Bật Khóc 

 

Ta bật khóc!  Nghe người đời gạn hỏi :

Giang sơn mình nguy biến, có ai lo?

Ai là người mang chí cả,  chẳng đắn đo

Hy sinh tất cả cho quốc gia dân tộc?

 

Mỗi công dân mang trong người máu Việt

Biết sót đau, đồng chũng bị đọa đày

Cũng kiếp người sao lắm nỗi bi ai?

Chờ hoá kiếp trong bàn tay quỉ đỏ!

 

Ta đã thấy, đàn ăn mày lấp ló

Chực chờ người bỏ đũa vội vét ăn

Ddàn trẻ thơ đường phố sống lang thang

Lê gót nhỏ cầu xin lòng từ thiện!

 

Ta đã thấy, anh xích lô gầy đói

Gom sức tàn đổi lấy chén cơm thiu

Một đàn con nheo nhóc đợi cơm chiều

Vợ đang bệnh không thuốc thang, rên xiết!

 

Ta đã thấy, bọn cầm quyền khắc nghiệt

Dùng quyền năng, xiết cổ đám dân lành

Xua công an bốc lột tận xương xanh

Nộp lên đảng trên cao ngồi ngất ngưởng!

 

Ta đã thấy, bọn cướp ngày, không tưởng

Sống giàu sang trên xương máu lê dân

Khách sạn nguy nga, địa ngục dương trần

Son phấn phết, đậy che đời tăm tối!

 

Ta đã thấy, dân căm hờn nung nấu

Đành dấu chôn, cam chịu đựng thương đau

Chờ dịp may góp sức cứu đồng bào

Thoát khỏi gông xiềng, vuốt nanh ác quỉ!

 

Non nước việt Nam, toàn dân trách nhiệm

Người nước ngoài góp sức kẻ bên trong

Chẳng riêng ai, cả khối quyết một lòng

Diệt hung bạo, cho Tự Do Dân Chu?!

 

Đường đấu tranh, nhiều bàn tay góp lại

Vung lên cao đánh bại kẻ bất lương

Tiếng nói chung vang dội cả chiến trường

Chờ đợi gì? Trách phiền ai?  Hỡi bạn?

 

Hoaiviet

1005am072204

[Trang thơ Đấu tranh]