Về ngôi nhà cổ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă “hai lần gạ mua”

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

Như quư độc giả đă biết: Bài viết về “Nhà cổ triệu đô không bán của lăo nông xứ Quảng” đă đăng trên Việt Nam.net từ ngày 21/11/2014  02:00 GMT+7

 

Xin dẫn chứng:

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/206609/nha-co-trieu-do-khong-ban-cua-lao-nong-xu-quang.html

 

Ngay từ lúc đọc được bài này, v́ tôi là người đă được sinh ra và trưởng thành tại làng Thạnh B́nh, quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Đến thời Đệ nhất Việt Nam Cộng Ḥa đă đổi thành Xă Phước Thạnh, quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam, rồi thành tỉnh Quảng Tín. Sau 30/04/1975, nhà cầm quyền cộng sản đă cải danh thành “xă Tiên Cảnh” quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam.

 

Thế nhưng, từ lúc c̣n bé cho tới lớn, tôi chưa hề nghe nói đến câu chuyện này. V́ thế, trước đây, khi đọc bài “báo” này, tôi đă gọi điện thoại sang Hoa Kỳ, để hỏi Anh Huỳnh Xanh, v́ Anh từng là Xă trưởng kiêm Đại đội trưởng Nghĩa Quân tại xă Phước Thạnh (tức “xă Tiên Cảnh” ngày nay).

 

Xin nói rơ để quư độc giả được biết: Xă Phước Thạnh, vốn là tên cũ của làng Thạnh B́nh, nơi có căn nhà của Cụ Huỳnh Thúc Kháng. Và Anh Huỳnh Xanh là một trong những người cháu gọi Cụ Huỳnh là Ông Cố.

 

Đồng thời, tôi cũng gọi sang Hoa Kỳ cho Ông Phan Văn Diễn; bởi Ông Phan Văn Diễn cũng là người xă Phước Mỹ (nay là xă “Tiên Mỹ”, quận Tiên Phước, Ông Phan Văn Diễn từng là Phó Quận Trưởng Hành Chánh quận Tiên Phước qua nhiều năm dài, cho tới ngày 30/04/1975. Và Ông đă phải vào nhà tù T.154, tức “Trại cải tạo Tiên Lănh” tại thôn 03, xă Phước Lănh cũ; sau 1975, bị đổi lại là xă “Tiên Lănh” quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Do vậy, nên thường được gọi là “Trại cải tạo Tiên Lănh”.

 

Ông Phan Văn Diễn và Anh Huỳnh Xanh cũng là cựu Tù Nhân Chính Trị tại “Trại cải tạo Tiên Lănh” đă cùng gia đ́nh sang Hoa Kỳ theo diện “H.O”.

 

Và vào thời điểm ấy, lúc bài viết về “Nhà cổ triệu đô không bán của lăo nông xứ Quảng” đă đăng trên Việt Nam.net từ ngày 21/11/2014  02:00 GMT+7, khi tôi gọi điện thoại xin ư kiến, th́ tôi đă được Anh Huỳnh Xanh và Ông Phan Văn Diễn đều trả lời là “Không hề nghe nói chuyện này, không hiểu tại sao “thằng Hoan” nó nói như vậy” (Xin lỗi, “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan, v́ tôi chỉ viết lại nguyên văn của hai vị này)

 

Trước đây, vào thời điểm 21/11/2014, khi đọc bài về “ngôi nhà cổ…”, tôi nghĩ không cần phải lên tiếng. Thế nhưng, mới đây, v́ có người đưa lại bài này lên các diễn đàn, nên câu chuyện được lan truyền, và đă có nhiều ư kiến, thiện ư cũng như ác ư.

 

C̣n đây, là ư kiến của Giáo sư Nhà văn Nguyễn Thùy; anh Nguyễn Thùy, cũng là dân tại xă Phước Kỳ cũ, quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Sau 1975, bị đổi thành xă “Tiên kỳ”. Nhà của Giáo sư Nguyễn Thùy, cách nhà của tôi là bến Tiên Giang hạ.

 

Giáo sư Nhà văn Nguyễn Thùy đă viết cho tôi một email như sau:

 

“Chuyện TổngThống Ngô Đ́nh Diệm mua ngôi nhà có thực không? Tôi ở Tiên Phước chưa hề nghe nói về vụ nầy. Lại thêm một chuyện “bịa đặt” để bài bác Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm chăng? Bài của ông Huy Thái quả là một ngón đ̣n của các Sư Phật giáo Ấn Quang, luôn t́m cách bôi nhọ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Hàn Giang Trần Lệ Tuyền có biết sự việc mua nhà nầy không? Liệu Lệ Tuyền có một bài trả lời cho các người nói đến việc mua nhà nầy để bôi nhọ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Nếu quả Tổng Thống muốn mua ngôi nhà mà ông chủ nhà không bán  th́ nếu quả Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm là “kẻ độc tài, đầy tam độc” (tham, Sân, Si) th́ với quyền hạn Tổng Thống, ông Diệm thừa  đủ mọi cách bắt buộc chủ nhà phải bán hoặc “cưỡng chế” như thế nào đó, để biến ngôi nhà nầy thành “di tích lịch sử” được lắm chứ, như Cộng Sản đă cưỡng chế đất đai, ruộng vườn, nhà cửa của hàng vạn dân oan. Các người Phật giáo như Huy Thái... cứ lấy việc bôi nhọTổng Thống Ngô Đ́nhDiệm, một người Công giáo, để đề cao Phật giáo (!) chứ không bao giờ nói đến những “tham, Sân, Si” của Cộng sản cả.

 

Đọc cho biết và Lệ Tuyền xem có thể viết bài phản bác được không?

 

Nguyễn Thùy

 

***

 

Bây giờ, tôi xin trích đoạn của bài “báo” đă viết về “ngôi nhà cổ”, mà Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm “đă hai lần gạ mua nhưng không được…” như dưới đây:

“Nhà cổ triệu đô không bán của lăo nông xứ Quảng” đă đăng trên Việt Nam.net từ ngày 21/11/2014  02:00 GMT+7,

 

“Lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan, người thừa kế tự ngôi nhà cổ độc đáo, nhớ măi lời dặn của tổ tiên, rằng bằng cách nào cũng phải ǵn giữ báu vật vô giá này. V́ thế, thời tao loạn, cha con lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan đă từng lấy mạng sống của ḿnh ra bảo vệ căn nhà.

 

Đó là vào năm 1939, Ngô Đ́nh Diệm lúc đó là thượng thư, vào Quảng Nam chơi với anh ḿnh là tổng đốc Ngô Đ́nh Khôi, nghe tiếng ngôi nhà t́m đến thương lượng mua cho bằng được.

 

Cha tui kể: Vào buổi trưa, cả làng Lộc Yên náo loạn khi Tri huyện Tiên Phước Phạm Xuân Chánh dẫn đầu đoàn người ngựa đi trước, phía sau là Thượng thư Ngô Đ́nh Diệm. Vào đến nhà, ông Chánh mới nói: Cụ thượng muốn mua lại căn nhà! Cha tui dứt khoát từ chối rồi chỉ lên câu đối treo trên cột và đọc sang sảng ‘Tổ đức càn khôn đại. Tôn công nhật nguyệt đường’ (Tạm dịch: Căn nhà ông cố để lại coi như được dựng nên từ phước đức ông bà, không thể bán được). 

 

Không thuyết phục mua được căn nhà, trưa hôm đó Ngô Đ́nh Diệm nghỉ ngay trên bộ phản nay vẫn c̣n, đem thức ăn tự mang theo ra ăn rồi về.

 

Đến năm 1960, khi đă làm Tổng thống, Ngô Đ́nh Diệm một lần nữa nhờ người mai mối t́m mua lại căn nhà này nhưng cũng bị từ chối thẳng thừng. Chính quyền địa phương gọi cha tui lên và o ép nhưng ông nói ‘Thà chết c̣n hơn bán hương hoả ông bà”, ông Hoan nhớ lại.”

 

Khi nhắc lại ngôi nhà này, đối với tôi, không hề xa lạ. Bởi, Ngày xưa, nhà của tôi tại làng Thạnh B́nh, cách nhà của Cụ Nguyễn Đ́nh Anh (chủ ngôi nhà cổ ấy) là làng Lộc Yên, chỉ cách nhau một con suối nhỏ.

 

Thời Đệ nhất Việt Nam Cộng Ḥa đă sát nhập các làng như: Thạnh B́nh, B́nh Yên, Lộc Yên, An Sơn, An Trung và Đại Trung thành các thôn như Thôn Thạnh B́nh, thôn Lộc Yên, thôn B́nh Yên, thôn An Sơn, thôn An Trung và thôn Đại Trung, thành xă Phước Thạnh, quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Đến Đệ nhị Cộng Ḥa, th́ đổi từ thôn Thạnh B́nh theo thứ tự bằng các thôn 01, thôn 02, thôn 03… và vẫn giữ tên xă Phước Thạnh. Chỉ sau ngày 30/04/1975, mới bị đổi thành xă “Tiên Cảnh”, mà một số vị là Sĩ Quan QLVNCH sinh trưởng tại đây, rất ghét cái tên “Tiên Cảnh” v́ chẳng những  các vị  bị vào tù “cải tạo” mà cả gia đ́nh của các vị lại c̣n bị đày ải, đói rách triền miên trong cái xă gọi là “Tiên Cảnh!”.

 

Trở lại với ngôi nhà cổ của Cụ Nguyễn Đ́nh Anh. Cụ có người con cả tên Nguyễn Tưu, là Thiếu úy Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, đă tử trận trước 30/04/1975. Và không hiểu tại sao cụ Nguyễn Đ́nh Anh lại đặt tên các con, (chỉ trừ cậu con út là Nguyễn Đ́nh Hoan (c̣n các anh chị của cậu đều có tên theo vần Ưu. Ở quê tôi, mọi người đều gọi tên các ông bà là chủ gia đ́nh theo tên người con Cả. V́ thế, dân làng thường gọi cụ Nguyễn Đ́nh Anh là “Ông Tưu, bà Tưu”, lớp người nhỏ tuổi ít ai biết tên thật của cụ là Nguyễn Đ́nh Anh.

 

Về các con của cụ Nguyễn Đ́nh Anh: Kế tiếp anh Nguyễn Tưu là các em có tên theo vần Ưu, là chị Nguyễn Thị Vưu, anh Nguyễn Sưu, cô Nguyễn Thị Khưu là bạn học cùng lớp với tôi. Kế Khưu là em gái tên Nguyễn Thị Mưu; nhưng đến cậu con trai út th́ không có vần Ưu nữa, mà tên là Nguyễn Đ́nh Hoan.

 

Theo bài báo cho biết, là do “lời kể của lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan”. Và Nguyễn Đ́nh Hoan đă kể câu chuyện vào năm 1939. Lúc này, Cha tôi chưa cưới Mẹ của tôi, nên tôi chưa ra đời. C̣n cậu Nguyễn Đ́nh Hoan chắc chắn là nhỏ tuổi hơn tôi; v́ tôi học cùng lớp với cô bạn Nguyễn Thị Khưu, rồi đến chị kế là Nguyễn Thị Mưu hai chị ruột của cậu Hoan.

 

Vậy th́, câu chuyện vào năm 1939, tôi không nói tới.

 

Nhưng, riêng về câu chuyện vào năm 1960, mà theo như “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan đă kể:

“Đến năm 1960, khi đă làm Tổng thống, Ngô Đ́nh Diệm một lần nữa nhờ người mai mối t́m mua lại căn nhà này nhưng cũng bị từ chối thẳng thừng. Chính quyền địa phương gọi cha tui lên và o ép nhưng ông nói ‘Thà chết c̣n hơn bán hương hoả ông bà”, ông Hoan nhớ lại.”

 

Với câu chuyện này, th́ năm 1960, cậu Nguyễn Đ́nh Hoan không c̣n bé nữa, th́ tại sao cậu  Hoan không nói rơ tên họ những người đă “mai mối” (sao nghe như chuyện của mấy “bà mối”), cũng như của: “Chính quyền địa phương gọi cha tui lên và o ép nhưng ông nói “Thà chết c̣n hơn bán hương hoả ông bà”.

 

“Lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan” đă kể, nhưng không cho biết, “Chính Quyền địa phương” là ai?

 

Vậy th́, nhân đây, tôi xin viết rơ tên họ của các vị trong Chính Quyền địa phương vào thời điểm 1960 như sau:

 

Quân trưởng quận Tiên Phước, là Ông Nguyễn Kim Khánh. Sau ngày nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Ḥa bị sụp đổ, Ông Quận Trưởng Nguyễn Kim Khánh, đă cáo bệnh về nghỉ ở Đà Nẵng. Sau một thời gian, Ông cùng vợ mở Nhà Hộ Sinh Khánh Vân, tọa lạc tại Ngă Tư Thanh Khê, Đà Nẵng.

 

Phó Quận Trưởng Hành Chánh cho đến ngày mất nước, là Ông Phan Văn Diễn.

 

Xă trưởng kiêm Đại đội trưởng Nghĩa Quân xă Phước Thạnh (tức xă “Tiên cảnh” ngày nay)  cho tới ngày 30/04/1975, là Ông Huỳnh Xanh.

 

Ngoài ra, c̣n có Giáo Sư Đồng Triết, từng là Bí thư Việt Nam Quốc Dân Đảng, Quận bộ Tiên Phước, và cũng là vị Thầy dạy học của tôi và của Nguyễn Thị Khưu, chị ruột của “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan. Người đă kể ra câu chuyện: “Nhà cổ triệu đô không bán của lăo nông xứ Quảng” đă đăng trên Việt Nam.net từ ngày 21/11/2014  02:00 GMT+7,

 

Tưởng cũng nên nói rơ: Giáo Sư Đồng Triết và nhị vị Trưởng Nam - Thứ Nam của Giáo Sư cũng từng là cựu tù “cải tạo” sau ngày 30/04/1975.

 

Vậy, “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan  đă kể câu chuyện: “Đến năm 1960, khi đă làm Tổng thống, Ngô Đ́nh Diệm một lần nữa nhờ người mai mối t́m mua lại căn nhà này nhưng cũng bị từ chối thẳng thừng. Chính quyền địa phương gọi cha tui lên và o ép nhưng ông nói ‘Thà chết c̣n hơn bán hương hoả ông bà”.

 

Tại sao “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan không nói rơ, cái gọi là “Chính quyền địa phương gọi cha tui lên và o ép…”, vào năm 1960, là những vị nào???

 

 

Tạm kết:

 

Theo tôi, nhà cầm quyền Cộng sản tại địa phương, của xă Phước Thạnh cũ, tức xă “Tiên Cảnh” hiện nay,  đă “công nhận ngôi nhà cổ của cụ Nguyễn Đ́nh Anh là di tích văn hóa” rồi, th́ sớm hay muộn, “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan cũng sẽ được sự “trợ giúp” để “trùng tu” lại ngôi nhà cổ. Đâu cần phải kể ra những chuyện, mà chính ḿnh không biết, hay v́ một lư do nào đó, th́ khó có thể giải thích.

 

Tuy nhiên, có một chuyện do “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan đă kể, mà tôi muốn nhắc lại như sau:

“Không thuyết phục mua được căn nhà, trưa hôm đó Ngô Đ́nh Diệm nghỉ ngay trên bộ phản nay vẫn c̣n, đem thức ăn tự mang theo ra ăn rồi về.”

 

Câu chuyện này, (nếu có thật) th́ đă chứng minh rằng: Một vị Quan Đầu Triều-Thượng Thư Ngô Đ́nh Diệm, và sau này là là Vị Nguyên Thủ Quốc Gia duy nhất trên quả địa cầu này, khi “đi thuyết phục mua nhà cổ không được” th́ “trưa hôm đó, Ngô Đ́nh Diệm nghỉ ngay trên bộ phản” lại c̣n “đem thức ăn tự mang theo ra ăn rồi về.”

 

Những người có kiến thức, có lương tri, chắc chắn phải thấy, phải ngưỡng phục trước tấm gương của một vị Quan Đầu Triều-Thượng Thư Ngô Đ́nh Diệm, mà chỉ “nghỉ ngay trên bộ phản”. Đồng thời, “quan Thượng Thư Ngô Đ́nh Diệm” cũng đă đem thức ăn tự mang theo ra ăn ăn rồi về”; chứ không “hạ lệnh” cho “thần dân” phải hầu hạ bản thân một chút ǵ hết.

 

Ôi! Trên quả đất này, có một vị  quan đầu triều nào mà “đă đem thức ăn tự mang theo ra ăn rồi về”, chứ không “hạ lệnh” cho “thần dân” phải phục vụ ăn uống cho ḿnh; kể cả sau này là Tổng Thống Việt Nam Cộng Ḥa, vào năm 1960, như lời của “lăo nông” Nguyễn Đ́nh Hoan, mà khi muốn “mua ngôi nhà cổ” không được th́ thôi, chứ chẳng làm một điều ǵ có hại cho gia chủ cả!

 

Chỉ chừng ấy thôi, đă chứng minh cho Đức Liêm-Khiết Vẹn-Toàn của vị Nguyễn Thủ Quốc Gia sau này: Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, mà muôn kiếp sau cũng không bao giờ t́m thấy được!

 

Đến đây, tôi xin lập lại một đoạn kết trong bài viết: Nền Đệ Nhất Cộng Ḥa Sụp Đổ: Miền Nam tự Do Sụp Đổ như sau:

 

   Như Nhân loại đă từng chứng kiến, kể từ thời Sáng Thế, từ Đông sang Tây. Lịch sử đă chứng minh, hễ cái ǵ nó đă trở thành chân lư, th́ con người có dùng mọi thủ đoạn gian manh đến đâu, cũng không bao giờ thay đổi được chân lư đó.

 

      Bởi vậy, mà cho dù bao nhiêu năm qua, đă có rất nhiều kẻ manh tâm đă từng dùng những ngụy bút, ngụy sách, ngụy báo, để cố t́nh bịa đặt, xuyên tạc, để bôi nhọ, mục đích là để hạ thấp Uy Danh của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, để mong làm “tróc thủy” phần nào của một tấm gương; nhưng  cho dù đến ngày tận thế, th́ bọn chúng cũng đừng ḥng được toại ư, v́ tấm gương ấy quá toàn bích!

 

     Chính v́ thế, mà tôi đoan chắc rằng: Không phải riêng đối với những tên gian manh kia, mà cả trên quả địa cầu này, cũng không một ai có thể làm nổi chuyện đó, bởi lịch sử vốn công bằng, bởi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm Người đă có Công Nghiệp Vĩ Đại, là đă khai sáng nước Việt Nam Cộng Ḥa. Đă một thời xây dựng được một Miền Nam Tự Do Thanh B́nh thực sự. Và với Tài-Đức, Liêm-Khiết, Nhân-Từ: Người đă tận hiến cả đời ḿnh cho Quốc Gia và Dân Tộc. Với chân lư đó, th́:

 

    Đời Đời h́nh ảnh của Chí Sĩ Ngô Đ́nh Diệm: Bậc Anh Hùng đă Vị quốc Vong Thân vẫn măi măi uy-nghi, ngời sáng và Bất-Tử trong tâm trí của tất cả những người Việt Nam yêu nước chân chính!

 

 

Paris 04/04/2016

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

----------------------------------------------------

 

 

Nhà cổ triệu đô không bán của lăo nông xứ Quảng

21/11/2014  02:00 GMT+7

 

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/206609/nha-co-trieu-do-khong-ban-cua-lao-nong-xu-quang.html
 

 

http://imgs.vietnamnet.vn/logo/vef.gif- “Ngôi nhà cổ gỗ mít ṛng cha ông để lại đến tôi là đời thứ 4. Khi chết tôi sẽ chuyển lại cho con cháu và quyết tâm ǵn giữ như một báu vật...” - lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan (Quảng Nam) nói.

 

Nhà cổ có một không hai

Với kiến trúc độc đáo, ngôi nhà cổ của ông Nguyễn Đ́nh Hoan ở làng Lộc Yên, thôn 4 xă Tiên Cảnh, huyện Tiên Phước (Quảng Nam) được nhiều nhà nghiên cứu và giới sưu tầm khẳng định là độc nhất vô nhị.

 

Theo ông Hoan, ngày c̣n sống, cha ông là Nguyễn Huỳnh Anh kể rằng ngôi nhà được xây năm 1850, từ thời cụ cố Nguyễn Đ́nh Hoằng - từng giữ chức Cửu phẩm bá hộ thời đó. Nhà do nhóm thợ làng mộc Vân Hà, Tam Thành, Tam Kỳ (nay là huyện Phú Ninh) xây dựng rơng ră suốt 3 năm trời.

 

Ngôi nhà có kiến trúc nhà rường Quảng Nam với 3 gian 2 chái, 8 cây cột nhất gỗ mít ṛng, 16 cây cột nh́, 12 cây cột chái và v́ kèo, xuyên, trính, đầu hồi... chạm trổ công phu được dựng trên khu đất có thế đắc địa về phong thuỷ.

 

Trước cửa nhà là dăy núi Ḥn Ngang làm b́nh phong che chắn, sau lưng tựa vào núi G̣ Tṛn làm điểm tựa. Bước qua ngơ đá rêu phong là Vũng Trâu Lội - nơi thuỷ tụ từ hai con suối nhỏ không tên giao nhau. 

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 Bên ngoài ngôi nhà cổ rêu phong nằm giữa rừng cây trái ở làng Lộc Yên, huyện Tiên Phước.

 

 

Trải qua hàng trăm năm, ngôi nhà đă nhiều lần sữa chữa nhưng những giá trị kiến trúc vẫn được bảo tồn nguyên vẹn.

 

Đặc biệt, ngôi nhà ấn tượng ở không gian kiến trúc, với những nét chạm khắc tinh vi trên từng v́ kèo. Các đầu kèo, đuôi kèo được trang trí h́nh con Giao và lá Cúc cách điệu. Phần bụng kèo là chim trĩ, tùng lộc, nho - sóc, cổ đồ, hoa lan, mai, quả điệp... bụng kèo chạm lộng dây hoa cúc cách điệu, tỉ mỉ đến từng chi tiết.

 

Chuyện lăo nông chê tiền tỷ

 

Lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan, người thừa kế tụ ngôi nhà cổ độc đáo, nhớ măi lời dặn của tổ tiên, rằng bằng cách nào cũng phải ǵn giữ báu vật vô giá này. V́ thế, thời tao loạn, cha con lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan đă từng lấy mạng sống của ḿnh ra bảo vệ căn nhà.

 

Đó là vào năm 1939, Ngô Đ́nh Diệm lúc đó là thượng thư, vào Quảng Nam chơi với anh ḿnh là tổng đốc Ngô Đ́nh Khôi, nghe tiếng ngôi nhà t́m đến thương lượng mua cho bằng được.

 

Cha tui kể: Vào buổi trưa, cả làng Lộc Yên náo loạn khi Tri huyện Tiên Phước Phạm Xuân Chánh dẫn đầu đoàn người ngựa đi trước, phía sau là Thượng thư Ngô Đ́nh Diệm. Vào đến nhà, ông Chánh mới nói: Cụ thượng muốn mua lại căn nhà! Cha tui dứt khoát từ chối rồi chỉ lên câu đối treo trên cột và đọc sang sảng ‘Tổ đức càn khôn đại. Tôn công nhật nguyệt đường’ (Tạm dịch: Căn nhà ông cố để lại coi như được dựng nên từ phước đức ông bà, không thể bán được). 

 

Không thuyết phục mua được căn nhà, trưa hôm đó Ngô Đ́nh Diệm nghỉ ngay trên bộ phản nay vẫn c̣n, đem thức ăn tự mang theo ra ăn rồi về.

 

Đến năm 1960, khi đă làm Tổng thống, Ngô Đ́nh Diệm một lần nữa nhờ người mai mối t́m mua lại căn nhà này nhưng cũng bị từ chối thẳng thừng. Chính quyền địa phương gọi cha tui lên và o ép nhưng ông nói ‘Thà chết c̣n hơn bán hương hoả ông bà", ông Hoan nhớ lại.

 

Rồi chiến tranh bom đạn cày xới vùng đất này, nhưng đến nay, ngôi nhà vẫn vẹn nguyên. 

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

Bên trong ngôi nhà cổ làm bằng gỗ mít ṛng với những chạm trổ tinh vi hiện vẫn c̣n lưu giữ

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

 

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

Căn nhà c̣n lưu giữ nguyên vẹn dấu tích của một thời của chủ nhân, từ bộ phản gỗ, tủ thờ, cặp trường kỷ, bức hoành phi, chiếc bàn tự xoay cùng những nét hoa văn chạm khắc trên những v́ kèo...

 

nhà-cổ, Quảng-Nam, kiến-trúc, nhà-rường, Tiên-Cảnh

Lăo nông Nguyễn Đ́nh Hoan, người thừa kế đời thứ 4 ngôi nhà.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính