C những người trai


Hoa Biển

 


- Hồi k ra trường về những bạn b cng kha

 

Một ng gi đứng tựa cửa ra vo,đăm đăm nhn ti đang vội-v bước vo hội trường của nhật bo Viễn Đng tại thnh phố Santa Ana để kịp tham-dự buổi họp mặt cựu t i Tử Bnh Điền. Ti nhận ra ng ngay d đ gần ba mươi năm kể từ ngy ra trại cải tạo. Với vc dng cao v gương mặt di, bạn t ngy trước đặt cho ci tn kh nghe: Tư ngựa. C rất nhiều anh mang những ci tn nghe rất ngộ-nghĩnh do c những chứng tật trn người: Bn bần, Chu lc, Tư ghẻ, Long re, Sơn ướt, Cẩm lai, Long ph, Chu K, Xun thợ rn, Y đai ca, Thục ru, Long trĩ Những ci tn rất dễ gợi nhớ cho d thời gian c phi pha đi nữa. Nghe anh em kể rằng, vợ anh Long re, nguyn l một phi-cng trực thăng chiến-đấu, đ nhiều lần mỗi khi gặp anh em đều vui-vẻ ni: Ti qu ci tn gọi nầy lắm, mỗi lần c ai nhắc đến, ti thấm hiểu được những săn-sc của bạn b trong t trong lc ốm đau như sốt rừng, tiu chảy, ngộ độc khng c người thn bn cạnh, chỉ c cc anh với những việc lm cao qu gip nhau một cch kin-nhẫn. Nay d anh Long đ qua đời nhưng ti lun biết ơn v cng!


ng gi Tư biết r sự lin-hệ giữa ti v một số bạn b nn hỏi liền một cu, tỉnh bơ khng mng chi trước sự mừng rỡ của ti khi gặp lại:


- Nầy, Phan Duyệt c cn sống khng? Lần cuối khi gặp mặt, cậu bị vệ binh trại hnh hạ tn-bạo qu, ti nghĩ e khng sống nổi. Bao nhiu năm rồi, khng sao qun được phong cch hin-ngang, anh hng của cậu ta trước bạo-lực.


ng ni với ci giọng khn đục của tuổi gi. Thong nhn ln đi mắt đ qu nhăn nheo thấy rưng rưng ướt. Niềm cảm-xc vượt thời gian nầy, d cho đ qu chai sạn với cuộc sống, l những g trn-qu nhất Duyệt đ để lại trong anh em khi rời xa qun trường. Qua bao năm thng, chốn thao trường nầy l nơi hun đc cho mnh những -ch kin-cường với một hnh trang đầy những hoi bo phải đng gp g cho đất nước. C ai từ đ ra đi khng khỏi vấn-vương những nghĩa-tnh huynh-đệ vốn khắng-kht như một sợi dy v hnh đầy thương-yu v san-sẻ đm bọc lẫn nhau trong mọi hon cảnh.


- Duyệt cn sống! Đang ở một mnh tại New York. Anh c một đứa con trai đang phục-vụ trong qun-đội Hoa-Kỳ.


Ở nơi xa đ, bạn c thấu chăng dư-vị hạnh-phc nầy. Giọt nước mắt ngưỡng-mộ v thương-mến của một nguời ở tuổi hong-hn qu-hiếm lắm. Cn biết bao người khc nữa v ngay anh em gốc trại t bin-giới Cổng Trời, bạn đồng kha Nguyễn Tiến Đạt, mười một năm t v nhiều người khc cũng mt lng khi nghe một anh t lu năm l Thiếu y Phạm Văn Quế, PB SĐ3 bị chuyển từ i Tử đến cng trại với anh tại Gia Lai v tội chống lại chế độ trong thời gian cải tạo:


- Qun trường của cc anh c anh Phan Duyệt bất-khuất anh-hng lắm, ti nể-phục v cng! Anh ta thẳng-thắn vạch trần sự tn-bạo của Cộng Sản trước mặt ton trại. Đ l một người khng sợ chết!


Sẵn c phn di động, ti gọi lin-lạc v trao lại cho ng gi, để mặc cho hai người tm-tnh, ti chen vo hội trường của nhật bo Viễn Đng v tm chỗ ngồi. Ha mnh trong khng kh vui nhộn của đng đảo bạn b từ lu mới gặp nhau, ti c cảm tưởng như thời gian đang ngừng lại: Những tay bắt mặt mừng, những kỷ-niệm xa-xưa tm về, ai cũng tranh nhau kể những vui buồn của nững ngy thng te-tua từ lc vo trại v cảm tạ trời đất đ ph-hộ để c được ngy nay


Sau 5/75 Ng Chi v Phan Duyệt vo trại Cồn Tin trước ti. Trại nằm gần căn cứ A1, A2. Đứng trn đỉnh đồi, ta c thể thấy r cầu Hiền Lương Quảng Trị nơi ngăn cch hai miền Nam Bắc v ging sng Bến Hải uốn khc lững-lờ lm gợi nhớ trong lng người bao cảnh tri ngang phn-ly kẻ tm tự-do. Hai thằng bạn đồng kha đn ti thật vui mừng đầy ngỡ ngng xc-động:


- Rứa l mi cũng vo đy! Định-mệnh cuộc đời đ run-rủi gom tụi mnh lại. Thm một chặng đường đời c nhau, thật l ứa nước mắt m cm ơn trời cao. Ngy trước gắn b ở Đ Lạt suốt mấy năm trời, đi đu cũng c nhau, ra trường cng chung đơn-vị với những kinh-hong của một trận chiến c-liệt nhất m vẫn cn sống st với nhau..


Khng dấu được xc-động, ti siết chặt tay hai người bạn. Từng tế bo da thịt như t cứng bởi một thứ hạnh-phc v hnh: Ở hon-cảnh nầy m vẫn cn c nhau! t đy m an-ủi thật!


***


Mới chỉ vi thng trước đy, tại ng ba Thi Lan, Long Thnh. Vo tối ngy 28 thng tư năm 1975, qun Cộng Sản quyết chọc thủng phng tuyến Đng Bắc hướng về Si Gn th găp sức khng cự mnh-liệt của qun ta. Cc sĩ quan kha 28, 29 V Bị v kha 4 CTCT/HD vừa mn kha tham chiến rất đng trong đơn-vị Thủy Qun Lục Chiến tại chiến-trường nầy. Khi chiếc xe tải thương từ tuyến đầu lủi vo bộ chỉ huy tiu đon1/TQLC giữa tiếng pho đạn tơi bời, Ng Chi đương l trung đội trưởng vũ kh nặng nhn thấy ti trn chiếc bang ca b-bết mu, mếu mo ni:


- Huế ơi, tao nhn thấy mầy rồi. Mầy về tới đy l tao mừng qu! Mới mấy ngy từ lc mầy ra đại đội, tao trng tin mầy lắm. Qua my truyền tin, tao biết đơn-vị mầy đang đụng nặng v biết được mầy l sĩ quan cuối cng ở đại đội.


Vết thương ở ngực, cạnh tri tim lm ti kh thở, y t chiến trường đ băng b, nhưng mu vẫn cn ra nhiều qu, lại thm khi tải thương, pho v đạn AT7 chống tăng nổ dồn-dập trn đường đi khiến hai người lnh du vai hi qu, hất t ng nho nhiều lần. Đau đớn, ti chỉ biết nhn lờ mờ, nhưng cảm nhận được những g Ng Chi kể lể:


- Mầy vậy l sống, nếu như mai nầy được chuyển về bệnh-viện L Hữu Sanh, hy cố tm lin-lạc em tao l Ng Từ, đơn-vị Qun Tiếp Vụ SĐ7 v cho n biết đ gặp tao ở giờ nầy như thế nầy v mạ tao sẽ biết tin con. Sắp tới đy chưa biết sống chết như thế no.


Ng Chi đặt băng ca ti vo một gc hầm v trở về nhiệm vụ. Ti hướng mắt pha trn, vm trời le sng từng chặp, đạn ln-tinh nổ dn v rực sng như những vng hoa lộng-lẫy song song với những tiếng nổ kinh-hong của đủ loại đạn pho, cối, đại bc của hai phe đang kịch chiến. Ti cố sức để nhắm mắt, cố ru ngủ qun bớt đau nhưng khng được v vết thương hnh dữ qu.


. Đằng sau nh lửa pho bập-bng, một bng dng cao lớn lui tới điều-động, đ l Thiếu t tiểu đon trưởng Dương văn Hưng, ti nghe giọng ni rất rắn-rỏi:


- Tung tất cả hỏa lực, M72, lựu đạn, đnh tới cng! Giữ tuyến bằng bất cứ gi no! Ti đang ở st anh em.


ng ta dũng-cảm, can-cường, thch đố hiểm-nguy, cng chiến đấu như bao nhiu người lnh cọp biển khc. Cũng với một cy sng trường v o gip nn sắt, ng ta nhanh nhẹn chỉnh-đốn hướng tc-xạ sng cối 81, miệng lun nhắc nhở anh em bm st mục-tiu trước mặt. Người hiệu thnh vin rất vất-vả bm chn ng khi vừa điều-động cc đại-đội qua my truyền-tin vừa đi quanh tuyến yểm-trợ tinh-thần chiến sĩ. Lnh nể ng như một thần tượng chiến trường. Mọi cử chỉ, điều-động của ng đều gắn liền sinh mạng của từng chiến-sĩ. Từng ton lnh cởi bỏ nn sắt để đựng lựu đạn v lao vo phng tuyến.


Thấp-thong trong hơi mờ thuốc sng, ti thấy một người con gi đẹp khc thường. Với sắc o rằn-ri, mới thoạt nhn trng rất vũ dũng, nhưng nt thy mị thanh-tao trn gương mặt c mi tc di bung xa vẫn hiện r dng-dấp anh thư đầy quyến-rũ. Ng Chi cho biết đy l người yu của thiếu y V Phc, đại đội trưởng chỉ huy v c đang l sinh-vin văn khoa Si Gn. Thấy cảnh chiến trường cao độ, muốn san-sẻ hiểm-nguy v dng-hiến hạnh-phc tnh-yu cho người thương ở những lc sống chết cận kề, c xm mnh ra đơn vị, mặc chung một mu o trận, nằm giao thng ho v cũng cầm một cy sng M16 hướng về pha địch như bao chiến sĩ khc. V Phc l con trai cả vị tiểu đon trưởng TĐ 7/TQLC, thiếu t V Kỉnh với biệt danh l Knh Ngư. Rời trường Thủ Đức,anh theo gt chn cha gia-nhập gia-đnh cọp biển. L lnh chiến, nhưng phong cch lịch-lm đa tnh nn anh c cuộc tnh tuyệt-vời đến lạ lng. Anh em binh sĩ ở phng tuyến, mỗi lần thấy c đi ngang qua,nt hấp dẫn v sự tươi cười đ cho anh em niềm vui lng lng th-vị kh tả. Khi c đi xa họ quay trở lại vng chiến-tuyến trước mặt, lng tươi-vui cho d mệnh hệ no đến đi nữa. Đm đến, bn ngoi căn hầm hạnh phc của họ, lnh trng tay cầm sng, miệng ht vang những cu ca tnh-yu như lời chc tụng yu thương giữa những tiếng nổ đang rền vang giữa đm đen. Đi uyn ương khng chết trong trận đnh cuối cng nầy, nhưng sau đ khi vo t, anh bị mất một con mắt v bị thương ở giờ pht cuối trước khi miền Nam sụp đổ, khng được chữa trị v người yu anh đ đi xa từ khi anh vo trại cải tạo của qun th. Họ để lại cho nhau kỷ-niệm một tnh yu tuyệt vời như cuộc đời c một thời để yu v một thời để chết.


Phan Duyệt v Ng Chi ở cng một ln trại thuộc đội 8 Cồn Tin. Mỗi ngy hai bữa ăn thiếu-thốn nhưng phải đi rừng suốt ngy v tối về học tập nn sức khỏe sa-st r-rệt. Anh em t dng mọi kế mưu sinh để chống chọi lại với cơn đi. Ngoi những cy, củ, l rừng, những sinh-vật như rắn, cc, nhi, chuột, sng đều được tận dụng mới tạo được thm chất nhờn cho cc cơ bắp. Những lc bước ln đồi để khai hoang, hai tay phải phụ đẩy đầu gối mới đi được. Một chiếc o thun mu m c thể đổi được một con g mi của người dn tộc. Lắm khi trao đổi xong, lm thịt khng kịp, xin gởi lại rồi c khi năm bảy thng sau trở lại, người Thượng đem cả năm bảy con g ra đưa v ni:


- Của người anh em đ! Con g đẻ trứng, ấp con v by giờ thnh một bầy.


Chơn-chất thật-th, sng phẳng của người dn tộc cũng l nơi tiu-thụ một số o quần m sau nầy sinh ra nhiều giai-thoại đẹp về một tm-hồn cao-thượng:


Vo một hm nọ, trong ln c anh t mất một chiếc o len. Giữa lc trời lạnh vng ni buốt gi thế nầy, chiếc o ấm gi trị lắm. Anh bạn bo co cn bộ quản gio, thế l mỗi ngy di khai rừng ph rẩy về, sau giờ cơm, phải ngồi lại, đấu tranh nhau tm cho ra thủ phạm. Cứ đm nầy chưa ra th đm khc tiếp. Rất lu rồi m chưa c kết quả, anh em trong ln ngao-ngn sự đời, lục đục với nhau. Qu sức mệt mỏi của một ngy đi rừng, anh em rất thm giấc ngủ. Một buổi tối nọ, trong đội tuyn bố nhờ đấu tranh m tm ra th phạm: Phan Duyệt nhận tội v anh em được thoải mi nghỉ ngơi, khng cn phải ngồi lại nữa. Anh bị mời ln ban chỉ huy trại v chịu mọi hnh thức kỷ-luật, tra khảo, những nhục hnh đau-đớn..

Sau đợt kỷ-luật nầy, trở về ln đội, Duyệt v sức yếu, được lm việc nhẹ. Ma đng nắm 76, cơn lạnh vng ni gh rợn: c chết dưới nước, chim rừng ủ-rũ khng buồn bay, người t như một khc gổ di động, vấn quanh thn tất cả ci g c để chống lạnh như giấy, b ni lng, vải cũ. Trong ln, cc anh em c tiếp-tế thăm nui mất đồ ăn cng nhiều thm. Cc buổi ngồi họp đấu tranh tm tiu-cực tiếp-tục xảy ra. Phan Duyệt vờ đnh rơi một mảnh giấy c ghi từng mục ngy no ăn cắp ci g, của ai v cả một danh sch di. Một ng t lo nhặt được, ngy-ng trnh ln cn bộ quản-gio v đưa anh đi kỷ-luật. Một mặt anh thi hnh những lệnh phạt trong conex, một mặt cc tệ-trạng giảm dần, thủ-phạm biết xấu-hổ v lương-tm lm việc.


Cồn Tin phục-hồi đất đai canh tc nhờ cng t. Qua bao năm chiến tranh, bom đạn đ biến thnh một rừng hoang x-xảm với hng ngn hố bom hnh trn đều đặn.Lẫn trong cc lm cy mọc trng điệp quanh ni đồi l cc cy nhiệt đới bằng nhựa c gắn chip điện tử bn trong. Cy giống hệt cy rừng, thu được chấn động do bước chn người hoặc sc vật đi ngang qua, được phng từ my bay dọc theo đường mn McNamara để tạo dữ kiện ghi tọa-độ bỏ bom. Dn cư di tản hết, su hơn về pha ni l nơi sinh sống của những người dn tộc, họ chung thủy với rừng, chung thn với ni v chung tnh với cy cỏ. Họ lun ở lại trường sơn, sống du canh một cch tr ch trn những vng đất ni loang lỗ dấu bom đạn. Họ quen thuộc sống trn những vng sơn lam chướng kh nầy để rồi mi mi yu mến, kết chặt chốn Honh-Sơn hoang-d nầy như một nguyn-l của tnh-yu dn tộc. Xa bỏ trại Cồn Tin, anh em cỏng ba lhnh qun hướng về i Tử, dọc theo quốc lộ 9 nối liền Khe Sanh nổi tiếng pho đạn với thị trấn vng giới tuyến Đng H, bỏ lại đằng sau T Cơn, Lao Bảo, Ba Lng, chốn rừng thing nước độc. Thỉnh thoảng t nhn gặp vi người thượng trnh đường, họ đứng yn lặng bn ba rừng, miệng ngậm tẩu, ngực ẳm con, vai vc củi, đưa nh mắt v tnh nhn đon người đi.

Mẹ thương con qua cầu i Tử..


i Tử, địa- danh nghe nhẹ nhng, tnh cảm, nhưng l một nơi tung-honh của gi Lo hực lữa khi ma h, kh chướng lạnh khi ma đng. Vng đất cằn-cỗi nơi m sinh-vật cũng hiếm-hoi, củ khoai củ sắn cũng tp teo, mọc khng nỗi v rể tranh dy đặc. Những phế-liệu gở ra từ phi-trường d-chiến bn quốc-lộ 1 đ được gom nhặt lại để xy dựng nn một trại t kin-cố.


i Tử c những người dn thương anh em, những người lnh Cộng Ha. Người dn qu quen thuộc với mu o hoa biển Thủy Qun Lục Chiến. Qua bao năm binh lửa, những người trai đ hiến-dng tuổi trẻ để chiến-đấu bảo-vệ qu hương bằng những trang sử anh hng ngay trn Quảng Trị thn-yu nầy. Cổ Thnh Đinh Cng Trng, La Vang, Ng ba Long Hưng, Chợ Si, Cầu Thạch Hn, chợ Si l nơi người dn chứng kiến biết bao mu xương chiến sĩ đ hy sinh cho đất nước.


Những khi chiều về, cơn mệt-mỏi r-rời qua một ngy rừng di l th v đi, anh em t thường găp những đội canh tc trung du x Triệu Ti, Triệu Hải, Triệu i. Họ đọc thấy những nghĩ v thấu r hon-cảnh t đy, từ đ thường c những đồng thanh tương ứng... Họ dm nhịn tiu-chuẩn để chuồi cho anh em t vi lon gạo, bnh đường, gi thuốc lo m so với gi trị by giờ, cao lương mỹ vị no snh kịp. Thnh om, PB/TQLC cứ mỗi lần đi rừng về, ln gh qua vờ mượn nồi nấu ăn, thực chất c chi m nấu, nhưng b con biết nn trong nồi lun c sẵn một vnh cơm quanh hng v họ đ m thầm tiếp sức rất lu như thế. Nam nữ thanh nin thường vy quanh nghe ti thổi kn những bản nhạc quen thuộc, chiếc kn harmonica đ gip ti những bữa sắn khoai tuyệt-vời... thm vo đ, Chu K với ti kể chuyện hấp-dẫn đ cuốn ht nam nữ thanh-nin ngồi lại một cch m-mệt, qun cả dao, rựa, cuốc, xẻng vất vung-vi khắp nơi cng với chỉ-tiu khai-hoang phải hon-thnh theo dự định.


Năm 1977, ton quốc rơi vo một cơn đi như một thảm-nạn lịch-sử. Ring tại miền Trung, nng dn lao-nhọc cy su cuốc bẩm m vẫn khng đủ sống. Cc chỉ tiu đề ra cố mc sức người dn đến tận cng: Lm ngy khng đủ tranh thủ lm đm, muốn c ăn thm lm lun giờ nghỉ, muốn c bền bỉ, lm cả thng tằm. Tuy thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu ngủ nhưng lun chỉ một mục tiu được tập trung cao nhất l sản xuất. Trn mọi giấy tờ khi no cũng khởi bằng những mỹ từ: Độc lập-Tự do-Hạnh phc. Phan Duyệt bất-mn tột-độ, qu căm-phẫn một chế-độ chỉ biết ni một đường lm một nẻo. Một bữa trưa trước giờ kẻng bo đi lm, anh đứng ra sn cờ trại, hai tay m chiếc cột đi nhổ, hạ l cờ, miệng chửi rủa:


- Hồ ch Minh mầy ơi! Tại v mầy v b lũ m đất nước ra nng-nỗi thế nầy: dn lm ruộng m khng c gạo m ăn, bọn mi đem la gạo đi đu để dn ta đi? Tụi by ni tự do m sao đi đu cũng phải xin php? Tại sao ở đu cũng ton l nh t? Tụi by ni hạnh-phc, tại sao phải dồn dn đi kinh tế mới? Tại sao vợ phải xa chồng, cha xa con v bị cải tạo khng ngy về? Tại sao?


Anh la ht ku trời, van đất, xin hiểu cho những xt-xa cho người dn Việt sau ci ngy gọi l giải-phng..


Vệ binh ra tay ngay, hai tn vạm-vỡ l Mịch v Mịnh lộng ln như những con th vồ mồi. Ti quay lưng lại, run ln theo từng tiếng hự, hụych, trời ơi, i chao... chng n đnh, đ, đạp, chọi như đang dợt một tri banh. Cả trại nn thở nhn ra, hnh dung chắc Phan Duyệt khng qua nổi..


Đnh đập d-man xong, vệ binh cho người khing vo khối. Duyệt như một ci xc khng hồn, tấm thn nhỏ b đầy kn những vết bầm tm quanh người. Bạn b e ngại dạt ra, sợ lin-lụy chnh-trị, chỉ liếc nhn v chỉ chỏ lao xao... Ng Chi v ti dang vng tay ra đỡ, Duyệt ng mnh trong cnh tay ti. Anh nhắm mắt tm giy pht bnh-yn, tận hưởng dư vị hạnh-phc nồng-ấm của những đứa con cng Trường Mẹ. Cả ba chng ti như cng được tm về nguồn yu-thương c đủ trọn-vẹn những n-cần, lo lắng, ưu-tư cho nhau bất chấp sự ngược ngạo th hằn của qun th. Trong nỗi thương đau từ đy su nầy, niềm kiu-hảnh được lm người con Trường Mẹ như một niềm tin bừng sng, một sức mạnh v hnh gip sức đứng ln.


Nhn tấm thn người bạn, ti qu nng ruột, trong đầu min-man nghĩ lm sao cứu sống cho bằng được. Tnh cờ ln rừng đốn củi, găp nin trưởng L phước nh, ti kể lể chuyện bạn mnh. Suy-nghĩ giy lt, anh nh by mưu l cứ về trại trnh by cho cn bộ rằng, ti ở cng kha sĩ quan trn Đ Lạt, chứng kiến anh bạn mnh thường c những cơn đau, khi ln cơn, khng được tỉnh-to. Về lại trại, ti liền lm theo như vậy.


Từ sau đ, tiếp tục phiu bạt theo vận nước điu-linh, Ng Chi v ti phải xa Phan Duyệt để ln đường ra Bắc. Duyệt ở lại, biệt giam suốt hai năm, cơ-cực nhất l bọn Cộng Sản cho nhốt vo một chiếc conex nhỏ m chỉ được ở vị tr ngồi m thi chứ khng nằm được. Lu ngy, Duyệt kin-tr dng chiếc muỗng ăn cơm đo đất để c thể nằm chuồi được. Từ chiếc lỗ nầy, anh mưu-tr that ra ngoi được v lẫn trốn về nh. Khổ thay, gia-đnh qu ngho. sắn khoai khng đủ huống chi tiền bạc đang rối-ren tm đường thot th vệ-binh tm đến bắt. Anh bị dẫn độ về trại i Tử, tại đy, mn tra khảo đnh đập cn tn-nhẫn hơn nhiều lần trước v bị giam di hạn trong một nh giam kin-cố, vừa cm vừa xiềng lin tục. Nhờ thiền định v n kinh Phật, anh vượt qua gian-nan nguy-khốn của chốn hỏa ngục trần gian nầy.


Ngy 22 thng Tư năm 1975, khi chọn đơn-vị trong ngy mn kha, Ng Chi tnh-nguyện vo sư đon Nhảy D, quyết ch lm trang sử ring cho đời mnh, anh thừa biết những thử-thch nghim-trọng đang chờ đn v chiến tranh đang ở mức độ tn-khốc nhất. Ti cố nu ko, tm mọi cch đi tiếp chung một con đường. Anh xc-động nghe ti nhắc lại biến cố Mậu Thn ở Huế nơi cc dũng sĩ cọp biển từ căn-cứ Sng Thần ra giải-tỏa v chiếm lại cố-đ thn-yu. Qua hai mươi mốt ngy đm chiến-đấu, ginh lại từng tấc đất, nhiều anh linh chiến-sĩ đ nằm xuống cho đất mẹ qu mnh. Anh vui-vẻ hon chuyển cho Nguyễn văn Mai để cng về đơn-vị Thủy Qun Lục Chiến với nhau. Khi trnh-diện bộ tư lệnh, cả hai đứa đều dong tay đầu tin tnh-nguyện ra tiểu-đon 1 Qui Điểu cng với Đặng Việt Lun, Nguyễn Văn L, Nguyển ngọc Vịnh, Dương Thu Sơn để rồi c những giy pht sống chết cận-kề bn nhau, dễ đu tm được trong đời. Hơn hai năm trời sống với nhau trn đồi 4648, năm năm cng một trại t v trn mười năm cng định cư vng Bay Area-Cali, cả một đoạn đường di của đời người. Mỗi khi gặp nhau, Chi đi khi vui qu, lm bể mnh:


- Hồi ở lnh trong người mi lun c một ng cha đạo v một ng thầy cha, bao nhiu năm ở Mỹ, c cn dược con người mầy của ngy xưa?


***


ng gi Tư ngựa khc thương Phan Duyệt cn sống, khng phải ng thọ ơn từng nhận điếu thuốc bnh đường, cht muối tiu m chỉ do một động-lực l đ sống, hiểu v biết thực-chất của một con người đ được đo-tạo v trưởng thnh như thế no trước anh em v với qun th: Thời gian di đ để lộ ra bản chất phi thường v ch sắt-son cũng như tư chất đạo-đức với cuộc đời. Cũng từ Charlotte N.Carolina, người bạn cựu t i Tử Bnh Điền L Sĩ, nay l nhn vin Php ngữ phi-trường quốc-tế, khi gọi phone hỏi thăm bạn t cũ Ng Chi, đ khc a như một trẻ thơ:


- Anh Huế ,sao qua Mỹ lu rồi m thằng Chi cn khổ thế, gọi khi no cũng nghe đang bận cắt cỏ, bỏ bo, lm vườn, viết bo. Những bi viết của anh trn cc bo cộng-đồng rất chn tnh, đượm đầy tnh qu đ thu ht biết bao tm-hồn người tha hương để gi ghm những n tnh về qu-hương mỗi khi tai ương, mệnh trời tm đến v sau mười lăm năm định-cư nơi xứ người, tay trắng lại hon tay trắng! Ti c được xem hnh n trn internet do anh chuyển, trng gương mặt sao hốc hc tiều tụy qu. Chi nhỏ hơn ti ba tuổi, nhưng trong trại cải-tạo n l anh ti, l đứa tiếp sức h hơi cho ti đ. Cực khổ với ngy thng mnh mng, ti từng thất ch v toan lm bậy rồi, nhờ n ngăn cản v hổ-trợ tinh-thần ti mới bền vững -ch. Ti cn nhớ những lời Ng Chi ni:


- Hy cố gắng ln, anh bạn ! Theo thời gian, mọi sự rồi sẽ quen, rồi sẽ qua hết. Ci g mới bắt đầu cũng kh như vậy, dần dần trở thnh thường. Mnh cn trẻ, đường đời cn di, cn biết bao nhiu người thn đang chờ. Phải sống, theo ti, mọi sự sẽ đơn-giản, nhẹ nhng. Mỗi lần nhắc đến, L Sĩ thường tm sự: - Gần su năm t đy qua đi, nhờ nghị-lực của Ng Chi v bạn b được v như thin-thần Gabriel che chở để vượt sống, ti thật biết ơn v cng.


Nhn đọc được bi hồi k Thng Tư Ra Trường-Hoa Biển do một cựu Thiếu Sinh Qun ở Cali đọc được v chuyển lại, từ Chicago, ILL. cựu Đại y Bi Bồn, tiểu đon ph TĐ1/TQLC đ tm về Stockton-California để thăm lại những sĩ quan của một gc chiến trường xưa. V Phc, Ng Chi, Hữu Huế, những chng sỉ quan trẻ trung của đơn-vị ngy no đều c mặt. Khi được nhn lại vị chỉ huy dơn-vị ti ba lẫm-liệt của mnh ngy trước, mọi người đều khng khỏi xc-động khi nhn thấy mi tc bạc phơ v dng-dấp chậm-chạp của anh với những lời nhắn-nhủ:


- Ở thời điểm tổ-quốc nguy biến m cc em vẫn hin-ngang ra chiến trường trong cảnh dầu si lửa bỏng, cho d chỉ vỏn-vẻn một tuần lễ, nhưng tinh thần của cc em rực sng như những nh sao. Đy l những vết son trong qun sử v l niềm tự-ho của qun trường nơi cc em xuất thn. Hy nui-dưỡng tinh-thần v ch nầy... v lc no cũng phải biết nhớ tới những người thương phế binh Việt Nam Cộng Ha, họ đ chiến đấu v hy-sinh cho đất nước nhưng đang hứng chịu những bất-hạnh v thiệt-thi...

 


Hoa Biển (Sacramento)

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh