Mất cung

 

hoànglonghải

 

 

Vài lời thưa trước.

 

Tôi đọc “Cổ học tinh hoa”(CHTH) năm học Đệ Lục, thích lắm. Sách có nhiều chuyện hay, có chuyện dễ hiểu, có chuyện không hiểu, có chuyện hiểu mù mờ, đại khái, như chuyện Sở Cung Vương ghi lại sau đây.

 

Mấy năm đi dạy, tôi thường biểu học tṛ nên đọc sách nầy. Có hai cái lợi: Mở mang kiến thức, và trau giồi nhân cách, đạo đức của ḿnh.

 

Ngay cả khi nói chuyện với con cháu, tôi cũng thường nói: Trước 75, ông thường làm nhiều nghề: Thầy giáo, - một nghề tới rất t́nh cờ khi “đi kiếm cơm” -, không phải tự ḿnh chọn. “Lái xe tăng” đánh nhau với Việt Cộng, làm Cảnh Sát: lo đi t́m “hạ tầng cơ sở Việt Cộng” hơn lo giữ trật tự, an ninh, và học nghề, cộng tác với “xịa”.

 

Nói chung, làm thầy giáo là thích nhứt. Các công việc tôi làm ở trên không phải là “nghề”. Lính “trừ bị” không phải là nghề lính. Làm Cảnh Sát cũng không phải là nghề v́ mặc cảm “Cảnh Sát không mấy ai ưa”

 

Nhưng làm thầy là một thiên chức. Nó không phải là một nghề nữa. Đó là việc cao quí, bởi v́ người làm thầy là làm công việc “Đem cái tinh hoa của người xưa mà truyền thụ lại cho người đời sau”. Ông Lê Đ́nh Ngân, giáo sư Việt Văn lớp Đệ Lục của tôi ở “Trường Trung Học Quảng Trị - tên cũ -, nói với bọn học tṛ chúng tôi như thê!

 

Tôi mang cái tinh thần đó mà vào học sư phạm. Giờ đầu tiên, giáo sư L.T. nói: “Chỉ số lương của giáo sư Đại Học Sư Phạm mới ra trường là 470, cao nhất, các anh phải... “như thế nầy, như thế kia...”

 

Tôi không vui v́ câu nói đó. Chọn làm thầy giáo chỉ v́ nghề này lương cao hay sao?!

 

Năm 1970, v́ công việc, tôi đến gặp một ông hiệu trưởng một trường trung học trên đường Trần Quang Khải/ Saigon, Ông cũng là dân biểu quốc hội bấy giờ và cũng là tác giả cuốn sách “Nghị luận Luân lư”, sách tôi “luyện” để thi Trung Học. Trong khi nói chuyện, ông ta bảo: “Tôi làm nghề nầy không giàu bằng mấy ông bạn tôi mở “Bột giặt Viso” trong Chợ Lớn”.

 

Nghe cũng buồn. Việc giáo dục đâu có thể ví với việc đi buôn bột giặt.  

 

Sau 1975, lương giáo viên thảm lắm, không đủ ăn, áo quần rách rưới... làm tôi nhớ tới câu nói của ông L.T. mười lăm năm trước mà cám ơn Cụ Ngô”. Có lẽ cụ không muốn thầy giáo “mặc quần thủng đít” mà vào lớp dạy học tṛ. Tục ngữ có câu “Quen sợ dạ, lạ sợ áo quần”. Làm thầy giáo phải nghiêm. “Giáo bất nghiêm sư chi đọa”

 

Thầy giáo “mặc quần thủng đít” vào lớp th́ “nghiêm” thế nào được!

 

V́ “đem cái tinh hoa của người đời truyền lại cho người đời sau” nên nhiều khi tôi đem sách “Cổ Học Tinh Hoa” của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc và Tử An Trần Lê Nhân mà dạy cho học tṛ, không sợ bị chê như ở ngoái Bắc, rằng làm cái việc phổ biến “phong kiến, lạc hậu cho mầm non Cách Mạng”.

 

Đó là chuyện qua rồi.

 

Mới đây, ông bạn lính của tôi – Tôi cũng tŕnh diện “Khóa 20 (hay 21) Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức” ở Trung Tâm Nhập Ngũ số 1” ở Đà Nẵng với ông ấy – Ông bạn già về VN, vô t́nh đánh mất cái ví, trong đó có giấy tờ và tiền. May mà t́m lại được. Nghe tin ấy, tôi mừng cho ông. Của đi mà có hồi là vui rồi.

 

Tôi cũng như “cô ấy của tôi” có “định kiến” khá nặng với bà con ở trong nước: Họ nghèo hơn  ḿnh. “Chạy ăn từng bữa toát mồ hôi”, - Hiện giờ, v́ đất nước bỏ Chủ nghĩa Cộng Sản mà đi theo Chủ nghĩ Tư bản – Rất nhiều người không nghèo nữa đâu mà giàu có ức triệu... tỷ đấy – Nhưng “cô ấy” bảo: Giàu kệ họ, nhưng gặp bà con, con cháu th́ phải cho – Trong bà con nội ngoại, “cô ấy” được tiếng là người tốt bụng.

 

Vậy nên, khi “cô ấy” c̣n sinh tiền, không chịu về. “Về mà không cho ǵ, kỳ lắm. Thà không về”. Ở Mỹ 30 năm, “Cô ấy chưa một lần về thăm quê, là v́ vậy. Vậy mà đôi khi, nằm cạnh vợ, tưởng như tôi nghe trong tim “cô ấy”, có tiếng reo vi vút của hàng cây dương liễu bên bờ sông Thạch Hăn.

 

Không rơ ông bạn tôi giàu nghèo thế nào, nhưng “ở Mỹ mà về VN bị mất tiền”, cũng “căng” đấy, phải không các bạn? Thành ra, tôi có an ủi và đùa với ông mấy câu trên fb: “Coi như của đồng lần thiên hạ tiêu chung” vậy thôi. C̣n mất, hơi đâu mà mệt. Đi đánh giặc, bao nhiêu năm, tính bằng con số chục, khổ biết bao nhiêu, hiểm nghèo biết bao nhiêu... Thế rồi cũng qua.

 

Viết xong rồi, ḷng băn khoăn, sợ mất ḷng người bạn lính, lan man nghĩ tới chuyện cũ, hồi đi dạy, chuyện “thiên hạ được cung”, bèn lục lại đọc chơi... Chuyện như vầy:

 

“Vua Cung Vương nước Sở đi săn, giữa đường đánh mất cung. Các quan theo hầu cố xin t́m cho được. Vua Cung Vương nói:

-“Thôi t́m làm ǵ nữa! Người nước Sở đánh mất cung, lại người nước Sở bắt được cung, đi đâu mà thiệt”.

 

Đức Khổng Tử nghe thấy chuyện bảo:

 

-Đáng tiếc cho cái chí vua nước Sở không làm to hơn được nữa! Hà tất phải nói: “Người nước Sở?”Giá nói: “người đánh mất cung, lại người nhặt được cung th́ chẳng hơn ư?”.

 

Thuyết Uyển

 

Lời bàn: Vua đánh mất cung, không nghe lời các quan bắt t́m cung, thế là có ḷng thương dân, không muốn làm phiền đến dân. Vua lại nói một người nước Sở mất cung chịu thiệt, th́ có một người nước Sở được cung có lợi, thế là đă có ḷng muốn lợi cho dân cả một nước. Tuy vậy, Đức Khổng Tử chê là hẹp, là v́ Vua Sở chỉ biết có người nước Sở lấy bờ cơi nước Sở mà làm giới hạn cho cái ḷng nhân ái của ḿnh. Cứ như ngài nói, mới thực rơ cái nghĩa bác ái, tức là cái ḷng rộng yêu hết cả nhân loại, không phân dị chủng hay ngoại quốc ǵ nữa. Cùng một ư với câu thầy Tử Hạ nhắc lời ngài mà đáp Tư Mă Ngưu lo không có anh em rằng: “Người bốn bể đều là anh em cả”. Nói rộng ra: chỉ có lư vô phân biệt, trí vô phân biệt, vật ngă nhất thể th́ mới hết sạch chướng ngại mà hoan hỉ vô cùng!

 

Theo Cổ học tinh hoa

 

Sách nầy viết câu nói của Khổng Tử khác ngày trước ông Ngân đă giảng: “Vua nước Sở mất cung, thiên hạ được cung”. Thiên hạ là người nước Tàu hồi ấy. Bây giờ Thiên hạ là toàn thể nhân loại nầy.

 

Ḷng nhân của Đức Khổng Tử “rộng” hơn ḷng quảng đại của Sở Cung Vương.

 

Bây giờ Thiên hạ hẹp ḷng, không như Thiên hạ ngày xưa?

 

Có phải vậy không?

 

Vậy th́ Ông Minh Tuệ đầu trần, chân đất, “đi đâu” mà khổ thân như thế?

 

Mười chín ông sư đi bộ 2,300 dặm, từ Houston lên Wahington DC – bằng hai lần Saigon/ Hà Nội -, để “Walk for Peace” giữa mưa gió, tuyết giá... khổ cũng không thua ǵ !!!!.

 

Xưa cũng như nay, tốt xấu bao giờ cũng có. Nói như vậy là để mừng ông bạn cố tri có người đem trả ví lại cho ông.

 

Ông không mất một “xu teng” nào.!!!!

 

 

hoànglonghải

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính