Kể Chuyện Nguyên Phong

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

 

Niên hiệu Nguyên Phong đă đi vào lịch sử, như một dấu ấn vàng son, ngời sáng của một chiến công đầu tiên, và vĩ đại nhất trong cuộc chiến chống Nguyên-Mông của triều Trần.

 

Thế giới sử đă từng ghi chép về một đội quân Mông Cổ hùng mạnh, mà "vó ngựa đi đến đâu, th́ cây cỏ ở nơi đó không thể mọc được".

 

Mặc dầu vậy, nhưng với những tấm ḷng sắt son- nhiệt thành yêu nước từ Vua-Quan-Dân-Quân dưới thời Trần, nên cả hai đoàn quân xâm lăng của Nguyên-Mông đều phải bỏ lại xương xác ngay trên đất Việt. Một trận chiến thảm bại, mà lũ ngoại xâm đă không hề lường trước được.

 

Kể từ chiến công lừng lẫy ấy, cho đến hôm nay, đất nước Việt Nam, do tiền nhân của chúng ta đă từng dày công dựng xây bằng cả núi xương, sông máu. V́ vậy, bằng mọi giá hậu thế phải noi gương và ǵn giữ.

 

Thế nhưng, ngày hôm nay, khi nh́n về nơi cố quốc, chúng ta, những người Việt Nam đang sống đời tỵ nạn cộng sản nơi hải ngoại, làm sao không khỏi xót đau, khi nh́n thấy trên Quê Hương ta, từ Nam chí Bắc, ở nơi nào cũng đều có mặt của lũ giặc Tầu, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.

 

Đảng cộng sản Việt Nam, dẫu cho người đời có dùng hết tất cả những ngôn từ của nhân loại, th́ cũng không đủ để diễn đạt cho vừa với những tội ác mà chúng đă gieo rắc trên khắp nẽo đường của đất nước.

 

Hăy nh́n xem, trên Quê Hương ta, với những đoàn quân "Mă Viện" được ngụy trang dưới vỏ bọc, là những "công nhân-chuyên gia", và cộng thêm với "Dinh toàn quyền" với ngụy danh là "Học Viện Khổng Tử".

 

Với những đoàn quân này, chúng đă được sống hợp pháp ngay trên khắp lănh thổ của  nước Việt Nam; bởi v́ bọn chúng đă lấy vợ, lấy chồng là Tầu tặc, và chúng đă sinh sôi nẩy nở ra được bao nhiêu là những tên tặc tử ?

 

Như thế, mà ở hải ngoại, vẫn có những kẻ ngây thơ, hay cố t́nh, v́ thực chất chính là tay sai của bạo quyền Hà Nội, những kẻ này cứ kêu gào chống Tầu; trong khi tại quốc nội, th́ cộng sản Hà Nội lại cứ đón chào sự có mặt của đoàn quân viễn chinh của giặc. Hơn thế nữa, là qua cái chiêu bài "chống Tầu", bạo quyền Hà Nội đă "đoàn ngũ hóa nhân dân" được một số người Việt tại hải ngoại. Bằng chứng là qua những  h́nh ảnh "biểu t́nh chống Tầu" dưới sự chỉ đường của lá cờ đỏ sao vàng của đảng cộng sản, đă được phổ biến trên nhiều trang điện báo, được gọi là "chống cộng"!!!

 

Việc chống Tầu, hay mời gọi giặc Tầu, chỉ cần đứa con nít, chúng cũng hiểu được một điều sơ đẳng nhất:

 

Trên đời này, không hề có cái chuyện, một người chủ nhà đă đi mời những kẻ gian tặc vào trong nhà của ḿnh, để rồi hô hoán lên là nhà đang có giặc, và kêu gào xin người ngoài vào đánh giúp. Do vậy, chỉ có những kẻ ngu xuẩn mới nghe theo những chiêu bài: V́ họa mất nước nên phải cùng nhau chống Tầu, chứ không chống cộng.

 

Chúng ta đừng bao giờ rơi vào bất cứ một quỷ kế nào của giặc, mà quên mất đi một thủ phạm chính là đảng cộng sản Hà Nội.

 

Nên nhớ và nên biết, đối với bọn Việt cộng, th́ những người Quốc Gia yêu nước chân chính là không được chống Tầu, v́ những người chống Tầu thực sự, th́ điều tiên quyết, là họ đều phải chống cộng, là kẻ đă rước lũ giặc Tầu vào để chúng cai trị đất nước.

 

C̣n nếu thực sự chống Tầu, th́ trước hết, chính đảng cộng sản Hà Nội phải đuổi hết cả lũ người được gọi là "công nhân-chuyên gia" của Tầu ra khỏi đất nước Việt Nam; chứ không được ngụy biện rằng:

 

"V́ Trung quốc trúng thầu, nên công nhân Tầu được làm việc tại những nơi ấy, và sau đó, họ sẽ trở về nước".

 

Chúng ta hăy nh́n quanh khắp thế giới, bất cứ ở một nước nào, một khi có một tập đoàn nào đó trúng thầu, th́ tập đoàn ấy, chỉ đưa những người đứng đầu, và ban điều hành của công ty của họ đến nước đó, để làm những công việc như: Điều hành công ty - Quản trị tài chính. Nhưng tập đoàn đó, họ đều thuê  những công nhân viên của người bản xứ.

 

Song đâu cần phải nói đâu xa, trừ bọn Tầu đỏ, c̣n những công ty ngoại quốc khác đang có mặt tại Việt Nam, họ cũng đều thuê mướn công nhân người Việt, chứ họ không có kéo cả đội ngũ công nhân của nước họ đến Việt Nam, để giành giựt việc làm với người Việt.

 

Chính v́ thế, nên đừng hỏi: "Tầu có đánh Việt Nam hay không". Bởi v́ giặc Tầu đă "bất chiến tự nhiên thành" rồi.

 

Tuy nhiên, ở đời không có chuyện ǵ không thể xảy ra; v́ thế, giả sử như, nếu có một ngày bọn Tầu có "dạy Việt Nam một bài học" nữa, th́ đó, cũng chỉ là chuyện của Thầy-Tṛ với nhau, chúng muốn dạy bảo bằng cách nào mặc chúng. Chúng rước "thầy" vào nhà, th́ hăy để cho "thầy" của chúng "dạy" chúng. Nếu "thầy" có giết chết" tṛ" th́ là dịp may để cho thế giới can thiệp, th́ người Việt Quốc Gia mới có cơ may mà lấy lại quyền tự quyết cho Dân Tộc.

 

Chúng ta đừng lo chuyện mất nước, v́ mất th́ đă mất rồi. Điều cần phải lo, là bằng cách nào để lấy lại nước. Mà muốn giành lại đất nước, th́ bắt buộc phải tiêu trừ đảng cộng sản và bọn tay sai của chúng từ quốc nội đến hải ngoại. Đặc biệt, và đáng lưu tâm nhất là những tổ chức tay sai của cộng sản Hà Nội tại hải ngoại, bởi v́ bọn người này luôn luôn t́m mọi cách, để hướng công cuộc đấu tranh để giải trừ đảng cộng sản Việt Nam, đi đến những mục tiêu vô định khác.

 

Và trở lại với "Thư trả lời bạn đọc" của Ông Nguyễn Đức Chung, Chủ trang điện báo Hồn Việt, nội dung kèm theo có một câu hỏi của "bạn đọc":

 

"Thưa bác, cháu rất mong là các cây viết của Hồn Việt có một bài phân tích về vấn đề này, để nhân dân trong nước khỏi bị bọn VGCS diễn vở kịch…"

 

Với những câu hỏi trong thư của "độc giả", th́ theo người viết, câu hỏi này, nên đặt ra với những người tự xưng ḿnh là "Lănh tụ chính trị - Chính phủ … Chính khách,  Lănh tụ các đảng, Chiến lược gia, B́nh luận gia…"; chứ không nên hỏi những người đă và đang dấn thân vào con đường tranh đấu bằng ng̣i bút, v́ không đúng chỗ.

 

 Nên biết, là hết thảy những người cầm bút để đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do-dân chủ, họ chỉ viết ra những suy tư của ḿnh, c̣n phần nhận xét, th́ phải dành cho độc giả, chứ họ  KHÔNG thể lấy tư cách ǵ, và KHÔNG thể nhân danh bất cứ một vị thế nào, để nói chuyện với "NHÂN DÂN trong nước". V́ chỉ có các vị đă từng có công nghiệp với đất nước, hoặc có Uy - Tín với "NHÂN DÂN"; đă được "NHÂN DÂN" tin tưởng và biết đến Phương Danh, th́  mới có đủ tư cách để nói chuyện với "NHÂN DÂN". C̣n những kẻ đă tự xưng với những ngụy danh là " Lănh tụ…" hay bất cứ là cái ǵ chăng nữa, nếu họ muốn nói bất kể một điều ǵ, th́ đó là quyền "tự do ngôn luận" của họ, chứ "NHÂN DÂN" chắc chẳng ai nghe. Bởi "NHÂN DÂN" không biết họ là ai, th́ tất nhiên "NHÂN DÂN" cũng không tin họ được.

 

 Điều tốt hơn hết, là mỗi người trong chúng ta, nên viết ra những suy nghĩ của ḿnh, rồi gửi đến các tờ báo mà ḿnh chọn, để các vị Chủ của các trang báo ấy xem xét, rồi họ tự quyết định có đăng hay không; v́ đó là chức năng chính của các vị đứng đầu của những trang báo. Và đó, là một điều căn bản, mà mọi người đều đă biết, nên biết và cần biết, nếu chưa biết.

 

Song người viết cũng nhận thấy rằng, có nhiều khi các "nhà" ấy cũng đă  từng "phán" những điều chẳng đúng một điều ǵ cả. Chẳng hạn như trước đây, có một "nhà" đă cả quyết về thế chiến lược tại Á châu là:

 

Mỹ không bao giờ bỏ cấm vận, không bao giờ bang giao với Việt Nam, mà chỉ là cây gậy và củ cà rốt.

 

Ấy thế, mà "củ cà rốt" đă vào mồm của bầy "thỏ" Việt cộng. C̣n "cấm vận - bang giao" th́ mọi người đă thấy rơ lắm rồi, chẳng cần ai phải nói. Song có một điều khác, mà chẳng ai nói tới, là mỗi lần các báo chí lên trang nhất :"Biển Đông dậy sóng" hay "Tầu sắp đánh Việt Nam", là cả thế giới đều thấy các nước Đông Nam Á thi nhau mua của Mỹ, của Pháp, của Nga đủ các loại  phi cơ - tầu chiến,  và vũ khí đủ loại để… phụ họa cho hai diễn viên Tầu cộng và Việt Cộng.

 

Xin các "nhà" ấy, đừng nên đi quá xa, đừng nên hoang tưởng, rồi cứ nghĩ rằng ḿnh là "nhà tiên tri" hết mọi thứ. Bởi v́, cái thứ mà ngoại nhân đă và đang phải cần thực hiện, là Quyền và Lợi của "chính quốc".

 

Xin đừng "ngồi trên cung Quảng", mà hăy nh́n ngay vào mănh đất Tây Tạng, nh́n vào mănh đất Tân Cương, th́ sẽ hiểu ngay các cường quốc, hay "Thế chiến lược Á châu - Siêu quyền lực thế giới" có lưu tâm đến những cuộc xâm lăng của bọn giặc Tầu, và có để mắt tới những chuyện mất-c̣n của các nước nhược tiểu hay không ???

 

Xin hăy ghi nhớ:  Người dân trong nước, họ đang kỳ vọng ở những người có ḷng nhiệt thành cứu dân, cứu nước; nhưng v́ phải sống trong cảnh kềm kẹp, gông cùm của bạo quyền, nên dù không chấp nhận cộng sản, song có một số người đă phải im lặng; bởi thà rằng , sống và chết trong nỗi đau buồn, lặng lẽ, âm thầm với tấm ḷng trung nghĩa, như một nàng Hương Phi của xứ Hồi Cương, tức Tân Cương trong Hoàng cung của Thanh Triều, c̣n hơn là luôn luôn đội ngoại nhân lên đầu, để rồi cứ ngồi viết những bài "tiên tri" từ trên … sao Hỏa. V́ đó, cũng là cách để vô hiệu hóa đại cuộc đấu tranh, để tiêu diệt hai kẻ thù chung của Dân Tộc, là Việt cộng và Tầu cộng.

 

Bây giờ, người viết xin trở lại với những đoàn quân viễn chinh của lũ giặc Tầu. Bọn giặc Tầu, kẻ thù truyền  kiếp của Dân Tộc Việt Nam, đă và đang  ngang nhiên hiện diện trên đất nước, chúng từng dùng bạo lực đối với người dân Việt, như hành hạ, đánh đập nhiều người, từ trọng thương cho đến chết, mà Việt cộng vẫn cứ làm ngơ, v́ chính cộng sản Hà Nội đă mời, đón, rước chúng vào. Nghĩa là giặc Tầu đă thực sự chiếm lĩnh và cai trị đất nước của chúng ta, chúng ta đă thực sự mất cả nước rồi.

 

Như vậy, là con dân nước Việt mọi người đều đă biết: Quê Hương Việt Nam, một dăi giang sơn, bao đời đă được tưới lên và thấm đẫm bởi những ḍng máu thiêng của các anh hùng, liệt nữ, của những chiến sĩ vô danh. V́ thế, chúng ta không thể làm ngơ cho bọn giặc Tầu ngang nhiên ngự trị trên đất nước chúng ta. Tiền nhân của chúng ta đă từng vùi chôn lũ giặc Nguyên - Mông xuống tận đáy nước của Bạch Đằng Giang, th́ giờ đây, có lẽ nào, chúng ta đành tâm mà nh́n đất nước phải rơi vào họa Bắc thuộc, dù một lần nào nữa?!

 

Người viết vốn là kẻ hậu sinh; v́ thế, nên vẫn ghi nhớ những lời của Thượng nghị sĩ Lê Châu Lộc đă nói: Chúng ta, tất cả, mọi người Việt Nam KHÔNG CỘNG SẢN, hăy cùng nhau kết hợp lại thành một Đại Khối Dân Tộc, để đi đến một cuộc đấu tranh quyết liệt, để đ̣i đảng cộng sản Hà Nội phải trả lại quyền tự quyết cho Dân Tộc.

 

Đến lúc ấy, th́ bằng tất cả ư chí, và sức mạnh của toàn dân Việt. Chúng ta sẽ nhất tề cùng đứng lên để tiêu diệt đảng cộng sản, và đánh đuổi lũ giặc Tầu, là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, quét sạch hết bọn chúng ra khỏi bờ cơi Việt Nam.

 

Lịch sử của nhân loại không ngừng tái diễn, th́ lịch sử của Việt Nam sẽ c̣n tái diễn. Một trận chiến thư hùng sẽ xảy ra, như Vị Minh Quân Trần Nhân Tông vào năm 1258, đă để lại cho hậu thế, và cho đến muôn đời, vẫn c̣n dư âm của một trận chiến làm khiếp vía quân thù, và đă làm rạng danh con Hồng cháu Lạc qua hai câu thơ:

 

"Bạch đầu quân sĩ tại,

Văng văng thuyết Nguyên - Phong".

 

(Người lính già tóc bạc,

Kể măi chuyện Nguyên - Phong)

 

24-8-2011

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

----------------------------------------------------------

 

* Lưu ư: Tất cả những bài viết của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, nếu quư vị nào muốn tiếp tay chuyển tiếp lên các Diễn Đàn Điện Tử, các trang Web trên mạng lưới toàn cầu th́ không có điều ǵ trở ngại, chúng tôi chân thành cám ơn.

 

Tuy nhiên, nếu quư vị nào muốn in vào sách, báo có tính cách thương mại, xin vui ḷng liên lạc để có sự đồng ư của tác giả trước, qua địa chỉ email: hangiangletuyen@gmail.com .

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính