Giáng Sinh năm ấy!

 

Giuse Thẩm Nguyễn

 

 

 

Sau 30 tháng 4 năm 1975 khi Miền Nam Việt Nam bị rơi vào tay Cộng Sản th́ tôi và những anh chị em Sĩ Quan phục vụ trong Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa phải đi tù “cải tạo”. Tôi bị nhốt ở Hốc Môn, một căn cứ Công Binh của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa trong khu ngoại ô Sài G̣n.

 

Chúng tôi bị lừa bởi chính sách cà-lăm của Cộng Sản Việt Nam khi họ kêu gọi mang thức ăn đủ cho mười, mười, mười…. ngày. Chúng tôi phải ngồi nghe những anh cán bộ chính trị lên lớp mỗi ngày. Những anh cán bộ này có cùng một giọng điệu ngớ ngẩn giống nhau, như những cái loa tuyên truyền. Họ học thuộc ḷng như con vẹt: nào là chính sách nhà nước, nào là chủ nghĩa xă hội, nào là Kác-Mác, nào là Lê-nin… Nếu đặt câu hỏi là họ bị bí liền, và khi bí th́ họ chụp ngay cho người hỏi một cái mũ phản động. Sau ở lâu, chúng tôi c̣n khám phá ra một điều là nữa là anh cán bộ nào khi vào lớp cũng có một cái cặp đeo ngang vai, mà trong cặp th́ chẳng có ǵ. Đúng là cái cặp Xă Hội Chủ Nghĩa. Thêm nữa mỗi anh lại phải sắm cho ḿnh một cây viết, gài lên túi áo để chứng tỏ là ḿnh cũng biết chữ.

 

Từ ngày bị nhốt vào đây, sau bao nhiêu cái “mười ngày” qua đi, tôi không c̣n hy vọng ǵ được thả về nữa rồi. Trong cái tâm trạng vô vọng, rối bời như thế th́ Giáng Sinh lại về .

 

Tôi và các bạn tù đă đón mừng Chúa Giáng Sinh dưới gầm những chiếc xe nhà binh cũ ở trại Hốc Môn. Mùa Giáng Sinh năm ấy thời tiết thay đổi bất thường. Sài G̣n trở lên lạnh hơn mọi năm. Lạnh ở ngoài trời và lạnh cả trong ḷng. Cái lạnh đêm đông lại buốt gía hơn khi phải xa nhà trong cảnh tù tội, đói rách, nằm ngủ dưới đất không chăn chiếu.

 

Nỗi nhớ nhà làm cho ḷng người chùn xuống. Những người Công Giáo lặng lẽ nh́n lên trời cao, ước ao được đi xưng tội để chuẩn bị tâm hồn đón Chúa, được đến nhà thờ bái lạy Chúa. Những người khác th́ gục đầu nhớ về những cuộc vui Giáng Sinh năm xưa. Tất cả những ước mơ, kỷ niệm đó bây giờ đang bị chôn vùi dưới gầm những chiếc xe nhà binh cũ này.

 

Nghĩ lại và thấy hối hận vô cùng v́ bao năm được sống trong tự do tôi đă không chuẩn bị đón Chúa một cách có ư thức và chu đáo. Đă có những năm tôi bỏ xưng tội rước lễ, tôi bỏ lễ Giáng Sinh để dành hết thời gian cho những cuộc vui, những cuộc truy hoan, những đam mê tuổi trẻ. Tôi hối hận v́ đă không dùng thời gian và hoàn cảnh Chúa ban cho ḿnh để thờ phụng Chúa. Tôi hối hận v́ đă đánh mất bao nhiêu mùa Giáng Sinh, hối hận v́ đă đánh mất tuổi trẻ vào những cuộc vui vô bổ.

 

Mọi người, kẻ ngồi buồn so ôm đầu, kẻ nằm co co run rẩy v́ lạnh gía chờ đợi những giây phút linh thiêng của đêm Mừng Chúa Giáng Sinh. Không gian u tịch, tăm tối v́ thiếu ánh điện, v́ ḷng người hoang mang trống vắng. Thế rồi tiếng chuông nhà thờ quanh vùng Sài G̣n vang lên. Ôi! Tiếng chuông thân quen kỳ diệu, tiếng chuông bay vút lên cao, tiếng chuông ngân nga thánh thót. Không gian bao la mà tiếng chuông như bị ngăn cách bởi hàng rào kẽm gai, tiếng chuông đă trở thành nhửng lưỡi gươm đâm thâu những tâm hồn tù nhân giữa đêm khuya. Tiếng chuông làm tắc nghẹn tiếng nấc ai oán của bác tù ǵa, với cḥm râu rung rung đang ôm cái bánh xe máy cày trong đêm sương rơi lạnh buốt.

 

Tiếng chuông đă dứt từ lâu mà những người tù vẫn c̣n thao thức. Một anh bạn tù, là một nhạc sĩ có tài, đă gơ nhẹ vào những cái đinh ốc được treo dưới gầm xe tạo nên âm thanh của bản nhạc Đêm Thánh Vô Cùng. Silent night, Holy Night. All is calm, All is bright…. Âm thanh ấy như xoáy vào tâm hồn chúng tôi, rồi vài người lại sụt sùi, nức nở khóc.

 

Chính giây phút cô đơn và lạnh lẽo này tôi lại nghĩ đến Chúa. Tôi cảm được cái lạnh của Chúa trong hang Belem vào đêm Giáng Sinh năm xưa. Tôi nghĩ đến cảnh Thánh Giuse và Mẹ Maria bị từ chối, bị hất hủi nơi các quán trọ. Tôi nghĩ đến cuộc hành tŕnh vô định của Gia Đ́nh Thánh vào đêm đông ấy. Tôi nghĩ đến những bước chân lầm lũi trong gió đông giá buốt mà không biết là đi đâu và cuối cùng th́ đành tạt vào hang đá lạnh dành cho thú vật ngoài đồng. Ôi! Chúa Hài Đồng đă sinh ra trong thế gian như thế sao? Tôi thấy thương Chúa quá. Chính đêm ấy tôi đă đón Chúa vào ḷng tôi và Chúa đă chia xẻ với tôi thân phận của một người tù. Chúa đem cho tôi niềm tin trong lúc tuyệt vọng. Chúa đă đồng hành với mọi người, nhất là những người khốn khổ như chúng tôi.

 

Chúa đến thế gian để làm người, không phải là người giàu có cao sang, không ở trong cung đ́nh gác ngọc v́ thế nếu tôi t́m Chúa ở những nơi đó tôi sẽ không gặp Người. Chúa đến để đem b́nh an xuống những tâm hồn ngay thẳng đơn sơ, những người nhỏ bé, những em bé ngây thơ, những người cô đơn nghèo khó, những cụ ǵa bị con cái hất hủi, những kẻ không nhà, những người bị tù đày và những người tội lỗi đang ăn năn hối cải.

 

Đêm Giáng Sinh năm 1975 ấy, mặc dù tôi không được đến nhà thờ, không được hát Thánh Ca Giáng Sinh, không được ăn tối chung với gia đ́nh nhưng tôi lại cảm nhận Chúa đă đến với tôi, Chúa đă thực sự an ủi tôi. Tôi đă khóc với Chúa và lúc đó chỉ có một ḿnh Chúa chia sẻ nỗi buồn của tôi mà thôi. Tôi t́m ra một điều là không có ǵ có thể ngăn cản được Chúa đến với tôi nếu tôi thực sự mở tâm hồn ra và ao ước đón Chúa. Trong đời sống, tôi cần có những giây phút yên tĩnh, giữ cho tâm hồn lắng đọng để cảm nghiệm về sự hiện diện của Chúa.

 

Từ Giáng Sinh năm ấy tôi bắt đầu nhận ra Chúa trong cuộc sống của tôi. Chúa đă an ủi và cùng đi với tôi trong bao năm dài trong trại tù cải tạo. Tôi đă biết lần hạt Mân Côi, biết đọc Kinh Thánh, biết nh́n lên trời để tôn vinh, cảm tạ những hồng ân Chúa đă và đang ban cho tôi.

 

Biết bao anh em tù đă tự tử v́ thất vọng. Biết bao nhiêu người đă chết dần chết ṃn, đă trở nên điên khùng v́ mất niềm tin. Đi tù cải tạo, gia đ́nh tan nát và ngày về lại vô định th́ t́m cái chết là cách giải quyết mà họ nghĩ là tốt nhất. Nhưng may mắn cho tôi, tôi th́ không thất vọng v́ niềm tin của tôi là Chúa. Tôi đă có Chúa trong lúc khó khăn ấy và Chúa chính là niềm hy vọng duy nhất của tôi. Chúa đă thực sự nâng đỡ tôi qua bàn tay quyền năng của Ngài.

 

Chính Chúa đă thêm sức cho tôi để tôi vượt qua những năm tháng tù đày. Chúa lại thương ǵn giữ gia đ́nh tôi, vợ tôi và các con của tôi, để khi tôi được ra khỏi tù, Chúa lại cho chúng tôi đoàn tụ trong một đất nước tự do. Chúa ban cho chúng tôi dư đầy. Ôi, Lạy Chúa, con biết lấy ǵ để cảm tạ Chúa về bao hồng ân Ngài đă ban cho chúng con đây!

 

Bây giờ mỗi lần lễ Giáng Sinh về tôi lại được dịp nhớ lại đêm Giáng Sinh kỳ diệu ấy. Đêm Giáng Sinh mà tôi thực sự đă có Chúa. Tôi muốn dành cho Chúa một món quà sinh nhật thật tuyệt vời. Quà sinh nhật tôi dâng lên Chúa là một tâm hồn trong sạch, đơn sơ, thánh thiện và một cuộc sống dấn thân làm chứng nhân t́nh yêu của Chúa nơi anh em ḿnh. Không thể đón Chúa mà lại làm ngơ trước những khổ đau của anh em v́ Chúa đang sống và chia se nỗi đau của những người cùng khổ.

 

Lạy Chúa, con vui mừng và chúc tụng Chúa trong ngày kỷ niệm Giáng Sinh của Chúa. Xin Chúa luôn ở cùng con và hướng dẫn con tiến bước theo lối bước của Ngài .

 

Chúa ơi, con yêu mến Chúa.

 

 

Giuse Thẩm Nguyễn

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính