Năm mới nói chuyện cũ

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

“Tôi nhớ măi một chiều Xuân năm xưa…” Lời bài hát này, không chỉ khiến cho tôi nhớ về những mùa Xuân thanh b́nh cũ, của một thời thơ ấu, mà nó c̣n khiến cho tôi nhớ măi về một chiều Xuân trong nhà tù “cải tạo” của đảng CSVN.

 

Tôi không bao giờ quên một buổi chiều cuối năm 1983, khi nắng sắp tàn trên đồi nương, nhưng chúng tôi vẫn c̣n  làm cỏ lúa ở Đồng Cừ v́ “chưa đạt chỉ tiêu”. Trong đội có người ngất xỉu. Chúng tôi báo công an xin đưa bệnh nhân vào bệnh xá trại nam cấp cứu. Khi bệnh nhân hồi tỉnh, chúng tôi, một nhóm nữ tù “cải tạo” đưa người bệnh trở lại “đồng Cừ” để chuẩn bị trở về trại. Khi đi gần đến cổng trại nam, bỗng thấy có hai người trong bộ áo quần tù màu xanh đă bạc màu, người nọ níu lấy cánh tay người kia, đứng ở cổng báo cáo:

 

“Thưa cán bộ cho phép hai người xuất trại” nghĩa là được ra tù.

 

Thấy vậy, tôi đến góc nhà cùm để xem hai vị đó là ai. Khi đến gần, tôi mới nhận ra đó là Thiếu tá Đỗ Công Hào, thuộc Tiểu đoàn 10 Chiến Tranh Chính Trị, và Thiếu tá Phạm Sĩ Phú là Trưởng pḥng 2, Tiểu khu Quảng Tín. Tôi biết anh Hào, trong một lần chuyển gỗ đă bị một cành cây nhọn đâm xuyên bắp chân. Nhưng công an trại không cho đi bệnh viện, cũng chẳng cấp thuốc men ǵ cả, nên chân anh bị nhiễm trùng làm độc, mâng mủ. Cuối cùng anh đă bị “què” một chân. C̣n anh Phú bị bệnh mắt hột, công an trại cũng không cho chữa trị bằng thưốc, mà lại ra lệnh cho Trung tá Tôn Thất Biên “điều trị” cho anh bằng cách... châm cứu. Kết quả là anh bị mù cả hai mắt. Sau ba năm bị mù anh mới được “phóng thích nhân đạo” để về quê ăn Tết. Anh Hào “què” nhưng c̣n đôi mắt, tay cầm gậy dắt anh Phú mất đôi mắt nhưng c̣n đôi chân. Hai nạn nhân khốn khổ dắt d́u nhau bước khập khễnh ra khỏi trại!!!

 

Trước cảnh đau ḷng ấy, tất cả các anh ở “nhà cấp dưỡng” (nhà bếp) và làm vệ sinh đều ngưng làm việc. Những đôi mắt rưng rưng lệ nh́n theo hai anh, cho đến khi bóng hai người khuất hẳn - Dân biểu Trần Công Định đă nói: “Một người què dắt một người đui, biết bao giờ mới tới nhà!”.

 

Sau này, khi tôi được ra tù, về đến bến xe Tam Kỳ, biết tôi cũng vừa mới ra tù, th́ đă được đồng bào ở bến xe kể lại rằng: Trước đây vào một đêm Giao thừa có hai người tù, một què, một đui, đă nằm ngủ trên nền gạch của pḥng bán vé. Đồng bào thương cảm mời hai người vào nhà cho đỡ lạnh, cả hai người cám ơn nhưng từ chối và nói rắng họ bị đui, què nên không muốn có mặt trong nhà của bà con vào sáng mùng một Tết. Thấy vậy, đồng bào đă đem trà, bánh, mứt ra tại nền gạch của pḥng bán vé, để mời hai anh cùng ăn và tṛ chuyện suốt đêm cho đến sáng.

 

Khi về Đà Nẵng, gặp anh Đỗ Công Hào, tôi kể lại chuyện đó. Anh Hào cho biết, hai người ngủ ở bến xe Tam Kỳ đêm Giao thừa năm ấy chính là anh và anh Phú. Anh kể:

 

“Khi ra trại v́ không có tiền đi xe, nên hai anh em tôi đă phải làm “khất sĩ” nghĩa là anh em chúng tôi phải vừa xin ăn và xin tiền để đi xe. Khi đủ tiền rồi th́ hết xe v́ là đêm 30 Tết. Nhưng may mắn, có một người dân “kinh tế mới” dùng xe Honda chở chúng tôi được một đoạn đường, v́ thấy chúng tôi “khất thực” và biết chúng tôi mới ra tù giữa đêm 30 Tết, nên cảm thương, mà cho đi nhờ bằng xe Honda, một đoạn đường. Đến Tam Kỳ th́ đă giao thừa. Nhà anh Phú ở Tam Kỳ, nhưng v́ mù nên không t́m được, c̣n tôi lại không biết nhà anh Phú, trong túi không có tiền, đường sá vắng tanh, đồng bào ai cũng ở trong nhà, v́ sắp đến giờ Giao Thừa, trời lạnh, không trăng sao, không biết giờ giấc chính xác, thân đui mù, què quặt, chúng tôi không dám gơ cửa đồng bào, v́ sợ đầu năm mang cái xui đến cho họ, nên chúng tôi quyết định ngủ lại ở bến xe, chờ đến sáng hôm sau tôi đưa anh Phú về tận nhà, tôi mới yên tâm t́m xe, đi nhờ ra Đà Nẵng”. 

 

Nhắc đến Anh Phạm Sĩ Phú và Anh Đỗ Công Hào. Nhân đây, tôi xin kể qua về những nỗi “Đoạn trường” của hai Anh:

 

Trước hết, v́ Thiếu tá Phạm Sĩ Phú đang có mặt tại Mỹ, nên người viết không muốn khơi lại những bi thương của Anh, mà chỉ xin ghi lại một phần nhỏ mà thôi.

 

Người viết vẫn nhớ, trong một lần được “thăm nuôi” cùng lúc với Thiếu tá Phạm Sĩ Phú. Lúc này, bọn Công an trại tù vẫn nghi ngờ Thiếu tá Phú “giả mù”, nên b́nh thường khi được “thăm nuôi”, tất cả người tù đều phải ngồi một bên, gia đ́nh ngồi một bên, ở giữa là một chiếc bàn dài, phía dưới chân có một miếng ván dày và dài, đóng kín dọc theo chiếc bàn, để ngăn cách người tù và thân nhân không “đưa tin” với nhau bằng đôi chân được. C̣n trên mặt bàn, tuyệt đối bị nghiêm cấm không cho bất cứ ai đưa tay ra, để cầm tay thân nhân. Điều này, không có người tù nào dám, v́ có tên Công an vũ trang, được gọi là “cán bộ dẫn giải” đưa người tù đi và về trại, tên này ngồi ở đầu bàn, luôn luôn để mắt theo dơi những cử chỉ của người tù và thân nhân, nếu có ai “vi phạm nội quy”, th́ sẽ bị cúp thăm nuôi, không cho nhận quà, dù nhận quà rồi, cũng bị trả lại cho gia đ́nh ngay lập tức.

 

Trở lại với lần “thăm nuôi” cùng lúc với Thiếu tá Phạm Sĩ Phú. Như đă nói ở trên, không có một người tù nào được ngồi gần thân nhân của ḿnh. Thế nhưng, lần đó, tôi thấy tên Công an “dẫn giải” bỗng bảo Anh Phạm Sĩ Phú đến ngồi gần bên cạnh vợ của Anh, rồi tên này đưa mắt nh́n, quan sát thật kỹ phản ứng của Anh Phú; nhưng cho đến phút cuối được gặp vợ, mà tôi thấy ánh mắt của Thiếu tá Phạm Sĩ Phú không hề có một phản ứng nào cả.

 

Về điều này, vào lúc đầu tôi không biết Anh Phú có mù thật hay không; nhưng khi Anh đến ngồi bên vợ của ḿnh, mà đôi mắt Anh vẫn vô hồn như không nh́n thấy ǵ hết, th́ theo tôi, không có một người chồng nào, khi nh́n thấy vợ đang ngồi trước mặt của ḿnh với hoàn cảnh ấy, mà vẫn b́nh tĩnh như vậy cho được.

 

Thế rồi, kể từ lần “thăm nuôi” ấy, bọn Công an tin là Anh đă bị mù hẳn rồi, nên Anh mới  được “Phóng thích nhân đạo” cùng lúc với Thiếu tá Đỗ Công Hào, trong dịp Tết.

 

Người viết chân thành xin lỗi Thiếu tá Phạm Sĩ Phú, nếu những lời này, có khơi lại  những cảnh ngộ bi thương của Anh. Tôi nguyện cầu cho Anh khỏe mạnh, vui sống trong những ngày c̣n lại của cuộc đời, để có thể trở về thăm lại cố hương, khi chế độ Cộng sản bạo tàn không c̣n nữa.

 

Và bây giờ, người viết xin nói về Thếu tá Đỗ Công Hào: Khi ra khỏi tại tù “cải tạo” đă phải cùng “khất thực” trong ba ngày Tết, lúc về đến căn nhà của chính ḿnh, th́ đau đớn  thay, trong nhà của Anh đă có mặt của tên “Thượng úy” Bộ đội Việt cộng đang sống với vợ của Anh.

 

Trước cảnh ngộ ấy, Thiếu tá Đỗ Công Hào, với tấm thân tàn, chân bị què một bên, phải chống gậy, lại phải đi “Tŕnh diện” Công an Phường hàng tuần, v́ bị “Quản chế”.  Không c̣n sức khỏe  để làm việc nữa. Anh đành phải vào nhà sống chung với vợ và tên Việt cộng, là t́nh nhân của vợ ḿnh.

 

Sau đó, vợ của Thiếu tá Đỗ Công Hào nói với chồng:

 

“Anh phải kư giấy ly dị. Tôi đồng ư bán căn nhà chia đôi cho anh. Nhưng tôi và bốn đứa con phải ở trong nhà này, chừng nào bán được nhà, rồi hăy chia, c̣n anh một ḿnh đi đâu sống cũng được”.

 

Đứng trước hoàn cảnh này, Thiếu tá Đỗ Công Hào không đuổi tên “Thượng úy” Việt cộng ra khỏi nhà như Thiếu tá Nguyễn Văn Được đă làm, v́ Thiếu tá Nguyễn Văn Được từng làm Quận trưởng Lư Tín, nên cách hành xử có cứng rắn khác hơn. Nhưng điều quan trọng, là Thiếu tá Được c̣n sức khỏe. C̣n Thiếu tá Đỗ Công Hào với tấm thân tàn phế, nên đă không suy nghĩ cho đến tận cùng. Thật là đau ḷng và đáng tiếc:

 

Đó là việc Thiếu tá Đỗ Công Hào đă uống thuốc độc tự tử. Hôm ấy, tôi đang đạp xe đi mua bán ở Chợ Cồn, Đà Nẵng, th́ gặp một số cựu tù “cải tạo” cùng trại Tiên Lănh, họ cho biết Thiếu tá Đỗ Công Hào đă chết tại Bệnh viện Giải phẫu, đường Nguyễn Hoàng, Đà Nẵng (Hiện nay, Việt cộng đă đổi thành “Bệnh viện Đa khoa, đường Hải Pḥng”.

 

Người viết đă được nghe quư cựu tù kể:

 

“Thiếu tá Đỗ Công Hào tự tử, đem xuống Bệnh viện Giải Phẫu, nhưng quá trễ, không cứu được. Sau khi Anh chết, các Bác sĩ và Y tá đă thấy trong túi áo của Thiếu tá Đỗ Công Hào có mấy ḍng chữ:

 

“Sau khi tôi chết, xin Bệnh viện và các Bác sĩ, Y tá đừng cho vợ tôi nhận xác, mà xin quư vị hăy bó chiếu, rồi chôn tôi ở đâu đó cũng được. Chân thành cám ơn quư vị”.

 

V́ thế, sau đó, các  Bác sĩ và Y tá đă đóng góp tiền bạc lại, và mua quan tài, quần áo, để chôn cất Thiếu tá Lê Công Hào tại “Nghĩa địa G̣ Cà”, vùng đất ở phía trên Trung Tâm Huấn Luyện Ḥa Cầm Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Hôm ấy, tại Đà Nẵng, những cựu tù của trại “cải tạo” Tiên Lănh, đă báo tin cho nhau, ai biết được, họ đều cùng nhau đến Bệnh viện Giải phẫu, để tiễn đưa Thiếu tá Đỗ Công Hào lên G̣ Cà, với những đôi mắt bi thương và đẫm lệ!

 

Kể từ ngày ấy, sau khi đưa tiễn Thiếu tá Đỗ Công Hào, tôi vô cùng tiếc cho quyết định của Anh. Nhưng tôi cũng hiểu được hoàn cảnh của Anh. V́ kẻ đáng trách và đáng khinh bỉ là vợ của Anh. Một mụ đàn bà ác độc, đă đi ăn ở với một tên Việt cộng, quên hết  mọi sự, quên ḿnh là con dân của nước Việt Nam Cộng Ḥa, bất lương, tàn nhẫn, đẩy người chồng tàn phế, khốn khổ, cùng  đường,  phải chọn cái chết !

 

Và, một lần nữa, để tạm kết thúc bài này, người viết muốn lập lại những lời ḿnh đă nói với “bà” Trinh vợ của Thiếu tá Nguyễn Văn Được, Quận trưởng, quận Lư Tín rằng:

 

Tôi đă nói với “bà” Trinh:

- Sao bà ác thế, bà đă bỏ ông ấy trong tù, để đi lấy “cán bộ”. Bây giờ c̣n muốn dồn cha con ông vào con đường cùng nữa chứ?

 

“Bà” Trinh đă trả lời:

“Tui trả thù ổng, v́ hồi xưa ổng có con bồ là “con Ca sĩ” ở trong Lư Tín”.

 

Tôi liền nói với “bà” Trinh:

 

- Bà nói ổng có bồ. Ở trong đó, tôi biết có  một nữ Ca sĩ ở trong Đoàn Hoa T́nh Thương, nếu là “bồ” thiệt, hay chỉ đến Quận đường, trong những lần Đoàn tổ chức Văn Nghệ cho đồng bào xem, v́ tôi biết, ngày xưa, các Đoàn Dân Sự Vụ, hay Hoa T́nh Thương, khi đến các Quận xa xôi, th́ đều phải đến mượn sân của Quận đường v́ rộng răi, để dựng sân khấu, và hát - kịch, tŕnh diễn cho đồng bào xem.

 

Nhưng nếu ông Được “có bồ” thật, bà không chấp nhận, hay thù ghét ông, th́ tại sao bà không bỏ ông ngay lúc đó, rồi đi lấy một người khác hơn ông Được, có phải “ngon” hơn hay không.

 

Bây giờ, “bà” nói như vậy, th́ có nghĩa là, lúc ấy, “bà” không dám bỏ ông Được, v́ bà sợ “con Ca sĩ” nào đó, sẽ thay thế “bà”, sẽ trở thành vợ chính thức của ông Được. “Bà” sợ sẽ mất hết tất cả, v́ lúc ấy, đi đâu, “bà” cũng được giới thiệu là “Phu nhân”. “Bà” đâu có dám bỏ chồng, khi ông ấy là Thiếu tá Quận trưởng. Và “bà” cũng tự biết, nếu có bỏ chồng, “bà” cũng không bao giờ lấy được một ai bằng ông Được. May lắm th́ lấy tài xế của ông Được mà thôi.

 

C̣n “bà nói “bà” trả thù ông Được, th́ “bà” hăy  nghe tôi nói đây:

 

C̣n “bà” nói đợi cho đến lúc ông Được vào tù, rồi mới “trả thù” là chính bà đă biết trước ông Được sẽ vào nhà tù “cải tạo”. Vậy, “bà” là ai, mà biết trước như vậy. Có phải “bà” từng là “cán bộ” nằm vùng hay như kẻ đang ăn, ngủ với “bà”.

 

Nhưng “bà” nói “trả thù” theo cách này, th́ “bà” quá hèn hạ, đáng khinh bỉ. “Trả thù” một con người đă bị sa cơ, thất thế, là người đă “ngă ngựa”. Đạp người “dưới ngựa- ngă ngựa” là hạng hèn mạt, bỉ ổi, đáng khinh. “Bà” nói “trả thù” chỉ là những lời Ngụy Biện mà thôi.

 

Đừng Ngụy biện nữa. Hăy im cái mồm lại, để người đời bớt khinh bỉ và phỉ nhổ vào cái bản mặt của một con mụ đàn bà,  là vợ của một Sĩ Quan Quân  Lực Việt Nam Cộng Ḥa,  đă bỏ chồng trong nhà tù “cải tạo” để đi ăn ngủ với một tên Giặc Việt cộng!

 

Đă đăng trên Bán  Nguyệt San Văn Nghệ Tiền Phong: Số 555 -  Đặc Biệt TÂN NIÊN – Từ ngày 01 đến ngày 15/03/1999

 

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính