TinParis. Bài viết dưới đây  của Bà Nguyễn thị Bé Bảy  đă đăng trong Tạp chí Chiến Sĩ Quốc Gia Xuân Quư Mùi 2003 dưới bút hiệu Hải Hồ, và vừa  được nhuận sắc lại .

 


Vạch Trần Huyền Thoại: "Hồ Chí Minh Là Một Ông Bụt Thời Mới (sic) !! "

Hải Hồ

 

 

LTS: Trên diễn đàn internet  Nước Việt@ yahoogroups.com vào ngày 21 tháng 9 năm 2002 có phổ biến một tin ngắn như sau : 

“ Nhà văn Nguyễn Vy Khanh cộng tác với William Joiner Center trong chương tŕnh nghiên cứu về người Việt tị nạn của nhóm thân cộng phản chiến ở Massachusetts. 
Boston - Nhà văn Nguyễn Vy Khanh, thuộc thành phần phản chiến chống Mỹ, trước 30/4/1975 dạy trung học ở Nha Trang, theo làn sóng di tản qua đảo Guam, sau đó xin định cư tại Canada, vừa tới Boston chiều ngày 18 tháng 9 năm 2002 để nhận công tác với trung tâm William Joiner Center trong chương tŕnh nghiên cứu về người Việt tị nạn tại hải ngoại, do một nhóm phản chiến ở Đại Học Boston chủ trương. Ra đón nhà văn Nguyễn Vy Khanh tại phi trường Logan, có Nguyễn Bá Chung, Lâm Chương, Lê văn Bia...... Tất cả phái đoàn khoảng 10 người được Lâm văn Bia một cựu phóng viên..... mời đăi ăn tại nhà hàng. Được biết ở
Boston có một nhóm thường..... liên lạc với Nguyễn Bá Chung thuộc William Joiner Center để cầu danh cầu lợi và xem như đầu cầu móc nối với đội văn nô trong nước.”
 


Nhận thấy sự kiện về nhà văn Nguyễn Vy Khanh  trong bản tin ngắn nói trên và nội dung bài viết của nhà văn Nguyễn Vy Khanh mà chúng tôi đề cập dưới đây có  một sự “nối kết” mà chúng ta cần nên lưu ư,  xin kính mời quí vị theo dơi.
 

                                                             

.......... 


“ Có thể nói công cuộc đấu tranh chính trị hiện nay dù muốn dù không đang đi vào giai đoạn chuyển tiếp. Trước hết là chuyển tiếp thế hệ. Quá khứ nào mà không đẹp cũng như mọi thất bại và thành công đều hữu ích cho những bước kế tiếp. nhưng quá khứ không đủ để bảo đăm tương lai nếu không có máu mới, sinh lực mới, ư thức cụ thể và cập nhật theo thời đại. Người già ( hoặc theo kiểu già, xin tạm gọi như vậy ) làm chính trị, tranh đấu với quá khứ, thành thử đưa đến những cấu kết con ông cháu cha, ḍng dơi, chính thống, gốc này đảng nọ..., và đưa đến những bỏ qua, nương nhau, nể v́ và cả cố chấp, mũ ni....Người trẻ trái lại làm việc với khả năng, lư tưởng, luật pháp dân chủ. Nhiều “ trái chuối ” chín ở xứ người ( tức vỏ vàng Việt Nam mà ruột trắng hội nhập ) đă có ư thức âm thầm làm việc, âm thầm về Việt Nam để nh́n tại chổ thay v́ chỉ nghe lời thường cố chấp, lỗi thời của đấng bậc cha mẹ khi bỏ nước  ra đi. Sau nữa, “ chính trị” hôm nay không c̣n mang nội dung như đầu thế kỷ trước. Thời nay chính trị phục vụ con người thay v́ phục vụ những phe đảng, đưa đến hài ḥa hơn là đối đầu! Thêm vào nào tự do cá nhân và thực địa dân chủ! Trách nhiệm do đó ở lớp người trẻ, và trách nhiệm này khá lớn và khó khăn!
 


Ngoài ra công cuộc đấu tranh, tiếp nối không thể không đi chung với việc đoàn kết. Khác biệt và có khi mâu thuẫn về chính trị và nguồn gốc các thành viên của “ cộng đồng” hải ngoại, giữa những người Việt ở Đông Âu và các nơi khác Âu Mỹ Úc là một trở ngại cần vượt qua. Hy vọng vẫn ở thế hệ trẻ hơn! Anh Phạm Ngọc Cương  có nêu lên một vấn đề gây suy nghĩ khi anh cho rằng “ qua thực tế làm báo tôi thấy ở Đông Âu tất cả mọi chuyện bới móc với mục đích nhằm bôi gio trát trấu lên Hồ Chí Minh đều gây dị ứng cho bạn đọc”, v́ theo anh tất cả các em học sinh mà anh đă gặp đều “ yêu Bác Hồ ” và ông Hồ đă trở thành ông Bụt thời mới đối với người dân quê miền Bắc “ trong thời buổi khủng hoảng ḷng tin và sụp đổ thần tượng lại có rất nhiều gia đ́nh lập bàn thờ và hương khói thờ Bác Hồ một cách tự nguyện”. Thiển nghĩ chúng ta nên nhận chân sự việc và cập nhật chiến lược chiến thuật. 

Anh Trương Minh Dũng trong lời mở đầu cuộc hội thảo mà theo anh là “ bắt đầu cho một kết thúc ” cũng đă nói đến đoàn kết dân tộc như là một  “ tiềm năng đưa đến tất thắng ”!
 


Chúng tôi hy vọng công cuộc đấu tranh của người Việt ở hải ngoại đang đi vào một giai đoạn mới sau 27 năm t́m kiếm và thử thách, 27 năm hy vọng rồi tuyệt vọng, tha thiết rồi thờ ơ!
 


( Trích phần kết của bài viết “ Nhân một cuộc hội thảo về dân chủ cho Việt Nam ” của Nguyễn Vy Khanh đề ngày 10 tháng 7 năm 2002 ; đăng trên Ngày Nay số 484 ngày 15 tháng 7 năm 2002 )
 

  

Kính thưa quí vị, 


Trong thời gian qua, những lập luận nói về chia rẽ,  về đoàn kết, về chiến lược chiến thuật  mới ,  và nhất là những mánh khoé để ca tụng Hồ Chí Minh  như đoạn văn điển h́nh trên đây đă xuất hiện rất nhiều tại hải ngoại. Nói thẳng,  đây chính là một h́nh thức văn hoá vận không hơn không kém!
 


Văn hoá vận để ca ngợi “ công trạng ” đảng CSVN và tôn thờ Hồ chí Minh theo chiến thuật mưa dầm thấm đất, cũng là phương pháp cố hữu của CS, tức là nhồi sọ, cứ lặp đi lặp lại măi rồi th́ cũng thành công và có người nghe theo.
Cho rằng cộng sản thành công trong công tác tuyên truyền đối với người Việt tị nạn trong “thời đại” hiện nay th́ quả là một điều thái thậm vô lư và là một sự sỉ nhục đối với người Việt tị nạn!  Nhưng vô lư mà nó vẫn cứ xảy ra th́ sao? V́ nếu CS không thành công, th́ tại sao lại có một số người tị nạn đă nâng niu học tập một cách “ nghiêm túc ”   những bài viết gọi họ Hồ bằng cha của Nguyễn văn Trấn, tôn vinh Hồ Chí Minh là  “ anh hùng số 1 trên thế giới, đă làm nên một sự nghiệp thần kỳ” của Hà Sĩ Phu, v.v....và v.v...
 


Những bài viết ca tụng Hồ Chí Minh kiểu như thế mà đem ra hải ngoại chắc chắn sẽ bị vứt vào thùng rác, nếu không đi kèm với một cái ǵ! 

  
Thật vậy, nếu để ư sẽ thấy kế hoạch lấy lại “ uy tín ” cho “ Bác ” đă được thực hiện ráo riết sau khi họ Hồ  bị hạ bệ một cách nhục nhă trong biến cố Trần Trường tại Nam California vào đầu năm 1999 với các cuộc biểu t́nh của người Việt tị nạn kéo dài suốt  53 ngày. Kế hoạch lấy lại uy tín cho “ Bác ” được thể hiện bằng những bài viết ca tụng họ Hồ đến tận mây xanh, đi kèm với cái chiêu bài phản kháng chống đảng, chống lănh đạo CS hiện nay  và đặc biệt là chiêu bài dân chủ hóa chế độ. Đọc kỹ, sẽ thấy những người chống “ cái đảng  ngày nay ” vẫn một mực tuyệt đối kính cẩn đặt Hồ Chí Minh và “ cái đảng ngày xưa ” lên trên đầu của họ; và cái dân chủ mà họ xác nhận theo đuổi là con đường dân chủ của Hồ Chí Minh.
 


Bài viết của Nguyễn Vy Khanh trên đây cũng không đi ra ngoài công thức  sử dụng một cái chiêu bài nào đó để tôn vinh họ Hồ.  Cái chiêu bài trong trường hợp này là hô hào đoàn kết giữa những thành viên của cộng đồng hải ngoại có sự khác biệt và mâu thuẫn về chính trị lẫn nguồn gốc; đặc biệt kêu gọi sự đoàn kết  “ giữa người Việt ở Đông Âu và các nơi khác Âu Mỹ Úc ”, với kết luận như sau: “ đoàn kết là một tiềm năng đưa đến tất thắng trong công cuộc đấu tranh hiện nay.”
 

  
Xem ra, lập luận của Nguyễn Vy Khanh rất đơn giản, nhằm đạt đến một mục đích thật rơ ràng là nên cùng nhau tôn thờ Hồ Chí Minh nếu muốn đoàn kết .  Đây là lối lư  luận theo kiểu “ mắc xích ” rất phổ thông  trong kỹ thuật viết văn của những người cộng sản, thân cộng và tay sai.
 


Ở đây, cái “ mắc xích” của Nguyễn Vy Khanh là: 

- Những chuyện bơi móc, bôi gio trát trấu lên Hồ Chí Minh đều gây dị ứng , các em học sinh đều yêu bác Hồ và những người dân quê miền Bắc đều coi bác Hồ như  ông Bụt thời mới. 


- Công cuộc đấu tranh hiện nay cần phải đoàn kết .
 


- Muốn tỏ t́nh đoàn kết với thành phần nói trên th́ không nên “ bôi gio trát trấu lên Hồ Chí Minh ”, tốt hơn hết là nên tự nguyện lập bàn thờ và nhang khói Chí Minh như người dân miền Bắc hiện nay đang xem Bác Hồ như ông Bụt thời mới.
 

  
Vậy th́, chúng ta cũng nên nên nh́n lại lịch sử để xem Bác Hồ có giống như ông Bụt hay không? 

  • Nhưng trước  hết, xin hăy nói về vấn đề đoàn kết và chia rẽ.

Từ  27 năm qua, những người Việt  tị nạn hay không tị nạn, nếu đă sống tại các quốc gia tự do dân chủ trên thế giới tất phải nh́n thấy những sinh hoạt dân chủ trong cuộc sống hàng ngày được thể hiện trên tất cả mọi phương diện chính trị, kinh tế, văn hóa..... 

Nhưng thay v́ phát huy tinh thần dân chủ  trong cộng đồng nguời Viêt hải ngoại ngày càng vững mạnh  để làm hậu thuẫn cho công cuộc đấu tranh dân chủ cho quê hương; th́ tinh thần dân chủ nhiều lúc đă bị phá bĩnh bởi những cái nh́n lệch lạc, bị xuyên tạc bằng những phương cách diễn tả sai lệch các sinh hoạt dân chủ b́nh thường vẫn xảy ra hàng ngày trong một xă hội tự do như: bất đồng ư kiến, phê b́nh và chỉ trích .
 

 
Những h́nh thái sinh hoạt dân chủ vừa kể ( bất đồng ư kiến, phê b́nh và chỉ trích) vẫn luôn bị đồng hóa với chia rẽ hoặc bị chụp cho cái mũ chia rẽ bằng những lập luận ngụy trá, như cho rằng phê b́nh  là làm mất t́nh đoàn kết, chỉ trích là ném bùn vào mặt nhau, và bất đồng ư kiến  là gây ra sự phân hóa . 


Nhưng họ đă để lộ cái gian manh , khi dùng  chiêu bài đoàn kết  để tạo một mặc cảm tội lỗi  nhằm mục đích bịt miệng những người dám phê b́nh chỉ trích, và để triệt hạ những ư kiến bất đồng nhằm đưa tới  kết quả tốt đẹp hơn trong sinh hoạt cộng đồng.



Giả trá hơn, là trong lúc kêu gọi đoàn kết  th́ 
chính người kêu gọi lại phân chia hai thế hệ trẻ, già; cố t́nh  khai thác những dị biệt giữa cha mẹ với con cái, tô đậm những bất đồng không thể tránh khỏi trong môi trường mới,  hoàn cảnh mới, và xă hội mới. 
Khốn nạn hơn hết, là l
ớn lối sỉ nhục “ đấng bậc cha mẹ bỏ nước ra đi ” là những phần tử già nua, cố chấp và lỗi thời .

Qua đoạn văn trên đây của Nguyễn Vy Khanh, ta có thể nhận ra thủ đoạn nhân danh đoàn kết để khóa miệng người khác , đồng thời  khai thác sự bất đồng giữa cha mẹ con cái để phân hóa gia đ́nh ; vốn là những thủ đoạn và cũng là chính sách cố hữu của cộng sản.   

Ngoài ra, ta có thể nh́n ra một thủ đoạn khác nữa, đó là sự kêu gọi “cập nhật chiến lược chiến thuật ” trong công cuộc đấu tranh chính trị hiện nay, sau khi “ phải nhận chân sự việc ”.

  • Sự việc ấy là ǵ?

Theo Nguyễn Vy Khanh, sự việc ấy là “ tất cả các em học sinh đều yêu Bác Hồ và ông Hồ đă trở thành một ông Bụt thời mới đối với người dân quê miền Bắc.....”! 


Vậy th́ chiến thuật chiến lược cần phải được cập nhật ở đây là yêu Bác Hồ, là hương khói thờ ông Hồ một cách tự nguyện!
 


Và bởi v́ Hồ Chí Minh đă trở thành một ông Bụt tân thời,  th́ tất nhiên là phải hiền như Bụt !
 


Nói về sự  “ hiền lành ” của bác Hồ, Hà Sĩ Phu cũng đă ca ngợi : “ Chủ Tịch Hồ Chí Minh .... với bản chất thông minh và nhân hậu ”. ( Chia Tay Ư Thức Hệ, trang 149)
 



Vậy muốn biết Hồ Chí Minh  hiền lành và “ nhân hậu”  đến mức nào, thiết tưởng không có chi bằng là giở lại tài liệu trong tác phẩm Từ  Thực Dân Đến Cộng Sản của cụ Hoàng Văn Chí.
 


                   
 

  • Hồ Chí Minh bán đứng cụ Phan Bội Châu cho Pháp:

 

( Trích ) 

Giữa lúc phong trào Quang phục Hội đang gặp khó khăn nhưng chưa tan ră hẳn th́ cụ Phan bị ông Nguyễn ái Quốc lập mưu bán cho Pháp lấy 10 vạn đồng ( hồi ấy một con trâu trị giá 5 đồng ). Cụ Phan vốn biết ông Nguyễn ái Quốc là Cộng sản, nhưng cụ cho rằng Cộng sản cũng nhiệt t́nh yêu nước như Quốc gia, nên cụ quư trọng và hoàn toàn tín nhiệm ông Nguyễn. Cụ theo lời ông đến một địa điểm tại Thượng Hải mà cụ không biết là thuộc tô giới Pháp. Cụ bị cảnh sát Pháp bắt và đưa về Việt Nam để xử tội. Giới cách mạng Việt Nam ở Trung Quốc đều biết rơ việc này, và một người đồ đệ của Nguyễn ái Quốc đă thuật lại với chúng tôi rằng sau vụ này ông đă giải thích hành động của ông như sau: Cụ Phan đă già lẫn, không c̣n ích lợi cho cách mạng; việc Pháp bắt cụ và xử án tất nhiên gây phong trào phản đối trong quốc nội, rất có lợi cho tinh thần cách mạng; sau hết, tiền nhận được của Pháp sẽ dùng để đưa thêm thanh niên trong nước xuất ngoại. 


Việc này, ông Nguyễn ái Quốc đồng mưu với Lâm Đức Thụ ( tên thật là Nguyễn công Viễn ) một thời là đại diện cho cụ Phan ở Hồng Kông và sau theo Cộng sản. Hai người chia đôi số tiền nhận được của Pháp. Về phần ông Nguyễn ái Quốc th́ quả thật ông dùng hết tất cả phần tiền của ông để chi phí cho Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội do ông tổ chức ở Quảng Châu, nhưng c̣n Lâm Đức Thụ th́ hắn tiêu xài hết phần tiền của hắn vào cuộc đời xoa đoạ ở Hồng Kông.
 


Việc buôn bán cách mạng này tiếp tục trong nhiều năm. Mỗi thành viên Quang Phục Hội đưa sang Tàu phải nộp cho Lâm Đức Thụ ở Hồng Kông hoặc đại diện cho hắn ở Quảng Châu hai bức h́nh, nói là để lập hồ sơ xin vào trường Hoàng Phố. Đến ngày những sinh viên này tốt nghiệp, sẵn sàng lên đường về nước để hoạt động cách mạng th́ số phận của mỗi người đă được định sẵn. Những người đă nghe theo tuyên truyển Cộng sản và gia nhập Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội th́ được an toàn đưa về quê hương để hoạt động bí mật. C̣n những người vẫn khăng khăng giữ vững lập trường quốc gia th́ hể qua khỏi biên giới là bị mật thám Pháp đón bắt, v́ theo ám hiệu của Cộng sản, Lâm Đức Thụ trao cho lănh sự Pháp ở Hồng Kông một tấm ảnh của những người mà Cộng sản không thu phục được.
 


Những thanh niên này bị bắt và đưa dần vào tù, khiến phong trào quốc gia ở Việt
Nam mất liên lạc với trụ sở ở Quảng châu. Những người trong nước phái ra liên lạc với bên  ngoài cũng hoặc bị Cộng sản thu hút, hoặc bị Pháp bắt vào tù. T́nh trạng cứ tiếp diễn đến nổi những sinh viên tốt nghiệp Hoàng Phố mà không chịu theo Cộng sản thường không giám về nước, và chỉ c̣n cách gia nhập quân đội Quốc Dân Đảng Tàu. Dần dà phong trào quốc gia mỗi ngày một xuy xụp và phong trào Cộng sản mỗi ngày một bành trướng. 


( Từ Thực Dân Đến Cộng Sản,  trang 38-39 )
 

  

  •  Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Đất


Cụ Hoàng văn Chí dẩn nhập về Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Đất như sau:
 

.... 
Hồi khẩu hiệu “ Đưa Phản Phong lên ngang hàng với Phản Đế ” mới xuất hiện, dân chúng không hiểu “ Phản Phong ” là ǵ. Nhiều người cho rằng Phản Phong nghĩa là xoá bỏ tàn tích phong kiến c̣n sót lại trong guồng máy chính quyền nhà nước. Chỉ có cán bộ được huấn luyện ở Trung quốc về mới biết rơ Phản Phong có nghĩa là tiêu diệt giai cấp địa chủ. Măi đến khoá Chỉnh Huấn đầu tiên, năm 1953, danh từ Phản Phong mới được định nghĩa rơ ràng.
 


Chiến dịch chính trong giai đoạn Phản Phong là chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất ( 1953-1956), hy sinh hơn nửa triệu người ( tức là 4% dân số Bắc Việt ). Trước khi phát động chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất này, đảng Lao Động đă phát động hai chiến dịch khác để dọn đường trước. Thứ nhất là chiến dịch Thuế Nông Nghiệp, rập theo mẫu của Trung Cộng, nhằm mục điùch là bần cùng hóa toàn dân và biến xă hội Việt
Nam thành xă hội bần cố. Tiếp theo là cuộc “ đấu tranh chính trị ” nhằm thủ tiêu tất cả “mọi phần tử phản động đầu xỏ ”. C̣n chính chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất th́ thực hiện làm hai đợt, hoặc hai chiến dịch liên tiếp: chiến dịch Giảm Tô và chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất thật sự.  Sau chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất đến chiến dịch Sửa Sai  với mục đích b́nh thường hoá t́nh h́nh quá căng thẳng sau mấy chiến dịch khủng bố có tổ chức. Mỗi chiến dịch đều được sửa soạn trước bằng một khoá chỉnh huấn để chuẫn bị tinh thần cán bộ khỏi bị giao động trước những hành động đẩm máu của chiến dịch. Toàn bộ chiến dịch này đă được thực hiện từ mấy năm trước ở Trung Quốc, và thường được mệnh danh là “ chiến thuật Mao Trạch Đông ”. 

  

Bần Cùng Hóa Toàn Dân 

Sau khi ông Hồ vi hành sang Bắc Kinh về , th́ hành động đầu tiên của ông là ban hành Thuế Nông Nghiệp , một thứ thuế đă áp dụng ở Trung Hoa từ hai năm trước. 

.......... 


Để tiến tới xă hội chủ nghĩa, chính phủ Hồ Chí Minh áp dụng hai chính sách mới : đánh thuế Công Thương Nghiệp và thành lập Mậu Dịch Quốc Doanh. Dĩ nhiên Mậu Dịch Quốc Doanh chỉ có nghĩa là chính quyền nắm độc quyền thương mại trong toàn quốc. 
........
 


Đảng giao việc thu thuế cho nhân dân v́ Đảng coi việc nộp thuế là một hân hạnh không phải là một nghĩa vụ như ở các nước tư bản. Mỗi công dân phải vui vẻ đóng thuế để góp phần vào công việc xây dựng xă hội chủ nghĩa. V́ đóng thuế là yêu nước nên mọi người đếu nói “ được đóng thuế ” và không ai nói “ phải đóng thuế ” . Từ nguyên tắc “ đóng thuế là một hân hạnh, một đặc ân ” nẩy ra hai nguyên tắc phụ. Thứ nhất, là không phải bất cứ ai cũng được hân hạnh đóng thuế , và thứ hai là nhân dân sẽ sẳn sàng giúp đở những người không xứng đáng với đặc ân đó, hoặc chạy không đủ tiền để làm trọn hân hạnh.
 

........... 


Việc giúp đở này thể hiện bằng hai h́nh thức, hai cuộc “ b́nh”: b́nh dọc và b́nh ngang. 
............
 


Việc b́nh ngang mang tới hai kết quả: 


Thứ nhất là những người cùng phố hoặc cùng xóm thường hay có chuyện xích mích hoặc thù hằn lẫn nhau thường lợi dụng cuộc b́nh thuế để trả thù......Rốt cuộc là thu hoạch của mọi người đều bị “kích” lên, và nhiều khi sở thuế thu được nhiều hơn con số dự trù.
 


Kết quả thứ hai 
là những người cùng phố cùng xóm không biết hàng xóm láng giềng làm ăn ra sao mà chỉ biết đại khái về lề lối sinh hoạt. Người nào mà mỗi tuần ăn một con gà , hoặïc mỗi sáng uống cà phê sữa không tránh khỏi những người chung quanh coi là đại phú. Rốt cuộc không ai dám ăn gà và uống cà phê sữa công khai. Nếu chị B muốn mua gà th́ chị phải nhét gà xuống đáy rổ , đậy rau muống lên trên, c̣n anh A nếu thèm cà phê th́ đạp xe đạp tới một nơi thật xa để uống, hoặc pha dấu trong pḥng ngủ, không cho hàng xóm láng giềng ngửi thấy mùi. V́ b́nh thuế cả ngang lẫn dọc nên chẳng bao lâu mọi người đều làm ra vẽ xác xơ. Họ mạng những quần áo cũ nhất và rách nhất ra mặc, để râu tóc mọc thật dài, hoặc nhờ vợ hớt bằng kéo. Tiệm cà phê, thợ may và thợ cạo đều lần lượt đóng cửa. Đầu tiên v́ sợ “ b́nh ” nên mọi người  “dấu giầu ”, nhưng cuối cùng mọi người đều phá sản thực sự. Sau khi phá sản và đóng cửa tiệm, cả chủ lẫn người làm công kéo nhau vào vùng Pháp kiểm soát, để lại hậu phương mặc sức cho Mậu Dịch xây dựng thương mại và công nghệ xă hội chủ nghĩa. Lúc bấy giờ toàn thể nhân dân đă trở thành bần cố. 

  

  • Đấu Chính Trị

 

Giữa lúc bần dân thiên hạ đương thất điên bát đảo về thuế nông nghiệp và công thương nghiệp – hai thứ thuế mà dân chúng gọi là thuế thất nghiệp – th́ Việt Cộng sửa soạn bí mật và bất th́nh t́nh phát động một chiến dịch đại quy mô chưa từng thấy trong lịch sử Việt Nam, bắt đầu vào giữa tối 23 tháng Chạp âm lịch, ngày lễ ông táo lên chầu trời, vào đầu tháng 2 dương lịch năm 1954, cuộc khủng bố này có thể ví với cuộc tàn sát Saint Barthélémy trong lịch sử Pháp.V́ Việt Cộng sửa soạn rất bí mật, và phát động bất th́nh ĺnh nên  ngoài đảng viên cao cấp không một ai biết trước kể cả viên chức ngạch trung ương trong chính quyền kháng chiến. V́ cuộc khủng bố này có tính cách hoàn toàn chính trị nên sau này được dân chúng mệnh danh là “ đấu chính trị ”. Chữ đấu bắt nguồn từ danh từ đấu tranh, v́ Việt Cộng giải thích đấy là một cuộc đấu tranh của dân chúng. 


Hồi ấy v́ máy bay Pháp thường oanh tạc ban ngày nên mọi cuộc họp đều triệu tập vào ban tối, và đúng vào buổi tối hôm 23 tháng Chạp âm lịch, 1954, tất cả các xă đều triệu tập nhân dân đến hội trường để bàn về thuế nông nghiệp và công thương nghiệp. Chương tŕnh nghị sự chỉ có một câu: Tại sao nhiều người ngoan cố không chịu nộp thuế, hoặc không nộp đủ.
 

 

Sự thực th́ mọi người đều đă biết tại sao. Chỉ sau hai năm liền, giàu cũng như nghèo, không ai c̣n có thể chạy đâu ra tiền , thóc lúa để tiếp tục đóng măi hai thứ thuế “ thất nghiệp” ấy được nữa. Nhưng Cộng sản đặt ra câu hỏi, không phải v́ muốn t́m hiểu sự thực, mà cốt để thực hiện một âm mưu không dính dáng ǵ đến thuế. 

Trước giờ họp, trong hội trường đă có sẵn thừng, hèo, gậy, và nhiều dụng cụ tra tấn khác. Những người thiếu thuế không kể ít hay nhiều đều bị bắt điệu ra trước hội nghị và tra khảo không phải để biết tại sao không nộp được thuế, mà chỉ cần biết kẻ nào đă xui dục không nộp thuế. Chủ tịch cuộc họp không hỏi lơ mơ : “ Ai xui mày không nộp thuế?” mà hỏi một cách rất rơ ràng “ có phải thằng Ất ( hoặc thằng Giáp ) xui mày không nộp thuế phải không? Nói mau! và tức khắc đánh đập, ḱm kẹp, tra tấn  cho đến lúc nạn nhân chịu không nổi, đuối sức chỉ khẽ gật đầu. Nếu không gật đầu, nạn nhân có thể bị tra tấn xuốt đêm cho đến chết. Hể nạn nhân gật đầu tỏ ư là Giáp hoặïc Ất nào đó quả có xui không nộp thuế th́ những người này bị bắt tức khắc. Sự thực th́ những người này đă được Việt Cộng ghi tên trong sổ đen; chủ tịch buổi họp chỉ việc lần lược chọn từng tên một rồi tra tấn những người thiếu thuế bắt phải khai đúng tên những người trong sổ để sẵn trước mặt. Một khi người thiếu thuế đă khai đúng như ư muốn của Cộng sản th́ tức khắc được tha về, không cần hỏi đến nữa. 

Những người bị khai – đúng hơn là bị buộc vào tội xui không nộp thuế – bị tra tấn một mức gắùt hơn và phải trả lời hai câu hỏi : mày ở trong tổ chức phản động nào, và trong tổ chức phản động của mày có thằng.. ( Bính, Đinh ) không ? Về câu hỏi thứ nhất, th́ người bi tra có thể bịa ra bất cứ đảng phái nào, khai là đảng hươu đảng vượn ǵ cũng được. Có người tự nhận là đảng Bảo Đại, đảng Việt gian, và có một nông dân cuống quá, nghĩ không ra đảng, khai ngay “ đảng Cộng sản ”, v́ từ bé anh ta chỉ nghe nói lờ mờ có đảng cộng sản không rơ là cách mạng hay phản động. Về câu hỏi thứ hai th́ người bị tra không được phép khai lung tung, phải khai đúng tên mà chủ tịch hội nghị đă mớm cho.
 


Tất cả những người “ phản động ”có tên trong sổ đen lần lượt “ bi khai” bị bắt và bị tra tấn. Họ thuộc đủ thành phần, không cứ giàu nghèo, và thực sự không phải phản động. Nói cho đúng th́ phần đông là những người có thái độ lưng chừng, v́ những người thực sự chống đối với Việt Cộng, th́ hồi năm 1953, hoặc đă bị tiêu diệt, hoặc đă bỏ chạy vào vùng Pháp chiếm đóng. Đối với Cộng sản th́ lưng chừng cũng nặng như tội phản động. Bài thơ sau đây của Xuân Diệu, nhà thơ bồi bút của Cộng sản chứng tỏ điều đó.
 

Anh em ơi, quyết chung lưng đấu  cật 

Đấu tranh tiêu diệt tàn hung tử thù 

Địa hào, đối lập ra tro 

Lưng chừng, phản động đến giờ tan xương. 

  

Tất nhiên khi thảo mấy vần thơ trên, không phải là “ Nàng Thơ ” đă gợi ư cho Xuân Diệu, mà chính là Đảng đă ra lệnh, vỉ Đảng quyết tâm đánh tan xương những phần tử phản động hoặc lưng chừng không chịu theo giặc mà cũng không tích cực theo Đảng. Quả thực nhiều người đă bị tan xương, đúng như lời của nhà thơ Xuân Diệu, v́ hài cốt của họ không c̣n nguyên vẹn sau khi bị đánh chết.


 Nói về lối tra tấn th́ thường có mấy phương pháp điển h́nh, xă nào cũng áp dụng. Đại để như sau:
 

Nạn nhân phải quỳ, hai tay giơ lên đở một thùng đá nặng đặt ngay lên đầu 
Nạn nhân bị treo hai chân, hoặc hai tay vào một sợi thừng vắt qua sà nhà. Một lúc lại kéo lên kéo xuống, vừa đánh vừa hỏi, thỉnh thoảng buông rơi “cái bịch” xuống đất. 
Quấn giẻ tẩm dầu vào hai ngón tay cái và đốt.
 


V́ mấy h́nh thức tra tấn này được áp dụng trong toàn thể vùng Việt Minh kiểm soát, nên dư luận ngờ rằng Đảng đă quy định như vậy. Có người nói rằng những cực h́nh này đă áp dụng trong các cuộc đấu tố bên Trung Quốc và do các cố vấn Trung Quốc nhập cảnh vào Việt
Nam. 


Trên đây chỉ là những kiểu tra tấn phổ thông khắp mọi xă, nhưng cũng có nhiếu xă áp dụng những kiểu tra tấn đặc biệt do sáng kiến địa phương nghĩ ra. Ở một làng nọ,nạn nhân bị bỏ vào rọ d́m xuống nước một vài phút, lôi lên để hỏi, chưa chịu nhận tội, lại d́m xuống nữa cho kỳ nhận mới thôi. Ở một làng khác, cán bộ mượn một cái “ ê-tô ” của một hiệu sửa xe đạp, kẹp ngón tay người bị tra vào giữa hai má ê-tô, và cứ hỏi một câu mà chưa chịu trả lời lại quay một ṿng.
 


Điều đáng chú ư là đảng viên và cán bộ đảng không trực tiếp dúng tay vào các vụ tra tấn này. Họ giao công việc cho “ cốt cán ”, v́ cốt cán không phải là người của đảng và của chính phủ. Như vậy là cốt để sau này đảng có thể ngang nhiên phủ nhận  mọi trách nhiệm,và hơn nữa, đổ hết tội lỗi vào đầu nhân dân. Câu chuyện sau đây có giá trị điển h́nh về thái độ kể trên.
 


 Một cô giáo “  cấp I ” ra cho trẻ em trong lớp một bài luận, đề như sau: “ Các em hăy tả một cuộc ‘ đấu ’ trong xă các em ”. Lũ trẻ em cứ thực t́nh tả nào là bắt người, đánh, trói và tra tấn, và không quên kết luận bằng những câu ca tụng đường lối sáng suốt đúng đắn của Đảng và của “ bác Hồ ”. Nhưng mấy ngày sau Đảng đă chính thức tuyên bố là Đảng không dính dáng ǵ đến những vụ tra tấn này và đấy chỉ là “ Nhân dân tự động đấu tranh chống phản động ”. V́ Đảng đă phủ nhận vai tṛ của ḿnh, nên hôm trả bài, cô giáo phải làm bộ phê b́nh học sinh là tả không đúng sự thực. Cả lớp bị mắng là “ nói điêu” rán gân cổ cải lại cô giáo, nói chúng đă trông thấy tận mắt và một vài em kể lại rành mạch là đă thấy cán bộ chặt tre làm gậy và mang thừng chăo đến hội trường từ buổi chiều, trước khi triệu tập cuộc họp.
 


Vụ đấu này kéo dài trong nửa tháng và đêm nào, làng nào cũng có người bị đánh chết. Bắt đầu đêm 23 tháng Chạp, nghĩa là một tuần trước Tết, vào giữa lúc thiên hạ đương lo cúng ông bà ông vải và đón mừng Năm Mới. V́ vậy nên mọi cuộc sửa soạn đều bị bỏ dở, và nhà nào nhà nấy im hơi lặng tiếng, tối đến cũng không dám thắp đèn. Có người nhận xét súc vật thấy người sợ cũng sợ lây; gà không gáy, chó không sủa. 
( Từ Thực Dân Đến Cộng Sản trang 109, 129-134 )
 

  

  • Và sau đây là một sự kiện khác nữa, có thể dùng để chứng minh “ sự hiền lành và ḷng nhân hậu của Bác Hồ ”:

Sau cuộc “ đấu chính trị”, ông Hồ có viết một bức thư  “ Xin lỗi đồng bào ” gửi cho tất cả các xă và mọi người đều phải học tập. Trong thư, ông nh́n nhận chính phủ và Đảng đă thiếu sót trong việc lănh đạo, khiến nhiều nơi dân chúng đă khinh thường luật pháp, có nhiều hành động trái với chủ trương nhân đạo và khoan hồng của chính phủ và của Đảng. Cán bộ kể chuyện cho dân chúng nghe là khi viết bức thư xin lỗi đồng bào, ông Hồ bực quá, chảy nước mắt. Có lẽ câu chuyện không đến nổi hoàn toàn bịa đặt, v́ mọi người đều biết là ông Hồ đóng tṛ rất tài t́nh, muốn cười, muốn khóc và ngay cả muốn hôn lúc nào cũng được. 


Sau khi xin lỗi đồng bào, ông Hồ ra lệnh cho các ủy ban xă báo cáo lên cấp trên những vụ quá đáng. Đồng thời các ủy ban cũng phải lập danh sách những người sáng suốt đă nhân thấy những điểm sai trong chiến dịch và đă cố gắng ngăn cản.
 

.... 
Một tháng sau khi ông Hồ đă khóc và xin lỗi đồng bào, th́ những cán bộ đă phát động chiến dịch ở Bắc Việt lên đường vào Khu V ( miền
Nam Trung Việt ) để phát động một phong trào in hệt. Đi theo bọn họ vẫn có mấy cố vấn Trung quốc quê ở Hồ Nam. 

( Từ Thực Dân đến Cộng Sản, trang 139-140 )
 

  
Trên đây là những sự thực lịch sử  được ghi chép lại bởi một chứng nhân có một thời đă hoạt động chung với cộng sản. Không phải chỉ một ḿnh cụ Hoàng văn Chí mà c̣n nhiều nhân chứng và nạn nhân khác đă biết rất rơ các vụ đấu tố được mô tả như trên. 

Qua những điều vừa kể , nếu cho rằng Hồ Chí Minh là một người “ nhân hậu ” và ví Hồ Chí Minh như ông Bụt ( thời mới) , th́ quả thật không c̣n sự lộng ngôn nào có thể sánh bằng. 

 

  • Hay là, Bác Hồ quả thật nhân hậu và hiền lành như ông Bụt?

 

Bởi v́ như Đảng đă phủ nhận rằng Đảng không dính dáng ǵ đến các cuộc tra tấn, đấu tố; vậy th́ Bác Hồ cũng không dính dáng đến các cuộc đấu tố tra tấn ấy, mà đấy là do “ nhân dân tự động đấu tranh chống phản động ” ! 


Cũng giống như  hiện nay, “ người  dân quê miền Bắc có rất nhiều gia đ́nh lập bàn thờ và hương khói bác Hồ một cách tự nguyện ”( sic ) !!
 

  
Và như chúng ta đă thấy, sau những bài viết chuẩn bị cho Hồ Chí Minh “ lên ngôi ” ông Bụt, th́ tượng Hồ Chí Minh được ngồi chểm chệ trên bàn thờ tại chánh điện của chùa “ Việt Nam Đại Quốc Tự” do Dũng Ḷ Vôi xây cất ở B́nh Dương.
 


Tại đây, tượng Hồ Chí Minh  đă được đặt ngồi trước cả tượng Đức Phật! 
Có người lên tiếng ư?
 

 

Th́ đă bảo là người dân tự nguyện tôn thờ Hồ Chí Minh là Bụt kia mà! 
V́ chùa “Việt Nam Đại Quốc Tự” là do cá nhân  Dũng Ḷ Vôi  lập ra !!!   

 

Hải Hồ

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]