Giáng Sinh xưa và Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa

 

 

 

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Cho đến nay, dẫu đất nước Việt Nam Cộng Ḥa, đă bị bức tử, nhưng h́nh ảnh của những lần đón mừng Lễ Giáng Sinh xưa và Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa vẫn không bao giờ phai nhạt.

 

Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa, với h́nh ảnh oai hùng trên khắp sa trường, đối diện với những nguy nan, xem thường tử sinh nơi chiến địa; nhưng h́nh ảnh Người Lính vẫn thật đẹp, thật lăng mạn với h́nh ảnh trong những lúc dừng quân, Người Lính lại viết thư:

 

 

“Đồn anh bên sông cạn, và hoàng hôn ướt đẫm đáy sông thưa; Nhiều tên trong đơn vị gọi đùa anh chiến sĩ của mộng mơ; Thường khi hai ba thằng, chiều chiều ra bờ vắng ngắm mông lung. Một thằng nhớ em, để một thằng nhớ thêm. C̣n ḿnh t́m h́nh lén xem.


Thư của lính không xanh màu trời như mơ ước đâu em. Thư của lính không thơm nồng hương, không nét hoa đa t́nh. Thư của lính ba lô làm bàn nên nét chữ không ngay
Nhưng thư của lính ghi giữa rừng cây khi nhớ em thật đầy”.

 

Và nơi “Tiền đồn heo hút, tinh tú quây quần nghe Anh kể chuyện đời Lính”. Rồi người Lính lại ngồi lại với nhau, để đọc những “Bức tâm thư”:

 

 

“Hôm qua hành quân dừng chân trên dăy đồi sim

Anh vui nhiều hơn v́ đọc thêm lá thư em

Lời thư đẹp quá, đọc đă bao nhiêu lần, mà ḷng vẫn c̣n thương”

 

Và rồi, mùa Đông lại đến, Giáng Sinh lại về, trên những tiền đồn, hay những Căn Cứ xa xôi, Người Lính không thể trở về phố thị, để sum họp bên mái ấm gia đ́nh, nên Người Lính đành phải đón mừng Giáng Sinh với tất cả những ǵ có thể làm, có thể tạo ra những h́nh ảnh Giáng Sinh, với những Hang Đá “dă chiến”, để cùng nhau, tay súng, tay đàn, hát những bài ca yêu thích, để cùng nhau san sẻ những niềm vui đời Lính Chiến.

 

 

Một lần nữa, người viết xin trích lại một bài viết của chính ḿnh, về những mùa Giáng Sinh xưa:

“Đêm nay, đêm Giáng Sinh - Đêm Thánh Vô Cùng - Đêm chia hai lịch sử của nhân loại. Mọi người ở trên mặt địa cầu này, dù có tin Chúa hay không; nhưng mỗi lần đặt bút xuống, để ghi lại một ngày tháng nào đó, dù là ngày vui hay là một ngày buồn, th́ chính họ, mặc nhiên công nhận: đó là ngày đánh dấu niên lịch của sự kiện Chúa Cứu Thế đă Giáng Sinh.”

 

Cùng giao ḥa với sự đổi thay của đất Trời, để nhân loại có một niên lịch vĩnh cửu như hôm nay; chúng ta, những người Việt đang sống đời vong quốc ở khắp bốn phương Trời; hồi tưởng về những năm tháng cũ của một thời chinh chiến; đặc biệt, với những chàng thư sinh đă từng t́nh nguyện xếp bút nghiên theo việc đao binh, từ giă mái trường cùng bè bạn thân yêu, lên đường ṭng quân, với nguyện ước để bảo vệ đồng bào, bảo vệ miền Nam Tự Do, v́ đó là bổn phận của người thanh niên giữa thời đất nước đang lâm vào cơn nguy biến.

 

Những ngày tháng đầu tiên nơi “Thao trường đổ mồ hôi, Chiến trường bớt đổ máu”; lần đầu tiên khoác chiến y, trở thành người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, những “Đoạn Đường Chiến Binh” đầy thử thách, nhưng với chí nam nhi các anh đều vượt qua tất cả, để làm tṛn trách nhiệm: Đem sinh mạng của chính ḿnh, để bảo vệ non sông.

 

Từ những năm tháng ấy, gót chinh nhân đă từng lưu dấu trên khắp Bốn Vùng Chiến Thuật, mà có khi cả năm, các anh không được một lần về phép, để sum họp cùng người thân bên mái ấm gia đ́nh. Cho đến khi những đám mây đen vần vũ trên khắp đầu non, và những ngọn gió Đông giá buốt xoáy vào những chốn rừng sâu, ở các đơn vị nơi biên pḥng giới tuyến, th́ các anh bỗng nhớ đến rằng: Mùa Vọng và Giáng Sinh lại trở về giữa chốn núi rừng hoang lạnh, thế rồi, với những đôi tay khéo léo như một nghệ nhân của các anh - các chị - các cô Chiến Sĩ Tâm Lư Chiến của đơn vị, đă gom góp những tấm cạt-tông, những tờ giấy xi-măng được tách ra, những cọng cỏ, rơm khô, những nắm đất sét mềm mại vàng nâu, những viên đá, viên sỏi… những cục nhựa đặc biệt mềm và dẻo của loại cây Sưng (sâng) có một mầu vàng trong suốt… và để có những sắc mầu trang trí cho Hang Đá, th́ các anh đă lấy mầu vàng từ cốt nước của loại lá Dung, mầu đỏ từ cốt nước của thân cây Vang ở ven rừng… rồi pha thêm thành nhiều mầu khác, sau đó, đem trộn lẫn với một chất keo chiết từ lá khoai lang, cộng thêm với những nhánh Thạch Thảo, thế là đă đủ, để các anh-các chị-các cô Chiến Sĩ Tâm Lư Chiến cứ vừa hát vừa biến tất cả thành những chiếc Hang Đá thật tự nhiên, tái hiện một Hang Bê-Lem của từ ngh́n năm trước, và được đem đặt ở một nơi trang trọng nhất của đơn vị, có nơi là một Pḥng Văn Khang; để đêm về người Chiến Sĩ quỳ bên máng cỏ, hoặc ở một nơi nào đó của đơn vị và cất tiếng hát giữa đêm thâu những bài Thánh Ca hoặc những bản nhạc viết về Giáng Sinh như: Đêm Thánh Vô Cùng, Bài Thánh Ca buồn…

 

Những Người Lính tiền đồn đón Noel bằng vật liệu tác chiến sẵn có. Nào ống phóng lựu M72 làm trụ, đạn đại liên M60 làm lá thông, đạn M79 làm dây đèn trang trí cùng với 5 quả đạn súng cối, trên đỉnh làm ngôi sao và vài thùng đạn làm đế cây phía dưới. Thật tuyệt, một h́nh thức trang trí đón mừng Giáng Sinh của Lính.

 

 

C̣n đây, là những h́nh ảnh của Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa đă đón Giáng Sinh ở những doanh trại, tiền đồn, hay các Căn Cứ xa xôi:

 

 

 

Các quân nhân Sư Đoàn 7 BB đang trang trí hang đá trong đơn vị

 

 

 

 

Ngày nay, Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa, dẫu không c̣n được tay súng, tay đàn như những ngày hào hùng, thân ái cũ. Có những Người Lính đă vĩnh viễn ra đi!

 

Người c̣n ở lại, bùi ngùi, rưng rưng tiếc nhớ những năm tháng được sống trong “T́nh Huynh Đệ Chi Binh”. Người Lính không bao giờ quên những giờ phút đă từng sát cánh bên nhau giữa các chiến hào, say mùi thuốc súng, đối đầu với quân giặc, để rồi thốt lên câu:

 

“Những người muôn năm cũ; Hồn ở đâu bây giờ?!”

 

Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa, với những chiến công lẫy lừng, với những trận địa nổi danh trong Quân Sử: Mùa Hè Đỏ Lửa, Quảng Trị, B́nh Long, An Lộc…

 

Đặc biệt, trong trận chiến Mậu Thân, 1968, v́ đă “tin” cái “Thỏa ước  hưu chiến ba ngày cho đồng bào ăn Tết” do chính Cộng sản xâm lăng Bắc Việt “đề xướng”, nên một nửa quân số của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa đă được phép về ăn Tết với gia đ́nh.

 

Lịch sử sẽ măi măi khắc ghi: Giữa đêm Giao Thừa Mậu Thân, 1968, th́ “Giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào”. Quân xâm lăng Cộng sản đă tấn công vào các thành phố, máu đổ, đầu rơi, bao xác dân lành ngă đổ, khói lửa lan tràn, quyện giữa làn khói hương nghi ngút trên bàn thờ gia tiên của đồng bào miền Nam!

 

Thế nhưng, dẫu Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, với quân số, chỉ c̣n phân nửa, nhưng Cộng sản Bắc Việt gồm có sự tiếp tay đắc lực của Nga, Tàu và cả những tên lính Bắc Hàn đă cải trang thành “bộ đội Bắc Việt”, (Sau này, Bác Hàn đă sang Việt Nam đem xương cốt của chúng về nước, th́ người ta mới biết).

 

Và v́ đă không được “chiến” vào trận đánh cuối cùng.

 

Chính v́ thế, nên Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa không hề có “bại”

 

 

Tạm kết:

 

Qua những h́nh ảnh của Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa, từ lúc xếp bút nghiên, lên đường ṭng chinh. Người Lính luôn tâm niệm: Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm cho đến giây phút cuối của cuộc đời. Người Lính không cho phép ḿnh đón Giáng Sinh, hoặc vui Xuân cho riêng ḿnh, khi đất nước c̣n ch́m trong lửa khói của quân xâm lăng.

 

“Em nghe không ngoài kia, Trời Đông đă lên rồi, bao lớp người đi, đầu mây chân gió, vai nặng gánh sông hồ, c̣n bao lâu nữa, xin em thôi hờn dỗi.

.................

Đây gói hành trang xếp lại cho tṛn để anh đi nhé. Xin chớ u buồn v́ trong những ngày dài anh vắng bên em. Nhưng xin em đừng quên, từng đêm súng vang về trong giấc ngủ say, là khi anh đă dâng nguồn sống cho đời, và cho đôi lứa đẹp ước mơ…”

 

Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa, là tất cả những ǵ cao quư, hào hùng, đẹp nhất trên đời, khi các Anh đă dâng hiến đời ḿnh cho Tổ Quốc và Dân Tộc.

 

Hôm nay, và măi măi cho đến ngàn sau, dẫu có “hái ngàn sao” trên Trời, hay “gom hết sóng nước của đại dương”, cũng không sánh bằng những hy sinh vô bờ bến của Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa trong suốt hơn hai mươi năm, đă góp máu xương trong đại cuộc chung: Bảo Quốc - An Dân!

 

Hậu thế, cần phải ghi nhớ: Quân xâm lăng Cộng sản Bắc Việt được Nga, Tàu tiếp tế súng đạn, vũ khí hùng hậu, và điêu ngoa quỷ quyệt khi đă trắng trợn bội ước hưu chiến trong cuộc “Tổng Công Kích Tết Mậu Thân, 1968”, là như thế; nhưng vẫn không thắng nổi Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, th́ nếu vào thời điểm trước và sau 30/04/1975,  nếu không bị bức tử, và nếu được đánh một trận thư hùng cuối cùng, th́ chắc chắn Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa phải thắng!

 

 

Giáng Sinh 2020

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính