Tôi không được tiễn đưa anh

(NLT: viết cho Nguyễn Đ́nh Thanh, người bạn tù, bạn đồng chí

mới qua đời ngày 9 Dec 2018 tại Houston, Texas)

 

Gs. Nguyễn Lư-Tưởng

 

 

 

Từ tháng 3-1983 cho đến tháng 2-1988, thời gian 5 năm tôi sống bên cạnh Nguyễn Đ́nh Thanh.

 

Thiếu Tá chỉ huy Lực Lượng Thám Sát Đặc Biệt (PRU) tại Đà Nẵng… Nguyễn Đ́nh Thanh sinh ngày 01-01-1944 (5 tháng Chạp năm Tân Mùi), nhỏ thua tôi 5 tuổi (NLT sinh năm Kỷ Măo 1939), người ta hay nói “Hợi, Măo, Mùi là tam hợp” nên chúng tôi chơi với nhau rất thân. Thanh là người có lập trường chống Cộng dứt khoát và rất ghét những kẻ nịnh bợ, làm an-ten cho bọn cai tù trong trại, chuyên ŕnh ṃ theo dơi, báo cáo để hại anh em khác… Có lúc chúng tôi ở chung buồng, có lúc ở hai buồng khác nhau, nhưng ngày nào cũng gặp nhau. Năm 1983, chúng tôi từ trại Hà Tây (Tỉnh Hà Sơn B́nh) chuyển về trại Nam Hà (tỉnh Hà Nam Ninh) thường gọi là trại Ba Sao, trên vùng núi đá vôi thuộc cao nguyên Chi-Nê, mùa Hè rất nóng, mùa Đông rất lạnh. Tù cải tạo mỗi ngày đi lao động bên ngoài trại, làm đủ ngành nghề: cuốc rẫy trồng khoai, trồng sắn, trồng bí trồng bầu, trồng rau…Một số làm ruộng, trồng cói dệt chiếu…Chúng nó thường anh em chúng tôi là Ngụy quân, Ngụy quyền, đảng phái phản động, tôn giáo,v.v….) Chúng tôi ở chung với nhau trong khu vực riêng biệt gọi là Khu A và tù h́nh sự ở chung với nhau gọi là khu B… Nội quy cấm không được liên hệ buồng này buồng khác… không được liên hệ với tù chính trị.

 

Năm 1983, tôi đang bị cùm một chân trong nhà kỷ luật tại trại Hà Tây th́ được tháo cùm, cho về buồng để chuyển trại… Về Nam Hà, tôi bị đau nặng, phải đưa xuống bệnh xá, xương sống bị vôi hóa có gai, kẹp giây thần kinh nên chân bị tê liệt, không đi lại được, phải nằm một chỗ. Mấy tháng sau mới chống gậy đứng lên được… Tôi về ở chung buồng với Nguyễn Đ́nh Thanh và Đỗ Xuân Thảo, mỗi ngày Thanh và Thảo gánh cứt ra đổ ngoài rừng (rẫy) để cho đội trồng rau sử dụng… Mỗi buổi sáng, nghe tiếng Thanh gọi:

-Anh Thảo đẹp trai đâu rồi?... Đi đổ cứt!

 

Lúc đầu, nghe Thanh ăn nói kiểu “ba trợn” như thế, tôi cũng cảm thấy khó chịu. Nhưng dần dần quen tai nên không lấy làm ǵ. Anh Đỗ Xuân Thào, Thiếu Tá Chiến Tranh Chính Trị, rất đẹp trai mà lại hát hay, đờn hay… ngày nghỉ hay buổi tối sau khi đóng cửa buồng, anh hay hát cho mọi người nghe… V́ lư do sức khỏe, tôi được ở nhà lo quét nhà, chia cơm, chia nước cho anh em đi lao động ở ngoài, trở về có sẵn phần cơm để ăn. Tôi cũng thường đi quanh quanh  để canh chừng quần áo, đồ đạc của anh em phơi ngoài sân. Lúc nào kiếm được gói trà, chờ có nước sôi nhà bếp mang lên th́ pha trà ngồi uống với nhau. Trong khu vực nhà ở và bức tường chung quanh trại có một khoảng trống, chúng tôi lấy vài cục đá sắp lại với nhau, đổ rác,đổ đất và phân thành một cái hốc (như hốc đá) rồi gieo hột giống thế là có rau, cà chua, bí, bầu để ăn… Trại cũng cho anh Lê Thành Đại Chí (sinh viên sĩ quan) một khu vực để trồng rau, nuôi heo… Anh Chí cũng sử dụng nguồn phân và nước tiểu từ chuồng heo để trồng rau, có mấy cây đu đủ dành riêng cho cán bộ… Có lần tôi đi ngang qua chỗ đó, vừa tầm tay, tôi hái một trái đu đủ c̣n xanh bỏ vào thùng rác, đem qua buồng khác cho Thanh. Tôi nói “đu đủ kho ăn ngon lắm” “làm cho khéo… đừng cho chúng nó thấy”… Có ǵ ăn được, tôi cũng chia sẻ với Thanh.

 

Đêm giao thừa Tết Bính Dần (1985-1986), tôi vừa được tin mẹ tôi qua đời tại Long Khánh, quá buồn, ban đêm không ngủ, tôi ngồi một ḿnh đọc kinh cầu nguyện nhớ đến mẹ và khóc măi không cầm được nước mắt. Tôi đă đọc một bài sớ Táo Quân tố cáo chế độ lao tù Cộng Sản… sau đó tôi bị cùm một chân trong nhà kỷ luật…  Tất cả các biến cố xảy ra trong đời tôi tại Trại tù Nam Hà, Thanh đều biết. Dịp tết năm Mậu Th́n (1988) chúng tôi được trở về với gia đ́nh. Tôi và Nguyễn Đ́nh Thanh cùng đi chung một chuyến tàu, về đến Saigon th́ Thanh đổi xe đi Vũng Tàu. Trước khi ra khỏi Trại tù, tôi trao cho Thanh chút ít tiền và một cái mền (chăn) của Trung quốc c̣n mới. Tôi dặn Thanh đọc đường bán cho dân để có tiền mua thức ăn qua bữa. Thanh về Vũng Tàu sống với gia đ́nh một thời gian th́ trở lên Saigon, cho tôi biết t́nh h́nh gia đ́nh vợ con của anh và cũng báo tin vui “con gái đi lấy chồng” và mời tôi. Lúc bấy giờ bắt đầu nộp đơn xin hộ chiếu (passport) xin xuất cảnh theo diện H.O. (cựu tù nhân chính trị). Tôi đă về Vũng Tàu dự dám cưới con gái của Thanh tại nhà thờ Bến Đá… Ngày Thanh và Gia đ́nh qua Mỹ th́ tôi bị bắt lại và bị buộc tội lật đổ chính quyền nhân dân (tức Cộng Sản)… Từ 6-1992 đến tháng 7-1993, tôi bị biệt giam 13 tháng… Tháng 7-1994, tôi và gia đ́nh mới được qua định cư tại California. Tôi liên lạc được với Thanh và các bạn đang định cư tại Houston, Texas… Mấy lần tôi đến Houston giới thiệu tác phẩm, tổ chức tưởng niệm nạn nhân Việt Cộng trong Tết Mậu Thân (1968) tại Huế… đều có mặt Thanh. Tôi đi đâu, làm ǵ cũng có Thanh bên cạnh. Tôi đă từng đến thăm và ở lại nhà Thanh. Tuy xa cách hàng ngàn cây số, nhưng tôi vẫn thường xuyên tṛ chuyện với nhau qua điện thoại và đọc bài qua internet…Thanh ủng hộ lập trường tranh đấu của tôi, tham dự các cuộc họp báo của tôi và tham dự Đại Hội Đại Việt Cách Mạng ngày 31/3 và 01/4/2012 tại Houston như những anh chị em đồng chí của tôi. Từ ngày 30/4/2018 đến nay mất liên lạc với Thanh, có lần tôi tel về nhà th́ gặp vợ Thanh và chị ấy hứa sẽ nhắc Thanh tel cho tôi… Nhưng tôi vẫn không liên lạc được và không hiểu t́nh trạng sức khỏe của Thanh ra sao? Anh Sơn ở Alaska bào tin cho tôi biết “Thanh đă vĩnh viễn ra đi…” Tôi rất buồn!

 

Thanh đă qua đời ngày 9 tháng 12-2018, măi đến ngày 19-12-2018, hơn 10 ngày sau tôi mới biết tin… Tại sao tôi không được tiễn đưa Thanh, người bạn tù, người đồng chí của tôi. Tính của Thanh rất kín đáo (nghề t́nh báo của chàng) nhưng Thanh rất trung thành, đặc biệt với tôi. Thanh rất tin tưởng nơi tôi và xem tôi như người anh ruột của Thanh.

 

Xin vĩnh biệt Thanh và xin chia buồn với chị Thanh và các cháu…

 

 

Gs. Nguyễn Lư-Tưởng

cựu Dân Biểu VNCH, cựu tù nhân chính trị (22/12/2018)

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính