Xin đừng rời xa mục đích đấu tranh v́ Tổ Quốc và Dân Tộc

 

Bài 02

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Ai gây nên cảnh bể dâu,

Trẻ thơ vô tội vấn đầu khăn tang!

Ai gây binh lửa lan tràn,

Dân quê đói khổ, xóm làng quạnh hiu!

Ai gây nên cảnh tiêu điều,

Con thơ đứng tựa mái lều chờ Cha?!

 

Những cảnh tang thương của một thời chinh chiến ấy, dẫu đă xa, nhưng sẽ không bao giờ phai trong kư ức của những nạn nhân của đảng Cộng sản Hà Nội, những kẻ đă từng xem sinh mạng của người dân Việt như là “phương tiện” để đạt đến “cứu cánh”!

 

Đảng Cộng sản Hà Nội là đảng cầm quyền của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa đă từng xé bỏ Hiệp định Paris, 1973 về Việt Nam, xua quân xâm lăng và cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Ḥa. V́ thế, đă gây nên cảnh bể dâu, đă khiến cho trẻ thơ vô tội vấn đầu khăn tang, và họ đă từng nói: “Cách mạng thành công, th́ sẽ có “sữa cho em thơ, lụa cho cụ già- mọi người ai cũng đều được sung sướng, trẻ em đều được cắp sách đến trường…”

 

Thế nhưng, kể từ khi dùng “phương tiện để đạt đến cứu cánh” là cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Ḥa, th́ việc đầu tiên là phải bắt bỏ tù các vị Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Ḥa, đày đọa vợ con của họ cũng như người dân của miền Nam đi đến tận cùng của những nỗi khốn khổ, bệnh tật ở những “vùng kinh tế mới”; để rồi sau hơn 37 năm, mà khi đọc trên các báo chí trong nước, người ta đều thấy vẫn có những mảnh đời lầm than, đói khổ và những lớp người trẻ tuổi đă sinh ra và lớn lên sau ngày 30/4/1975, là sau cái ngày mà đảng Cộng sản Hà Nội đă gọi là “giải phóng”; nhưng hăy nh́n xem: Những “tử tù” và những “tội phạm” trong những vụ án kinh hoàng ở trong nước, họ là những người có tuổi đời c̣n rất trẻ, nhưng gần như họ đều thất học, và chính v́ sự thất học ấy, đă khiến đa số những người trẻ đi vào con đường tội ác. Ngoài ra, cũng đă có những “tội phạm” có học, nhưng chỉ v́ “được giáo dục” dưới những mái trường “chủ nghĩa xă hội”, cho nên họ đă không biết đến t́nh người!

 

Ba mươi bảy năm dài đă trôi qua rồi, đảng Cộng sản Hà Nội không c̣n dám đổ thừa đó là “tàn dư của Mỹ-Ngụy” được nữa. Và một mai đây, khi đảng Cộng sản không c̣n thống trị trên Quê Hương, th́ phải gọi những tội phạm kia là “tàn dư” của cái ǵ?

 

Ba mươi bảy năm “thống nhất đất nước” là chừng ấy năm đảng cộng sản Hà Nội đă cùng nhau “thống nhất” đem cả giang sơn gấm vóc Việt Nam để hiến dâng cho lũ giặc Tầu, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.

 

Đảng Cộng sản Việt Nam đă v́ những quyền lợi riêng, mà đă không c̣n t́nh Dân Tộc, nghĩa đông bào. Hơn thế nữa, là họ đă quên đi cả Cội Nguồn, chối bỏ Tổ Quốc Việt Nam, để chỉ tôn thờ “quốc tổ Mác-Lê”. Chính v́ thế, cho nên “họ' mới ngồi trên những ngôi vị cao sang, tận hưởng những phú quư vinh hoa trên những cảnh đời nô lệ của đa số người dân Việt, và họ không hề đau xót, không phẫn nộ trước những gót giày xâm lược của lũ giặc Tầu đang dày xéo Quê Hương, trên những vùng đất ph́ nhiêu mầu mỡ, hoặc ở những vùng biển, đảo có nhiều tài nguyên của đất nước.

 

Người ta c̣n nhớ, sau ngày 30/4/1975, đảng Cộng sản Hà Nội đă dùng nhiều thủ đoạn để trấn lột, bỏ tù, rồi xua đuổi những người Hoa ở Chợ Lớn và ở những tỉnh thành khác ra khỏi đất nước Việt Nam, v́ những người Hoa này, họ không theo Cộng sản.

 

Nhưng cho đến hôm nay, th́ trên mọi miền của đất nước, ở đâu cũng có lũ giặc Tầu, chúng đều được sự bảo vệ của Hà Nội, nên chẳng có một ai dám đụng đến “quư dân của thiên triều”. Đối với Hà Nội, th́ người Hoa trước kia ở miền Nam, cũng là “dân ngụy” c̣n những tên Tầu hiện đang làm chủ tại Cam Ranh, B́nh Dương… là “quư dân của cụ Mao”, cho nên phải được nâng lên hàng tối thượng.

 

Đến đây, người viết muốn lập lại những điều như đă viết qua một bài trước: Tổ Quốc và Dân Tộc là tất cả những ǵ thiêng liêng và cao quư nhất. V́ thế, cho nên, từ ngàn xưa, tiền nhân của chúng ta dù trong tay không có những loại vũ khí tối tân như ngày hôm nay, nhưng đă không hề chịu lui hay dừng bước bởi những hiểm nguy, những chướng ngại vật hoặc do đêm tối - sương mù giăng phủ trên suốt những hành tŕnh dựng nước và giữ nước.

 

Ba mươi bảy năm dài đă trôi qua, những người Việt Nam yêu nước chân chính đă và đang dấn thân vào con đường đấu tranh v́ lư tưởng cao đẹp, v́ Đại Nghĩa Quốc Gia và Dân Tộc, th́ cái mục đích tối thượng phải đạt đến là xóa bỏ những sự ác, những bất công đă do đảng Cộng sản Hà Nội gây ra, để xây dựng lại một nước Việt Nam Tự Do-Công Bằng theo một thể chế Dân Chủ Pháp Trị.

 

Chính v́ những lẽ ấy, nên chúng ta không nên v́ bất cứ một lư do nào, mà có thể rời khỏi “chiến hào” để tạo cơ hội cho kẻ thù của chúng ta có thể chiến thắng, ít nhất ở một mặt nào đó…

 

Trong suốt cuộc chiến chống Cộng sản xâm lăng: 1954-1975; chúng ta đă v́ thờ ơ, hoặc ngây thơ, nên đă bỏ lỡ, hoặc đă bỏ ngỏ cho quân thù có cơ hội xâm nhập vào tận những nơi thuộc thành tŕ của nước Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Quả đúng như vậy, trong những trận chiến ngày xưa, đôi khi địch quân chỉ dùng một cục đá để ném vào “trận địa” của chúng ta, mà chúng ta đă tưởng lầm là hỏa tiễn, địa lôi, để rồi chúng ta đă vội vàng mà rời khỏi “chiến hào”, để cho quân địch có cơ hội tràn vào để “chiếm đất, giành dân”.

 

Trong tất cả những cuộc đấu tranh, th́ Thủ Đoạn Chính Trị luôn luôn được các phe lâm chiến đều đem ra và tận dụng hết những chiêu thức ở mọi nơi, mọi lúc. Người ta thường nghe nói đến chuyện Hoàng Thạch Công và Trương Lương, cũng như đă từng biết đến “Binh Pháp Tôn Tử” với “Tam thập lục kế” (36 kế). Gần đây, Hà Nội đă dùng đến “Nghị quyết 36”, cũng nằm trong những kế sách của Hoàng Thạch Công và cả “Tam thập lục kế” nữa. Và chúng ta, những người đă và đang dấn thân vào con đường đấu tranh, để giải trừ chế độ Cộng sản tại Việt Nam, đă phần nào bị rơi vào một vài trong những “kế” đó.

 

Trước đây, người ta đă thấy, đă biết, khi có những biến cố nào đó xảy ra ở trên thế giới, th́ Hà Nội đă cho tung những màn hỏa mù, khiến cho một số người đă không thể nh́n ra các phương hướng để tiến tới. Rồi sau đó, là vụ “cưỡng chế” tại Tiên Lăng, Hải Pḥng, đối với gia đ́nh của anh em nông dân Đoàn Văn Vươn, mà cho đến ngày  hôm nay cũng không ai biết được số phận của những người trong gia đ́nh họ Đoàn đang ở trong nhà tù như thế nào, cũng như vụ việc của  những người dân lành đă và đang phải gánh chịu những nỗi oan khiên trong những cảnh ngộ vô cùng khốn khổ tại quê nhà, từ Tiên Lăng, Văn Giang và Vụ Bản vậy.

 

Và, hiện tại, kể cả trong tương lai, Hà Nội luôn luôn tung thêm những con rối ra để diễn tṛ “đấu tranh-dân chủ”. Những con rối này, cho dù có được một số kẻ tung hô “vạn tuế”; và cho dù có to mồm đến đâu chăng nữa, nhưng họ cũng không bao giờ nắm được vận mệnh của đất nước, v́ họ bất đức-vô lương, v́ họ không có UY và không cóTÍN. Tuy nhiên, khi họ xuất hiện là để cho mọi người cứ nhắm vào đó, mà quên mất đi những vụ việc vô cùng hệ trọng và cấp thiết gấp triệu lần; đó chính là những vùng đất, những khu phố thị, và đặc biệt là vùng vịnh Cam Ranh, là điểm huyết mạch của đất nước đă và đang bị lũ giặc Tầu chiếm cứ. Thế nhưng, từ khi các báo trong nước đă đưa tin cho đến hôm nay, th́ có ai nghe thấy những tên giặc Tầu như: A X́u, A Giót, A Ngán, A Cang, A Kiều… A…A… tại vịnh Cam Ranh, cũng như tại những nơi khác như: B́nh Thuận, B́nh Dương, Vũng Tầu…. Thế nhưng cái “Lực lượng cưỡng chế” có dám sờ đến cái sợi lông chân của chúng hay không ? C̣n anh em của nông dân Đoàn Văn Vươn th́ chỉ có “thiết câu” thôi, mà đă bị “giả tru” rồi.

 

Là những con dân nước Việt, th́ thử hỏi, chúng ta có đau ḷng không, có xót xa không, khi mỗi ngày đều phải nh́n thấy những gót giày của kẻ thù truyền kiếp của Dân Tộc, là lũ giặc Tầu đang giẫm nát Quê Hương ?!

 

Thật vô cùng đớn đau và uất hận. Và, cũng thật vô cùng tiếc thương cho những núi xương sông máu của tiền nhân của chúng ta đă đổ ra, đă tưới xuống, để tô thắm, để dựng xây thành một nước Việt Nam hoa gấm như ngày hôm nay. Những oán hờn mỗi ngày càng thêm chồng chất, v́ những núi xương sông máu ấy đă đổ ra, để rồi hôm nay đă và đang bị lũ giặc Tầu giẫm đạp lên trước sự vô cảm của nhà cầm quyền Hà Nội !

 

Hỏi máu ấy, hỏi xương ấy, dù đă thấm sâu tận trong ḷng đất của Hải Pḥng, của B́nh Thuận, B́nh Dương... thấm vào cả ba miền đất nước, và đă thấm vào huyết mạch của vịnh Cam Ranh, đă thấm vào một vùng đất, mà bây giờ đă được gọi là “Đông Đô Đại phố” đă đau thương đến mức độ nào…; chúng ta không ai có thể biết được. Nhưng, Ô ḱa ! Những tiếng gầm theo sóng, những tiếng thét theo những trận cuồng phong, hay là những lệnh truyền từ  “Di chúc của Vua Trần Nhân Tông”, là những lời, những tiếng “Hịch” của Hồn Thiêng Sông Núi Việt, đă và đang thét gọi tất cả mọi con dân nước Việt hăy đứng lên, để làm tṛn trách nhiệm của ḿnh khi non sông đang ngập ch́m trong cơn nguy biến.

 

 Xin tất cả những người có ḷng nhiệt thành, thiết tha với Đại Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc hăy đồng tâm, nhất hướng, cùng nhau vững bước lên đường, cùng dấn thân, quyết chí đem tất cả những tài năng của mỗi người sẵn có, để cứu lấy Đồng Bào và giành lại Quê Hương !

 

Xin mọi con dân nước Việt, hăy v́ Đại Cuộc Chung, mà đừng bao giờ rời xa mục đích tối thượng, là đấu tranh v́ Tổ Quốc và Dân Tộc Việt Nam!

 

Paris, 05/10/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính