Chuyến Tu Ba Mươi Tết

 

Hồ Đinh

 

 

 

Chiều hăm chn Tết năm 1978, Trại Cải Tạo Huy Khim của tỉnh Thuận Hải rộn hẳn ln v ngy mai cho tới mồng Hai Tết, đon t khổ sai của Việt Nam Cộng Ha tạm nghỉ lao tc, được đổi khẩu phần Tết với đường, thịt heo, cơm trắng khng độn v một bao thuốc "c cn". Nhưng quan trọng nhất vẫn l ci danh sch phng thch t nhn vo mỗi dịp Tết về, sẽ được "cn bộ" gọi trong buổi sinh hoạt hm nay.


Đng 1 giờ trưa chiều Ba Mươi Tết năm đ, trại c mười người được nhận giấy phng thch về nguyn qun trnh diện. Quỹ trại khng c tiền cho t nhn mua giấy xe đ xe lửa, nn ai lo mạng nấy bằng cch lội bộ, từ Huy Khim tới Ga Suối Kiết xa chừng 30 cy số. Tm giờ tối cả bọn tới nh ga th đ lỡ chuyến tu chợ, nn đnh phải chờ chuyến tu suốt Bắc-Nam, Nam Bắc vo lc 11 giờ khuya cuối năm. Trong bọn chỉ c ti về Phan Thiết, cn lại đều ở rất xa tận Si Gn, Nha Trang... Chia ly rồi sắp chia ly nữa, anh em chỉ đnh ngậm ngi trao gởi, hứa hẹn.


Trong khoảnh khắc năm cũ sắp tn, mọi nh ci then đng cửa đn mừng năm mới, th chng ti cũng đang chờ pht giy thay đổi của đất trời. Ga Suối Kiết nằm cheo leo trong rừng l, cạnh vch ni ng cao ngất hng vỹ, bao quanh vi chục nếp nh l lụp xụp của cc cng nhn hỏa xa v dn lm gỗ. C lẽ hm nay mọi người đ về qu ăn Tết nn xm nhỏ thật đu hiu khng c một cht sinh kh, chứng tỏ nng Xun chưa gh chốn ny.


Cũng may Suối Kiết l một ga lớn trn tuyến đường xe lửa Nam-Bắc, nn tất cả cc chuyến tu chợ v suốt đều phải ngừng lại, d khch c hay khng. Về đm, ni rừng cng buốt cng lạnh căm. Bộ quần o trận năm no d đ được đắp thm chục mảnh v, vẫn khng ngăn nổi ci sắt se xa xt, như từ một ci mộ địa, theo ci lạnh xm chiếm tm hồn những bng ma đang lạc lng trong đm Xun, khng biết rồi sẽ về đu, để kiếm cht hơi ấm của tnh qu.


Trong ci hiu hắt của đm buồn, cũng đủ để mọi người nhn r hnh ảnh của sự c đơn nơi ga lẽ, từ những thanh sắt han rỉ trc sơn trước quầy bn v, cho tới hng ghế gỗ mọt đầy vết bẩn. Tất cả bỗng dưng được trng phng một cch ngẫu nhin với những người t khng bản n, những qun, cng, cn, cảnh của VNCH bại trận, vừa được phng thch trong đm Tết quạnh quẽ, buồn rầu. Phải vui ln một cht để mừng năm mới, thay v mượn rượu ph thnh sầu, cả bọn lại chụm đầu vo nhau, rt chung vi bi thuốc lo ăn Tết, trong khi bn ngoi gi ni lồng lộng thổi, tạt sương muối vo mặt mũi da thịt, khiến cho cơn lạnh đi cng thm hnh hạ mọi người.


Hnh như Giao Thừa sắp đến trong mng mnh cng tận, như những năm nao, ti lại m thầm lm rm cầu nguyện cho mẹ gi, em gi, cho vợ con, bạn b, đồng đội, đồng bo... được may mắn an bnh trong buổi hổn mang du bể. Hởi ơi giờ ny khng biết mẹ gi em thơ, vợ con... c cn như những ngy Xun dấu i trước năm 1975, giao thừa đi lễ cha, xin xăm hi lộc, nh c vui Xun đn Tết hay gia đnh cũng lại như ti, tại sn ga nơi rừng ni thẳm tăm tối lạnh lẽo ny, c đơn, đi lạnh v nhục nh trng trng.


Kỷ niệm xưa từng mảng lại tri bềnh bồng trn mắt, ln lt dẩn dắt đưa ti về thuở hoa nin, khi những cnh hoa phượng đỏ ối nối hng, dọc theo con đường Nguyễn Hong dẫn vo lớp học, đ bắt đầu rụng rơi l t giữa cc trang lưu bt, trn từng rm mắt mi, cũng l lc bọn học tr nghĩ h lm g giang hồ lng tử, trn những chuyến tu hỏa chui Phan Thiết-Si Gn rồi Si Gn-Phan Thiết, đi hoi vẫn khng thấy chn.


Rồi những ngy di chinh chiến, định mệnh lại đẩy đưa ti về chốn cũ Long Khnh-Bnh Tuy-Phan Thiết. Tuy tu hỏa đ bị gin đọan nhưng suốt con đường sắt từ Mường Mn về Gia Ray, con đường mn V Xu tới Suối Kiết, kể cả những suối rạch, bải đ ven sng La Ng, đều l những lối lại qua quen thuộc, đ cng ti chắt chiu suốt đoan đường tuổi trẻ. Lm sao qun được những ngy dừng qun ở Văn Phong, Mường Mn ngy ngy ngồi ngm nga tch c ph đen ngon tuyệt nơi qun lẽ ven sng, ng nhn cc chuyền tu xui ngược. Giờ đy cảnh xưa vẫn nguyn vẹn, ring ti th m một tầng trời sầu thảm khng đy, lạc lng trn qu hương hận th với kiếp sống no hơn loi cỏ cy.

Rồi th tu cũng đến, chng ti chia tay trong nước mắt, cuối cng ai nấy hấp tấp ln tu như kẻ trốn nợ trong đm trừ tịch, giữa tiếng ci tu lanh lnh tht vang, ph tan cảnh tịch mịch của rừng ni m u, nghe sao qu ảo nảo lạnh lng.

Chuyến tu suốt Si Gn-Phan Thiết đm nay ế ẩm, nhiều toa hnh khch vắng ngắt lạnh tanh, khng như ngy thường chen chn khng lọt. C lẽ mai l mồng Một Tết Nguyn Đn, nn ai cũng muốn ở nh để xum họp với gia đnh. Đất trời buồn mnh mng qu, thm gi thổi vi vt từ hai ba rừng thả hơi lạnh khắp nơi, nhưng ti vẫn muốn ngồi ngoi hnh lang để được nhn lại quang cảnh cũ Trong cc toa tu, đn đm tối om, dăm ba hnh khch nằm di trn ghế như đ ngũ tụ lu rồi.


Mặc kệ, tu vẫn chạy xiết trn đường sắt như con th đin, với hai nh đn pha ph tan mn đm tăm tối. Hỡi ơi cuộc đời sao oan nghiệt qu, trong lc nh nh đang đầm ấm chờ đn cha xun, th ti trong một tối ba mươi tết, buồn rầu nơi toa xe lửa lạnh lẽo ny, yn lặng np mnh trong c quạnh, để đn một ma Xun vng a nữa, sắp rơi xuống bờ vai của cuộc đời.


Trong giờ pht năm cũ sắp tn, con tu cũng hối hả lướt qua từng ga: Vắng Sng Dinh, Sng Phan, Suối Vận, Mường Mn rồi Ph Hội vừa đng 12 giờ rưỡi sng. Thế l năm mới đ qua v ti cũng đ lỡ dịp nghing mnh cho đn nng Xun mới trn qu hương mnh.


Trn tu, ai nấy đều thức dậy, đang chuẩn bị xuống ga Phan Thiết. Tất cả đều xa lạ, hờ hững, buồn rầu, im lặng như bng tối, khng ai chc nhau một lời ngắn ngủi d l ngy Tết. Bỗng đu đấy nơi một thn xm no đ, dọc theo con đường sắt vang ln mấy trng pho chuột, bng sng lập le như muốn đuổi theo con tu, khiến cho hồn thm buồn rầu thương tiếc. Nỗi no nức thầm kn vừa le ln, chợt tắt hẳn khi nghĩ đến thực tại no nng.


Hỡi i!  mấy chục năm về trước, ti, người lnh trẻ xa nh vẫn đam m chạy đuổi theo những giọt mưa Xun giữa trời lửa loạn. Nay trong buổi Xun về, người lnh gi lội ngược thời gian tm vết ngy thơ như cn giấu đu đ, nơi vm trời đồng đội, v em, v những Tết cuối cng trong qun ngũ, để ngẩn ngơ bng hong xc động, như thể vừa bước chn ln con tu về qu hương, của những Tết ấm yn hạnh phc đầu đời.


Nn c bi thơ buồn tặng bạn b trong đm trừ tịch nơi qu người:


Su nhăm tuổi vẫn đời phiu bạt

như thuở rong chơi buổi thiếu thời

gc trọ buồn hiu mnh với bng

nỗi sầu thin cổ chy tim ci


Ngao ngn hong hn trong ngục đ

v gầy mộng ảo bước lang thang

ai đem thương nhớ vo trong lệ

khiến tuổi xanh mơ đ ố vng


Một sng tn Thu rời xm học

một chiều c lạnh gi từ nhau

một ngy về php buồn ly cch

nhn chiếc xe hoa rẽ lối no


Từ đ trăng xưa mờ tuổi mộng

đạn bom ru điệu mu qun hnh

rừng khuya bản thượng di c tịch

chờ giấc chim bao cũng lạnh tanh


Bước chn lận đận đời chinh chiến

vẫn chẳng ngui ngoai nỗi đoạn trường

rượu c lm hờn si thệ nguyện

nhưng khng xa hết lệ thương vương


Rồi nuốt thm đau ngy r ngũ

sng gươm gy rỉ khc bn đường

tuổi tn đời quẩn theo tiền kiếp

nghin bt chn vo ci gi sương


Qu người chạy giặc mờ nhn ảnh

thăm thẳm chia xa những bến đời

em một bờ sng, ta ngỏ lạ

tha phương qun gi đếm mưa rơi


Quanh quẩn tm nhau trong cổ mộ

bạn b du bể biết cn ai

những thằng tri kỷ về lng đất

muốn nhớ nhn my để thở di


Phan Thiết qu xa trời bảng lảng

Mường Giang, biển mặn nước chung dng

đứng nghe bầy sếu ku ra rả

bừng dậy niềm đau ngập nhớ mong


Thơ viết nghn trang chưa thấy đủ

mẹ ơi, trăm nẻo cứ mong tm

chiều chiều mẹ đứng bn cầu nhỏ

đy mắt gi nua di bng chim


Mấy chục năm rng trn xứ lạ

tc xanh rồi bạc vẫn chưa về

chinh y, v ngựa thời say tỉnh

d dẫm tn theo khc nhạc m


Soi gương ngơ ngẩn buồn th thảm

mấy chục năm xa, vẫn muộn phiền

tủi thẹn nhn ngy qua thng lại

biết về đu hỡi bước c min?



Nhớ Đm Ba Mươi Tết

Từ Xm Cn Hạ Uy Di

HỒ ĐINH

 

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh