Ước mơ của cậu bé ‘tội phạm bất đắc dĩ’ Nguyễn Mai Trung Tuấn

 

 

GNsP (23.11.2015) “Muốn được trở về nhà để tiếp tục đi chăn vịt, lấy tiền nuôi em ăn học”. Đó là ước mơ giản đơn của cậu bé chỉ mới 15 tuổi đầu, khi cả cha lẫn mẹ rơi vào ṿng lao lư và ngay cả chính cậu bé ấy cũng sắp sửa đứng trước vành móng ngựa vào ngày mai 24.11.2015, do những người cầm quyền dă tâm đẩy gia đ́nh em trở thành dân oan, mất đất. Cuộc sống của gia đ́nh bị dồn vào đường cùng, không lối thoát nên họ quyết tâm ‘tự vệ’, bảo vệ tài sản hợp pháp của gia đ́nh khi bị nhà cầm quyền cưỡng chế và đền bù không thỏa đáng.

 

 

Đó là gia cảnh của cậu bé Nguyễn Mai Trung Tuấn, SN 2000 – 15 tuổi, sống tại thị trấn Thạnh Hóa, huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An.

 

Tuấn, 15 tuổi - một trẻ em - chưa đủ ư thức để đo lường các hậu quả sẽ gây ra

 

Tuấn, 15 tuổi – tuổi ăn, tuổi học, tuổi chơi, cái độ tuổi ‘ăn chưa no lo chưa tới’ ấy đă phải trăn trở, lo lắng cho người em gái, chỉ thua Tuấn có một tuổi, làm ǵ để em gái không được bỏ học dở dang, khi bố mẹ em bị Ṭa án Nhân dân huyện Thạnh Hóa-Long An kết án mỗi người 3 năm 6 tháng tù giam do bố mẹ kiên quyết bảo vệ đất của gia đ́nh, khi gia đ́nh mất đất và mất luôn cả cơ nghiệp. Tuấn chỉ ước mong gia đ́nh em được đoàn tụ, có đất chăn vịt, có tiền nuôi em gái ăn học. Chỉ thế thôi! Ấy thế mà những người đang nắm quyền hành trong tay đă ngang nhiên cướp đi ước mơ nhỏ bé ấy của Tuấn, đẩy gia đ́nh cậu bé vào đường cùng, biến cậu bé trở thành một ‘tội phạm bất đắc dĩ’.

 

Theo Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em, ‘trẻ em là công dân Việt Nam dưới mười sáu tuổi’. Chính là trẻ em, Tuấn đă khai nhận nguyên do/động cơ/ mục đích khiến em có hành vi ‘chống lại đoàn cưỡng chế’, chỉ là để “bảo vệ quyền tài sản hợp pháp của gia đ́nh khi bị cưỡng chế. Không phải ‘cố ư’ muốn gây thương tích cho ai. Cán bộ nói Tuấn bị ảnh hưởng bởi người lớn, th́ Tuấn nói là không và khẳng định phải bảo vệ tài sản của gia đ́nh khi bị cưỡng chế’, thông tin từ phía gia đ́nh cho phóng viên GNsP biết.

 

Tuấn chỉ đơn giản nghĩ rằng, gia đ́nh em đang bị xâm phạm một cách nghiêm trọng về tài sản th́ với tư cách là thành viên trong gia đ́nh em sẽ ngăn cản và chống lại lực lượng cưỡng chế bằng mọi cách, mà không ư thức được rằng sẽ gây lại hậu quả nguy hiểm cho người khác, hay cho xă hội. Tuấn, 15 tuổi, chưa đủ ư thức đầy đủ khi gây hại cho người khác. ‘Ư thức’ của trẻ em, của người chưa trưởng thành với người lớn là cách biệt.

 

Không chỉ riêng Tuấn khẳng định những ǵ Tuấn làm là đúng mà chính em gái của Tuấn là bé Thảo Ly –SN 2001, 14 tuổi- cũng đồng t́nh những ǵ Tuấn đă làm. Bé Thảo Ly nói: “Ḿnh không có tội, ḿnh không được nhận tội, bởi v́ cái việc làm đó là bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho gia đ́nh ḿnh, chứ ḿnh không làm cái ǵ sai cả. Nếu ṭa vẫn kết tội anh hai [Tuấn] th́ em nghĩ đó là họ [Ṭa án] ép, họ xử không đúng luật.”

 

 

Nhà cầm quyền đẩy cậu bé 15 tuổi vào chốn lao tù

 

Rơ ràng, Tuấn thực hiện hành vi có mục đích và theo cậu bé này là chính đáng, c̣n về phía nhà cầm quyền th́ lại cho rằng đây là hành vi sai trái nên Tuấn phải nhận tội. Điều này được thể hiện rơ trong bản Cáo trạng và Kết luận điều tra [KLĐT] đă quy chụp cho Tuấn có hành vi ‘cố ư gây thương tích’, thể hiện:

Thứ nhất, trong bản KLĐT viết: “Do ảnh hưởng từ cha và mẹ của ḿnh, Nguyễn Mai Trung Tuấn đă có tư tưởng chống lại quyết định cưỡng chế của UBND huyện Thạnh Hóa…”. Cũng trong bản KLĐT khẳng định, ‘Tuấn có hành vi chuẩn bị các đồ vật, công cụ như sau: Tuấn lấy tiền từ Hương [mẹ của Tuấn] đưa, đi mua một miếng vải trắng, nước sơn, cọ viết biểu ngữ…”

 

Thứ hai, cũng trong bản KLĐT cho biết: “…Tuấn chạy vào nhà, cầm một ca axít, ca có màu xanh lá. Tuấn nghe la ‘cháy’. Tuấn cầm ca axit chạy ra hướng chợ Tuyên Nhơn. Thấy anh Thủy –cán bộ Công an huyện bảo vệ cưỡng chế- đang quay lưng về phía Tuấn. Khi cách anh Thủy khoảng ba mét. Tuấn cầm ca axit tạt từ phía sau theo hướng từ dưới lên trên vào người anh Thủy…”. Trong khi đó Tuấn thừa nhận, “lúc đó nhà con cháy lớn quá, mọi người chạy tán loạn, tay con cầm ca axít nên con tạt bừa…”. C̣n bản Cáo trạng đề cập: “Tại kết luận giám định số: 1065/C54B ngày 05.05.2015 của Phân viện khoa học h́nh sự tại Tp.HCM kết luận: Chất lỏng đựng trong ca nhựa màu xanh lá cây có chứa thành phần acid sulfuric, nồng độ 68%…”.

 

Thứ ba, cán bộ Thủy – được xem là nạn nhân của cậu bé 15 tuổi- trong thời điểm xảy ra vụ việc được phân công vào đội ‘bảo vệ cưỡng chế’, được trang bị đầy đủ áo giáp, công cụ làm nhiệm vụ… Và, theo KLĐT th́ “khi cách anh Thủy khoảng ba mét. Tuấn cầm ca axit tạt từ phía sau theo hướng từ dưới lên trên vào người anh Thủy…”. Cán bộ Thủy bị tạt chất lỏng từ phía đằng sau với khoảng cách là 3m, được mặc áo giáp… và được cơ quan giám định các vết thương nhiều nơi trên cơ thể, kể cả các vết sẹo cũ với tỉ lệ thương tích 35%, vừa mức đủ truy tố tội ‘cố ư gây thương tích’ tại khoản 3 Điều 104 BLHS, với mức án tù từ 5-15 năm.

 

Do có nhiều điều khuất tất, không tuân thủ pháp luật, cả h́nh thức lẫn nội dung không trung thực, chính xác, khách quan… trong kết luận giám định pháp y về thương tích là căn cứ chính đẩy trẻ em Tuấn vào ṿng lao lư. Nên được biết, Luật sư Nguyễn Văn Miếng, tham gia bào chữa cho Tuấn, đă gửi yêu cầu triệu tập các giám định viên có liên quan.

 

Cho đến ngày hôm nay ngày 23.11.2015, Luật sư Nguyễn Văn Miếng thông tin, ông vẫn chưa nhận đuợc Quyết định đưa vụ án ra xét xử và Giấy triệu tập tham dự phiên ṭa ngày mai 24.11.2015.

 

 

Tóm tắt vụ án

 

Xin được nhắc lại vào năm 2009, nhà cầm quyền thu hồi đất của hai gia đ́nh là bà Mai Thị Kim Hương [mẹ của Nguyễn Mai Trung Tuấn] và bà Phùng Thị Ly với giá đền bù rẻ mạt. Cả hai gia đ́nh không đồng ư, đă đi khiếu kiện nhiều nơi đến các cấp có thẩm quyền, nhưng không được đền bù một cách thỏa đáng. Đỉnh điểm của vụ việc xảy ra vào ngày 14.04.2015, khi nhà cầm quyền huyện Thạnh Hóa đem lực lượng công quyền đến cưỡng chế đất của hai gia đ́nh này (cưỡng chế đất lần thứ ba). Thấy sự bất công, oan khiên mà cả hai gia đ́nh bà Hương và bà Ly gánh chịu, nên họ hàng đă đồng hành ‘bảo vệ’ mảnh đất của hai gia đ́nh. C̣n Tuấn cũng tham gia phản kháng lại chuyện bất công này. Nhiều người đă bị bắt trong đó có Tuấn, sau đó Tuấn được bà ngoại và cậu bảo lănh về nhà. Tuấn sống tại B́nh Thuận và kiếm sống bằng nghề chăn vịt. Đến tháng 8.2015, Tuấn bị bắt lại theo lệnh truy nă. Hiện nay, Tuấn đang bị giam giữ tại trại giam Long An.

 

Tại sao những người nắm quyền lại có thể cố t́nh áp đặt, cắt khúc các t́nh tiết vụ án để đẩy một đứa trẻ mới chỉ có 15 tuổi rơi vào ṿng lao lư, tù tội? Trong khi cả cha-mẹ em đều đang ở trong tù. Tương lai nào dành cho Tuấn, em Ly và trẻ em VN?

 

 

Huyền Trang, GNsP

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính