Đây! Phán truyền… thánh chỉ!

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

“Vừa thôi ông Vơ Văn Ái! Đó là, một đoạn “kết tội” dành cho tất cả những người v́ sự công tâm, mà đă viết hoặc đă nói lên những lời  phân tích về những hành vi cũng như những lời nói của H.T. Thích Huyền Quang và H.T. Thích Quảng Độ trong quá khứ, cũng như hiện tại. Và những lời “kết tội” này, người viết mới vừa được nghe trên trang: Hỏi tức là trả lời, với những ḍng chú thích như sau:

 

“Ông Vơ văn Ái nói ai kết tội hai ông Quảng Độ và Huyền Quang th́ đó là “người phản quốc” và coi như là kết án vua Lư vua Trần? Ôi sao mà mấy con người “tu hành” (lên xuống đường chống hai chính phủ VNCH làm lợi cho VC) này bất kính với bậc tiền nhân giống họ Hồ chí bất kính với Đức Thánh Trần quá nhỉ”.

 

Mặc dù vậy, nhưng người viết cũng không dám chắc, những lời nói ấy, là của ông Vơ Văn Ái. Bởi v́, nghe sao nó lại giống như những lời nói của một bệnh nhân của nhà thương điên Biên Ḥa, và nghe những tiếng nhạc đệm, th́ h́nh như là giọng nói của một ông Vua… Cỏ này đang ở  một trong những phim Bao Công ở Phủ Khai Phong của Tầu, chứ chả lẽ, ông “giáo sư” mà lại có thể buông ra những lời chẳng hề thua kém của những người bị bệnh thần kinh đă quá lâu ngày, hết thuốc, hết cách để chữa trị. Do vậy, nên người viết khỏi cần phân tích, v́ ai cũng đều biết, H.T. Thích Huyền Quang và H.T. Thích Quảng Độ, chỉ là người đứng đầu của “Khối Ấn Quang”, như chính H.T. Thích Quảng Độ đă xác định trên báo Quê Mẹ mà thôi. V́ thế, chỉ có những kẻ bị bệnh thần kinh, hoang tưởng, nên mới dám nghĩ và nói những lời như thế.

 

Nhưng dù rằng, những lời “kết tội” đó,  là của bất cứ một kẻ nào, th́ kẻ ấy, cần phải ghi nhớ: Các đời vua Trần, vua Lư, và cả các đời vua khác cũng không hề dính dáng ǵ tới cái “Khối Ấn Quang” cả. V́ thế, chớ nên lộng ngôn, vọng ngữ, mà phạm phải “ngũ giới” của nhà Phật.

 

Tuy nhiên, nếu có dính dáng với “Khối Ấn Quang, th́ duy nhất chỉ có một “ông Vua” tức “Quốc trưởng” Nguyễn Khánh, người đă kư cái “Hiến chương GHPGVNTN” và đă ban hành theo “Sắc lệnh số 158/SL, vào ngày 14/5/1964. Và hiện nay, “đức vua” Nguyễn Khánh vẫn c̣n trên “ngai” của “Chính phủ Việt Nam Tự do”, với quan đầu triều Nguyễn Hữu Chánh. Vậy “Khối Ấn Quang” hăy mau mau xin được vào “triều kiến”, để lấy lại ngôi báu của ḿnh, đừng chậm trễ, v́ e rằng sẽ không kịp, v́ “đức vua” Nguyễn Khánh đă quá già, th́ biết đâu “đức vua” có thể “băng hà” trước khi quá muộn!

 

Trở lại với đoạn phim: “Vừa thôi ông Vơ Văn Ái!”. Thực ra, khi nghe xong những lời “kết tội”, của một người, mà nghe như có đầy “quyền uy” ấy, và cho đến giờ này, mà người viết cũng chưa biết chắc có phải là giọng nói của ông Vơ Văn Ái hay không ?

 

Song dù những lời “kết tội” này, là của bất cứ là kẻ nào, th́  người viết cũng phải tôn kẻ này lên hàng Vô thượng Tiếu Vương. Vậy, để sau khi nghe, th́ quư độc giả có thể tự t́m hiểu về giọng nói của người này, th́ không có ǵ bằng là người viết xin kính mời tất cả “thần dân” của Vô thượng Tiếu Vương, là một vị Vua đang ngồi trên chiếc ngai cao nhất, trên hết tất cả những ông vua… Tiếu.

 

Xin kính mời quư vị hăy cùng lắng nghe phán truyền của Thánh chỉ:

 

 Quư độc giả vừa được nghe những lời vàng ngọc từ trên ngôi cửu… ngủ mơ trong giấc Bắc Kha, í quên, Nam Kha dưới gốc cây Huề, í quên, cây Ḥe, tức nước Ḥe ăn, í quên nữa, là nước Ḥe An ở tận… xứ Phương Tây cực khoái, của kinh đô ánh sáng Paris. Riêng người viết: Thảo dân Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, xin kính “bái” Vô Thượng Tiếu Vương vạn… vạn…vạn… té.

 

Pháp quốc, 28/7/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

----------------------------------------------------------

 

* Lưu ư: Tất cả những bài viết của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, nếu quư vị nào muốn tiếp tay chuyển tiếp lên các Diễn Đàn Điện Tử, các trang Web trên mạng lưới toàn cầu th́ không có điều ǵ trở ngại, chúng tôi chân thành cám ơn.

 

Tuy nhiên, nếu quư vị nào muốn in vào sách, báo có tính cách thương mại, xin vui ḷng liên lạc để có sự đồng ư của tác giả trước qua địa chỉ email: hangiangletuyen@gmail.com .

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính