Khi Việt cộng “tha tù” và những điều cần biết

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Hàng năm, cứ đến tháng Tư, th́ thế nào người dân cả nước cũng được nghe, xem, biết đến những màn tŕnh diễn mà nếu tinh ư một chút, th́ sẽ thấy ngay được những nhân vật nào đă được đảng Cộng sản Hà Nội nhắm tới, và chọn để đưa ra tŕnh diễn trong dịp “mừng đại thắng tháng Tư”.

 

Nhưng có một điều, mà người viết cứ thấy như là những chuyện đùa; đó là, có những tổ chức thuộc hàng “quốc tế”, mà cứ luôn luôn đ̣i Việt cộng “phải trả tự do tức khắc và vô điều kiện”.

 

Làm sao mà “trả tự do khắc và vô điều kiện” được. Bởi v́, CẦN PHẢI BIẾT ở trong chế độ của Cộng sản Việt Nam, một khi đă bị bắt vào nhà tù rồi, th́ lúc trả tự do, cũng đều phải qua các thủ tục như quyết định kư, và cấp “giấy phóng thích – giấy ra trại”, đó là chưa nói đến người tù phải viết “kiểm điểm” nữa. Và cũng cần phải biết đảng Cộng sản Việt Nam không giống như những đảng Cộng sản khác trên thế giới. V́ chính những lẽ đó, cho nên bất cứ một tổ chức nào, nếu muốn đấu tranh để giải trừ đảng Cộng sản Việt Nam, th́ cũng cần phải t́m cho ra những kế sách hữu hiệu nhất, hầu để đạt đến mục đích tối thượng, chứ cứ theo những kiểu “đấu tranh” bằng những  “đ̣i quyền làm người -kiến nghị - thỉnh nguyện thư” th́ chắc chắn sẽ không bao giờ đem đến những kết quả như ư nguyện của tất cả đồng bào hiện đang phải sống dưới ách thống trị của đảng Cộng sản Hà Nội.

 

C̣n nhớ, những năm  trước ngày 30:4/1975, cũng từng đă có những tổ chức, đă từng hô hào “phản chiến” rồi “thành phần thứ ba” suốt ngày, suốt tháng cũng cứ kêu gào “Mỹ phải rút quân tức khắc”, “Thiệu-Kỳ phải từ chức tức khắc”. Làm sao mà một lực lượng quân đội từ nước Mỹ sang, và một ông Tổng thống-Phó Tổng thống - một chính phủ mà phải “tức khắc” cho được, v́ mọi việc, nó đều phải có tŕnh tự hẳn hoi, ngay như cái chuyện ăn và ngủ, mà vẫn không thể “tức khắc” ngay được kia mà. Và lấy cái quyền ǵ mà đ̣i mọi thứ đều phải “tức khắc”, nếu không phải là có đảng Cộng sản Hà Nội chống lưng.

 

Và cũng chính v́ thế, nên các tổ chức tranh đấu tại hải ngoại nếu muốn đ̣i Việt cộng phải “trả tự do tức khắc” cho bất cứ người “tù lương tâm” nào, th́ cần phải có sự hiểu biết về những cách “giảm án” của chế độ Cộng sản Việt Nam, để cho mọi người chưa biết sẽ hiểu được, mà không bị người khác lừa gạt, v́ mỗi lần có một “tù nhân lương tâm” nào đó, được ra tù, th́ mấy cái tổ chức “đấu tranh” này lại tự nhận là do công lao của họ đấu tranh, nên Việt cộng mới trả tự do cho những “tù nhân lương tâm” ấy, người viết xin tóm lược như sau:

 

Mỗi năm, ở trong các trại tù của Việt cộng, đều có tổ chức những “buổi lễ giảm án”. Những tù nhân được giảm án, là “diện” đă bị kết án trên ba năm, họ có thể được giảm từ ba đến sáu tháng, cũng có người có án tù trên 10 năm được giảm một năm c̣n dưới 03 năm, th́ không được nằm trong “diện xét giảm án”. Do đó, nếu có án dưới 3 (ba) năm mà được ra tù trước thời hạn là v́ những lư do khác… chứ không phải v́ sợ các tổ chức “tranh đấu nhân quyền” của người Việt hải ngoại mà Việt cộng phải thả những người nầy ra… tức khắc.

 

Điều tiên quyết  để được giảm án, là đă “chấp hành nghiêm chỉnh: Bốn tiêu chuẩn học tập cải tạo của Bộ Nội Vụ” và “Nội quy của trại”.

 

Và, đây là: “Bốn tiêu chuẩn cải tạo:

 

1- Thành khẩn khai báo hết tội lỗi của bản thân và tố giác những tội lỗi của người khác mà ḿnh biết.

2- Lao động tự giác

3- Chấp hành nghiêm chỉnh Nội Quy và các pháp lệnh nhà nước

4- Giúp bạn cải tạo cùng nhau tiến bộ”.

 

Với những điều đă ghi trong “Bốn tiêu chuẩn học tập cải tạo” và “35 điều Nội quy” có trại tới “38 điều” vô cùng ác nghiệt, v́ thế, cho nên tù nhân khó có thể được “giảm án”.

 

Về những người được ra khỏi nhà tù, nhưng phải chịu “quản thúc - quản chế”, th́ thực ra cũng không khá hơn lúc ở tù là mấy.

 

Diện quản thúc, dành cho những “thành phần nguy hiểm”, những người này mỗi tuần đều phải đến đồn công an địa phương tŕnh diện - báo cáo  và viết “Bản tường thuật” về những việc ḿnh làm, những người đă tiếp xúc trong tuần, không được đi ra ngoài “tổ dân phố”, hoặc “nhóm” ở nông thôn; mỗi lần muốn đi thăm con, cháu đều phải xin phép “tổ, nhóm”, nếu không, th́ phải chịu sự “tăng quản”. Ngoài ra, có người hàng tháng phải đến tŕnh diện tại “Pḥng bảo vệ chính trị 2” (cơ quan phản gián) để làm tờ khai tŕnh đủ hết mọi sinh hoạt riêng tư trong tháng nữa. Những chuyện này, chỉ có dưới chế độ của Cộng sản Việt Nam. Thật kinh hoàng, khủng khiếp !

 

Diện “quản chế” th́ dễ thở hơn, nhưng phải chịu sự giám sát của công an phường, khóm tại địa phương, không được tự do đi lại.

 

Sở dĩ người viết tự thấy cần phải viết ra điều này, bởi v́, ngày xưa người ta thường nghe nói đến chỉ một tên “Hoàng Cái”. C̣n ngày nay, không ai có thể biết được đă và đang có bao nhiêu “Hoàng Cái” ? Và người Việt hải ngoại th́ lại thích những người “tù lương tâm”. V́ vậy, thiết nghĩ chúng ta, phải càng cẩn trọng hơn, phải ḍ xét từng lời nói, từng tấm h́nh chụp trước khi “bị bắt vào tù” để phân biệt có phải là tŕnh diễn hay không, để không phải “ôm” những người “tù lương tâm” do Việt cộng cung cấp…

 

Chúng ta không cho phép chính ḿnh được quên rằng: Vũ Ngọc Nhạ đă từng đi ṿng quanh từ Pháp, rồi trở về Việt Nam, từng xuống “tàu há mồm” di cư vào Nam, và để lấy ḷng tin Vũ Ngọc Nhạ cũng đă từng đặt tay lên cuốn Thánh Kinh để thề trước mặt Đức Cha Lê Hữu Từ: “con không phải là Cộng sản”; cho đến sau ngày 30/4/1975, th́ mọi người mới biết Vũ Ngọc Nhạ là một tên tướng t́nh báo của Việt cộng.

 

Ngoài những tên “Hoàng Cái” như đă nói, chúng ta, những người đă và đang đấu tranh chống cộng thực sự, cũng không được thờ ơ đối với những người luôn luôn t́m cách đến nhà với những hành động khả nghi và hay t́m hỏi về những thông tin cá nhân, và cả những người đă kéo cả bầu đoàn thê tử về Việt Nam “du lịch” hoặc hiện đang có con cái đang làm ăn thành đạt tại Việt Nam nữa…

 

Đă một lần bị mất nước, bị vào tù, bị mất hết tất cả, th́ chúng ta không thể ngây thơ, mà cần phải ghi nhớ lại, ngày xưa khi những cán binh Cộng sản từ miền Bắc xâm nhập vào Nam, có người phải tự làm cho ḿnh bị thương bị bỏ rơi, để được Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa cứu thương rồi xin chiêu Hồi giả, cũng có người bị bắt, nhưng sau một thời gian đă thực ḷng  xin được hưởng chính sách Chiêu Hồi, những người này, đă được làm việc tại các Trung tâm Chiêu Hồi, và họ đă khai rơ, là khi vào Nam họ được phép chửi Hồ Chí Minh, chửi càng nhiều càng tốt. Lại cũng có người đă được chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa đă biết rơ là chiêu hồi giả, nhưng vẫn cho làm việc tại trung tâm Chiêu Hồi, và đến tận hôm nay hiện vẫn đang ở trong một vài tổ chức chính trị của người Việt hải ngoại…

 

Khi viết lên những điều này, người viết đă bao lần đắn đo, suy nghĩ, là có nên nói hay không, nhưng cuối cùng, tiếng nói của lương tâm đă thôi thúc ḿnh phải viết, dẫu biết rồi sẽ có người thù ghét, sẽ t́m mọi cách để hăm hại, nhưng đă quyết tâm dùng ngọn bút để dấn thân vào con đường tranh đấu, hầu mong được đóng góp một phần bé nhỏ vào đại cuộc chung, th́ đương nhiên đă chấp nhận mọi gian nguy, bất trắc, kể cả sinh mạng của ḿnh, nên người viết phải viết ra những điều cần phải viết. V́ đó, là bổn phận và lương tâm của những người cầm bút.

 

Pháp quốc, 5/5/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

----------------------------------------------------------

 

* Lưu ư: Tất cả những bài viết của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, nếu quư vị nào muốn tiếp tay chuyển tiếp lên các Diễn Đàn Điện Tử, các trang Web trên mạng lưới toàn cầu th́ không có điều ǵ trở ngại, chúng tôi chân thành cám ơn.

 

Tuy nhiên, nếu quư vị nào muốn in vào sách, báo có tính cách thương mại, xin vui ḷng liên lạc để có sự đồng ư của tác giả trước, qua địa chỉ email: hangiangletuyen@gmail.com .

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính