30/04/1975: Đoàn quân Cộng sản xâm lăng cướp nước Việt Nam Cộng Ḥa!

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Như đă viết qua nhiều bài trước, hơn bốn mươi năm qua, người viết luôn luôn đanh thép gọi Cộng sản Hà Nội là quân Xâm Lăng, cướp nước, v́ theo theo hiệp định Genève, 20/7/1954, miền Nam đă trở thành một Quốc Gia. Sau đó, là Nước Việt Nam Cộng Ḥà, một Quốc Gia có vị Tổng Thống Lănh đạo, đă được toàn dân bầu phiếu một cách công khai và minh bạch, có Lưỡng Viện Quốc Hội với Tam Quyền Phân Lập, mà một thời đă được Thế Giới công nhận.

 

Kể từ ngày ấy, Quốc Gia và Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa chỉ biết Bảo Quốc An Dân, xây dựng đất nước, và Thủ Đô Sài G̣n Hoa Lệ đă trở thành Ḥn Ngọc Viễn Đông, trong khi Cộng sản Hà Nội không ngớt đưa những đoàn quân Xâm Lăng lén lút xâm nhập với những cuộc tàn sát đẫm máu, giết vô số dân lành vô tội!

 

*  *  *

 

Đà Nẵng những ngày tháng Ba, 1975:

 

Tại Thành phố Đà Nẵng, tôi đă chứng kiến từ ngày 20/03/1975, với từng đoàn người di tản từ các tỉnh Trị-Thiên, Nam-Tín-Ngăi, đổ về Đà Nẵng mỗi ngày một đông, họ chỉ mong được lên tàu di tản v́ ở những nơi đó Việt cộng đă hoàn toàn kiểm soát, không c̣n ǵ để hy vọng.

 

Trong khi từng đoàn người bồng bế nhau chạy xuống bến Bạch Đằng, th́ từng loạt pháo kích của Việt cộng bắn theo nổ chặn đường, làm kẻ chết, người bị thương, ai c̣n sống, bỏ tất cả lại để chạy thoát thân. Nhưng rồi chuyến tầu cuối cùng cũng đă rời bến Bạch Đằng; những người c̣n lại đành quay trở về. Trên đường phố từng nhóm người d́u dắt nhau trở lại, sau khi trở về nhà, họ đóng cửa, chỉ nh́n ra đường qua cửa sổ, họ đă sống trong những giờ phút hăi hùng, chờ đợi, không biết những ǵ sẽ xảy ra. Thành phố ngưng mọi sinh hoạt.

 

Tôi vẫn nhớ những h́nh ảnh của đồng bào các tỉnh chạy về Đà Nẵng, tất cả giống như lần chạy trốn giặc Cộng vào Mùa Hè Đỏ Lửa, 1972. Lúc đó, chính quyền đă thành lập hai Khu Định Cư, một ở Quận III và một ở ngă ba Ḥa Cầm, dành cho người dân Tỵ nạn Cộng sản. Ở hai Khu định cư này, đồng bào được tiếp nhận, cung cấp thức ăn đầy đủ, hàng ngày họ được nhận bánh ḿ buổi sáng và gạo tiền cho gia đ́nh cả ngày, đến khi các tỉnh đó được Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa hành quân tái chiếm, th́ đồng bào lại quay trở về.

 

Chính v́ vậy, lần này, vào tháng Ba, 1975, đồng bào cũng tưởng rằng, chạy về Đà Nẵng, ch́ sống tạm một thời gian ngắn như mùa Hè 1972, nên họ gồng gánh chiếu chăn, bồng bế con thơ chạy về Đà Nẵng. Tôi cũng chứng kiến thảm cảnh của đồng bào trong lúc này, v́ không có chính quyền để lo cho dân, nên tất cả đều t́m những viên gạch, đá để nhóm lửa ở ven đường để nấu ăn, và trải chiếu dưới đất cạnh đống tro tàn để cả gia đ́nh, kể cả các em nhỏ đều nằm ngủ trên nền đất cát, dưới màn sương lạnh lẽo ban đêm!

 

Đứng trước những hoàn cảnh ấy, th́ đồng bào miền Bắc di cư ở khu Phước Tường, Đà Nẵng, đă kêu gọi đồng bào Quảng Nam, Quảng Tín chạy ra, hăy đưa các con nhỏ vào hiên nhà, nếu nhà c̣n chỗ, th́ họ cho vào trong nhà để ngủ.

 

Nhưng đồng bào đă lầm và thật vô cùng đáng thương, v́ lúc này, chẳng có chính quyền nào để lo cho dân!

 

Và đồng bào đă sống như thế kể từ đầu tháng Ba, cho đến lúc Thành phố Đà Nẵng hoàn toàn rơi vào tay của quân Cộng sản Xâm Lăng: Ngày 29/03/1975!

 

Sau khi chứng kiến đoàn quân Cộng sản chiếm cứ Đà Nẵng, th́ trong nỗi đau buồn và thất vọng, đồng bào lại phải gồng gánh, ôm con thơ quay về quê cũ, để rồi họ phải chấp nhận sống trong đau khổ dưới bàn tay sắt máu của Cộng sản!

 

Riêng tôi, đă chứng kiến những h́nh ảnh đầu tiên của đoàn quân Cộng sản Xâm Lăng là cướp bóc gia sản của người dân Đà Nẵng. Đoàn quân Cộng sản Xâm Lăng, “được” đảng Cộng sản Hà Nội bảo “đi giải phóng miền Nam đang bị kềm kẹp, đói rách”. Nhưng đến khi chứng kiến sự giàu sang sung túc của người dân Nước Việt Nam Cộng Ḥa, th́ sững sờ, lóa mắt, ngoài sự tưởng tượng của chúng. Chúng không cần biết ǵ cả, chỉ biết kéo nhau đi từ sáng sớm cho tới chiều tối đến các gian hàng ở Chợ Vườn Hoa Diên Hồng, Chợ Hàn, Chợ Cồn, Chợ Mới… và các tiệm lớn, nhỏ ở khắp Thành phố. Chúng vơ vét của đồng bào, từ vải vóc, áo quần, đồng hồ… không c̣n bỏ sót một thứ ǵ như Cụ Nguyễn Du đă mô tả qua Truyện Kiều:

 

Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh,

Rụng rời khung dệt, tan tành gói may.

Đồ tế nhuyễn, của riêng tây,

Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham.

 

Bọn “ruồi xanh” này chúng thi nhau nhồi nhét nhiều thứ vào những “cái rương”, nhưng không quên “đèo” thêm một “con búp bê biết nói, để ḷi ra ngoài, v́ sợ bị hư, để “tiến nhanh, tiến mạnh…” tiến về miền Bắc đói khổ.

 

 

 

 

 

 

 

 

  

Sau đó, khi Thủ Đô Sài G̣n cũng bị rơi vào tay của Cộng sản, th́ cả nước, ở nơi nào cũng “Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh”… Sạch sành sanh, vét cho đầy túi tham”. Tất cả cũng cùng cảnh ngộ như Thành phố Đà Nẵng.  

 

Lũ “ruồi xanh” này như những “con thú” trên rừng lạc xuống các Thành phố của Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa, chúng mê mẩn những vật dụng trong nhà người dân của “Thế Giới Tự Do” thấy cái ǵ cũng lạ, xúm nhau rửa chân ngay tại hồ nước công cộng như những h́nh ảnh dưới đây:

 

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

  

Ngoài ra, lũ “ruồi xanh” với dép râu, mũ tai bèo cũng choáng ngợp trước những cô gái của “xứ sở văn minh” đă từng sống dưới Thể chế Cộng Ḥa, với những tà áo dài thướt tha đủ mầu sắc, nét e ấp, giọng nói, nụ cười dịu dàng, dễ thương, gương mặt rạng ngời duyên dáng, má đỏ, môi hồng, da trắng, tóc dài, hoặc những bộ y phục Tây phương rực rỡ.

 

Đến lúc này, th́ đảng Cộng sản Hà Nội thấy cần phải “dừng lại”, nên chúng bắt một số Giáo sư, Giáo viên miền Nam “có lư kịch trong sạch”, hoặc có “tiếp tay với cánh mạng” nên được cho tiếp tục “dạy” phải mặc áo bà ba, quần đen đến các trường, chứ không được mặc áo dài của “ngụy”.

 

Thế nhưng, bây giờ chúng lại cho đàn bà, con gái, “nữ sinh” mặc áo dài, nhưng không hề có nét duyên dáng, e ấp như những cô gái ngày xưa của nước Việt Nam Cộng Ḥa, mà chúng “hở đầu, ḷi đuôi”. C̣n cách ăn nói, th́ giọng chát chúa, đánh chửi nhau bằng những “từ ngữ” đầu đường, xó chợ với bạn, với thầy cô, và cô thầy cũng đánh học sinh. Đánh nhau ngay trong trường, đánh nhau ngoài đường phố như lũ du côn. Bởi tất cả bị “giáo dục” theo cách của Cộng sản, nên con người và cả xă hội đă hoàn toàn băng hoại.

 

Giờ đây, những người Việt Nam đang sống đời lưu vong, tỵ nạn Cộng sản nơi hải ngoại, khi nh́n về Quê Hương với những cảnh lầm than, khốn khổ, đa số đều thấy ḷng quặn thắt, xót thương; nhưng để giúp đồng bào, th́ chưa phải là bằng cách chỉ biết gửi tiền về cho họ, v́ chúng ta chỉ giúp được một thời gian ngắn, v́ thế hệ của chúng ta đă lớn tuổi, khi không c̣n nữa, th́ con cháu chúng ta sẽ không c̣n làm như thế được.

 

Chính v́ thế, mà chúng ta cần phải t́m nhiều cách, để họ hiểu biết, mà đứng lên tự cứu trước hết cho bản thân, cho gia đ́nh ḿnh và cho toàn dân, hầu xây dựng lại một đất nước Việt Nam Tự Do-Dân Chủ - Không Cộng sản!

 

Để tạm kết bài này, người viết xin ghi lại câu này:

Nếu ta cho người nghèo một con cá, th́ họ được một bữa ăn ngon. Nhưng chỉ cho họ biết cách câu cá, th́ họ sẽ tự sống đầy đủ cả cuộc đời.

 

Tưởng Niệm ngày Đà Nẵng rơi vào tay của quân Cộng sản Xâm Lăng: 29/03/1975

 

 

28/03/2021

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính