Một mùa Xuân cũ

 

Hà Lan Phương

 

 

Mỗi năm khi thành phố bắt đầu vào mùa xuân là ḷng tôi lại ngậm ngùi nhớ về một mùa xuân đầy máu và nước mắt! 

 

Tôi vẫn tin, không một ḿnh tôi nhớ mùa xuân đó, mà tất cả con dân của nước Việt Nam đều cùng nhớ!!!

 

Năm đó Mậu Thân 1968, khi tất cả mọi người đang cùng hân hoan chào đón xuân sắp đến, ai ai cũng lo mua sám bánh trái mứt trà, Mẹ già mong ước thằng con trai ở chiến trường được về ăn Tết với gia đ́nh, cô em người yêu bé nhỏ sung sướng khi nghĩ đến phút giây gặp gỡ người chiến sĩ hiên ngang. Mùa xuân hạnh phúc của tất cả mọi người!!! Nhưng.... có ai ngờ, bọn người gian manh xảo trá đă lợi dụng giây phút thiêng liêng của đất trời, tấn công vào đủ mọi nơi trên quê hương đất nước VN, chúng nó không chừa một nơi nào, khắp bốn vùng chiến thuật Nơi nào bọn khốn nạn cũng vi phạm lịnh hưu chiến, gây tang thương bi thảm cho đồng bào của chúng nó Nặng nề nhất phải nói về xứ HUế thần kinh, thành phố cổ kính của miền Trung, ngoài việc tấn công Quân đội VNCH, chúng nó c̣n truy nả giết hại nhân dân, hơn sáu ngàn đồng hương đă bị bọn thổ tả vú chôn tập thể, chém giết oan khuất. Tang tóc bao trùm trên xứ Huế, có những bài ca được viết ra trong giai đoạn này CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU ĐĂ GĂY, NHỮNG CON ĐƯỜNG TRẮNG..... Giải Khăn sô cho Huế của nhà văn Nhă Ca cũng được viết trong lúc này.

 

 

 

 

 


Ai vui được khi mùa xuân đến lại là ngày giỗ cho thân nhân của ḿnh???? Đau đớn lắm, vậy mà người ta phải ngậm cay nuốt đắng để cho qua một kiếp người trên dương thế. 


Tôi có quen một người bạn nhà ở gần Trường Đua Phú Thọ, gia đ́nh anh đă bị tử vong v́ đạn pháo kích của việt Cộng!! Anh kể mỗi năm Tết đến, anh làm giỗ cho cha mẹ chị em, nghe mà đứt ruột, xót ḷng 


Tôi cũng không quên năm đó khi tôi ra thắp nhang cho bàn thiên, nghe xa xa có tiếng súng, tôi hớt hăi vào nói với bố tôi, ông cười bảo tôi, tiếng pháo đó mà, Nhưng đến 10 giờ trưa bố tôi nghe Radio, mới xác nhận đó là tiếng súng thật và Việt Cộng đang tấn công khắp mọi miền của miền nam Tự Do!!!


Bây giờ mỗi lần nghe tiếng pháo tôi lại bị ám ảnh tiếng súng năm xưa, Càng đau đớn bao nhiêu tôi càng oán hận bọn cộng sản bấy nhiêu! Tôi rất ghét bọn người an phận, gió chiều nào che chiều đó, họ luôn luôn khuyên bảo tôi, hăy tu thân tích đức, tạo ḷng Từ bi, chuyện đă qua rồi 50 năm rồi đừng nhắc nhở nữa, nhưng rất tiếc, tôi không quên được, dù đă nửa thế kỷ, tấm ḷng của tôi măi nhớ h́nh ảnh của những ngày ấy, những người thanh niên súng đạn ballot trên người, các anh vào từng nhà người dân xin tá túc, canh pḥng những mục tiêu nguy hiểm, những đêm trời rực sáng hỏa châu,súng đạn balô các anh chất đầy trên hành lang nhà tôi.


Ngày ấy bọn khốn nạn đă vi phạm lịnh hưu chiến đánh úp Quân Lực VNCH nhưng chúng ta không thua chúng nó, dù chúng nó có tiếp tục Tổng Tấn công lần thứ hai Chúng nó cũng bị những Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa tống cổ ra khỏi miền Nam Tự Do Đau ḷng thay, nước Việt Nam của chúng ta chỉ là một nước nhược tiểu, quyền sinh sát nằm trong tay bọn cường quốc Mỹ, Tàu, chúng nó không biết thương dân Việt Nam mà chỉ ham muốn danh lợi chiếm đoạt quê hương Việt Nam.


NGÀY 30/ 4 / 1975 CHÚNG NÓ BẮT TAY NHAU PHẢN BỘI QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG H̉A và... toàn dân tôi phải chấp nhận sự đàn áp của bọn cộng sản Bắc Việt với lá cờ máu Những người chiến sĩ hiên ngang ngày ấy không gục ngă v́ bom đạn chiến tranh, nhưng ngày 30 / 4 / 1975 phải theo lịnh đầu hàng với tay xiềng chân xích đi về một chân trời không tương lai.... 


Đă 50 năm rồi nhưng tôi không quên mùa xuân năm cũ Tôi vẫn nhớ Tết Mậu Thân, chắc đến ngày tôi vùi thân trong tuyết lạnh!!!!

 

 

Hà Lan Phương (Paris 1/2018)

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính