Báo Người Việt sẽ c̣n bao nhiêu lần “xin lỗi” nữa ?

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Khi nói hay viết về báo Người Việt, th́ chắc chắn mọi người cũng đều phải nhắc đến ông Đỗ Ngọc Yến lúc c̣n sống, với tấm h́nh đă chụp chung cùng với “thủ tướng” Việt cộng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng có một điều ít ai nghĩ đến nguyên do: tại sao tấm h́nh ấy, lại được đưa ra ánh sáng, cũng như không ai biết người đă “tặng” tấm h́nh này cho đoàn biểu t́nh ?

 

 

Người ta cũng khó biết được, nếu Đỗ Ngọc Yến chưa chết, th́ báo Người Việt sẽ ra sao, mà chỉ biết cho đến hiện nay, báo Người Việt đă từng “xin lỗi” rồi lại “sơ xuất”, và rồi cũng “xin lỗi”… Nhưng điều quan trọng hơn cả, là kể từ sau cái chết của Đỗ Ngọc Yến, th́ ai là kẻ làm chủ thực sự, cũng như đă và đang chỉ đạo của báo Người Việt ?

 

C̣n nhớ ngày xưa, khi nhà báo Hoài Điệp Tử của Báo Mai, v́ đă đăng một mẫu quảng cáo chuyển tiền về Việt Nam, nên đă bị đốt cháy cả ṭa soạn, và Hoài Điệp Tử v́ đă ngủ ngay tại ṭa soạn nên đă phải bị chết cháy trong đêm. C̣n ngày nay, đa số những tờ báo tại các châu lục có người Việt sinh sống vẫn cứ đăng những “dịch vụ” quảng cáo chuyển tiền, du lịch, kết hôn… ở Việt Nam, th́ chẳng hề có một ai có ư kiến ǵ hết.

 

Như thế, cho hay ở đời hai chữ “Thức Thời” là vậy. Nhưng thử hỏi, tại sao báo Người Việt lại vẫn cứ sống dai, sống khỏe, vẫn có nhiều người đăng quảng cáo, mặc dù vẫn bị biểu t́nh, bị lên án; nhưng càng biểu t́nh, biểu t́nh qua bao nhiêu năm tháng đi nữa, th́ báo Người Việt vẫn cứ hết “xin lỗi” lần này, rồi lại “xin lỗi” lần khác. Như thế, th́ làm cách nào để “tẩy chay” cho được báo Người Việt ? Hỏi là để hỏi thôi, chứ bất cứ ai cũng có thể trả lời: sở dĩ báo Người Việt không sa sút, là v́ vẫn có rất nhiều người mua, nhiều người đọc báo Người Việt, mà hễ số độc giả càng đông, th́ các “thân chủ” lại càng đăng quảng cáo nhiều thêm. Và chính những người mua-đọc báo Người Việt đă tiếp sức để nuôi béo cho Người Việt mỗi ngày càng sống khỏe, sống thọ, để tiếp tục dùng những ngọn trường thương sắc cạnh, nhọn hoắt, để đâm từ phía sau lưng, thấu vào tim, và đến trổ ra trước ngực của tất cả những người Việt Quốc Gia chống cộng !!!

 

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Đừng nói đâu xa, mà xin mọi người, hăy nh́n nhận một sự thật đáng buồn, là trong số những người đă và đang mua, đang đọc báo Người Việt, lại có rất nhiều người là những cựu tù “cải tạo”. Những người này, họ sang Mỹ, rồi lại trở về Việt Nam như đi chợ. Họ đă quên rồi, những năm tháng tù đày, nên nay cứ đi đi, về về như những “cô Thắm với anh Hùng”, “áo măo cân đai”; v́:  “Phú quư bất quy cố hương, như y cẩm dạ hành”; cho nên phải trở về cho làng trên xóm dưới thảy đều nh́n thấy “áo gấm trạng nguyên”.

 

Người ta, ai cũng biết, trong các sa mạc xa xôi, chỉ toàn cát nóng, cây cối không mọc, không sống được, là v́ nó thiếu nước. Khi chúng ta trồng những chậu hoa, chậu kiểng trong vườn nhà, nếu không chăm sóc, không tưới nước, th́ chắc chắn nó phải khô, phải chết. Cũng vậy, tất cả những tờ báo tại hải ngoại đều sống nhờ vào những “gáo nước mát” từ những bàn tay của người mua báo. Do vậy, nếu không có ai  mua, không đọc báo Người Việt, th́ những “thân chủ” của họ cũng không c̣n đăng quảng cáo nữa, th́ “cây” Người Việt tất sẽ phải chết khô v́ “thiếu nước”. Nói tóm lại, nếu mọi người ư thức được  báo Người Việt không phải là tờ báo của người Quốc Gia chống cộng, th́ một việc làm thiết thực và hiệu quả nhất là KHÔNG MUA, KHÔNG ĐỌC BÁO NGƯỜI VIỆT.

 

Ngoài ra, những người Việt Quốc Gia chống cộng, cũng cần phải loại trừ hết tất cả những tổ chức, tôn giáo và những kẻ đă một thời phản quốc qua chiêu bài “phản chiến”, và cho đến nay, họ vẫn c̣n có những hành vi cũng như những lời nói có tính cách lăng mạ Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam cộng Ḥa, và làm lợi cho Cộng sản.


Trở lại với những “bí ẩn” của báo Người Việt. Nó có thể “bí ẩn” với đa số độc giả, nhưng không phải hoàn toàn “bí ẩn” đối với một thiểu số đă biết cái tập đoàn đă và đang làm chủ và chỉ đạo của báo Người Việt…

 

Báo Người Việt chưa bao giờ, và không bao giờ là người của Quốc Gia chống cộng, mà tập đoàn ma giáo này, luôn luôn muốn gom cả Cộng sản và Quốc Gia vào trong tay của ḿnh, để ḥng lên ngôi “thiên tử”. Giấc mộng ấy, họ đă ấp ủ qua nhiều năm dài, và vẫn c̣n mơ màng đến một ngày sẽ biến mộng thành thực. Nhưng ở đời, những kẻ không có tâm thành với đất nước, không hề biết thương, biết xót trước những cảnh sống cơ hàn của đồng bào của ḿnh, như chúng đă từng đâm những nhát dao chí mạng vào phía sau lưng của tất cả Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Ḥa từ những năm đầu của thập niên 1960, th́ chuyện làm vua trăm họ của bọn ác nhân này, chỉ là chuyện lấp bể vá trời, là những chuyện: “Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ”.

 

Nhưng có một điều, ít ai nghĩ tới, là trong cái danh sách để “tẩy chay báo Người Việt” lại có lẫn lộn mấy tên vừa ăn cướp vừa la làng; v́ mấy tên này, chẳng những không xa lạ ǵ với báo Người Việt, mà lại c̣n rất gần, hay có thể nói là đă và đang “ẩn” ở trong ḷng của báo Người Việt…

 

Các người đừng giật ḿnh nhé. Người viết bài này, dù ở rất xa, nhưng lại có một cái “trực giác” hơi bén nhạy một chút. Bởi thế, nên có thể, rồi một ngày nào đó, mọi sự sẽ không c̣n “bí ẩn” nữa…  Người viết bài này, chỉ là một con chim nhỏ, chỉ biết vỗ đôi cánh cũng rất nhỏ , để t́m xem những dấu vết ngoằn ngoèo trên một “băi cát”, mà từ lâu, vốn đă có “vạch sẵn” ở phía trên những “sạn đạo”… mà người viết không muốn nói thêm, v́ chưa đến lúc…

 

Tuy nhiên, người viết phải nói một cách thẳng thắn rằng: Báo Người Việt không phải là một tờ báo của người Việt Quốc Gia chống cộng. Chính v́ những lẽ ấy, nếu không muốn tiếp tay cho báo Người Việt sống thọ thêm nữa, th́ xin tất cả những người Việt Nam yêu nước chân chính tại hải ngoại, hăy ngưng ngay, không mua, không đọc báo Người Việt nữa.

 

Và xin hăy ghi nhớ, báo Người Việt không phải chỉ “xin lỗi” lần thứ tư, thứ năm, mà sẽ c̣n rất nhiều lần nữa; và không phải chỉ có một cái “chậu rửa chân” mà c̣n nhiều thứ “chậu” khác, c̣n khốn kiếp hơn; cũng như không phải chỉ có một “Sơn Hào” mà sẽ c̣n tiếp tục nhiều “Sơn Hào, Hải Vị” nữa…

 

Vậy, báo Người Việt có dám đoan quyết rằng: “Bài viết của Sơn Hào là lần xin lỗi cuối cùng” hay không?

 

 

Paris, 12/8/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính