NGÀY TRONG TÙ ĐỌC THƠ TỐ HỮU

 

 

Tôi ở trong tù,
Chẳng c̣n nghe “tiếng rao đêm”,
Như thuở ông từng ngồi trong ngục thất.
Tù Pháp thuộc đâu thiếu phần vật chất,
Giữa tường thành c̣n thở được khí tự do.
Nhà tù Đảng ông rộng thẳng cánh c̣,
Nơi chốn rừng hoang bạt ngàn thần chết!
Lao cải trá h́nh, mưu đồ tiêu dịệt,
Cửa  ngục h́nh hiển hiện giữa trần gian!

Đói khát , khổ sai bóng tối kinh hoàng,
Tiếng hú đêm đêm,  hồn oan tù réo gọi  

 

“Tiếng rao nhỏ của một em gái bé *

Không vang lâu chỉ vừa đủ rao mời;
...Mà giọng c̣n non qúa yếu dần hơi,
Nên cái bánh nửa chừng ra cái bén...”

Đọc thơ ông ḷng tôi đầy cay đắng,
Thương xót cuộc đời tuổi trẻ Việt Nam,
Bé gái ngày xưa trong sáng tâm hồn,
Dẫu hàng đêm mời người mua bánh lọc.
Bé gái ngày nay bán rao thân xác,
Vùi dập cuộc đời, đánh mất tuổi thơ!
Khuôn mặt xanh xao, vương nét dại khờ,
Trên môi mỏng dấu son mùi khổ lụy!

Thơ của ông kêu gào đ̣i công lư,
Cho mọi người được áo ấm cơm no,

Dân tộc ngày nay mất cả tự do!

Đảng tước đoạt quyền con người được sống

 Tố Hữu ơi,

Dòng thơ  ông toàn lọc lừa , manh động
  Nhà tù nào nghe được tiếng rao đêm.
Ngày hôm nay đă nệm ấm chăn êm,
Ông quay mặt, đàn trẻ em thất thểu!
Tràn ngập tiếng cười, chao nghiêng ly rượu,
Ngất ngưởng bên bàn tiệc cỗ đầy cao.
Mặt đỏ say men, đắc chí tự hào,
Rằng thơ ông đi vào hồn Dân- tộc...!

Vâng, chính thế, chúng trở thành thuốc độc!
Ngấm vào tim, hủy hoại triệu tâm hồn,
Ngấm vào người, nổi cuồng nộ máu tươi,
“ Giết, giết sạch, thà lầm hơn bỏ sót!”
Ông lạm dụng tinh thần yêu tổ quốc,
Kích động căm thù, lường gạt lương dân.
Ông làm thơ theo “đơn thuốc” Đảng cần,
Và xu nịnh cả tên trùm bạo ác.
Thế hệ nào đă từng nghe ông khóc
“...Stalin, ơi hỡi Stalin
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương ḿnh thương một, thương ông thương mười ..!”*

 Tiếng thơ ông đâu đây c̣n văng vẳng
Tận đáy mồ, dưới  vực thẳm , rừng sâu
Từ biên cương  đến giới tuyến địa đầu
Hàng triệu sinh linh phải xa ĺa đất Bắc!              

 

Ngọn bút tiền nhân kêu gào chống giặc
Giặc ngoại xâm lấn chiếm cơi bờ
Bút của ông run rẫy trước rợ Tàu
Để  Hoàng Sa vào tay quân cướp nước.

Cúi mặt  ngoại bang thơ ông thành nhu nhược
Đánh mất tinh thần, khí tiết thi nhân!

 

 

Hăy theo gương Phùng Quán với Trần Dần,
Người đă dùng dao viết văn lên đá.*
Bút bị găy, Thơ của Người c̣n đó,
Sáng bia danh cho hậu thế soi đời!
Và Thơ Người chan vào máu thịt tôi!

 

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

 

(*)Bài thơ “Tiếng Rao Đêm”, trong tập  Thơ Tố Hữu
(*) Khóc Xit-ta-lin của Tố Hữu
(*) Lời Mẹ Dặn, Thơ Phùng Quán

 

 

 

Ngày trong tù đọc thơ Tố Hữu 2

 

Bài thơ Hai Đứa Bé

 

Hai đứa bé sống chung nhà cùng tuổi

Cùng ngây thơ khờ dại như chim non

Bụi đầy nhơ chưa vẩn đục hồn non

Còn trinh tiết như hai tờ giấy mới...”(1)

 

Những đứa bé lớn lên cùng lứa tuổi

Cùng một ḍng máu nóng giống Lạc Long

Cùng con tim yêu sông núi ruộng đồng

Và khát vọng tương lai đời tươi sáng

 

Đứa lớn lên mang gien truyền của Đảng

Bao đặc quyền , đặc lợi được xây quanh

Những nâng niu với dạy dỗ ân cần

Ân sủng chỉ trong ḍng quan cách mạng !

 

Đứa c̣m cơi con dân thường ng̣ai Đảng

Thay trâu cày trong Hợp Tác Xă thôn

Lư lịch khắt khe giới hạn học hành

Con cháu ba đời từ thời phong kiến

Đảng đặt chúng vào thành phần nguy hiểm

Con  nguỵ quyền, loại phản quốc vượt  biên

Đắp đập làm đường, kinh tế mới ưu tiên

Xét duyệt vào trường điều tra tỉ mỷ

Đứa học giỏi, chuyên cần , giàu ư chí

Điểm dầu cao vẫn chưa đủ chỉ tiêu

Hộ khẩu chôn vùi  từng lớp thiếu niên

Và vùi dập bao nhân tài sáng lạn !

 

Đứa du học từ con cưng của Đảng

Cướp tiền dân sống sa đọa xứ người

Kiêu hănh mang ḍng bộ năo đười ươi

Và hănh tiến sợi chỉ hồng xuyên suốt

Đứa vô lại thành ông hoàng trong nước

Núp ô dù chạy mánh phát giàu to

Thế lực cha anh triệu phú tiền đô

Giai cấp đặc thù bầy tư bản đỏ

Đứa nâng lên hàng vai tṛ lănh đạo

Nắm ǵữ độc quyền kế tục cha ông

Đâu cần phải chuyên, Đảng chú trọng hồng

Và cứ thế con đi vào Đảng tịch

 

Tố Hữu ơi, thơ ông đầy lố bịch

Chuyện nhân gian nay đă ngược ḍng đời:

“…Đứa bé nào nghe lính thổi kèn Tây

Và ngây ngất trong pḥng xanh mát rượi ?!

Ô  lạ  chửa : đứa xinh tṛn mũm mĩm

Cười trong chăn và nũng nịu nh́n me

Đứa ngoài sân trong cát bẩn ḅ lê

Ghèn nhầy nhụa, ruồi bu trên môi tím

Đứa chồm chập vồ ôm ly sữa trắng

Rồi cau mày : nhạt lắm em không ăn

Đưá ôm đầu trước cổng đứng tréo chân

Chờ mẹ nó mua về cho cũ sắn

  Đứa vui sướng chính là con nhà chủ

   Và  đứa buồn, con mụ ở làm thuê”(2)

 

Dân tộc rẻ chia do bởi bùa mê

Đầu độc hận thù suốt bao thế hệ

Đạo đức suy đồi lớp cháu con hậu thế

Lừa gạt , lợi quyền mất hết nhân tâm

Thơ của ông gieo giống tạo mầm

Luồn cúi  Đảng  vì đỉnh chung nhơ bẩn

Nào có biết toàn dân đang oán hận

Đảng của ông, Đảng Cộng sản tham tàn

Cướp đất, buôn người , đĩ điếm tràn lan

Bán cả đất thiêng, núi rừng, biển đảo

Đảng của ông rước voi về giày mả tổ

Hàng vạn quân Tàu chiếm lĩnh Tây Nguyên

Khai  phá đầu nguồn chuẩn bị chiến chinh

Một  sớm , một chiều dân ḿnh Hán hóa

Thơ của ông,  những vần thơ tai họa

Xúi dục giết ngườ́, gây bao cảnh khổ đau

Thái thú ngày nay xác Việt hồn Tàu

Đầy đọa lương  dân muôn vàn sầu thảm

 

Tố Hữu ơi,  thử một lần can đảm

Sửa lời thơ cho hợp với nhân luân

Để mai này thơ c̣n chỗ dung thân

Và nhẹ bớt tội trần gian bội phản

Rằng :

“Đứa vui sướng chính là con nhà Đảng

C̣n đứa nghèo là con của Mẹ Việt Nam”

 

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

(1&2) Hai Đứa Bé  tập Thơ Tố Hữu

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính