Bốn tháng trên đảo Hoàng Sa – NGƯỜI KHÁCH LẠ KỲ DỊ

 

 

Hồi kư của Hoa Nghiêm/Tạp chí Thời Nay (1972)

 

 

Phần II: NGƯỜI KHÁCH LẠ KỲ DỊ

 

Ngày nối ngày lặng lẽ trôi cho đến một buổi trưa kia có một chiếc ghe buồm cỡ nhỏ cập bến. Thuỷ thủ và khách khách vỏn vẹn chỉ có một người trạc độ 40, mặt mày thông minh và rắn rỏi. Ông ta tŕnh giấy tờ và tự giới thiệu bằng tiếng Việt ông ta tên Kimura, một nhà nghiên cứu về hải tảo học, có bằng Tiến sỹ vạn vật học, hằng năm thường đi khắp các đảo ở Thái B́nh Dương để khảo sát liên quan giữa khí hậu và sự nảy nở các loài rong biển.

 

Ông ta cho biết hồi năm 1943 ông ta đă từng trú ngụ 3 năm tại Đông Dương để nghiên cứu về thảo mộc ở đây. Sau khi xem xét giấy tờ và kiểm soát ghe buồm chúng tôi hân hoan tiếp nhận người khác ngoại quốc mới.

 

Ngoài những giờ nghiên cứu rong rêu chung quanh đảo ông ta sống gần gũi thân mật với chúng tôi nhưng có một điều mời ông ta ăn chung với chúng tôi th́ ông ta nhă nhặn từ chối và hằng ngày tự kiếm củi rồi xuống ghe lấy gạo lên thổi cơm ăn lấy một ḿnh với một vài món ăn rất thanh đạm như rau cỏ hoang hái trong rừng hoặc rong bể nhặt ở quanh đảo xào với dầu và muối hoặc luộc ăn với tương hoặc ś dầu ǵ đó. Những món gà vịt hoặc tôm cá bắt được chúng tôi biếu ông ta thỉnh thoảng chỉ ăn chút ít thôi.

 

Một buổi sáng nọ, nhân lúc đưa ông ta đến xem trại chăn nuôi của chúng tôi, thiếu uư Hoan than phiền khí hậu ở trên đảo không được tốt lành, gà vịt và người ta ở lâu đều dần dần bị nhiễm khí độc của phong thổ rồi ngă bệnh. Ông ta nghe vậy tỏ vẻ đặc biệt lưu ư đến những con gà bệnh và sau một hồi xem xét kỹ lưỡng bệnh trạng từng con một, thức ăn và phẩn của chúng, ông ta ngỏ ư muốn chữa bệnh cho đàn gà xơ xác hiện có nhiều con dở sống dở chết v́ chứng lơ ăn, thủng và bại. Dĩ nhiên là chúng tôi vui vẻ nhận lời, thêm vào đó óc ṭ ṃ muốn xem thử thuốc men của Nhật thần hiệu đến mức nào? Ông ta chọn ngay 10 con gà lớn có, nhỏ có, bệnh t́nh trầm trọng nhất, nhốt riêng một nơi và vội vă xuống ghe mang lên một chiếc hộp giấy bên trong có chừng 3 lon gạo bốc từng nắm nhỏ cho lồng gà bệnh nặng đó ăn dần cho đến khi no. Chúng tôi đợi ông ta cho gà uống thuốc xem thử thuốc ǵ nhưng chẳng thấy ông ta làm ǵ khác hơn. Chúng tôi hỏi th́ ông ta chỉ mỉm cười trả lời đây là thứ gạo đặc biệt được chế luyện sẵn thuốc bên trong rồi. Chúng tôi động hiếu kỳ xúm nhau vốc mỗi người một ít để quan sát th́ thấy đấy chỉ là một thứ gạo đen điu chưa giă, ngửi xem th́ cũng chẳng thấy có mùi thuốc men ǵ lạ, có người đánh bạo mum ít bột nếm thử cũng không thấy hương vị cay đắng chi đặc biệt.

– Xin các bạn yên ḷng đợi kết quả, sớm th́ độ 4,5 giờ sau, mà có chậm lắm th́ một hai hôm là cùng. Ông Kimura h́nh như nhận thấy sự hoài nghi trong thái độ của chúng tôi nên đă nói với chúng tôi như vậy.

 

Chúng tôi giải tán chờ xem kết quả, c̣n ông khách Nhật th́ mang số gạo c̣n dư lủi thủi xuống ghe.

 

Trưa hôm ấy tôi đang ngủ ngon giấc th́ anh thượng sỹ Đính đến gọi giật giọng đánh thức tôi dậy:

– Ê, Hùng dậy xem! Có lẽ thằng cha Nhật đó khai gian nghề nghiệp rồi.

 

Tôi giật bắn ḿnh ngồi dậy hốt hoảng hỏi:

– Gián điệp hả? Đến dọ thám đơn vị ta à? Tóm được tài liệu rồi sao?

 

Anh Đính chậm răi đáp:

– Không phải vậy. Thằng cha Nhật đó có lẽ là bác sỹ thú y. Mới hồi sáng đến giờ mà mấy con gà mạnh cả rồi, chỉ có mấy tiếng đồng hồ sau khi ăn gạo của ông ta, các con gà đau gần chết bây giờ đều đứng dậy chạy quanh chuồng bằng chính cặp chân đă tê liệt bại xuội mấy hôm nay.

– Chỉ có thế mà làm người ta hoảng hồn!

 

Tôi theo anh Đính xuống chuồng ga và tuy đă nghe nói trước vẫn không khỏi ngạc nhiên thấy bầy gà liệt nhược xơ xác hồi sáng bây giờ bỗng trở nên tươi tỉnh và đi lại xung xăng quanh lồng. Thế rồi người này gọi người kia, chẳng bao lâu gần hết cả đại đội tôi đều đổ xô xúm đến xem phép lạ. Mọi người bàn tán rất nhiều mỗi người một câu ca tụng người Nhật thông minh hơn Tây và thuốc Nhật thần diệu! Trung uư đại đội trưởng ngỏ ư mua thêm một ít gạo quư giá kia để dự trữ và chữa cho những con gà khác đang đau. Ông Kimura vui vẻ tặng một bao lớn khẳn kín trong giấy ny lông và ba hôm sau th́ tất cả những con gà bệnh đều lần lượt lành mạnh lại hết.

 

Nhớ lại câu chuyện này về sau hồi năm 1969, tôi có nuôi mấy chục con gà Mỹ cứ bệnh chết dần cho uống thuốc trụ sinh đủ thứ mà không bớt. Sau tôi thử dùng thứ gạo này th́ quả nhiên một số lớn được cứu sống.

 

Bệnh quỷ thuốc tiên

 

Trong bữa ăn thân mật tổ chức để tỏ ḷng cám ơn, lúc truyện tṛ anh Đờn đă kể t́nh trạng bệnh tật đang bành trướng trong đơn vị chúng tôi và hỏi ư kiến ông Kimura về cách chữa trị. Sau một hồi suy nghĩ, ông ta xin đến thăm các bệnh nhân và ngỏ ư nhận chữa những anh em nào t́nh nguyện chịu chữa theo phương pháp đặc biệt của ông ta. Trung uư đại đội trưởng ban đầu có đôi chút đắn đo về trách nhiệm nhưng sau đó th́ đổi ư vui vẻ nhận lời. Anh Tấn và anh Liệu bị tê bại đang sống trong tuyệt vọng nghe vậy giơ tay t́nh nguyện lập tức, anh B́nh, anh Hiền sau một phút do dự hỏi ư kiến nhau cũng xin chữa trị.

 

Ông Kimura lại xuống ghe và lễ mễ mang lên một bao gạo chừng 10 kí lô, một gói mè và một chai tương nhỏ. Chúng tôi bu quanh để xem ông trị bệnh.

– Trưa ôm nay tôi phải nấu và ăn ở đây một bữa để các bạn tập nấu và tập ăn cho đúng cách. Đây là lối thực tập để trị bệnh cho đúng phép.

– Ăn mà cũng phải tập nữa sao bác sỹ? Chắc sau khi ăn bác sỹ c̣n châm cứu cho bệnh nhân?

– Cần lắm chứ, người ta sở dĩ bệnh tật là v́ cẩu thả trong cách ăn uống. Tôi không dùng đến khoa châm cứu để trị bệnh ở đây.

 

Thế rồi ông ta đong ba lon gạo, đích thân vo gạo, đổ nước bắc lên bếp. Ông giảng giải: “Gạo này v́ không giă, nấu hơi lâu chín nên phải đổ nước nhiều hơn”. Lúc cơm sôi một chốc ông đổ vào một muỗng muối sống. Cơm cạn ông đậy nắp thật kín, bớt lửa, gạt than và để trên bếp hơn nửa giờ sau mới duông xuống. Thức ăn th́ có muối mè, một nhúm ray luộc chấm với nước tương. Trước khi ăn ông giải thích: “Điều quan trọng nhất trong cách ăn để chữa bệnh này là phải nhai thật kỹ, nhai 100 lần một búng cơm, chờ cơm biến ra nước hồ mới nuốt”. Và bữa cơm thực tập đó bắt đầu, tuy thức ăn đạm bạc nhưng bốn bệnh nhân vui vẻ v́ có ông khách bác học kia cùng tham dự, chung quanh lại có bạn bè ṭ ṃ lại xem. Cơm ít lại lạ miệng người nào cũng khen ngọt, béo ngon và ăn xong vẫn thấy c̣n thèm ăn nữa. Trước khi ra về ông Kimura dặn kỹ là ngoài bữa ăn không được ăn bất cứ  thức ǵ khác và trong những bữa ăn sau không được ăn quá no dù là nhai kỹ …

 

Ba ngày trôi qua, phép lạ đă xuất hiện, hai chân anh B́nh đă hết thủng; đến ngay thứ năm th́ anh Hiền vui vẻ trở lại không c̣n mệt nhọc và hồi hộp nữa. Sáng hôm đó anh thử đi lại một bài quyền và cảm thấy đă bắt đầu phục hồi phong độ cũ. Mọi người đều có nhận xét như nhau là đi đại tiện rất tốt và ngủ rất ngon giấc. Anh Liên tê bại xem ṃi bệnh trạng nặng hơn cả nhưng đến ngày thứ 7 th́ cũng đă đứng dậy đi lại nhúc nhắc trong pḥng, anh Tấn như được khuyến khích, đến sáng ngày thứ 9 cũng bắt đầu cử động được các ngón chân và đến chiều th́ anh sung sướng đứng dậy nốt. Kết quả trọn vẹn xảy ra như một phép lạ.

 

Chúng tôi trong thâm tâm ai cũng muốn hỏi cách tẩm luyện thứ gạo huyền diệu này nhưng nghĩ rằng người ta ai lại dại ǵ mà chịu truyền bí quyết quư giá đó nên không hỏi nữa. Gạo quư chỉ c̣n độ 3 kí lô. Anh Hoan, anh Hách, anh Luân và độ 20 anh em khác sững sờ lo âu và hối tiếc bỏ mất dịp may. Ngày mốt ông Kimura sẽ từ biệt để đến khảo cứu các thứ rong biển lạ ở đảo Lô be cách đảo này chừng 2 hải lư về phía Tây Nam. Vị cứu tinh đi rồi, ai sẽ cứu chữa cho các người bạn chúng tôi đang đau?

 

Trước khi ra đi, trong lúc dự bữa tiệc tiễn đưa, ông Kimura mới tiết lộ cho chúng tôi biết rằng thứ gạo quư giá trị bệnh lâu nay không hề có tẩm luyện thuốc men ǵ cả. Nó chỉ được tẩm luyện bằng khí âm dương của Trời Đất, nó là thứ gạo thiên nhiên nguyên vẹn, không giă bỏ phần cám bên ngoài, nó là gạo lứt. Chúng tôi há hốc mồm ngạc nhiên, nhưng ông mỉm cười cho chúng tôi biết rằng đây là phương pháp trị bệnh do một vị thánh y Nhật tên Ohsawa phát minh, có khả năng chữa lành tất cả mọi bệnh nan y như ung thư, đau tim, phong cùi, huyết áp cao, lao, điên …vv Những bệnh các bạn tôi hiện mắc chỉ là những bệnh rất tầm thường mà người Nhật gọi là bệnh Kakke mà tại các trại binh, nhà tù, cô nhi viện, kư túc xá học sinh thường mắc phải. Và ông kết luận một cách rất buồn bă rằng từ ngày hấp thụ văn minh Âu – Mỹ, ở Á Đông ta đă đi trái thiên nhiên v́ vô ư thức ăn gạo máy cho nên bao nhiêu trẻ sơ sinh đă chết bất th́nh ĺnh trong ṿng tay người mẹ, bao người trẻ trung mắc những bệnh nan y và người già cả bị phù thủng hay tê liệt hoặc mắc ác bệnh do tê liệt thần kinh v́ đă dại dột không biết mà bỏ lớp vỏ lụa quư giá bên ngoài của hạt gạo làm khiếm khuyết sự toàn thể của hạt gạo thiên nhiên, và làm chênh lệch mức quân b́nh âm dương của thức ăn quư giá Trời đă ban cho loài người.

 

Ông lại biếu cho đơn vị chúng tôi thêm 50 ki lô gạo lứt để chữa nốt cho những anh em đang bệnh và từ giă đảo trước sự luyến tiếc của chúng tôi, nhưng h́nh ảnh vĩnh viễn ghi sâu trong tâm khảm chúng tôi từ ngày ấy.

 

Ngày về 

 

Nửa tháng sau, tất cả anh em trong đơn vị chúng tôi đều được khoẻ mạnh, gạo lứt cũng vừa hết và hai hôm nữa th́ đúng bốn tháng là ngày chúng tôi xuống tàu trở về Đà Nẵng, tiếp tục cuộc đời chinh chiến, nhường đảo lại cho một đơn vị bạn tạm dừng bước nghỉ ngơi…

 

Kỷ niệm xưa mờ trong kư ức dày đặc khói lửa chiến tranh. Mới đây nhân t́nh cờ xem tác phẩm “Zen và Dưỡng sinh” nói về phương pháp ăn gạo lứt của giáo sư Ohsaza, lại nhân xem bản báo cáo đăng trên tạp chí California Tomorrow công bố dưới nhan đề “Tàn phá Đông Dương – di sản của sự có mặt của chúng ta” của một phái đoàn bác học thuộc Đại học đường Stanford tuyên bố rằng đất đai Việt Nam bị chai cứng trong nhiều năm v́ thuốc khai quang. Bản báo cáo c̣n cho biết: “Khi chiến tranh kết thúc, sự khắc khổ mới chỉ bắt đầu”. Tôi sực nhớ lại những ngày thân thương trên đảo vắng, hy vọng nếu có đọc giả quân nhân nào có dịp đi trú đóng dài hạn ở đảo Hoàng Sa hoặc một chốn xa xăm nào nhiều lam sơn chướng khí nên nhớ mang theo một ít gạo lứt của quê hương để pḥng thân khỏi lo ốm đau khi xa người thân quyến./.

 

 

Hoa Nghiêm

 

Nguồn: http://dandensg.blogspot.com/2017/09/bon-thang-tren-ao-hoang-sa.html

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính