Những vành khăn tang đầu tiên, khóc cho ngày Quốc Hận 30/4 tại hải ngoại

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

 

 

Gọi những vành khăn tang đầu tiên, khóc cho ngày Quốc Hận 30/4, tại hải ngoại, dù những vành khăn tang ấy, đă xuất hiện cùng với lá Cờ vàng ba Sọc Đỏ trong cuộc tuần hành của các sinh viên tại kinh đô ánh sáng Paris; bởi v́ vào thời điểm đó, dẫu rằng ở nhiều quốc gia trên thế giới đều có những sinh viên đang theo học ở các trường đại học, nhưng những sinh viên này đă không có những hành động để biểu lộ những tấm ḷng đối với các chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa cũng như đồng bào; nhưng trên hết, là đối với nước Việt Nam Cộng Ḥa đang bị đảng cộng sản Hà Nội, là đảng cầm quyền của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa đă bất chấp Hiệp định Paris, 1973, về Việt Nam, xua quân cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Ḥa trước sự dửng dưng, quay mặt làm ngơ của cả  thế giới; đặc biệt là những nước đă từng đặt bút để kư vào Hiệp định này.

 

 

Ba mươi bảy năm dài đă trôi qua rồi, nhưng chẳng hiểu tại sao giờ đây vẫn c̣n một số người vẫn mộng du, hoang tưởng, để rồi vẫn cứ tin và nghĩ đến chuyện cầu xin các ông tổng thống của các cường quốc để mong các "ngài" sẽ giúp người dân Việt về những điều ḿnh mong ước.

 

Chúng ta, những người Việt Nam có tâm thành với đất nước, chắc đă thấy những h́nh ảnh của nạn nhân đă bị công an Việt Nam cộng sản hành hạ, đánh đập cho đến chết với những xác thân đầy những thương tích bằng dao đâm, điện giật, dùi cui, gậy gộc... đến kinh hoàng, mà chẳng hề có một cường quốc nào thèm ngó tới. Ngay cả những h́nh ảnh của những ngọn lửa bùng lên trên thân xác của những người trẻ tuổi ở Tây Tạng, họ đă tự đốt cháy thân ḿnh để đ̣i độc lập, tự do cho Tây Tạng, và mỗi ngày những cuộc tự thiêu thật sự đều tăng lên. Đó là những cuộc đấu tranh, và sự đ̣i hỏi vô cùng chính đáng của người dân Tây Tạng, nhưng có ông tổng thống nào thèm nói tới hay không?  Phải nói thật nhiều như thế, để hiểu rằng sinh mạng của người Tây Tạng không bao giờ được các cường quốc xem trọng bằng quyền lợi của họ.

 

Ngày xưa, khi Đức Đạt Lai Lạt Ma phải băng ḿnh chạy trốn khỏi nước, để tỵ nạn, th́ các cường quốc cũng đă làm ngơ, bỏ mặc cho Tây Tạng rơi vào tay của Tầu cộng. NHƯNG, trong lúc Trời sầu đất thảm ấy, chỉ có duy nhất một người đă lên tiếng ủng hộ người dân Tây Tạng; đó là cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, song chẳng những về mặt tinnh thần, mà c̣n đem hết số tiền 10.000 đô la, của Giải thưởng Leadership Magasaysay  để gửi giúp cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, là vị lănh đạo tinh thần của Tây Tạng.

 

Phải nói, để hiểu hết về ḷng "nhân đạo" của các cường quốc. Để  thấy, ngày xưa, khi Thượng tọa Thích Quảng Đức bị đồng đạo đem ra đốt chết, th́ các cường quốc, đặc biệt là "đồng minh Hoa Kỳ" đă hết ḷng thổi cuộc đốt người này lên tới "thượng đỉnh" để giết chết nền đệ nhất Việt Nam Cộng Ḥa, và c̣n chi ra những đồng tiền máu cho bọn đâm thuê chém mướn, và chúng đă v́ những đồng tiền này, mà mất hết lương tri, trở thành những tên đồ tể, giết chết cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm là vị Tổng Tư Lênh đầu tiên của quân đội Việt Nam Cộng Ḥa; và đó, là phát súng đầu tiên đă báo hiệu cho sự sụp đổ hoàn toàn, đi đến mất nước Việt Nam Cộng Ḥa vào ngày 30/4/1975, cho đến hôm nay đă là ba mươi bảy năm, và không ai có thể biết chắc sẽ c̣n bao lâu nữa?!

 

Phải nói, để biết rằng, suốt 37 năm qua, tại sao những cuộc đấu tranh, những cái chết vô cùng đau đớn của đồng bào Việt Nam tại quốc nội, nhưng các cường quốc vẫn cứ nhắm mắt làm ngơ như không hề hay biết, hoặc chỉ nói qua cho có, cho lấy lệ, trong khi chế độ cộng sản đă cai trị đất nước tới 37 năm, c̣n cả hai nền Đệ nhất và Đệ nhị Việt Nam Cộng Ḥa th́ chưa đầy hai mươi năm ?!

 

Phải nói, để chúng ta tự hỏi rằng, có phải v́ chúng ta, những người Việt Nam yêu nước chân chính, đă không thể kết hợp lại với nhau thành một đại khối dân tộc vững mạnh, để cùng nói lên tiếng nói chung, cùng đặt quyền lợi của Tổ Quốc và Dân Tộc lên hàng tối thượng, hầu có những hành động thực tiễn cho đại cuộc cứu dân, cứu nước ra khỏi bàn tay hung tàn của Tầu cộng đang chiếm cứ trên đất nước Việt Nam.

 

Phải nói, để hiểu rằng, nước Việt Nam Cộng Ḥa dù đă bị một số người cố t́nh lăng quên, nhưng không hề bị biến mất khi lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn c̣n phất phới tung bay ở khắp năm châu bốn bể, những nơi nào có người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, ở nơi ấy đều có lá Cờ Vàng, mà không  một quốc gia nào trên thế giới ngăn cấm người Việt tỵ nạn cộng sản treo cờ Vàng, cũng như không hề cấm cộng đồng người Việt biểu t́nh vào ngày Quốc Hận 30/4 với những rừng cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Đó là những điều đă chứng tỏ cho mọi người thấy rằng, không một quốc gia nào trên thế giới có thể đơn phương xé bỏ Hiệp định Paris, 1973, về Việt Nam.

 

Và phải nói, để biết rằng những quốc gia đă kư vào Hiệp định Paris, 1973, về Việt Nam, theo như những điều khoản đă quy định không phủ nhận tất cả những điều khoản đă ghi trong bản Hiệp định Genève, 20/7/1954; đồng thời cũng chưa hề lên tiếng phủ nhận hiệp định này. Chính v́ thế, cho nên trước Công pháp Quốc Tế, nước Việt Nam Cộng Ḥa, gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vẫn không hề bị khai tử. Và v́ những lẽ đó, cho nên tất cả những người Việt Nam yêu nước chân chính cần phải ngồi lại với nhau, để t́m cho ra những kế sách, để đ̣i lại đất nước Việt Nam Cộng Ḥa, để có đủ tư cách pháp lư trước Công pháp Quốc tế, hầu đ̣i lại cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

 

 

Pháp quốc, 15/4/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

-------------------------------------------------------------------

 

* Lưu ư: Tất cả những bài viết của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, nếu quư vị nào muốn tiếp tay chuyển tiếp lên các Diễn Đàn Điện Tử, các trang Web trên mạng lưới toàn cầu th́ không có điều ǵ trở ngại.

 

Tuy nhiên, nếu quư vị nào muốn in vào sách, báo có tính cách thương mại, xin vui ḷng liên lạc để có sự đồng thuận tác giả trước qua địa chỉ email: hangiangletuyen@gmail.com

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính