Đón Xuân Kỷ Hợi, 2019: Nhớ một thời C1. Lực Lượng Đặc Biệt: KBC 3420

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Bây giờ là mùa Đông. Mùa Giáng Sinh 2018 đă qua. Người Việt Nam ở khắp năm châu đang chuẩn bị để đón thêm một mùa Xuân nữa: Xuân Kỷ Hợi, 2019.

 

Mùa Đông nơi xứ người, trên đất Pháp. Đêm nay, nh́n qua song cửa, tuyết rơi dày, trắng xóa. Những bông tuyết rơi rơi, bay giăng giăng khắp Trời thật đẹp, khiến cho ḷng thêm gợi nhớ, gợi thương với những ai c̣n vọng tưởng quê nhà, có thể viết lên những lời thơ Xuân, để nhớ về những mùa Xuân cũ. Những  mùa Xuân của một thời chinh chiến, gót chinh nhân theo nhịp bước quân hành không hề mệt mỏi, vẫn tay súng, tay đàn, đêm đêm ở những vùng địa đầu giới tuyến, ở những căn cứ xa xôi, thuộc C1. Lực Lượng Đặc Biệt, từ các Trại Minh Long, Ba Tơ, Trà Bồng, An Phước (Tiên Phước)… với những vần thơ cũ:

 

Giới tuyến chiều về, ơi sao thấy lạnh

Áng  mây buồn lơ lửng măi buồn trôi

Đếm thời gian em cảm thấy xa xôi

V́ đất nước vẫn măi c̣n chinh chiến

 

Mấy năm qua, bao Xuân rồi chinh chiến

Vạn ư sầu, ta vẫn phải xa nhau

Mang thân trai hồ hải có ǵ đâu

V́ Đất Mẹ anh đền cho trọn kiếp

 

Tôi vẫn c̣n nhớ mấy bài thơ xưa đă đăng trên Nguyệt San Bốn Phương, nhưng không nhớ tên tác giả, cũng không nhớ đă đăng ở số báo nào, bởi khi tôi bị bắt vào nhà tù “cải tạo”, th́ Mẹ tôi đă đốt hết những ǵ của tôi, v́ sợ Việt cộng khép tội tàng trữ sách báo “phản động”.

 

Bây giờ, tôi xin chép lại một đoạn theo trí nhớ của tôi, để các Anh Chị thuộc C1. Lực Lượng Đặc Biệt đọc lại, để cùng hồi tưởng về những năm tháng cũ:

 

“Tôi đi khâu lại dù mưa

Để chiều c̣n kịp tiễn đưa tôi về

Xin em đốt nén nhang mê

Để con chim chết bên lề được vui

Nắm xương chắc sẽ dập vùi

Để ta nghe giọt máu bùi ngùi khô”.

 

C̣n đây, là bốn câu thơ của một tác giả khác, mà tôi cũng không c̣n nhớ tên. Lời thơ, mà theo tôi, có thể đă được “nhân cách hóa” chữ “Em” để nói về một h́nh ảnh nào đó thiêng liêng hơn…

 

“Nụ non hé ngọn cỏ may

Em cười tươi đẹp vun đầy ước mơ

Hóng cơn gió mát mịt mờ

Em về rực rỡ bài thơ Kiêu Hùng”.

 

 

Vị Chỉ Huy Khả kính: Thiếu Tá Nguyễn Văn Thọ

 

 

 

Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ, đă một thời, khi c̣n khoác chiến y, từng viết trên Nguyệt San Bốn Phương, với hai Bút hiệu: Người C1 (Viết Phóng Sự Chiến Trường) và My Trang (Thơ), mà tôi vẫn gọi là Anh Cả.

 

Ngày xưa, tại C1. Lực Lượng Đặc Biệt, không riêng tôi, mà các anh chị thuộc quyền của Ông cũng đều kính phục Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ, một vị Chỉ Huy Gương Mẫu luôn hướng dẫn chúng tôi trong Công tác Tâm Lư Chiến, để đối đầu với bọn Văn Công và những “đoàn công tác” tuyên truyền của Việt cộng.

 

Chính v́ thế, nên cả bốn anh em nhà họ Nguyễn Đức tại Đà Nẵng, là Nguyễn Đức Hùng, Nguyễn Đức Dũng, Nguyễn Đức Hải, và sau cùng em gái Út là Kiều Thu, đều đầu quân làm lính dưới quyền của Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ. Ai cũng biết, v́ đă thấy được nhân cách của Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ, là Vị Chỉ Huy Gương Mẫu,  nên ba ông anh ruột của Kiều Thu mới lôi cả đứa em gái Út Kiều Thu vào C1. Lực Lượng Đặc Biệt. Kiều Thu nhảy và hát kích động nhạc cho Lính, không thua ǵ nữ Ca sĩ Mai Lệ Huyền. Sau đó, Kiều Thu lấy chồng sớm, và lui về lo cho gia chồng và hai con.

 

Những lần đi làm công tác Dân Sự Vụ, chúng tôi đă được Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ đưa đến những Trại Trà Bồng, An Phước… Những lần tŕnh diễn nhạc, hát cho Lính trong trại nghe, cũng như những lần dựng sân khấu lộ thiên ở sân Quận Tiên Phước, để tŕnh diễn những bài hát, và những vở kịch do anh Bùi Mạnh Duyên viết về sự dă man, tàn bạo của Cộng sản cho đồng bào xem, để họ không tin những lời tuyên truyền của Việt cộng.

 

Tôi vẫn nhớ một vở kịch viết về “Cải cách ruộng đất” của Cộng sản Bắc Việt, có câu “Đây nà lơi nàm việc, không có tư t́nh mẹ con ǵ cả”. Câu nói này, do tôi thủ vai “Cán bộ cải cách”, v́ tôi nói được giọng cả ba miền Nam-Trung-Bắc.

 

Cũng có đêm, chúng tôi, trong đó, có Kiều Thu từ C1. lên đây “lưu diễn”, đă hát và nhảy kích động nhạc, cùng bốn cô Ca sĩ Kim Ấu, Bích Hồng và hai cô cùng tên Phương của Đoàn Tâm Lư Chiến Trại An Phước, đă hát bài Giấc Ngủ Cô Đơn, Thương Vùng Hỏa Tuyến của Nhạc sĩ Anh Bằng, và ngâm những bài thơ (phải ban đêm, th́ những lời thơ này, mới “thấm” vào ḷng người). Chúng tôi ở dưới hầm, phía trên là pḥng Văn Khang. Riêng tôi và Phương (“Phương lớn”, v́ có “Phương nhỏ” kém tuổi hơn) đă ngâm những bài thơ:

 

“Theo chi Việt cộng mà theo

Cho tay vấy máu mạng treo tơ mành

Làm cho đất nước điêu linh

Hỡi anh Việt cộng quên t́nh nước non

Giết người, cướp của bà  con

Lạ lùng chi nữa, mà c̣n đa mang

Về đây với xóm, với làng

Bà con cô bác sẵn sàng đón anh.

 

 

Chiều chiều vợ dại, con thơ

Nh́n mây đỉnh núi bơ vơ nỗi ḷng

Sống chi cái cảnh hăi hùng

Giam thân nơi chốn núi rừng quạnh hiu

Bao cơn mưa gió tiêu điều

Tuổi Xuân rồi cũng xế chiều anh ơi

Về đây họp mặt vui cười

Bao lời ân ái, bao lời hân hoan

Nước non nay buổi huy hoàng

Ai xui cách biệt lỡ làng đôi ta

Nhớ chăng những buổi trăng tà

Xăm xăm trên quăng đường xa tự t́nh

Bây giờ ṿ vơ năm canh

Chăn đơn, gối chiếc anh đành bỏ em

Trăng khuya soi sáng bên rèm

Anh ơi! trở lại, chung niềm yêu thương

Xưa kia lạc bước lầm đường

Nay anh tỉnh ngộ từ phương xa về

Anh ơi! Ghi nhớ lời thề

Làng quê mong đợi anh về - Anh ơi!”

 

Những  bài  hát, những lời thơ, đă thấu đến tâm can của một số cán binh Việt cộng, khiến cho họ đă rời bỏ hàng ngũ của đội quân Cộng sản xăm lăng, và quay về với Chính Nghĩa Quốc Gia.

 

Nhưng cũng chính những bài thơ ấy, nên Việt cộng đă pháo kích dữ dội, với mục đích để ngăn những giọng hát, giọng ngâm bi thương, ai oán… có thể “xuyên thấu” vào trái tim của những cán binh Việt cộng đang cầm súng, hoặc chất nổ TNT, để tàn sát dân lành.

 

V́ thế, chúng tôi cũng phải bị đinh tai v́ những tràng pháo kích của Việt cộng, nhưng chúng tôi vẫn b́nh an vô sự, v́ hầm được xây dựng trong trại rất kiên cố, mà Việt cộng đâu dễ ǵ “chấm tọa độ” cho chính xác và pháo kích trúng được “mục tiêu”.

 

Tôi vẫn nhớ những lần đi làm Công tác Dân Sự Vụ, với những chiếc xe chở những túi quà, trong đó, mỗi túi có những món như: một chiếc lược chải tóc của phụ nữ, có in h́nh lá cờ Vàng ba sọc đỏ và ḍng chữ “Việt Nam Cộng Ḥa săn sóc chúng ta”, xà pḥng, khăn mặt, kem và bàn chải đánh răng.

 

Ngoài ra, có toán y tá đi theo, để cùng nhau phát những loại thuốc trị bệnh thông thường như cảm, ho… có khi y tá phải rửa tai cho những đứa trẻ bị nhiễm trùng chảy mủ.

 

Nhưng có lần, tôi thấy ḷng ḿnh vô cùng thương cảm cho một số trẻ em ở những vùng nông thôn từng ở trong vùng đất bị Việt cộng đánh chiếm và kiểm soát, mới được Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa và Đồng Minh giải thoát trong những cuộc Hành Quân, đang được sống ở các Khu Định Cư, khi thấy đoàn xe Dân Sự Vụ dừng lại, bọn trẻ đă chạy đến xin thuốc ho, có đứa tới xin hai, ba lần, bắt buộc chúng tôi phải t́m hiểu, th́ ra mới mới biết, chúng v́ thèm ngọt, mà xin thuốc ho (có vị ngọt) để uống.

 

Khi biết được như vậy, chúng tôi quyết định phải nhận diện các em, và chỉ cho chúng uống một muỗng tại chỗ, v́ dù thuốc ho, nhưng uống nhiều vẫn bị nguy hiểm đến đến tính mạng.

 

Viết những ḍng này, tôi vẫn nhớ về năm tháng cũ, với những đêm tối trời, trong trại hay trên vọng gác ở quanh các căn cứ, những đêm lặng nh́n những ánh hỏa châu soi sáng giữa rừng núi chập chùng. Đẹp vô cùng. Tất cả non sông dưới ánh hỏa châu như những nét chấm phá tuyệt vời, vô cùng đẹp. Đẹp như h́nh ảnh của Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa hào hùng, ngày đêm đối diện với quân thù, sống và chết, để bảo vệ tự do, bảo vệ sự an b́nh cho người dân.

 

Hôm nay, những ngày cuối năm. Người Việt chúng ta, từ quốc nội và hải ngoại, đang chờ đón một năm mới nữa, năm Kỷ Hợi, 2019 lại đến.

 

Xuân lại về. Tết cổ truyền của dân tộc lại đến. Những người Việt Nam yêu nước chân chính, có lẽ ai cũng khó có thể quên về một mùa Xuân đầy máu lửa và nước mắt: Tết Mậu Thân, 1968, với hàng ngàn bộ xương trắng lạnh, được khai quật lên từ những hồ hầm tập thể tại Huế. Những vành khăn tang phủ trắng mái đầu của góa phụ đôi mươi, của những trẻ thơ vô tội…

 

Với tất cả ḷng chân thành, chúng tôi xin chắp tay nguyện cầu. Xin ơn trên nhủ ḷng xót thương dân tộc Việt. Cho Quê Hương sớm sạch bóng Cộng thù, để toàn dân Việt sẽ cùng chung tay xây dựng lại một nước Việt Nam Tự do, Dân Chủ - Không Cộng sản!

 

 

28/01/2019

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính