なかしま おきたみう

 

 

   Xa thật xa phí nam nước Đại Việt nơi núi Phổ Đà sừng sững với đỉnh cao chót vót thấp thoáng ẩn hiện trong trần mây trắng xoá nhoà … Trong am Bạch Vân, Tiêu Dao sư thái dáng hạc gầy luống tuổi ngoài bách niên tuế với mái tóc bạc trắng như tuyết sương, người vận y phục bạc màu, thần thái an nhiên, đỉnh đạt điềm đạm đang an tĩnh toạ thiền… Bên cạnh, người nữ đệ tử tuổi độ trăng tṛn, dáng vóc yêu kiều thanh thoát, khuôn mặt đẹp tựa tiên nữ với mái tóc màu bạch kim óng ánh phi phàm cách, tưởng chừng như  thoát nhiên hiện cơi bồng lai đang ngồi toạ thiền phía sau sư phụ trong tư thế hoa sen …! Ngoài sân, cậu bé trai khoảng lên tám, thân thể khoẻ mạnh, đẹp như tiên đồng, đang đùa giỡn với cọp bạch, cậu có vẻ thích thú, thỉnh thoảng cười hinh hích, thân pháp nhanh nhẹn vung quyền cước đấm đá huỵch huỵch vào thân ḿnh cọp bạch và chúa sơn lâm cũng dũng mănh thị uy chồm lên, buông móng vuốt vờn chụp xuống người cậu bé với tiếng gầm gừ như doạ nạt làm vang động núi rừng buổi sớm mai …!

 

  Tiêu Dao Sư Thái xă thiền, tay cầm phất trần bước ra khỏi am, bà từ tốn nhẹ nhàng gọi cậu bé:

-  Đồng Nhi,… con đă thao tác huyền công xong chưa mà chơi đùa sớm quá vậy?


Cậu bé nghe tiếng gọi của sư phụ, vội ngưng cuộc giao đấu với bạch hổ, đến ṿng tay, cúi đầu thi lễ với Sư Thái.

-  Bạch sư phụ, con đă luyện công xong từ sáng sớm…!

 

Vừa nói xong, ư chừng muốn chứng minh cho sư phụ tin ḿnh, nên cậu hành bộ thân pháp trụ tấn, trầm vai, truỵ chơ, chuyển động xương, cơ nội thân kêu răng rắc … diễn lại các thao tác Thất Thập Nhị Huyền Công căn bản của ḍng phái Tiên Gia Vơ Đạo…! Sư Thái nh́n qua đứa đệ tử  thông minh, đĩnh ngộ, vô tư, luyến thoắng, bà hài ḷng nói lời khích lệ:

-  Đồng Nhi, con giỏi lắm!

 

Rồi quay sang Bạch Hổ, bà quở trách:

-  Bạch Hổ, … lần sau đùa giỡn tinh nghịch,  chớ gầm thét to tiếng làm kinh động, tản mác muông thú quanh đây …!

 

Hiểu ư bị Sư Thái quở trách, Bạch Hổ bẽn lẽn cúi mọp thân ḿnh, phất đuôi ve vẩy như chào mừng và biết lỗi …! Sư Thái quay sang Đồng Nhi rồi nói tiếp:

-  Đồng Nhi,... Khuya đêm qua sư tỷ Tuệ Uyển của con đă điều phục và bắt trói con Bạch Hạc nhốt ở hang núi kia, con đến đó, lôi nó tới đây để ta sẽ dạy con lư tính khí công của giống Bạch Hạc Phổ Đà Sơn này …!

 

    Cậu bé vâng lời và phải khá khó nhọc mới có thể lôi kéo con vật đến tŕnh với Sư Thái! Đây là giống Bạch Hạc có thân to lớn cao hơn quá thân người, chúng sống đặng hằng cả trăm năm qua,  vốn bản tính thích non cao thanh khí và đỉnh Phổ Đà Sơn rất thích hợp với chúng, nên lũ Bạch Hạc qui tụ về đây sinh sống bầy đàn rất đông. Buổi sáng sớm khi sương mai c̣n giăng giăng hoà lẫn với những dảy mây trắng như tuyết pha đầu núi, th́ đă nghe tiếng chân lũ Hạc đạp lên lá khô xào xạc khu rừng và tiếng vỗ cánh, nhảy nhót, kêu oang oác của chúng tranh nhau điểm những giọt sương thanh khiết đọng trên những chồi tùng xanh non biêng  biếc…  Sư Thái tháo mở dây trói cho Hạc, nhưng vẫn cột dây giữ lại một chân nối dài với thân cây gần đó khoảng cách hơn mười trượng để cho Bạch Hạc có tự do di động, xoay chuyển, bay nhảy, nhưng không thể bay thoát. Sư Thái b́nh thân chờ cho Bạch Hạc điều tức hồi phục sức lực, lấy lại thế đứng an b́nh vững chắc trên thảm cỏ với đôi cánh giương khẽ trong tư thế đối đầu sẵn sàng chiến đấu để sinh tồn …. Sư Thái hướng về phía Bạch Hổ truyền lệnh:

-  Bạch Hổ, con vào giao đấu với Bạch Hạc, nhưng chớ gây thương tích làm hại nó!

 

    Chực chờ có thế, Bạch Hổ vỗ đuôi phóng chụp tới vồ bắt lấy Hạc, nhanh nhẹn Bạch Hạc đập cánh bay vút lên cao, lại lao vụt thân xuống, chúi mơ mổ cong cốc trên đầu Bạch Hổ và đôi cánh quạt… quạt mạnh như vũ băo đập vào thân Hổ phạch… phạch… phạch… liên tu bất tận…! Bạch Hổ dũng mănh lực bạt ngàn cân với những thế vồ, chụp, tát, xé, tung móng vuốt sắc bén muốn xé toang địch thủ thành nhiều mảnh…! Bạch  Hạc nhanh nhẹn bung cánh bay, nhảy tung lên cao tránh né đ̣n ác độc, hiểm hóc rồi với ưu điểm của chiếc cổ dài xoay chuyển tứ phương, tám hướng trở bộ tinh xảo hiệp với đôi cánh quạt lực đập thiên cân trụ trảo giáng xuống đầu Bạch Hổ khiến cho Hổ cũng phải thủ bộ kinh lường và bất phân thắng bại…! Đôi thú quần thảo làm cho thảm cỏ vùi dập tan hoang, đất sỏi bị xới tung lên tan tác …! Bất chợt Bạch Hổ gầm lên vang động núi rừng  và chồm thân lên cao với hai chân trước gân guốc  xoắn chắc, giương móng vuốt sắc bén tát… tát ḱnh lực bạt gió ngàn cân vào thân Bạch Hạc, Hạc dang đôi cánh quạt mạnh tung thân bay vút lên cao và tức tốc lao vụt bổ xuống đánh trả đ̣n rất hung hiểm không lường, bất chợt Bạch Hổ ngă nhoài thân nằm ngữa trên mặt đất, đầu ngẩng nghiêng qua một bên, bốn chân cùng giương lên thủ thế và vẫy đuôi phe phẩy như chờ đợi Hạc lao tới để Hổ tung đ̣n “nhất thế phanh thây” đối thủ, vốn là thế vơ cực hiểm độc của loài Hổ chiến đấu sống chết để sinh tồn mà tạo hoá đă thiên phú ban cho chúng khi ở thế bị hiểm nguy đường cùn và ít có đối thủ nào sống sót khi lỡ dại lao vào đánh với Hổ trong tư thế này…! Nhưng  Bạch Hạc vốn có giác tính bén nhạy không dễ bị Hổ lừa thế, nó quạt cánh bung thân nhảy lui ra xa b́nh thân cảnh giác rồi như an nhiên đứng co rút một chân ẩn vào thân điều tức thở sâu, nhẹ phục hồi sức lực, trên đỉnh đầu của Hạc như có hơi ấm nóng toả nhiệt làm lay động lung linh những sợi khói nhẹ như sương tan loăng trong tiết trời lành lạnh của núi rừng vào buổi sớm mai … Hổ trở bộ, Bạch Hạc liền buông chân xuống, dang đôi cánh, đầu ngước ngẩng lên cao, mơ phát ra tiếng kêu “khè” cảnh giác và đe doạ rồi hai con vật lại lao vào nhau quần thảo kinh hồn làm vang động núi rừng…! Những vạt nắng ấm đă lan đầy thảm cỏ, xa... xa … những cánh bướm bay chập chờn lượn trên những khóm hoa dại ven rừng…

 

    Thiếu nữ nghe kinh động, nàng bước ra khỏi am đến bên cạnh Sư Thái nh́n quang cảnh nhộn nhịp từ băi chiến của đôi thú. Sư Thái biết nàng đă xuất thiền và đang chứng kiến Hổ - Hạc Tranh Hùng, Bà lư giảng cho đồ nhi:

-  Tuệ Uyển, … con nh́n thấy không, đây là chiêu thức Hổ Hạc Song H́nh: Lực của Hạc ở đôi cánh, hiệp thế với chiếc cổ có cấu trúc là nhiều những đốt xương cứng, cơ gân, bắp thịt rất dẽo dai, đàn hồi, chắc nịch lại xoay chuyển được tám chiều, do vậy khi Hạc dụng chiếc mơ cứng đập bổ xuống đối phương thành những chiêu thức liên hoàn hư thực khó lường, lại phối hiệp với đôi chân xương cứng tựa kim thạch và hệ khí lực chu lưu toàn thân tới đỉnh đầu phát sinh lực thính thị cảm ứng bén nhạy tinh xảo để săn bắt thuỷ sản làm thức ăn và chiến đấu với đối phương tức th́ chính xác và hiệu quả, hiếm có loài thú bốn chân với xương cột sống theo chiều ngang nào sánh bằng…?

 

   Cậu bé rất thích chí, mở trố đôi mắt tṛn xoe với đồng tử đen láy và vẻ mặt tinh nghịch lém lỉnh quan sát Hổ - Hạc lao vào nhau chiến đấu quyết liệt bất phân thắng bại rất ư là kinh thiên, động địa…! Nắng sớm mai  xuyên qua kẽ lá, lũ gà rừng thi nhau gáy vang giục nhau đi bưới móc t́m mồi, đám chim chào mào rời tổ giương cổ hót tíu tít líu lo trên táng lá cây già…!  Bạch Hạc v́ bị trói chân bởi sợi dây với thân cây nên bị vướng vít, yếu thế với Bạch Hổ, nên sức chiến đấu mỏi mệt, bộ thế không c̣n tinh nhuệ và lơi dần …  Sư Thái không để Bạch Hổ gây thương tích cho Bạch Hạc, bà ra lệnh:

-  Bạch Hổ, con lui ra!

 

   Con vật đang hung hăn chiến đấu th́ bị gọi giật lại, nó có vẻ bất b́nh, nhưng phải vâng lời Sư Thái mà ngưng ngay cuộc chiến đang đà thắng thế, rồi lững thững quay về nằm mọp bên cậu bé, nhưng đôi mắt nó nh́n không rời Bạch Hạc! Bạch Hạc thoát nạn, gượng đôi chân đứng trụ vững thân lại với đôi cánh bung rộng chờ đợi chống đỡ bất trắc, yên lặng cảm giác không bị làm hại, Bạch Hạc co rút một chân lên nép vào thân bụng, chỉ đứng yên trụ một chân vững chắc trên mặt đất, đôi mắt khép kín và như nhắm nghiền lại, hơi thở nhẹ, dài và sâu như đang điều tức nhập định tịch tĩnh… Bạch Hổ háo động vẫy đuôi dọ dẫm th́ lập tức Bạch Hạc liền phác giác, động thân, giương đôi cánh bung rộng, cổ ngẩng cao đầu, mỏ kêu “khè”  ra tiếng cảnh giác đối thủ và tư thế sẵn sàng giao chiến! Sư Thái quan sát tận tường và bảo cậu bé:

-  Đồng Nhi, con có thể vào giao đấu với Bạch Hạc vài hiệp, chớ có khinh xuất và cũng đừng làm thương tổn cho Bạch Hạc, con chỉ đo lường, lượng sức và đ̣n thế của Bạch Hạc mà thôi!

 

   Cậu bé xông vào bằng tất cả thân - thủ - bộ - pháp lục hợp và chiêu thức điều phối nhịp nhàng quyền, cước tinh xảo cố khắc chế Bạch Hạc và con vật cũng không vừa, lúc nó bay vút nhanh lên không trung với nộ khí kêu oang oác, lúc bổ nhào xuống nhanh như ánh chớp, đôi cánh quạt vùn vụt như vũ băo áp lực ngàn cân, hai chân với móng vuốt sắc bén quắp bắt, cào xé, đá đạp liên hồi, mỏ mổ vụt vào thân Đồng Nhi mạnh bạo rất nguy hiểm, khiến cho cậu bé xoay trở phản đ̣n khá hao sức lực và rất ngoạn mục! Sư Thái cắt ngang cuộc giao đấu:

-  Đồng Nhi,… bấy nhiêu đủ rồi, con lui ra để cho Hạc b́nh thân rồi tháo dây thả Hạc về bay về núi …!

 

   Chờ cho cậu bé làm xong việc, Sư Thái quay sang thiếu nữ đang hướng ánh mắt nh́n theo cánh Hạc trắng bay vút lên đỉnh Phổ Đà Sơn ẩn hiện dưới làn mây mù sương có vạt nắng non như giải lụa ngà tinh mơ buổi sớm…! Sư Thái như chờ cho người nữ đệ tử an nhiên xong, bà cất tiếng lư giảng:

-  Tuệ Uyển con,…  Nay ta tuổi đă ngoài bách tuế niên lăo, muốn dẫn giảng cho con và Đồng Nhi nghe để nhập tâm tiến tŕnh Vơ học của nước Đại Việt ta đă trải qua hơn ngàn năm từ thời Hán thuộc, bắt đầu được biết đến bởi công cuộc khởi nghĩa của Nhị Thánh Trưng Nữ đánh đuổi giặc Hán độ hộ dân Việt ta non một thiên niên kỷ qua. Nền tảng Vơ Gia đă truyền thừa qua bao thế hệ với những tuyệt kỷ công phu để luyện tập cho thành sở đắc tinh truyền và thiện xảo, ngơ hầu hữu dụng với yếu tố Tinh Thần Phương Đông: Lễ Nghĩa - Liêm Sỉ - Khắc Kỷ - Nhẫn Nại - Bách Chiếc - Bất Khuất … Tựu chung để hun đúc, tôi luyện và kiện toàn cho con người vốn dĩ có Thân - Tâm b́nh thường hoặc khiếm khuyết lấy sở học đấy mà trội vượt lên phi thường cách, hữu dụng vô song… Để hành hiệp giang hồ, bênh vực kẻ thế cô, hộ giúp loài người yếu, cứu lấy ṇi giống Việt, hữu sự cứu nguy xă tắc, bảo vệ sơn hà, pḥ an thái b́nh thịnh trị và với tứ vô lượng tâm: Từ - Bi - Hỷ - Xả, thu thúc lục căn giữ nội tâm an tĩnh có nghĩa là tự quay về với bản lai diện mục chân tâm,  trực ngộ vạn pháp vận hành tự nhiên vô ngă từ nội thân tới ngoại giới là hoà cùng với vũ trụ như nhiên là Đạo vậy.

 

   Tuệ Uyển lắng tâm nghe lời sư phụ giảng dạy, cậu bé Đồng Nhi và Bạch Hổ lơ đễnh thả hồn, hướng đôi mắt tinh nghịch nh́n lên cao lên ngọn cây dơi theo mấy con chào mào trắng đang chuyền cành hót líu lo, có ánh nắng chiếu rọi xen qua tán lá xanh đậm màu.

 

   Sư Thái từ tốn, chậm răi giảng tiếp:

-  Tuệ Uyển, ta khuyến khích con và Đồng Nhi chuyên cần học luyện từ lư thuyết tới công phu hành tŕ cho đạt sở đắc Vơ Thuật của ḍng Tiên Gia Vơ Đạo. Các con chú tâm lắng nghe cho rơ: Tuy giống Hạc thuộc loài lông vũ, bộ chim có xương sống theo chiều ngang như nhiều loại thú vật: Long - Xà - Hổ - Báo - Kê - Tượng - Hầu -  Ngưu … song giống Hạc có tính năng chiến đấu tinh xảo được các Tổ Sư Gia khám phá và trước tác thành Hệ Vơ Thuật rồi truyền dạy cho truyền nhân hậu học… Hạc là giống có kỹ năng vận Khí do thiên bẩm trội vượt hơn các loài thú khác mà ta có thể dụng lấy, y cứ vận hành, chuyển Khí luân lưu của chúng mà áp dụng vào thân người theo kinh - lạc khai mở huyệt đạo dưỡng sinh, khang kiện thân thể mà kiếp người thường t́nh phàm phu phải trải qua trên đường đời nhân thế tục luỵ …! Trong vơ gia ta xem Hạc là giống có nhiều ưu điểm để ta thao tác giống như Hạc mà công phu luyện Khí, v́ Tinh của Hạc là Khí, khi cần lấy lại sức lực hao tổn hoặc lúc an thân ngủ nghỉ theo sinh lư b́nh thường, Hạc sẽ thu thúc thân an nhiên, co rút một chân vào thân và chỉ đứng một chân c̣n lại mà an trụ, chân khí sẽ được thu hút từ ḷng bàn chân lưu dẫn thông suốt phân bố khắp thân thể, rồi xông lên tới đỉnh đầu, khiến cho giác quan bén nhạy và phát triển thính ḱnh rất tinh tế, vi diệu … Hạc tuy nhắm nghiền đôi mắt khuất ánh sáng mà vẫn phát hiện, ghi nhận và bắt được những làn sóng âm ba rung động chung quanh, nhờ thế Hạc săn bắt các loài thuỷ sản trong ḍng nước rất tinh tường và khi cần tự vệ, chiến đấu, tấn công đối thủ để sinh tồn rất ư là nhanh nhẹn, chính xác …! Tổ Sư Gia đă khổ công trước tác từ giống Hạc trên đỉnh Phổ Đà Sơn này gồm có 64 (sáu mươi bốn) tư thế chiêu thức thành bộ pháp Bạch Hạc Khí Công rồi truyền lại ngơ hầu giúp thêm phong phú, hiệu quả thiện xảo, tinh tuư, thực dụng cho nền Vơ Học và Y Học nước nhà, lại nữa là Thuật Dưỡng Sinh cho nhân loại…!  Ở con người luyện tập Khí Công Pháp, vận khí hàm tàng ở huyệt Đan Điền như chiếc túi rỗng, Khí tự qui tụ vào đầy khiến cho thân trầm ổn, điều tức điềm đạm, Khí sẽ được kích hoạt, thúc đẩy, vận chuyển từ Đan Điền bằng những thao tác, chiêu thế luyện Khí theo hệ vận hành như giống Hạc, hoặc toạ Thiền dụng Ư dẫn Khí sẽ có cảm giác ấm nóng hay mát hỷ lạc tuỳ theo kỹ năng vận dụng nguyên lư Âm hoặc Dương để thúc đẩy sự sinh hoá, khiến cho các hành của Lục Phủ - Ngũ Tạng được điều hoà, kiện cường và phát triển lực nội công, luồng Khí này được vận chuyển bởi kỹ thuật Hoá Khí Sử Ḱnh dẫn theo 12 (mười hai) đường Kinh - Lạc hoặc hội tụ, áp nén hay phóng xuất theo chủ ư là do ở người sử dụng thiện xảo môn Bạch Hạc Khí Công. Nhưng vượt lên tầng cao thâm hơn nữa là thể nhập vào ḍng học Đạo.   Những bậc cổ đức, thánh nhân xưa đă vốn biết “cái biết” trí tri rất giới hạn mà Đạo th́ vô cùng … Nên chỉ mượn nửa lời ngôn từ chỉ bày cho kẻ hậu học như ẩn dụ chứ không ngu cuồng mà định nghĩa “cái” uyên nguyên nhốt vào hạn hẹp bày chuyện dối gạt người …! Nhưng  nửa lời tạm chỉ “cái” sở Dụng () của Đạo (), lấy biểu tượng Âm - Dương, nhị nguyên cũng là nguyên lư đối đăi và từ sự biến hoá, chuyển động của Âm Dương mà phát sinh biến thiên vạn pháp, ứng vạn thù thế giới thiên h́nh vạn trạng… Đạo là thể vô h́nh, vô tướng, không sinh không diệt, nhưng hằng hữu và vạn vật tuần tự được hóa sinh ra, tác động với nhau, sinh trưởng, rồi tiêu tan để trở về trạng thái uyên nguyên bản thể vốn là gốc của Đạo  Đạo học chủ trương tu tánh thiên về Giác Ngộ, quay về với nội Tâm t́m sự thanh tĩnh để đạt Đạo và trên con đường tiệm tu, đi từ thấp đến cao, từ thô tới tinh vi tế, từ hữu vi đến vô vi; có mục tiêu tu hành cải lăo hoàn đồng, khang kiện, trường sinh tuổi thọ tức là chủ trương tu tạo nên một thân thể tráng kiện, dần dần tiến đến Thân - Tâm an lạc và cuối cùng khai mở Tuệ Giác và chung cuộc vẫn đi đến chỗ Thiên - Nhân hiệp nhất, huyền đồng cùng Trời Đất là phương pháp tu luyện của Tiên Đạo. Các con sẽ tôi luyện Bạch Hạc Khí Công là bước đầu để nội thân thẩm thấu và trực ngộ nguyên vận hành trật tự, tuần hoàn xuyên suốt vạn vật trong tiến tŕnh tu tập để đạt đến sự Giác Ngộ. Và cũng v́ những môn công phu này rất cao thâm về phần nguyên cũng như luyện tập, vận hành khó  nhọc, tinh xảo vốn dĩ không phải dành cho tất cả mọi người phổ thông học luyện. V́ vậy, những bậc Tổ Sư am tường và thâm trầm chọn lựa đệ tử với những tiêu chuẩn thật khó khăn, đ̣i hỏi người được truyền thừa phải có tư chất, tố chất trội vượt qua “cửa” b́nh thường,  tầm thường… th́ mới được Sư Phụ truyền trao học thuật và cũng do như thế n mỗi thế hệ Sư Phụ chỉ đào tạo được có một số ít cao đồ được truyền dạy và thành đạt. Nhiều bậc Tôn Sư nếu không t́m được truyền nhân có căn cơ duyên đành chịu cảnh “tuyệt tự, tuyệt học” tinh thần, cam ḷng để sở học mai một chứ nhất định không chịu thâu nhận những đệ tử không đủ tiêu chuẩn! Vậy các con hăy nghi nhớ nhập tâm khẩu quyết, ta sẽ chỉ dạy cho các con thao tác công phu hành tŕ, luyện tập vào đêm trăng rằm tháng giêng sau Tết Nguyên Đán.

  

   Sư Thái ngưng giáo thuyết, bà như muốn để yên lắng cho Tuệ Uyển ghi nhớ lời bà dạy trong tâm thức vốn có tư chất thông  minh, ngộ tánh cao mà bà rất yêu thương và giáo dưỡng. Bà quay sang nh́n cậu bé và Bạch Hổ rồi nói:

 

- Sáng sớm ngày mai, ta sẽ xuống chân núi chẩn bệnh và phát thuốc cho dân chúng quanh vùng, Tuệ Uyển chuẩn bị dược thảo và lương khô dùng cho 3 ngày, Đồng Nhi và Bạch Hổ sẽ đeo mang hành lư phụ giúp sư tỷ …  Bạch Hổ, con chớ tinh nghịch ngổ ngáo gầm rống to tiếng làm cho dân làng kinh sợ như lần trước, ta sẽ phạt không cho con xuống núi nữa, nghe không …?

 

Bạch Hổ nghe lời quở phạt, nó biết lỗi bèn tiu nghỉu cúi mọp đầu xuống đất, cúp đuôi hèn mọn như mèo bị cắt tai!

 

   Nói xong,… Sư Thái quay gót trở vào Phổ Đà Am. Cậu bé gạ gẫm hỏi Bạch Hổ:

-  Bạch Hổ, ngươi có hiểu Sư Phụ nói ǵ không, Đồng Nhi ta chẳng hiểu ǵ hết, ǵ … ǵ … con quái thú Bạch Hạc kia là Đạo ư … khó hiểu quá?

 

 Rồi cậu tự nhủ và nói với Bạch Hổ:

-  Nhưng ta sẽ tẫn cho con Bạch Hạc kia một trận nhừ đ̣n là làm đúng lời dạy của Sư phụ phải không?

 

   Tuy là nói mạnh miệng như thế, song cậu đă chứng kiến Bạch Hổ giao chiến với con Bạch Hạc khổng lồ kia c̣n chưa phân thắng bại th́ chắc ǵ nó không đá quắp, quạt cánh đập, mổ cho ḿnh vài phát nên thân và cậu chưa biết phải làm sao …? Hay là ta cầu cứu với sư tỷ Tuệ Uyển chỉ bày cho chiêu thức nào để thu phục con quái thú đại bàng trên đỉnh Phổ Đà Sơn này! Đồng Nhi tự cho ḿnh có lư và tin tưởng như thế! Tuệ Uyển rải tha tâm thông tới Đồng Nhi và Bạch Hổ, cô “đọc” được tâm của cả hai rồi mỉm cười với ư nghĩ ngây ngô vô tư lự của cậu bé sư đệ vốn tính tinh nghịch và con vật Bạch Hổ ngổ ngáo dễ thương này! Bạch Hổ đang hướng ánh mắt tinh ranh đang dơi theo mấy con chim hồng hoàng, cao các đang kêu  koắc … koắc … vang dậy trên cành cây cao, những chú nai con theo mẹ ra ven b́a rừng ăn những đọt chồi non … Nắng lên cao lưng chừng ngọn cây, sương tan, hương lan rừng thơm ngát, vài sợi khói lam mỏng mảnh lan toả nhẹ lên mái am … Đồng Nhi và Bạch Hổ biết sư tỷ Tuệ Uyển đang nhóm bếp, đun nước pha trà và Sư Phụ trễ cữ Trà Đạo buổi sáng nay!

 

 

hoàngminhuyên (nakashima okitamiu) – Xuân Kỷ Hợi – 2019

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính