Huỳnh Ngọc Chênh là ai?

 

- Bài 5 -

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Như quý độc giả đã biết: Đã qua 4 bài rồi, mặc dù người viết đã phân tích về những điều do chính Huỳnh Ngọc Chênh đã viết. Tuy nhiên, vẫn còn một số người vẫn chưa tin Huỳnh Ngọc Chênh là Cộng sản. Chính vì vậy, nên qua bài số 5 này, bắt buộc người viết phải nói cho thật rõ và chính xác:

 

Huỳnh Ngọc Chênh là một tên Việt cộng. Chẳng những như thế, mà cả gia đình của Huỳnh Ngọc Chênh;  gồm cha mẹ, chú bác, cô dì, anh rể,  bà con họ hàng nội ngoại của Huỳnh Ngọc Chệnh đều là “Việt cộng nằm vùng” đã hoạt động Cộng sản từ Tam Kỳ, Hòa Vang và Đà Nẵng, như chính Huỳnh Ngọc Chênh đã viết ra.

 

Chính vì những lẽ ấy, nên đến bài này, người viết phải đưa ra những bằng chứng. Vậy, người viết xin kính mời quý độc giả hãy cùng nhau đọc cho thật kỹ một bài viết của chính tác giả trên Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, và cũng có đăng ở mấy trang khác nữa. Nguyên văn như dưới đây:

 

Chủ nhật, ngày 30 tháng chín năm 2012

TÔI VÀ VIỆT CỘNG

Huỳnh Ngọc Chênh

 

“Mấy ngày nay hơi mệt, định không viết lách ǵ. Nằm riết ở nhà không đi đâu, nh́n ra ngoài  trời mưa mù mịt, bỗng dưng nhớ đến thời ấu thơ. Lại lấy bàn phím ra...


Nói về chống cộng, có lẽ tôi là người chống cộng từ rất sớm. Không biết có đạt được danh hiệu người chống cộng nhỏ tuổi nhất Việt Nam hay không, chứ hồi ấy mới khoảng 6,7 tuổi ǵ đó, tôi đă có âm mưu và hành vi chống Việt Cộng rất cụ thể rồi.


Lớn lên trong giai đoạn Ngô Đ́nh Diệm về chấp chánh, bị tuyên truyền qua những buổi tối xem chiếu phim hiếm hoi được tổ chức vài ba tháng một lần, qua các áp phích chống cộng dán trên các bảng tin đầu làng... tôi cũng như nhiều đứa trẻ trong làng tự dưng thấy căm thù Việt Cộng dù chẳng hiểu nó là cái ǵ.

Tôi lại được hơn mấy đứa trẻ khác trong làng là rất ham đọc sách. Mà thời đó sách vở rất hiếm hoi, vớ được cái ǵ, đọc cái đó đến thuộc ḷng. Hồi đó tôi mới học lớp 1, lớp 2 ǵ đó th́ chị tôi học lớp ba. Ba tôi mua cho chị ấy cuốn “ Việt Nam Toát Yếu sử Lược lớp Ba” của tác giả nào đó tôi không c̣n nhớ tên. Tôi suốt ngày đọc cuốn đó thích thú như đọc truyện cổ tích, đọc đi đọc lại đến nỗi thuộc nằm ḷng từng trang sách. Qua đó tôi hiểu rằng giặc Ân, giặc Hán, giặc Nam Hán, giặc Tống, giặc Nguyên, giặc Minh, giặc Măn Thanh, giặc Pháp, giặc Nhật là rất xấu xa ác độc. Và mỗi thời có giặc là có một vài anh hùng xuất hiện để chống giặc cứu dân. Đó là các anh hùng Phù Đổng Thiên Vương, Ngô Quyền, Lư Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Phạm Ngũ lăo, Lê Lợi, Lê Lai, Nguyễn Huệ, Phan Đ́nh Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh...Cũng từ đó tôi suy ra rằng, thời xưa th́ có các giặc đó, c̣n thời nay là ...giặc Cộng. Bị nhiễm những câu chuyện anh hùng trong cuốn sách lịch sử lớp ba, tuổi ấu thơ của tôi bỗng dưng nghĩ ra rằng: thời giặc Cộng nầy phải có một anh hùng đứng lên chống lại để cứu nước cứu dân và người đó chính là...tôi.


Theo những ǵ tuyên truyền hồi đó, h́nh ảnh giặc cộng trong tôi là “thằng Việt Cộng” mặc áo đen, khuôn mặt hung ác, miệng ḷi ra cả răng nanh, tay cầm mă tấu, đêm đêm lén lút ṃ về làng giết người dân lương thiện. Thế là tôi nghĩ ḿnh phải noi gương Trần Quốc Toản hoặc Thánh Gióng làm một hành động ǵ đó để chống lại giặc Cộng ngay từ lúc c̣n bé chứ không chờ đến lớn lên. Một âm mưu chống lại giặc Cộng h́nh thành trong đầu thằng bé chưa quá 7 tuổi. Âm mưu nầy, có lẽ tôi cũng học được ngay trong cuốn lịch sử lớp ba.


Tôi bí mật đào một cái hố be bé ở góc vườn, bỏ xuống đó một ít gai tre rồi đậy nắp hố bằng một tấm phên mục, có lớp lá tre khô bên trên để ngụy trang, rồi chờ đêm xuống, Việt Cộng ṃ về là sụp hầm chông.


Dĩ nhiên cai hầm chông bé như cái lỗ mũi của tôi chẳng bẫy được chú Việt Cộng nào nhưng dầu sao hành vi cấu thành tội phạm của tôi đă rơ. Nếu vụ việc này mà hồi tố th́ nguy cơ tôi ở tù rất chính đáng đến vài chục năm.


Trong lúc hàng  đêm mơ  ḿnh trở thành anh hùng chống Việt Cộng, th́ tôi nào có hay ngay trong nhà tôi, Việt Cộng nằm đầy cả ổ. Ba tôi, mẹ tôi,  anh rễ tôi, cô d́ chú bác, bà con họ hàng nội ngoại đều toàn là Việt Cộng nằm vùng hoặc đă thoát ly. Không những thế, ba tôi c̣n là trùm Việt Cộng của làng, ông là bí thư chi bộ đảng từ năm 1945 cho đến ngày ông bị đi tù lần cuối cùng vào năm 1965. Bản thân tôi lại sinh ra ngay trong vùng Việt Minh ở Tam Kỳ, tiền thân của Việt Cộng, khi vào năm 1952 mặt trận Ḥa Vang bị Pháp đánh vỡ, cả gia đ́nh tôi cùng dân làng bỏ chạy vào chiến khu ở Tam Kỳ và tôi được sinh ra ở đó. Nhà tôi là một gia đ́nh Việt Cộng “toàn ṭng” và tôi là thằng bé sinh ra đă là Việt Cộng rồi mà tôi nào có hay.


Không biết tôi được “giác ngộ cách mạng” khi nào, để từ một đứa đang mơ làm người anh hùng chống cộng trở thành một thằng Việt Cộng nhí hung hăng . Có lẽ là sau khi đảo chánh Ngô Đ́nh Diệm vào năm 1963. Thời kỳ đó, những buổi họp chi bộ, những buổi giao ban chớp nhoáng diễn ra trong nhà tôi nhiều hơn và ít dè dặt hơn. Có những đêm tôi giật ḿnh thức giấc bổng nghe những tiếng ŕ rầm của nhiều người trong nhà tôi. Những kế hoạch phá Ấp Chiến Lược, chống tề diệt ngụy, kháng chiến chống Mỹ cứu nước...cứ âm thầm đi vào trong tôi cùng với giấc ngủ.


Có lẽ tôi cũng đă đi du kích và chết mất xác như bao bạn bè cùng trang lứa với tôi nếu như mẹ tôi không gởi tôi xuống Đà Nẵng nương nhờ nhà bác ruột của tôi, cũng là một đảng viên Việt Cộng nằm vùng, để tiếp tục học lên cấp hai khi ba tôi bị “Mỹ Ngụy” bắt đi tù lần cuối cùng vào năm 1965.


Cái sự học nó đẩy tôi đi luôn một mạch từ cấp hai ở Ḥa Vang, Đà Nẵng lên đến cao học ở tận Sài G̣n để tôi không có dịp cầm súng cho phe nào, giữa hai phe đang bắn vào nhau quyết liệt. Nhiều bạn bè tôi bất hạnh hơn, cũng sinh ra trong gia đ́nh Việt Cộng như tôi nhưng giữa chừng đứt đường học, bị bắt lính cầm súng bắn lại chính cha anh, chú bác của ḿnh ở phe bên kia.


Những năm đại học, tôi cũng được một hai lần tham gia biểu t́nh chống Mỹ Thiệu.
Sau đó tôi được lôi kéo vào nhóm sinh viên chống Mỹ ở đại học Khoa Học mà trưởng nhóm là anh HTH, giảng nghiệm viên hướng dẫn thí nghiệm hóa của tôi. Hồi đó, hoạt động yêu nước cao nhất của tôi là tham gia vài lần biểu t́nh và viết mấy bài báo đưa cho anh H để anh ấy kư một cái tên nào đó rồi gởi đăng vào tờ báo chuyền tay bí mật nào đó mà có nhiều khi tôi chẳng thấy mặt nó.


Sáng 30 tháng tư 1975, tôi được lệnh đi theo H cùng với một nhóm sinh viên xuống “chiếm đài truyền h́nh và đài phát thanh Sài G̣n”. Nói chiếm cho oai, chứ thực ra khi chúng tôi đến nơi, tuy Việt Cộng chưa vào Sài G̣n, quân lính bảo vệ và nhân viên của hai đài đă bỏ chạy từ lúc nào rồi.


Tôi có mặt tại đài phát thanh lúc ông Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu được bộ đội chở đến để đọc lời đầu hàng. Theo nhật kư của tôi ghi lại sau thời điểm đó vài ngày, tôi đă cùng với  vị chỉ huy bộ đội (sau nầy tôi biết đó là ông Bùi Tùng) soạn lời đầu hàng cho Dương Văn Minh đọc và lời tiếp nhận đầu hàng cho ông chỉ huy ấy đọc. Hai văn bản lịch sử đó không biết ai đă lấy và cất giữ. (Đại úy Phạm Xuân Thệ chăng?)


Năm ngày sau kết thúc chiến tranh, biết lớp cao học đang chuẩn bị thi và làm luận án tốt nghiệp của tôi bị giải tán, tôi buồn rầu v́ mất học (lúc ấy tôi học đang ngon trớn), lại thêm buồn v́ mất cô bạn gái (cô ấy theo gia đ́nh bay sang Mỹ trước ngày 30.4 cô ấy tên là Thu Hải, không biết sau ngần ấy năm trời cô có c̣n nhớ đến tôi). Sài G̣n không c̣n ǵ cho tôi nữa, tôi lặng lẻ lên bến xe Petrus Kư (nay là Lê Hồng Phong)  mua vé xe đ̣, chào từ giả Sài G̣n, về lại quê hương miền Trung dù lúc ấy tôi biết rằng nhóm sinh viên chống Mỹ mà tôi tham gia thuộc đường dây an ninh T4, cụm t́nh báo  A 10 ǵ ǵ đó.  Tôi dính líu với an ninh t́nh báo của Việt Cộng đấy, mà tôi cũng nào có hay và có thiết ǵ...
(Mệt quá, viết chưa xong)”.

 

*****************

 

 

Quý độc giả vừa đọc qua những dòng của chính Huỳnh Ngọc Chênh đã cho biết:

 

“Ba tôi, mẹ tôi, anh rể tôi, cô dì, chú bác, bà con họ hàng nội ngoại đều là Việt cộng nằm vùng hoặc đã thoát ly. Không những thế, ba tôi còn là trùm Việt cộng của làng, ông là bí thư chi bộ đảng từ năm 1945 cho đến khi bị đi tù lần cuối cùng vào năm 1965… Nhà tôi là một gia đình Việt cộng toàn tòng, và tôi là thằng bé sinh ra đã là Việt cộng rồi…”

 

Huỳnh Ngọc Chênh đã viết ra cái tiểu sử của một gia đình, gồm cả cha mẹ, anh em, chú bác, cô dì, anh rể, và cả dòng họ nội ngoại đều là Cộng sản.

 

Xin mọi người hãy ghi nhớ: Trước ngày 30/4/1975, đảng Cộng sản Hà Nội đã từng cài Huỳnh Ngọc Chênh vào trong Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, từ Đại học Vạn Hạnh cho đến các tổ chức: “Thanh niên - Học sinh - Phật tử quyết tử - Phong trào sinh viên phản chiến…” để phá hoại Phật Giáo, đánh phá cả chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, và đã dùng những ngọn “trường thương” bén nhọn của Cộng sản để đâm xuyên chí mạng từ phía sau lưng của các Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đang ngày đêm đem cả sinh mạng của mình để đối đầu với vô vàn những gian nguy, sinh tử, để bảo vệ tự do, bảo vệ đồng bào ruột thịt tại miền Nam. Huỳnh Ngọc Chênh cũng đã từng viết ra những điều hoàn toàn bịa đặt, để vu khống cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa như:

 

“Những năm chiến tranh ác liệt ấy, gia đ́nh tôi tách ra làm hai. Ba tôi xuống thành phố, c̣n mẹ tôi vẫn ở lại quê bám trụ. Tôi đi đi về về cả hai nơi. Đêm ngủ ở quê, thường xuyên nghe tiếng đại bác nổ ven ŕa làng do lính Mỹ bắn cầm canh từ phi trường Đà Nẵng. Thỉnh thoảng cũng có vài quả đại bác bay lạc vào nhà dân gây ra cảnh tang thương chết chóc “!

 

Và vì có quá nhiều những điều mà do chính Huỳnh Ngọc Chênh đã viết ra, nên người viết không biết phải nói thêm những lời nào, mà xin dành cho tất cả quý vị, là những người Việt là Dân - Quân  Cán - Chính Việt Nam Cộng Hòa sẽ có những thái độ trước việc đảng Cộng sản Hà Nội và tay sai đã đưa Huỳnh Ngọc Chênh đến với tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, để Huỳnh Ngọc Chênh có được giải thưởng: “Công dân mạng” chỉ vì những thành tích của bản thân Huỳnh Ngọc Chênh và cả đại gia đình, họ hàng nhiều đời là Cộng sản. Vì đó, chẳng phải là điều sỉ nhục, và đã giẫm lên danh dự của cộng đồng người Việt Quốc Gia chống cộng đã hay sao?

 

Bây giờ, sự thể đã xảy ra như thế, và đã đến nước này, thì người viết chỉ biết xin tất cả quý vị, ai cũng có thể làm tất cả những gì mình có thể làm được, để tổ chức Reporters sans frontières (RSF), tức Phóng Viên không Biên Giới phải hiểu ra những điều dối trá và lừa gạt của Huỳnh Ngọc Chênh và những kẻ làm tay sai cho đảng Cộng sản Hà Nội.

 

Và, đây là địa chỉ của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới. Người viết xin kèm theo dưới đây, để quý vị có thể tùy nghi, để làm tất cả những điều tốt nhất, hầu trả lại danh dự cho tất cả những người Việt Nam yêu nước luôn trân trọng lẽ công bằng. Đặc biệt, là quý vị Dân - Quân - Cán - Chính Việt Nam Cộng Hòa.

 

Reporters sans frontières (RSF)

Secrétariat International

47 rue Vivienne

75002 Paris – France

Tel. 01 44 83 84 84

Fax. 01 45 23 11 51

 

Paris, 24/3/2013

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

--------------------------------------------------------------------

 

 

* Blog Huỳnh Ngọc Chênh

 

http://huynhngocchenh.blogspot.co.uk/2012/09/toi-va-viet-cong.html

 

 

 

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính