LTS.- Nhận thấy bài viết:  "Thực Chất Của Cái Gọi Là “Tăng Đoàn Bảo Vệ Chánh Pháp”, đă được đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong số 576 - từ ngày 16 đến 31/01/2000,  của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền  đến nay vẫn c̣n giá trị thời gian, Hồn Việt trân trọng xin giới thiệu cùng quư độc giả.

 

 

Thực Chất Của Cái Gọi Là “Tăng Đoàn Bảo Vệ Chánh Pháp”

 

 

 

 

 

  Con người sinh ra vốn “là kẻ bất toàn”, v́ thế không làm sao tránh được những lầm lỗi, chỉ khác nhau ở mức độ ăn năn.

 

  Phật giáo có ngũ giới, Thiên Chúa Giáo có 10 điều răn, mà giết người, nói láo, tà dâm là những điều nghiêm cấm; nhưng xem ra các “thầy” vi phạm cả ba.

 

  Khi nói về một người không ai lại đi quật mồ dĩ văng của kẻ đó, nếu trong hiện tại họ là người lương thiện.

 

  Ở đây, tôi chỉ nói đến những người đă từng gieo tang tóc cho không biết nhiêu gia đ́nh mà hiện nay vẫn c̣n tiếp tục bày tṛ lừa bịp thiên hạ.

 

  Để khỏi mất thời giờ của độc giả tôi xin được giới thiệu “Ḥa thượng” Thích Quang Thể qua những thành tích và đạo hạnh của “thầy” v́ hiện nay “thầy” là người đứng đầu cái gọi là “Tăng đoàn bảo vệ chánh pháp” tiêu biểu cho Phật giáo Ấn Quang.

 

  Trong cái “Tăng đoàn” này c̣n có hai “Thượng tọa” Thích Mimh Tuấn, Thích Như Kư là hai “thầy” đă được nhiều người biết đến qua thành tích đưa xe ra tận núi rừng để rước bộ đội Bắc Việt vào thành phố Đà nẵng vào ngày 29/3/1975.

 

  Vừa qua “Ḥa thượng” Thích quang Thể đă gửi đơn “khiếu nại” đến Liên Hiệp Quốc qua văn pḥng Thông Tin Phật-giáo tại Paris của Vơ văn Ái để kiện nhà nước của Phật giáo về việc việt cộng đă “cưỡng chiếm” 17 ngôi chùa tại Đà Nẵng. Nhưng thực tế trước 1975 thành phố Đà Nẵng và vùng phụ cận đă có 55 ngôi chùa, trong đó có chùa riêng của “thầy” như một dinh thự, là chùa Thọ Quang th́ không thấy “thầy” nói tới, và đơn kiện của “thầy” đă được đưa ra trước Liên Hiệp Quốc và đă được báo chí đăng tải.

 

Thật tội nghiệp cho các ngài ở Liên Hiệp Quốc là những người không biết ǵ về Phật giáo Việt Nam cả, và cứ măi như thế này chắc có ngày Liên Hiệp Quốc sẽ trở thành nhửng ông Lư trưởng , Trùm trưởng của Việt Nam mất, v́ chỉ có mấy ông Lư, ông Trùm mới đi xét xử ba cái chuyện giành ăn, đánh lộn mà thôi.

 

Nếu ai đă từng sống ở Đà Nẵng đều biết Đà Nẵng là một thành phố đẹp có Ngũ Hành Sơn, có gịng sông Hàn nước mát, có cổ viện Chàm nổi tiếng, nhà cửa khang trang, phố xá nhộn nhịp, nhất là vào thời có quân đội Hoa Kỳ, có phi trường, có hải cảng lớn, có công tư sở ngoại quốc, có đầy đủ nơi chốn ăn chơi, Đà Nẵng có sẵn một số dân địa phương.

 

Năm 1954, khi đất nước bị chia đôi, hơn triệu đồng bào miền Bắc v́ không chấp nhận chủ nghĩa vô thần nên đă gạt nước mắt đành bỏ cả nhà cửa, ruộng vườn di cư vào Nam để tỵ nạn cộng sản, và một số đông đă dừng chân lại định cư tại thành phố này. Họ đă sống thành vùng như các phường Thanh B́nh, Thanh Bồ, Đức Lợi, Tam Ṭa, Phước Tường và Sơn Trà.

 

Năm 1963, sau khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm bị bọn đâm thuê giết mướn sát hại, nền Cộng Ḥa đầu tiên sụp đổ, ấp chiến lược bị phá hủy, v́ thế việt cộng có cơ hội để đánh chiếm các quận miền núi của tỉnh Quảng Nam như Hậu Đức, Tiên Phước, Quế Sơn, Đại Lộc, Thượng Đức... Nên cũng như đồng bào miền Bắc, đồng bào ở các vùng bị VC tạm chiếm đành phải bỏ tất cả chạy về Đà Nẵng để lánh nạn cộng sản.

 

  Khi ra Đà Nẵng chính quyền lúc ấy vô trách nhiệm, họ lạc lơng, thiếu thốn mọi mặt. Đang lúc bơ vơ th́ họ đă được đồng bào di cư miền Bắc tận t́nh giúp đỡ từ tinh thần đến vật chất cho đến khi ổn định đời sống. Chính v́ thế mà vào ngày 24/8/1964, khi "Phật giáo" gây bạo loạn, phong tỏa các khu định cư của người Bắc di cư, đến lúc đoàn quân của “Thượng tọa” Thích Mimh Chiếu tấn công vào Thanh Bồ, Đức Lợi giết người, treo cổ xong chúng đă kêu gọi : “Đồng bào Quảng Nam hăy nhập đoàn biểu t́nh để tận diệt Cần Lao ác ôn, th́ nhà cửa sẽ được chừa ra không bị đốt !”.Nhưng đồng bào Quảng Nam đă không làm theo ư chúng, v́ qua nhiều ngày tháng họ không hề thấy “Cần Lao ác ôn” đâu cả, mà họ chỉ thấy đồng bào miền Bắc di cư tỵ nạn cộng sản với những tấm ḷng đầy nhân ái, v́ thế, nhà cửa của họ cũng bị đốt sạch, và họ đă cùng đồng bào miềm Bắc bồng bế nhau chạy lên thuyền ra khơi để tỵ nạn “Phật giáo”.

 

  Diện sau hết là một số đông đồng bào từ bên kia đèo hải Vân đă di dân vào Đà Nẵng, để kiếm công ăn việc làm.

 

 Mặc dù đông dân, nhưng thành phố Đà Nẵng là một thành phố nhỏ mà đă có tới chừng ấy chùa; như vậy mà trước năm 1975 các “thầy” lúc nào cũng bô bô là “Mỹ-Diệm-Thiệu-Kỳ-Hương đàn áp kềm kẹp Phật giáo”. Đă vậy, sau 1975 các “thầy”c̣n sang “Đế quốc” để làm ǵ ? Và mới đây, đầu năm 1998 chính các thầy” đă lên danh sách trong cuốn niêm giám của Phật giáo một lô chùa tại hải ngoại. Riêng tại “đế quốc” là đất Hoa Kỳ đă có tới 199 cái chùa rồi, thiếu một cái là chẵn hai trăm, rồi không biết từ nay trở đi “đế quốc Mỹ” sẽ c̣n “kềm kẹp” thêm bao nhiêu cái nữa ?. Thật các “thầy” nói láo chẳng kém ǵ cộng sản !

 

   Làm người phải nói điều trung thực. Sau 1975 VC cướp tất cả các trường học Tư thục, Cô nhi viện, Viện dưỡng lăo và các cơ sở kinh tế, xă hội ... của hầu hết các tôn giáo nhưng chúng chừa lại nơi thờ phượng đẻ khỏi bị lên án là cướp nhà thờ, cướp chùa.

 

  Đối với Phật giáo ngôi trường Trung học Bồ Đề mà “Ḥa thượng” Thích Quang Thể đă kiện ra trước Liên Hiệp Quốc là VC đă chiếm; nhưng thực tế là ngày 29/3/1975, sau khi đưa xe ra tận núi rừng rước giặc cộng vào thành phố, “Thượng tọa” Thích Minh Tuấn cầm đầu đoàn tăng đồ Phật giáo Đà Nẵng hướng dẫn Việt cộng đi tiếp thu các căn cứ quân sự, các cơ sở hành chánh, các công quản ngân hàng, các cơ sở giáo dục ... Sau đó, Thích Mimh Tuấn đă “nhân danh Hiệu trưởng trường Trung học ồ Đề và Ban đại diện Giáo hội Phật giáo Đà Nẵng xin dâng hiến trường Trung học Bồ Đề cho chính quyền cách mạng”.

 

  Riêng các nhà tăng ở trong các “chùa” trước 1975 th́ từng làm nơi ở cho đặc công và thanh niên trốn quân dịch, có nơi dùng làm nhà tù giam các viên chức chính quyền và các cán bộ cao cấp của các chính đảng quốc gia như”chùa” Phổ Đà, tức Phật Học Viện Trung Phần đă từng giam Tỉnh trưởng, Quận trưởng, Bí thư của các chính đảng. Sau này, VC đă cho cũng chính bọn đặc công đó vào ở, chỉ có khác là chúng không c̣n là đặc công nữa mà là những tên công an, là cán bộ cộng sản; như vậy, cũng chẵng đi đâu mà thiệt.

 

  Nhưng đối với các tôn giáo khác th́ không có ai dâng hiến ǵ cả, mà VC đă ăn cướp thẳng tay một cách công khai.

 

  Đối với Cao Đài, chúng cướp nhà in Trung Hưng, trường Trung tiểu học Hưng Đạo, cơ sở mộc, nhà tập thể, nhà khách, chỉ chừa lại một nơi thờ phượng ở phía trước là Trung Hưng Bửu Ṭa, cơ quan truyền giáo Cao Đài miền Trung ở đường Nguyễn Hoàng. Khi Việt Nam Dân Tộc Cách Mạng Đảng bị bắt gần hết mà người lănh đạo là Giáo sư Nguyễn Văn Bảy ( tức Văn Nguyễn) Hiệu trưởng trường Hưng Đạo và Tổng đoàn trưởng thanh niên Hưng Đạo đoàn miền Trung, chính Vơ Chí Công đă nói với người bạn của thời kháng chiến chống Pháp là Giáo sĩ Trần Thanh Thuyền, Phụ tá Chánh phối sư, đặc trách Cao Đài miền Trung rằng :

 

  “Tin Lành, Công Giáo, Cao Đài không có yêu nước, chỉ có Phật giáo họ yêu nước mà thôi, và tôi không tin là trong trong tổ chức lớn lao này mà một người lănh đạo giáo quyền cao như anh lại không hay biết !”.

 

   V́ giáo sĩ Trần Thanh Thuyền thường đi châm cứu cho đồng bào không lấy tiền, nên VC đă đưa tên công an Huỳnh Hồng, con của Huỳnh Hoa, cơ sở của VC, năm 1970 bị bắt giam ở Tam Hiệp, Biên Ḥa. Tên Hồng thường xuyên theo dơi sát bên Giáo sĩ Trần Thanh Thuyền, hàng ngày tên Hồng cứ ở bên chân ông nói là “đi theo để học nghề châm cứu”.

 

   Đối với Tin Lành VC cướp trường Trung tiểu học, Viện thần học, Cô nhi viện, Viện dưỡng lăo, đạc biệt chúng đă đưa tên Đoàn Văn Dũng đồn trưởng đồn công an Tân Chính và gia đ́nh y vào ở ngay trong nhà khách trong khuôn viên nhà thờ tại đường Khải Định do Mục sư Dương Thạnh, Chủ nhiệm Địa hạt Bắc Trung bộ quản nhiệm.

 

  Đối với Công Giáo chúng cướp trường Trung học Lê Bảo Tịnh, trường trung học Sao Mai, Cô Nhi Viện Sao Biển ... Chúng đă đuổi một số đông trẻ em mồ côi ra đường, các em đă đi lang thang, cuối cùng một số bị bắt vào trại tù T.154, và ở đây tôi đă gặp các em. Các em cũng phải lao động khổ sai như những tù nhân lớn tuổi.

 

 Nhân đây, tôi xin kể một chuyện có thật, ấy là sau khi cướp ngôi trường Trung học Sao Mai của Công Giáo, một ngôi trường lớn nhất nằm cuối con đường Độc Lập nh́n xéo sang cổ viện Chàm quay mặt ra bến sông Hàn. Ở hải ngoại ngày nay có rất nhiều vị thi sĩ và văn nhân đă từng nghịch nước trước cổ viện Chàm mỗi khi nước sông Hàn dâng lên sau giờ học. Việt cộng đă đổi tên Sao Mai thành “Trường phổ thông cơ sở cấp 3 Nguyễn văn Trỗi”, Trỗi tên thật là Nguyễn Văn Trôi, quê ở thôn Thanh Quưt, xă Thanh Trường, nay là xă Điện Thắng, quận Điện Bàn, Quảng Nam, chứ không phải Quảng Ngăi như trong một lá thư trên mục Bạn đọc biết trước đây. Trôi chảng học hành ǵ cả, vào Sài G̣n ở đường Hồ Tấn Đức, khu ngă tư Bảy Hiền, làm công nhân nhà máy điện; trên mọi hồ sơ lư lịch của Việt Nam Cộng Ḥa đều mang tên Nguyễn Văn Trôi, khi tử h́nh Việt cộng cho thêm dấu ngă.

 

  Trường Sao Mai bị đổi tên, cho đến cuối năm 1984, vào một buổi sáng thứ hai sau hai ngày nghỉ, thầy tṛ đến lớp mới phát giác ra trên tấm bảng treo trước cổng trường đă được một bàn tay bí mật nào đó thêm con số 1 và bớt đi dấu ngă thành ra “Trường phổ thông cơ sở cấp 13 Nguyễn Văn Trôi”. Sau đó, VC bắt một cựu giáo sư và học sinh Sao Mai lên đồn công an để điều tra, và ai cũng trả lời không biết.

 

Nhưng h́nh như bọn Việt cộng cũng biết được phản ứng của dân chúng Đà Nẵng, nên mấy ngày sau một tấm bảng khác được treo lên thay thế tấm bảng cũ ; “Trường phổ thông cơ sở cấp 3 Trần Phú, v́ cái tên Trần Phú này người dân Đà Nẵng ít ai biết tới.

 

  Đến đây, tôi xin nói qua về “Thượng tọa” Thích Quang Thể. “Thầy” tên thật là  Nguyễn Phước, c̣n có tên là thầy Tường, v́ có một thời nối nghiệp cha là ông thày C̣ làm nghề phù thủy. Thuở bé mồ côi cha mẹ, được ông Hương Bộ nhà ở thôn B́nh Thái, xă Ḥa Thọ, quận Ḥa Vang, nhận làm con nuôi. V́ lớn tuổi hơn các con của ông, nên được xếp làm anh cả, kế anh cả là em gái Nguyễn Thị Lợi có khuôn mặt đẹp như cô đầm Pháp. Thời gian trôi nhanh cô Lợi lớn lên, trong các chị em ruột cô chẳng thương ai hơn anh cả Phước, và để đáp lại, anh cả Phước cũng không thương em nào hơn là em Lợi. Cho đến một ngày sự việc nổ tung, anh cả và em gái yêu nhau, ông Hương Bộ tá hỏa tam tinh, ông không thể chấp nhận v́ đă từng nói rằng con nuôi, con ruột đều là con của ông cả, anh em lấy nhau là loạn luân; nhưng cũng là lúc "anh em" không c̣n xa nhau được nữa, và để “ cạn gịng lá thắm dứt đường chim xanh” ông gả cô Lợi cho ông Nguyễn Phương người cùng làng. Tám tháng sau ngày cưới cô Lợi đă sinh ra được một cậu con trai “thiếu tháng” cùng lúc ông đuổi cậu cả Phước ra khỏi nhà.

 

  Nuốt hận ra đi, cậu cả Phước làm nghề phù thủy một thời gian không khá, cậu ra Huế làm đệ tử Thích Đôn Hậu và trong suốt thời gian đi “tu” cô Lợi đă có gia đ́nh, nhưng ông Phương chồng cô không thể ngăn cấm “anh em” cô gặp nhau được.

 

  Năm 1960, từ chùa Thiên Mụ cậu cả Phước đă trở thành Đại đức Thích Quang Thể, được Thích Đôn Hậu phái về làm trụ tŕ chùa Pháp Lâm, tức chùa tỉnh hội ở số 500, đường Ông ích Khiêm Đà Nẵng. Thời gian này kỹ sư Trần Trân công chức Bộ Công Chánh làm Tỉnh hội trưởng Giáo hội Phật giáo Đà Nẵng; nhưng v́ phản đối giáo hội về việc hoạt động chính trị chống phá chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa nên ông Trần Trân bị mất chức Hội trưởng. thượng tọa Thích Trí Hữu lên thay từ đó giáo quyền Quảng Nam-Đà Nẵng thuộc về tay các “thây” thuộc miền Vạn Hạnh do Thích Đôn Hậu cầm đầu.

 

   Nên biết, sau 1975, Thích Đôn Hậu đă công khai với họ tên thật là Dân Biểu cộng sản Diệp Trương Thuần.

 

   Năm 1964, Thích Mimh Chiếu lên thay Thượng tọa Thích Trí Hữu làm Chánh dại diện GHPGVNTN, và được phong Thiếu tá trưởng pḥng Tuyên úy Phật giáo Vùng 1 Chiến thuật. Thích Quang Thể lúc này đă là "Thượng tọa", vẫn giữ chức trụ tŕ liên tục và kiêm Phó chủ tịch giáo hội Tăng già Quảng Nam-Đà Nẵng. Đây là thời gian bộ ba Thích Quang Thể, Thích Mimh Chiếu, Thích Hạnh Đạo lănh đạo “Đoàn thanh niên Phật tử quyết tử” khởi loạn giết chết ông Trần Sô, đốt phá Ṭa Thị Chính, đánh giết người treo cổ, đốt phá nhà cửa của đồng bào Thanh Bồ-Đức Lợi, phong tỏa các khu định cư của đồng bào miền Bắc di cư.

 

   Ngày 15/3/1966, Thích Mimh Chiếu cùng Thích Quang Thể thành lập “Quân đoàn cách mạng Vạn Hạnh”, đưa bàn thờ Phật xuống đường, đánh giết em Lê Quang San, mà cho đến hôm nay tại một khu đất nhỏ ở sát cổng chùa Pháp Lâm có chiều rộng khoảng 4 mét, chiều dài khoảng 15 mét, hàng ngày những người dân xóm chùa thường đến ngồi chồm hổm ngoài trời để bán quà vặt, nhưng họ đă gọi đó là chợ Lê Quang San , v́ chính nơi đó em San đă bị bọn “Quân đoàn Vạn Hạnh” giáng cho những trận đ̣n thừa sống thiếu chết trước khi nổ súng bắn em gục chết. Có lẽ v́ muốn xóa cái tên Lê Quang San và để xóa bớt đi một trong những tội ác của “Phật giáo” nên “thượng tọa” Thích Quang Thể đă gửi đơn đến Liên Hiệp Quốc để kiện dân xóm chùa, nhưng thực ra VC không có lấy chổ đó làm chợ v́ đất hẹp, lại ở trước cổng chùa, không có quy định đông chợ nên không có thuế.

 

   Cũng trong cuộc bạo loạn này “Quân đoàn Vạn Hạnh” đă bắt giam hàng trăm người trong đó các viên chức chính quyền, các chính đảng và các cán bộ nghiệp đoàn lao động.

 

   Sau cuộc bạo loạn này, đáng lẽ Thích Mimh Chiếu phải ra trước Ṭa án Quân sự Mặt trận; nhưng v́ lúc đó chính quyền sợ Phật giáo, nên Thích Mimh Chiếu chỉ mất chức Thiếu tá Trưởng pḥng Tuyên úy Phật giáo Vùng 1 Chiến thuật và mất luôn chức Chánh đại diện thôi. Từ đó, “Thượng tọa” Thích Quang Thể lên thay với chức Chánh đại diện GHPG Quảng Nam-Đà Nẵng. Sau 1975, Thích Quang Thể là Cố vấn Chính trị Mặt trận Tổ quốc khu Trung Trung Bộ, Thích Mimh Tuấn là Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Quảng Nam-Đà Nẵng. Tại Quảng Nam-Đà Nẵng những tên Thích Mimh Chiếu, Thích Hạnh Đao, Thích Quang Thể, Thích  Minh Tuấn, Thích Long Trí, Thích Như Huệ … đă nổi tiếng qua những cuộc bạo loạn, giết người, dập đầu, treo cổ, đốt nhà đồng bào tỵ nạn cộng sản.

 

 Ngày 20/3/1975, Thích Quang Thể ra lệnh cho “Lực lượng Ḥa hợp Ḥa giải Phật giáo” trụ sở đặt ngay tại “chùa” Pháp Lâm, nơi “thầy” trụ tŕ, chỉ thị cho LLHG mang súng chặn đường, kêu gọi đồng bào đừng di tản, cùng lúc chỉ thị cho Thích Mimh Tuấn và Thích Như Kư đưa cả đoàn xe ra tận núi rừng để rước lũ giặc cộng sản vào Đà Nẵng.

 

   Rước giặc vào rồi, “thầy” kêu gọi QCCVNCH mang súng đạn đến chùa Pháp Lâm để giao nộp và tŕnh diện để các “thầy” đấu tố “ác ôn”, mà hễ các “thầy” điểm mặt chỉ tên ai th́ VC bỏ tù ngay người đó. Việc tàn ác nhất là các “thầy” đă bắt ông Trần Quốc Dân đem giam trong “chùa” Pháp Lâm (tỉnh hội); rồi trói ông lại đem đi nộp mạng cho Nguyễn Chơn (tướng Việt cộng) xử bắn. Ngoài ra c̣n bắn chết 6 người tại An Hải Bắc, quận 3 Đà Nẵng. Rồi bây giờ cũng chính “thầy” gửi đơn đến Liên Hiệp Quốc để kiện nhà nước của Phật giáo.

 

  Phải chăng các “thầy” ở trong Sài G̣n cái mặt đă quá nhẵn, ai cũng biết, nên bây giờ đến lượt “thầy” này phải bước ra sân khấu, rồi biết đâu mai mốt sẽ trở thành người “tù lương tâm, lương thức” ?

 

  Ở hải ngoại ít ai biết “thầy”, vậy tôi xin nói thêm vài nét.: “Thầy” có bệnh lạnh đầu kinh niên nên dù giữa trưa hè mà trên đầu “thầy” lúc nào cũng đội chiếc mũ len mỏng được đan theo h́nh dáng của mái tóc rất khéo. Hồi trẻ “thầy” đẹp trai, già vẫn đẹp già, nên không muốn ai thấy cái đầu trọc của “thầy” cả. Và cũng v́ sợ “thầy” bị lạnh đầu nên trước 1975, các “Phật tử gái” như Nghị viên Nguyễn thị Loan, Nguyễn thị Thùy Trang và Lê thị Dưa (từng chở súng vào chùa bị bắt quả tang nên đă bị phạt tù mười năm) thường xuyên tới “chùa” để săn sóc cho đầu “thầy” được ấm áp.

 

  Sau 1975, Nguyễn thị Loan làm Chủ tịch Ban chấp hành Phụ nữ ĐN, Thùy Trang và Dưa làm Phó Chủ tịch cái Ban chấp hành này.

 

  Nhưng cho dù các “Phật tử gái” có săn sóc cách nào “thầy” cũng không quên được “em gái” Lợi, nên khi lên chức Chánh đại diện GHPGQNĐN “thầy” đă trở về làng cũ, nơi có gia đ́nh của cô Lợi, để chiếm một khu đất rộng xây một ngôi chùa riêng lấy tên là chùa Thọ Quang như một dinh thự tại thôn B́nh Thái, xă Ḥa Thọ, quận Ḥa Vang, chỉ cách “chùa” Tỉnh hội chưa đầy 5 cây số nên “thầy” đi lại giữa hai “chùa” bằng xe hơi “thầy” tự lái. Hiện nay tại “chùa” này có ba cơ sở kinh tế là sản xuất hương (nhang), chế biến bột sắn cho cô Lợi đem về nhà bán và nuôi heo do chính cô Lợi mua đem vào “chùa” cho hai ni cô già mà “thầy” đă đưa từ “chùa” Tỉnh hội về để hàng ngày thái chuối, nấu cám cho heo ăn, tắm rửa cho heo. Khi heo lớn, cô Lợi lại đưa Bảy Đáp vào mổ thịt đem bán (chứ không sát sinh). Thật tội nghiệp cho hai ni cô này, lúc trẻ đi tu, khi già không có thân nhân nên đành phải nuôi heo cho cô Lợi !

 

   Phần cô Lợi, “em gái” của “thầy” Thích Quang Thể, cũng may mắn. Sau khi anh thầy lên chức chánh hội trưởng cô bỗng phát giàu to, cô giàu đến nỗi cả khu chợ Cẩm lệ các gian hàng của cô chiếm mất một phần, nào tiệm vàng, tiệm bán áo quần, tiệm tạp hóa … Ai cũng biết đến cô Tư Kẹo v́ trước đó làm nghề bán kẹo kéo.

 

   Có điều lạ là các con của cô Lợi lại quư “ông cậu” Thích Quang Thể hơn ông cha của ḿnh là ông Phương. Hàng ngày các con cô thay nhau bưng cơm nước vào “chùa” hầu “cậu”, c̣n ông Phương chẳng có ai ngó tới mà c̣n "được" cô Lợi phân công suốt ngày ngồi một chổ ở sau nhà sau kéo kẹo, nhiều người hỏi : Bây giờ bà giàu quá rồi tại sao c̣n bắt ông Phương ngồi kéo kẹo làm ǵ tội nghiệp vậy ?

 

  Cô Lợi trả lời : "Tôi bắt đầu sự giàu có bằng nghề kéo kẹo, nên không dám bỏ, sợ tổ phạt”.

 

  Song cô Lợi chỉ sợ "tổ phạt" ông Phương, c̣n cô không sợ tổ phạt nên cô không làm kẹo, mà hàng ngày cứ diện quần áo đẹp đi xe Honda vào thăm anh thầy.

 

    Nhưng những thành tích của các “thầy” không biết phỉ kể cho đến bao giờ mới hết ? Như thế, mà bây giờ các “thầy” c̣n nói “Bảo vệ Chánh pháp”. Chánh pháp ai làm ǵ mà phải bảo vệ ? Ḥa thượng Thích Quảng Độ ở tù mà lại viết được cả cuốn “Phật Quang Đại Từ Điển” tới mười tám ngàn trang sách, và bốn trăm bài thơ rồi gửi thẳng sang Pháp cho Vơ Văn Ái và Thích Nhất Hạnh, để rồi Thích Nhất Hạnh và Vơ Văn Ái lại cắn xé nhau  thêm một lần nữa. Và trong khi điều 15 trong “Nội quy” của nhà tù Việt cộng đă ghi rơ :

 

    “Không được sao chép kinh sách, không được truyền bá giáo lư trong trại”.

 

   Nên biết, hiện nay đạo Tin Lành đang bị VC đàn áp một cách khốc liệt. Chúng tịch thu Thánh Kinh, bỏ tù Mục sư truyền đạo, bắt giam tín hữu, buộc họ phải phải viết cam kết bỏ đạo mới thả, nhưng họ có lập Mục sư đoàn để bảo vệ Thánh Kinh đâu, bởi đă nguyện vác Thánh Giá theo chân Chúa th́ họ đă sẵn sàng nếu có “bị bắt bớ v́ lẽ công chính” th́ họ cũng vui ḷng.

 

  Mà chánh pháp c̣n đâu mà bảo vệ, nếu có chăng là c̣n chút ít ở trong ḷng của những Phật tử chân chính. Bởi từ lâu lắm chánh pháp đă bị Vạn Hạnh lấy đi một phần, phần c̣n lại Thích Trí Dũng đem dâng “Bác” và “đảng”, đến Thích Đôn Hậu mang ra chiến khu rồi đem ra Bắc ngồi canh xác giặc Hồ và đă chôn theo xác của hơn sáu ngàn dân Huế vô tội trong cuộc thảm sát vào Tết Mậu Thân, 1968 rồi, c̣n đâu ?

 

  Một phần khác, th́ đem ra hải ngoại cho Thích Nhất Hạnh, một phần nữa cho Thích Thiện Dũng và cho Thích Chánh Lạc tranh nhau đem vào nhà tù Mỹ quốc.

 

   Và bây giờ các “thầy” đừng có đem mấy cái chuyện chánh pháp, đạo pháp, dân tộc ra để lừa bịp thiên hạ nữa. Nhưng nói mà không có bằng chứng th́ gọi là nói vô căn cứ, nên tôi xin mimh chứng bằng chính lời nói của Ḥa thượng Thích Quảng Độ với Vơ Văn Ái qua đường dây viễn liên Việt-Pháp với Văn pḥng Thông tin Phật giáo ở Paris để biết rơ các “thầy” v́ cái ǵ. Tôi xin trích nguyên văn lời của chính thầy đă được đăng trên báo Quê Mẹ số 147, tháng 9-10-1998 :

 

  Ḥa thượng Thích Quảng Độ : “Đúng, Đồng đẳng ! Mà ít nhất là hai bên cùng có lợi. Ông lợi cái này, tôi lợi cái kia. Cũng như ḿnh hợp tác trao đổi để cùng làm.

  …Tôi mới nói rằng là …các vị sư ở miền Bắc được vào Quốc hội, nào là Phó chủ tịch Quốc hội, nào là dân biểu …”

 

  Đấy, quư vị thấy chưa ? Nói gần nói xa chẳng qua nói thiệt, bao nhiêu năm nay các “thầy” cứ nói xa nói gần  măi, bây giờ mới nói thẳng ra là các “thầy” tranh quyền, đ̣i lợi v́ các “thầy” có công lao đánh đổ cả hai nền Cộng Ḥa Việt Nam; ngoài ra c̣n có công giết nhiều “ác ôn”, nuôi đặc công trong “chùa” và từ đầu tháng 3/1975, ở khắp nơi các “thầy” đă đưa xe đi rước VC vào các thành phố …

 

   Song dù tu thật, tu giả cũng là thầy tu mà sao c̣n đ̣i cầm quyền ? Ở các nước tự do dân chủ như Hoa Kỳ, Pháp, Anh … tôi không hề thấy một vị Linh mục, Mục sư nào đi đ̣i chính phủ phải cho họ vào Quốc hội, làm Phó chủ tịch Quốc hội, đ̣i làm dân biểu như “thầy”.

 

  Nhưng VC chúng đă quá ưu đăi các “thầy” rồi chứ. Như các “thầy” Thích Thanh Mimh, Thích Thanh Từ, Thích Trí Tịnh … đều có quyền có chức cả. Riêng “thầy” Thích Đôn Hậu, tức Dân biểu cộng sản Diệp Trương Thuần đă được việt cộng trao gắn cho những Huân chương, Huy chương như :

 

 " Huân Chương Hồ Chí Mimh - Huân chương v́ sự nghiệp đại đoàn kết toàn dân- Huy chương Sao Vàng -Huy chương Độc Lập - Được đi "du thuyết" ở nhiều nước Đông Âu- Được ngồi cùng bàn, ăn cùng mâm và chụp h́nh chung với Hồ Chí Minh và Tôn Đức Thắng ...

 

   Vậy nói trắng ra là một lũ cướp của, khi cướp được cục tiền rồi mà nếu đàn anh chia cho không “đồng đẳng”, tên nào được trám cho cục lớn th́ ngậm miệng, tên nào được cục nhỏ quá th́ chê là không xứng với công lao ăn cướp nên “tranh đấu” đ̣i cho được cục lớn. Đ̣i chưa được th́ lục đục với nhau, nhưng dù ǵ cũng là cướp với nhau cả, giận th́ cắn xé nhau rồi cũng phải nương đàn anh để sống chứ không dám giết chết đàn anh đâu, v́ đàn anh chết rồi th́ sống với ai ? Người lương thiện không có ai chơi với lũ giết người cướp của cả !

 

   Như thế, đă quá rơ ràng, từ nay xin các “thầy” đừng có kêu gào thiên hạ hùa theo đ̣i quyền, đ̣i lợi cho các “thầy” nữa ! Lâu nay có người lầm tưởng là các “thầy” tranh đấu thật nên ủng hộ, nay chính thầy Thích Quảng Độ đă nói huỵch toẹt ra rồi, chắc chẳng c̣n ai tin các “thầy” nữa.

 

  Trở lại cái đơn kiện của “Tăng đoàn Bảo vệ Chánh pháp” có viết : “ … Dù dân số càng ngày càng đông, dân số năm 1975 là 50 triệu, nay là 75 triệu, nhưng từ 23 năm nay nhà nước không cho làm thêm  chùa mới. Tổng số chùa trên toàn quốc là 26.520 chùa tính theo dân số triệu năm 1975, nay dân số 75 triệu không xây thêm theo nhu cầu của quần chúng Phật tử.”

 

   Đọc qua ai cũng thấy rơ là Tăng đoàn đă đem 26.520 cái chùa chia cho 75 triệu dân Việt Nam. Như vậy, các “thầy” nói 75 triệu người VN ai cũng có đến “chùa” cả, từ Phật tử Lê Khả Phiêu, Phật tử Trần Đức Lương đến bé sơ sinh, từ những người điên trong bệnh viện tâm thần, đến những kẻ ăn xin, từ già đến trẻ, đến những người gần chết, nghĩa là 75 triệu người Việt Nam đều là Phật tử sùng đạo (?!)

 

   Nếu thế, chắc nhờ các “thầy” gieo rắc t́nh thương nhiều quá nên ngày nay đă có đến trăm phần trăm là Phật tử. Thật đáng mừng !

 

   Nhưng xin các “thầy” hăy tha cho một điều là các “thầy” muốn chia chùa cho ai cũng được, kể cả các Ngài Giám Mục, Linh mục, Mục sư hay các chức sắc Cao Đài, v́ đă tu hành, không vị nào phản đối đâu. Nhưng riêng đối với các gia đ́nh nạn nhân của Phật giáo như gia đ́nh em Lê Quang San, gia đ́nh ông Trần Quốc Dân; sáu gia đ́nh của nạn nhân đă bị Phật giáo giết chết tại An Hải Bắc, quận 3, Đà Nẵng vào đêm 29/3/1975, và tất cả những gia đ́nh khác cũng là nạn nhân đă bị Phật giáo th́ xin các “thầy” đừng chia. V́ không phải họ mà vĩnh viễn con cháu của họ cũng không bao giờ dám nh́n các “thầy” và cũng không bao giờ dám đến gần cái cổng của nhà chùa. Người ta sợ các “thầy” bởi ngoài hành vi cộng sản, đánh giết, bỏ tù người vô tội, các “thầy” c̣n là những dâm tăng nổi tiếng nữa. C̣n nhớ trước đây, theo tác giả Mắt Thần trong “Tam Quốc Chóe”, có ghi lời của một vị lănh đạo Phật giáo khi được báo chí phỏng vấn về việc Thích Thiện Dũng hăm hiếp trẻ em, “thầy” đă trả lời :

 

  “Có con mà không biết giữ, cho đi lung tung như thế th́ trách ai ?”

 

  Ở các nước văn mimh như nước Pháp, tôi thấy luật bắt buộc những gia đ́nh có nuôi chó dữ đều phải treo trước nhà tấm bảng : “Coi chừng chó dữ”, để mọi người biết; đặc biệt là người lớn phải giữ ǵn không cho con cái họ tới gần.

 

  Tại hải ngoại, các bậc phụ huynh khi dám cho com em tới chùa là bởi họ thấy an tâm v́ nghĩ rằng sẽ học được điều hay lẽ phải, nhưng nay chính thầy đă khuyến cáo như thế …

 

   Vậy, để bảo toàn tiết hạnh của trẻ thơ, yêu cầu các “thầy” từ nay nếu chùa nào có … “thầy” dữ th́ xin vui ḷng … treo bảng !

 

   

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]