Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ “thay đổi” như thế nào?

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Những ngày qua, đă có nhiều bài viết về những “dự đoán” cũng như những “tin đồn” sẽ có “sự thay đổi” về cái “Đại hội lần thứ 12 của đảng Cộng sản Việt Nam”.

 

Và một trong những “tin tức” đó, có bản tin của Đài RFA, qua lời của Luật sư Vũ Đức Khanh, đang sinh sống tai Canada. Xin lược trích như sau:

“…… RFA đặt câu hỏi: “Liệu đây có phải là một tín hiệu cho thấy đảng Cộng sản Việt Nam sẽ chấp nhận sự đa nguyên chính trị trong tương lai?”.

 

“Ngày 9/11/2015, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Ban Tuyên giáo Trung ương, Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, báo Nhân Dân tổ chức một cuộc hội thảo, trong đó có nói về vai tṛ của người Việt ở hải ngoại. Chi tiết được giới quan sát chú ư là trong cuộc hội thảo này đă có ư kiến đề nghị “cho người Việt ở hải ngoại được tham dự bầu cử và ứng cử tại Việt Nam”.

 

“Cũng trong khoảng thời gian diễn ra cuộc hội thảo của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc và Ban Tuyên giáo Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam, Luật sư Vũ Đức Khanh, hiện sống và làm việc ở Canada, cho biết ông nhận được điện thoại từ một lănh đạo rất cao cấp của đảng Cộng sản Việt Nam, đề nghị cho biết ư kiến về tiến tŕnh dân chủ tại Miến Điện sau khi đảng đối lập thắng lớn. Luật sư Khanh cho biết thêm là cuối buổi nói chuyện, vị lănh đạo Việt Nam nói rằng ông hy vọng một ngày không xa luật sư Khanh có thể ra tranh cử tại Việt Nam”.

“Vào thời gian này, có vài thay đổi ngầm kín đang “tự diễn biến”. Không chỉ có thể “cho người Việt hải ngoại tham gia bầu cử hay ứng cử”, thậm chí vài thông tin ngoài lề c̣n cho biết đă có “ư tưởng” trong nội bộ về chuyện trong tương lai (chưa biết gần hay xa), chính quyền Việt Nam sẽ có thể mời vài ba nhân vật người Việt hải ngoại “có máu mặt” về Việt Nam để “tham gia chính phủ”.(Ngưng trích)

 

Phải nói rằng: “ba nhân vật người Việt hải ngoại có máu mặt” đă được đảng Cộng sản Việt Nam tin tưởng và lựa chọn; tất nhiên “ba nhân vật” này đă từng có những “mối liên hệ” như thế nào đó, có thể họ đă từng hoạt động cho Cộng sản từ những năm trước và sau ngày 30/4/1975, được đảng Cộng sản đưa ra hải ngoại để tiếp tục hoạt động Cộng sản cho đến thời điểm này; hoặc có thể họ “được kết nối” với Cộng sản trong thời gian sinh sống tại hải ngoại... V́ vậy, một mai họ có về “tham gia chính phủ”, th́ họ không sợ phải bị mang “mặt máu” dù ở trong nước hay trở ra hải ngoại. Điều này, không cần phải nói tới, v́ khi họ đă “tham gia chính phủ” của Cộng sản Việt Nam, th́ cộng đồng người Việt chống Cộng thực sự tại hải ngoại sẽ không cần có họ, và xem họ như những tay Cộng sản nằm vùng tại miền Nam đă từng “nhảy núi” ra “chiến khu” theo Cộng sản trước năm 1975.

 

Đảng Cộng sảnViệt Nam “diễn tập chống khủng bố”

 

 Về những “biện pháp” được đảng Cộng sản Việt Nam gọi là “diễn tập chống khủng bố” công khai với đủ loại súng đạn. Thế nhưng, “thành phần khủng bố” đó, ai cũng hiểu, lại chính là người dân Việt Nam, mà đảng Cộng sản đă cho người của “đảng....” Những “Lực lượng” này đă được luyện tập kỹ lưỡng, thành thục, để đóng vai những “thành phần” nào đó…, có mang biểu ngữ, không có chữ, cùng với những gạch đá, bom xăng ném về phía “Lực lượng chống khủng bố”.

 

Những h́nh ảnh này, ai cũng thấy rơ, đảng Cộng sản Việt Nam muốn “cảnh cáo” cho mọi người dân thấy một cách không che giấu, là đă xem những người dân tranh đấu, đ̣i Tự Do, Dân Chủ… là “khủng bố”. Ngoài ra, CSVN c̣n có thêm “biện pháp”  là “Cấm 30 con đường, không cho các xe của người dân đi vào Hà Nội”. Nhưng chưa hết, CSVN c̣n “Cấp biển số xe đặc biệt cho những xe phục vụ đại hội đảng” như Đài VOA đă đăng tin:

http://www.voatiengviet.com/content/vietnam-cap-bien-so-dac-biet-cho-xe-phuc-vu-dai-hoi-dang/3152828.

 

Nghĩa là chỉ có “xe của những người tham dự đại hội đảng CSVN” mới được đi vào Hà Nội.

 

Những “biện pháp” như trên, đă cho mọi người thấy rằng: đảng Cộng sản Việt Nam đă thực sự quá lo sợ... sẽ có một “Lực lượng” nào đó... có thể biến “Đại hội...” của “đảng”, trở thành một ngày “Đại Hỷ” cho toàn dân Việt.

 

Và đây cũng là mục đích của “đảng”, để cho người dân khiếp sợ, không dám xuống đường biểu t́nh... trong suốt thời gian “Đại hội Đảng lần thứ 12…”.

 

Thế nhưng, gần 90 triệu nhân dân Việt Nam có khiếp nhược hay không lại là chuyện khác… và chưa biết người dân sẽ đứng lên vào thời điểm nào, để đ̣i lại những quyền căn bản của con người và đ̣i quyền tự quyết của dân tộc. Thời điểm Lịch sử ấy, đảng Cộng sản khó có thể biết trước một cách chắc chắn…

 

Điều chứng minh đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là chư hầu của Trung cộng:

 

Như cả thế giới đều thấy, đảng Cộng sản Việt Nam không hề dám có phản ứng quyết liệt khi máy may của Trung Cộng đă bay vào không phận của Việt Nam tới cả 50 lần; khác với hành động bảo vệ chủ quyền của Thổ Nhĩ Kỳ đă bắn hạ máy bay của Nga theo bản tin của BBC Việt ngữ:

http://www.bbc.com/vietnamese/world/2015/11/151124_turkey_warplanes

 

Không những thế, mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam cũng  không hề bảo vệ sinh mạng của các ngư dân Việt, khi họ bị Tầu cộng bắt bớ, đánh đập, bắn chết.

 

Và mới đây, Nam Hàn cũng đă bắn “cảnh báo máy bay không người lái” của Bắc Hàn v́ vi phạm không phận của Nam Hàn, như BBC Việt ngữ đă đăng tin:

http://www.bbc.com/vietnamese/world/2016/01/160113_nam_han_ban_canh_bao_drone_bac_han

 

Điều này, hết sức dễ hiểu, v́ đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là chư hầu của Tầu Cộng. Trong Nam Hoa Kinh - Trang Tử đă viết:

Thiết câu giả tru, thiết Quốc giả Hầu”. Nghĩa là: ăn cắp một chiếc móc (câu) th́ bị án tử; c̣n ăn cắp - cướp cả nước, th́ được làm chư hầu.

 

Câu nói này, đă “ứng  nghiệm” trong việc đảng Cộng sản của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” khi đă bất chấp Hiệp Định Genève 20/7/1954 và Hiệp định Paris, 1973, về Việt Nam, đă xua quân xâm lăng, và cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Ḥa, để rồi chỉ xin được làm một chư Hầu của Tầu cộng, chứ chẳng phải v́ một mục đích nào khác.

 

Đảng Cộng sản Việt Nam đă lấy máu xương của những trẻ em ngây thơ, vô tội, để làm chiếc thảm lót đường cho “đảng” bước lên trên đỉnh cao của quyền lực, có cuộc sống giàu sang, mà không cần biết tới số phận của những “bộ đội sinh Bắc tử Nam” là những trẻ em chỉ mới trên dưới mười tuổi, đă bị đẩy vào các chiến trường miền Nam, c̣n tại miền Bắc, th́ đă có những đội quân của Bắc Hàn, của Tầu cộng bảo vệ..., như các tài liệu đă công khai nói đến. Những tội ác đă đẩy trẻ em vào các trận chiến máu lửa, là lứa tuổi mà đáng lẽ ra các em phải được cầm quả bóng vui chơi, thay v́ phải mang những quả lựu đạn giết người. Các em cũng chưa ư thức ǵ về cuộc xâm lăng của đảng Cộng sản Bắc Việt, là đảng cầm quyền của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” như một Nông Văn Dèn (Dền), dân tộc Tày, khi chết  chỉ mới vừa mười bốn tuổi, là một đại tội ác của nhân loại. Những “bộ đội” trẻ thơ trên dưới 10 tuổi này, đâu có khác ǵ các “chiến binh” của IS!

 


“bộ đội cụ Hồ” đang mang lựu đạn, với ánh mắt xa xăm, có ai thấu hiểu được thiếu nhi này đang nghĩ ǵ?

 

Trở lại với đảng Cộng sản Việt Nam, bởi là chư hầu của Trung cộng, nên “đảng” chỉ biết phục tùng tất cả những “mệnh lệnh” của Tầu cộng, chứ không bao giờ dám có một hành động nào khác, để được gọi là “bảo vệ chủ quyền-bảo vệ không phận” của Việt Nam, khi máy bay của Trung cộng đă công khai bay vào không phận của Việt Nam tới cả 50 lần; cũng như trước đây, và ngay cả bây giờ, khi Tầu cộng đưa người và Giàn khoan HD.981 vào hải phận của Việt Nam, mà nhà cầm quyền Cộng sản Hà Nội cũng vẫn không hề có một hành động quyết liệt nào cả.

 

Xin hăy nhớ cho rằng, khi Nam Hàn đă bắn thị uy “chiếc máy bay không người lái”, được cho là của Bắc Hàn, v́ Nam Hàn đă nói “vi phạm không phận” của quốc gia Nam Hàn.

 

Điều này, Nam Hàn đă chứng tỏ cho cả thế giới biết: Nam Hàn là một Quốc Gia, nên bất cứ hành động vi phạm không- hải phận của Nam Hàn, là hành động xâm phạm chủ quyền của Nam Hàn. Như thế, những người có kiến thức, đều phải hiểu-biết thêm rằng: Ngày xưa, theo Hiệp Định Genève 20/7/1954, Việt Nam cũng trở thành hai Quốc Gia. Nhưng khác với Nam-Bắc Hàn và Đông-Tây nước Đức. Hai nước này, dù cũng có những cuộc bắt bớ, bỏ tù những người dám vượt tuyến, chạy trốn Cộng sản. Thế nhưng, họ tôn trọng biên giới giữa hai Quốc Gia đă phân chia, họ không như Cộng sản Bắc Việt đă vi phạm cả hai Hiệp định, xua quân xâm lăng và cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Ḥa vào ngày 30/4/1975, để rồi đă đẩy tất cả Dân-Quân-Cán-Chính VNCH đi đến tận cùng của tang thương và nước mắt…!!!

 

Những toan tính của đảng Cộng sản Việt Nam:

 

Bài này, người viết muốn nói thêm, trong ṿng hơn bốn mươi năm qua, kể từ ngày cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Ḥa vào ngày 30/4/1975. Bạo quyền Cộng sản Hà Nội đă giết chết, bỏ tù, đày đọa  không biết bao nhiêu người thuộc Dân-Quân-Cán-Chính VNCH; rồi sau đó, đă thẳng tay đàn áp, bắt bớ, bỏ tù những người đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ, cho đến hôm nay vẫn c̣n tiếp diễn. Đặc biệt, sau khi được vào các Hiệp ước…, các tổ chức như Quốc Tế Nhân Quyền…  Thế nhưng, đảng Cộng sản lại quá sợ những sự thật, sợ những bài viết trung thực, nên đă dùng bức tường lửa, để ngăn chặn  những hệ thống Internet, những trang Web có lập trường chống Cộng quyết liệt; không chấp nhận đứng chung với đảng Cộng sản dưới mọi h́nh thức.

 

Tuy vậy, vẫn có một số người biết cách vượt bức tường lửa, để đọc những bài viết và những tin tức..., nên họ đă lên tiếng cho những bất công và mạnh mẽ đấu tranh cho tự do, dân chủ. Những người này, đặc biệt là giới trẻ, đă bị Cộng sản Hà Nội bắt bớ, đánh đập, bỏ tù, theo cái gọi là  “Luật h́nh sự” , nên đă và đang bị các quốc gia trên thế gới lên tiếng phản đối. V́ thế, đảng Cộng sản Việt Nam nhiều lần phải nghĩ tới các thủ đoạn chính trị, để một mặt vẫn giữ được độc quyền cai trị toàn dân, mặt khác vẫn lừa được quốc tế rằng: “Việt Nam có tự do, dân chủ”.

 

Do vậy, từ lâu, đảng Cộng sản Việt Nam đă dùng nhiều cách khác nhau, để chiêu dụ được một số người tại hải ngoại “về thăm quê hương” để trong thời gian tới, khi những người “có máu mặt” về “tham gia chính phủ”, để nói trước thế giới rằng: “Việt Nam đă có chính phủ ḥa hợp-ḥa giải”, trong đó, có cả những người của Việt Nam Cộng Ḥa, hoặc các đảng phái “Quốc Gia” tham chính nữa.

 

Một trong những toan tính khi thật cần thiết của đảng Cộng sản Việt Nam:

 

Xin mọi người hăy nhớ một câu “minh định” của đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn “nhắc nhở” người dân rằng: “Chính sách của đảng và nhà nước ta trước sau như một”.

 

Một điều bất biến, là Đảng Cộng sản Việt Nam không bao giờ chịu rời bỏ quyền lực, nên bằng tất cả mọi thủ đoạn, kể cả dùng bạo lực sắt máu, để bảo vệ cho được chế độ độc đảng, toàn trị. Do vậy, dĩ cố, bất cứ một kẻ nào, trong nhóm cầm quyền của chư hầu Cộng sản Việt Nam, “lên ngôi” làm “Chủ tịch nước -Tổng bí thư - Thủ tướng - Chủ tịch Quốc hội…” trong những ngày tháng sắp tới, th́ tất cả cũng đều thay mặt “thiên triều”, tức Trung cộng, để dùng mọi thủ đoạn, dù tàn bạo đến đâu, cũng phải cương quyết độc quyền cai trị-siết cổ toàn dân.

 

Cộng sản Việt Nam sống giàu sang trên máu và nước mắt của người dân:

 

Ngày xưa, trước 30/4/1975, tại miền Nam: VNCH, đă có những người “chống tham nhũng”, nhưng kể từ khi ra hải ngoại, có lẽ mọi người đă thấy: không có một Tướng lănh, hay hàng Lănh đạo cao cấp của Việt Nam Cộng Ḥa có được cuộc sống giàu sang nơi xứ người. Có chăng, chỉ là một cuộc sống đầy đủ mà thôi.

 

Trong khi đó, tại quốc nội, chỉ cần một “Bí thư xă”; một “Chủ tịch xă”; “Trưởng Công an phường; Công an khu vực… “ và gia đ́nh của họ, đều có nhà cao cửa rộng, có kẻ hầu, người hạ, những kẻ này đă và đang sống trong cảnh xa hoa hơn cả những ông Hoàng ở các nước Âu Châu; có tới hàng tỷ, hàng triệu Mỹ kim hoặc Âu kim trong các ngân hàng ngoại quốc. C̣n nhà cửa riêng, th́ có những ngôi biệt thự dát vàng, dát vàng đến từng chiếc chậu rửa mặt, có cả vườn cây quư hiếm, mua từ Nhật Bản đem về …

 

Chính v́ thế, đến một lúc nào đó… đảng Cộng sản Việt Nam cũng phải ôm lấy nhau, để bảo vệ những tài sản không lồ này và gia đ́nh của họ nữa...

 

Giải pháp sau cùng:

 

Và một trong những “toan tính” cho một “giải pháp sau cùng”. Đó là, đảng Cộng sản Việt Nam đă từng đem ra “nghiên cứu và thảo luận”, nếu mọi “biện pháp” không có hiệu quả, th́ sẽ làm gần giống như nước Miên vậy. Nghĩa là, sẽ “mời” một ông thuộc trong “Hoàng tộc”, “lên ngôi” để ngồi làm bức tượng, làm một ông Vua Bù Nh́n, để cho đảng Cộng sản vẫn toàn quyền cai trị đất nước. Nhưng khác hơn bên Miên, là chỉ có một ḿnh Hun Sen làm Thủ tướng suốt mấy nhiệm kỳ, mà Hun Sen c̣n tuyên bố: “Tôi sẽ làm Thủ tướng cho tới năm 90 tuổi”.

 

Riêng đảng Cộng sản Việt Nam th́ khác, họ toan tính sẽ thỏa thuận với nhau, thay phiên làm “Thủ tướng”, hết người này, đến kẻ khác, hết đời con, tới đời cháu cho đến “muôn năm”. Và mọi việc “điều hành” đất nước vẫn như cũ, nghĩa là dưới “ông Thủ tướng” Cộng sản này, cũng toàn là những đảng viên Cộng sản sẽ chuyền tay nhau từ “Trung ương” cho tới Xă -Ấp, để nắm quyền sinh sát toàn dân. C̣n bất cứ những ai, dù quốc nội hay hải ngoại, có “tham gia chính phủ” của Cộng sản, th́ tất cả đều chỉ biết “Gọi dạ; Bảo vâng”, lúc nào cũng đều phải làm theo những chỉ thị của đảng Cộng sản, chứ không bao giờ dám có một thái độ, hay hành động nào khác.

 

Xin hăy nh́n những “tấm gương” của những người đă từng “vào sinh ra tử”, có “công xương máu” với đảng Cộng sản như: Trần Văn Trà, Nguyễn Hà Phan, Đào Duy Tùng… th́ phải biết; v́ một khi đă vào bàn tay sắt của đảng Cộng sản Việt Nam rồi, th́ chỉ có một con đường duy nhất, là phải trọn đời trung thành, hay làm tay sai cho Cộng sản. Bằng không, th́ phải chết, hoặc có sống, cũng thân bại, danh liệt cho đến suốt đời.

 

Khi viết ra điều này, có lẽ có một số “ông Hoàng Tộc” ở hải ngoại, sẽ vui mừng, và từng giờ, cứ ngồi ngóng chờ được đảng Cộng sản “mời” về Việt Nam, để sẵn sàng làm một thứ “Vua” không có một chút quyền hành ǵ hết, mà chỉ chờ được đảng Cộng sản cho hưởng chút “ơn mưa móc” mà thôi. Tội nghiệp!

 

Đảng Cộng sản sẽ “đổi tên nước, đổi tên đảng” ?

 

Nếu như theo như cái “Thư kêu gọi đổi tên đảng, đổi tên nước...” của mấy “ông trí thức” Cộng sản…. th́ đổi tên nước là ǵ. Nếu trở lại với nước “Việt Nam Dân Chủ  Cộng Ḥa”, th́ đây, là cái văn bản chính thức của “nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” do “Thủ tướng” Phạm Văn Đồng “thừa lệnh” của “Chủ tịch” Hồ Chí Minh đă kư gửi cho Chu Ân Lai, chính thức dâng-bán Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung cộng.  Ai muốn “mừng” th́ cứ “vui mừng”; v́ như thế, vĩnh viễn sẽ mất Hoàng Sa và Trường Sa. Không bao giờ lấy lại được!

 


Nên nhớ, cái “công hàm-công thư” của ông Phạm Văn Đồng “Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” có con dấu của “Chính phủ VNDCCH” đă gửi cho Chu Ân Lai vào ngày 14/9/1958, bằng một câu có tính cách quyết định như sau:

 

“Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa công nhận quyết định chủ quyền của Trung quốc”. Như vậy, tất nhiên là bao gồm cả Hoàng Sa-Trường Sa của nước Việt Nam Cộng Ḥa, mà cách đây ba năm, người viết đă nêu lên những sự kiện ấy, qua qua bài: Hoàng Sa-Trường Sa là của nước Việt Nam Cộng Ḥa, nên ở đây, không cần phải viết thêm nữa.

 

Và xin mọi người hăy biết và nhớ, cũng trong thời điểm ấy, Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm của Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa đă công khai và đanh thép trước cả thế giới bằng những Sắc Lệnh về Chủ quyền của nước Việt Nam Cộng Ḥa tại Hoàng Sa - Trường Sa. Đồng thời đă cho cắm cột đá Chủ quyền tại Hoàng Sa, và Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă đích thân ra thăm nhân dân tại đảo Lư Sơn nữa.

 

 

Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm tại đảo Lư Sơn

 

 

 

 

Images intégrées 3

 

 

 

 


 

Giải pháp duy nhất:

 

Như những điều đă tŕnh bày, chính những bằng chứng lịch sử không phủ nhận được ấy, nên chỉ có một giải pháp duy nhất, để giành lại Hoàng Sa và Trường Sa: Là cái ǵ của Việt Nam Cộng Ḥa, hăy trả lại cho Việt Nam Cộng Ḥa, để Việt Nam Cộng Ḥa có đủ tư cách trước Công Pháp Quốc Tế mà đ̣i lại Hoàng Sa-Trường Sa. Và chỉ có Việt Nam Cộng Ḥa mới có những hành động sắt đá và quyết liệt như: Đoạn giao với Trung cộng, đóng cửa biên giới Việt-Trung, như Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă từng làm đối với người Pháp. Đến lúc đó, th́ không cần phải “trục xuất”, th́ những đoàn quân Mă Viện, đă được ngụy trang dưới lớp vỏ bọc như “Học viện Khổng Tử” và các “Đặc khu kính tế” của Tầu cộng ở Hải Pḥng, Vũng Áng, Cam Ranh, Tây Nguyên, Đà Nẵng, Hội An, B́nh Dương… cũng phải lo cuốn gói, “chui ống đồng” chạy khỏi nước Việt Nam. C̣n nước “Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” hậu thân của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” không thể đối đầu với Trung cộng, để giành lại Hoàng Sa và Trường Sa, dù bất cứ một ṭa án Quốc tế nào!

 

Nói tóm lại, dù “đổi tên đảng-đổi tên nước” là ǵ đi nữa, hoặc Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng… hay bất cứ một “đảng viên cao cấp” nào của đảng Cộng sản lên nắm quyền cai trị, th́ Việt Nam vẫn không có một thay đổi ǵ hết!

 

 

Tạm kết:

 

Tầu cộng và Việt cộng chỉ là ánh đèn tàn, sắp tắt!

 

Trên đời này, ai cũng biết, tất cả những ánh đèn tàn, trước khi tắt hẳn, chúng đều phựt sáng. Riêng đảng Cộng sản Việt Nam, trong thời gian gần đây, v́ tự biết đă gây ra quá nhiều những tội ác đối với Tổ Quốc và Dân Tộc, và trước làn sóng phẫn nộ - căm hờn của người dân đang dâng trào,  nên CSVN thừa biết rằng sẽ khó giữ được một chế độ độc đảng toàn trị. V́ vậy, họ đă và đang làm mọi cách để bảo vệ chế độ, bảo vệ “đảng”, để độc quyền cai trị toàn dân; độc quyền dâng bán từng phần đất nước và hải đảo cho Tầu cộng. Thế nhưng, “Mưu sự tại nhân; thành sự tại Thiên”. Tự cổ chí kim, từ Đông sang Tây, tất cả những triều đại nào dù tốt cho tới đâu, rồi cũng có một ngày phải Suy rồi Tàn; huống thay, là hai đảng “anh em” của Tầu cộng và Việt cộng, cả hai đều đă từng gây ra những tội ác, những cuộc Thảm sát đẫm máu dân lành vô tội, th́ ngày cáo chung tất phải đến.

 

Riêng Cộng sản Việt Nam, sau 40 năm, xâm lăng và cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Ḥa, để rồi nắm độc quyền sinh sát trong tay, bức hại dân lành, và đang sống trong nhung gấm, giàu sang tột đỉnh trên máu xương và nước mắt của người dân, th́ giờ đây, đừng hoang tưởng, rồi cứ “soạn” ra những “Kế hoạch 05 năm – 10 năm”. Không có đâu!

 

Đảng Cộng sản Việt Nam hăy thức tỉnh, hăy sớm “hồi đầu”, sẽ “thị ngạn”, để tránh được những điều không mong muốn... Thời điểm Lịch Sử sắp đến. Đến rất gần…

 

Nước Tầu chắc chắn sẽ phải trở về với thời kỳ Lục Quốc

 

Ngày xưa,Tần Thủy (Thỉ) Hoàng đă từng tin rằng ḍng họ của ông ta sẽ nối tiếp nhau làm vua cho đến muôn năm; Nhưng Trời đâu có cho như thế.

 

Lịch sử sẽ phải sang trang. Chỉ mong cho Tầu cộng sụp đổ trước, để đất nước Việt Nam sẽ có những thay đổi “êm ái” hơn.

 

Tuy nhiên, chưa biết Tầu cộng hay Việt cộng sụp đổ trước; Nhưng chắc chắn, cả hai đảng Tầu cộng và Việt cộng đều phải sụp đổ.  Sụp đổ tan tành!

 

Ngày đó không xa lắm. Việt Nam sẽ có cơ hội thu hồi Hoàng Sa-Trường Sa và những phần lănh thổ và lănh hải đă bị đảng Cộng sản Hà Nội đem dâng-bán cho Tầu Cộng.

 

Việt Nam sẽ có một thể chế khác, có Tự Do, Dân Chủ. Quê Hương sẽ được Thanh B́nh. Quốc Gia sẽ Thịnh Vượng. Con Rồng Việt Nam sẽ vươn cao giữa Trời Đông Á.

 

 

Paris 20/01/2016

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính