóa   bỏ   ngày   đại   tang   của   quê   hương …! Những  con  sâu  này  không   nhiều  th́   ít   đă   làm  ảnh  hưởng  đến  công   cuộc  đấu   tranh  của   Cộng  Đồng  Người   Việt  Hải  Ngoại … Những  con vi  khuẩn  này   đă   làm  cho  thế   giới  tự   do  nhận  định  về  bạo  quyền  CSVN  ở  góc  cạnh  chính  trị  nào …!

 

Có  người  th́  suy  nghĩ  cao  siêu  hơn, nên  ngồi  im  chờ  t́nh h́nh thế  giới  thay  đổi CSVN,  hoặc “ngây thơ”  nằm  mơ  đợi  chờ  lũ  chó dại  gian  trá  CSVN  tự  thay  đổi,  tự   khai  tử   đảng  CSVN,   tự  giải  tán  chế   độ   bạo   quyền  và  trao  trả  đất  nước  lại  cho  người  dân.

 

Giở   lại  trang   sử   cũ   trong  quá  khứ,  nếu  lũ  chó  điên  Cộng sản Bắc Việt  tôn trọng  những ǵ  đă  kư  kết, th́  đă không có khói  lửa chiến tranh triền miên  phủ   dày  quê  hương  suốt  20  năm,  không  có  Tết  Mậu  Thân 1968  kinh  hoàng,  ḍng  lịch  sử  Việt Nam  không  có  trang  sử   máu “Tháng  Tư  Đen  1975”  với  năm  vị  tướng  lănh  cùng một  số Quân-Cán- Chính  VNCH đă phải  tự  sát   và  hơn  hai  trăm  ngàn  Quân-Cán-Chính  VNCH phải   vùi  xác  không  manh  chiếu  rách  bó  thây  trong hai  trăm  ngôi  mộ  máu  “Trại  Cải  Tạo” trên  hai  miền Nam  Bắc … 850  ngàn  người  Việt  không  phải  ngủ  vùi   dưới  ḷng  đại  dương … không  có  thảm  cảnh  mấy  chục   triệu  người  dân  phải   uống  nước  mắt   ngày  này  sang  ngày  khác  để   mà  sống  ngay  chính  trên  quê  hương   của   ḿnh … không  có   ba   triệu  người  Việt  bước  chai  gót chân  tha  hương  trên  khắp  thế  giới  và  cũng  không  bao  giờ  có  lũ  “dép  râu,  nón  cối, mũ  tai  bèo”  hút  cạn  máu  người  dân, nhưng lại  khiếp  nhược,  ươn  hèn  quỳ  lạy  dâng  quê  cha, bán  đất  tổ  cho  giặc để  trở  thành lũ  bạo quyền tư  bản đỏ ngày hôm  nay. Cố Tổng Thống Nguyễn   Văn Thiệu  đă  từng  nói “Đối  với  bọn CSVN, không có  hội  đàm  hay thương thảo, mà  chỉ  có  đem bom  ném  lên  đầu  bọn  chúng ” … Hiện  tại, chúng  ta  không  có  bom  để  ném  lên  đầu  bọn  chúng,  nhưng  chúng  ta  có  quả  bom “toàn  dân”  với  mấy  chục  triệu  ng̣i  nổ  đang  chờ  người  châm  ng̣i  để  khai  tử   lũ  bạo  quyền  CSVN.

 

Năm 1975, Miền Nam Việt Nam  bị  cúp  300  triệu  đô  viện  trợ  về  mặt  quân  sự,  nên   đă   rơi   vào  bàn  tay   khát   máu   của  CSBV … Ngày  nay, đồng bào hải  ngoại  gửi  tiền về VN từ  hơn mười  tỷ đô hằng  năm,  lũ  cộng sản đă  dùng một  phần trong số  tiền  này  tung ra Nghị Quyết 36  để  làm  lũng  đoạn  và  đánh phá  công cuộc  đấu tranh của  Cộng  Đồng  Người   Việt   tỵ    nạn   cộng   sản   nơi   hải  ngoại … Thử   hỏi   như   thế   th́   bao  giờ   bạo  quyền  CSVN  sụp  đổ  đây …! Con  đường  đấu  tranh   đầy  dẫy  chông  gai,  muôn  ngàn  khó  khăn, đ̣i  hỏi  sự  hy  sinh,  đoàn  kết,  kiên  gan, bền  chí,  nhiệt  tâm, tài  trí,  nhân  lực,  không   ỷ   lại   và  nhận  thức  rơ   điểm  “Tâm” và  “Diện”.  Dù  t́nh h́nh thế  giới có ảnh hưởng đến Việt Nam như  thế  nào đi  nữa  hoặc  áp   lực   lũ  bạo  quyền  CSVN  "thay  đổi"  đường  lối,  chính  sách, th́  cộng  sản  vẫn  là  cộng  sản.  Con đường đấu  tranh  của  chúng  ta  phải  tiếp tục  đi  cho  đến ngày  thành công,  chuyện  nhà  chúng  ta  th́  chúng  ta  phải  lo  trước,  đừng  bao  giờ   ỷ  lại,  hy  vọng   từ   bất   cứ   một  thế   lực  ngoại  bang  nào  hay  trông  chờ   một  biến  chuyển  của thế  giới  thay  đổi  CSVN … Cộng  sản  không  thể  thay  đổi   mà  phải  bị   thay  thế  bởi  chính  toàn  dân  Việt  Nam.

 

Con đường viễn  xứ  kéo  dài  gần  46  năm … những  gót  giày  saut tha  hương  từ   từ   di   hành  về  bên  kia   thế  giới,  bỏ  lại   đồng  đội  trên   xứ   lạ   quê  người … Những  v́  “Sao”  của  một  thời   lửa   đạn  lần lượt  rụng  rơi … Trung Tướng  Lê  Nguyên  Khang,  cựu Tư  Lệnh  Sư  Đoàn TQLC lừng danh, đă  cỡi “Cọp Biển” ra  đi  vĩnh  viễn  ngày 12/11/1996 ; Trung Tướng  Trần  Văn  Minh,  Tư  Lệnh  Quân  Chủng  Không  Quân  VNCH,   nghiêng  cánh   sắt  “Tổ  Quốc  Không  Gian” vĩnh  biệt   ngày  27/08/1997 ; Thiếu  Tướng  Nguyễn  Ngọc  Loan, cựu  Tư  Lệnh CSQG  với  tấm  h́nh  lịch sử  xử  tử  tên  đại  úy  đặc  công cộng   sản  Nguyễn  Văn  Lém  tự   Bảy  Lốp,  ra   đi   vĩnh   viễn   ngày 14/07/1998; Cựu Tổng  Thống  Nguyễn  Văn  Thiệu   đă   mang  bao  tâm  tư   và   câu  nói  bất  hủ “Đừng  nghe  những  ǵ  cộng  sản  nói, mà  hăy  nh́n  kỹ  những  ǵ  cộng  sản  làm”,  lặng   lẽ   vĩnh   biệt   toàn   thể   Quân-Dân- Cán-Chính  VNCH”  ngày   29/09/2001 ; Chuẩn  Tướng “Thiên  Thần Mũ  Đỏ” Lê  Quang  Lưỡng   tung   cánh    dù    vĩnh   biệt   ngày   21/09/2005  ;  Trung  Tướng  Ngô  Quang  Trưởng, người  hùng của  Mùa  Hè  Đỏ  Lửa 1972, mang chiến  dịch “Lôi Phong”  lịch sử  “Tái  chiếm  Cổ  Thành  Quảng  Trị” ra  đi    vĩnh  viễn  ngày  22/01/2007 ; Hải  Quân Phó Đô Đốc Chung Tấn Cang  vượt  bao  hải  lư  “Tổ Quốc Đại Dương”  về   bên  kia   thế  giới  ngày  24/01/2007 ; Đại  Tướng   Cao  Văn  Viên,  Tổng  Tham  Mưu  Trưởng  QLVNCH,  vĩnh   viễn   từ   giă   ba  quân,   tướng sĩ  ngày 22/01/2008 ; Đúng ba  tháng  sau, vào  ngày 22/04/2008 … Trung  Tướng  Dư  Quốc  Đống, cựu  Tư  Lệnh  Sư  Đoàn Nhảy  Dù  đă  bung  cánh dù  vĩnh  biệt   theo  vị   cựu  tư   lệnh   tiền  nhiệm  là Đại   Tướng  Cao   Văn   Viên;  Trung  Tướng  Cao  Hảo  Hớn, Trung Tâm  Trưởng  Trung Tâm Điều  Hợp  B́nh  Định  và  Phát  Triển  Trung   Ương   kiêm  nhiệm  Phụ  Tá  Quốc Pḥng,  từ   trần   ngày  25/02/2010 ; Chuẩn Tướng  Huỳnh Thới   Tây,  Phụ  Tá  Tư  Lệnh CSQG  kiêm Trưởng Khối Cảnh Sát Đặc Biệt  Trung   Ương,   khép   mắt   vĩnh   viễn  ngày  12/09/2010 .v..v… Những “Người  Lính  Già   xa   Quê  Hương” c̣n  lại,  chẳng lẽ  rồi  đây  cũng   ra   đi   măi  măi  trên  bước  quân  hành  lưu  vong  tủi  nhục ;  Những “KBC” c̣n  kẹt  lại  trên  quê  hương,  các  anh  em Thương Phế  Binh VNCH,  không  lẽ  mai  này  cũng  khập  khễnh  chống  chiếc  nạng  gỗ  hoặc  lết  lê  ôm nỗi  “Quốc Hận”  đi  vào  ḷng  đất  mẹ  bị  ngập  ch́m  trong  bể  máu  của  lũ  cộng  sản vô thần. Cuộc đời  của  những  người  hy  sinh  máu  xương  để   bảo  vệ  Tổ  Quốc,  những  người  mang  sinh  mạng  đặt  trên  đầu  súng  để  cho  Quê  Hương,  Dân  Tộc  được  sinh  tồn … Không  lẽ  giây  phút  cuối   của  cuộc  đời   phải  kết   thúc  đắng  cay,  chua  xót  như   thế  này  sao …!!!

 

Con  đường  viễn  xứ,  con  đường vong quốc và  cũng là  con đường đấu  tranh,  tính  theo thời  gian  th́  đă  kéo  dài  trên  45  năm,  nói  về không  gian  th́  con  đường  này  kéo  dài  từ  trong  ngục  tù  trên  quê huơng Việt  Nam  đến  tận  các quốc  gia  tự   do  trên  thế  giới  có  dấu  chân   của  người   Việt  tỵ  nạn  cộng  sản … Người   th́   vẫn  miệt  mài  tranh  đấu … Người  th́  no  cơm,  ấm  áo  ngoảnh  mặt  thờ  ơ … Người  th́  “áo  gấm về  làng” tiếp  máu   hoặc   bắt  tay  với  giặc … Người  th́   vung  vít,  khoa  tay,  múa  chân  đấu   tranh  trên  salon,  trên  bàn  tiệc  với   rượu  thịt   ê   chề,  chờ   t́nh  h́nh  thế  giới  thay  đổi   bạo  quyền CSVN … Người  th́  lần  lượt  trở  về  cát  bụi …!

 

Hai  mươi  năm  binh  lửa,  Người  Lính Việt Nam Cộng Ḥa hiện  diện trên khắp các  mặt  trận,  trực  diện  chiến  đấu  đánh  đuổi  bọn  CSBV  xâm lược … Hơn bảy  ngàn  ngày  đêm, Người Lính VNCH có  mặt  trên mọi  nẻo đường  đất  nước,  lấy   máu   hồng  của   ḿnh  viết  hai  chữ  “Tự Do” cho  Miền Nam Việt Nam; Bốn  mươi  lăm  năm  vong quốc, Người Lính  VNCH  miệt  mài  đấu  tranh, để  giành  lại  hai  chữ  “Tự  Do” đă  mất  trên  quê  hương, tổng  cộng  65  năm,  hơn  nửa  thế  kỷ,  gần  hết  một kiếp  người … Những đứa con yêu của Tổ Quốc  chiến  đấu  không  mệt  mỏi  từ   lúc  tuổi  c̣n son trẻ  cho  đến  tuổi  “nhân  sinh  thất  thập …” mái  tóc đă  ngă  màu  sương tuyết … Những người  hùng của  một  thời  lửa   đạn,  giờ   đây  là   những  “Người  Lính  già  không  quân  trang” chật  vật  với  thời  gian  hạn  hẹp  c̣n  lại  của  cuộc  đời,  vẫn tiếp  tục  bước  đi  trên trận tuyến Quốc-Cộng c̣n dang dở, cho đến một ngày …  dù   tâm  vẫn   tràn  đầy,  nghị   lực   chưa   vơi,  nhưng … thân  xác  đă  hao  gầy,  sức  đă  ṃn,  b́nh  dưỡng  khí  trong  hai   lá  phổi   đă  cạn,  đôi  chân cứng  đá  mềm  giờ  đă  ngả  nghiêng, cặp  mắt  mờ  mờ  thấp   thoáng   cổng   nghĩa   trang,   mà   con   đường   đấu   tranh   th́    vẫn  “Đường  trường  xa …”….!!!

 

 

Hoàng Nhật Thơ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính