Buồn vui lễ Giáng Sinh

 

 

GNsP (27.12.2015) – Lễ Giáng Sinh vừa xong, anh em Linh Mục chúng tôi đi hỗ trợ Mục Vụ các nơi vùng sâu vùng xa đă trở về lại Nhà Ḍng. Có bao nhiêu chuyện để kể cho nhau nghe. Ai cũng xúc động trước Ḷng Tin mạnh mẽ và tinh thần sống Đạo nhiệt thành của người dân nghèo, đặc biệt là anh chị em các dân tộc thiểu số trên Tây Nguyên các tỉnh B́nh Phước, Lâm Đồng, Đăk Lăk, Đăk Nông, Gia Lai, Kontum… Họ gặp bao nhiêu khó khăn về vật chất, bao nhiêu o ép của xă hội, nhưng càng vất vả, họ càng gắn bó với Chúa, với Hội Thánh và với nhau trong cộng đồng.(anh minh hoa BT)


 

Có một điểm chung mà anh em Linh Mục chúng tôi cùng tỏ ra bất b́nh khó chịu, cần phải một lần viết ra như một lời cảnh báo, cũng là một lời kêu gọi đồng t́nh của mọi người. Đó là những chuyện về những vị khách thiếu văn hóa trong Ngày Lễ Giáng Sinh.

 

H́nh như chuyện này bắt đầu có từ ngày người Công Giáo phải sống dưới chế độ XHCN, chứ trước 54 ở miền Bắc và trước 75 ở miền Nam, làm ǵ có chuyện chính quyền được săn đón tiếp rước, đưa vào ngồi chễm chệ trong Nhà Thờ ngay ở những hàng ghế đầu tiên được dành riêng. Trước khi vào Lễ c̣n được mời phát biểu “mấy ư kiến chỉ đạo”, sau Lễ lại được mời sang… ăn nhậu tưng bừng khói lửa riêng mấy mâm đặc sản!

 

Thế đấy, bên kia th́ bảo rằng có như vậy mới diễn tả được ḷng ưu ái, sự quan tâm của Mặt Trận, của Chính Quyền các cấp đối với hoạt động tôn giáo, nhờ đó càng cho thấy chính sách Tự Do Tín Ngưỡng của Đảng và Nhà Nước dành cho các tín đồ thật quá ư là tuyệt vời! C̣n bên ḿnh th́ biện hộ rằng đây là một khía cạnh trong việc đối thoại để có thể… truyền giáo cho lương dân (?!?), cho người vô thần có dịp được vào Nhà Thờ xem hoạt cảnh Giáng Sinh, họ sẽ hiểu đạo ḿnh hơn, thấy được người đạo ḿnh cởi mở, đối thoại, đoàn kết và… dễ thương!

 

Có cái hậu ư phía sau cả hai bên đều thấy hết, hiểu hết mà không bao giờ nói ra, ấy là nhu cầu… nhậu nhẹt cho vui, cho ra vẻ tốt Đời đẹp Đạo. Cán bộ thế nào cũng ṿi vĩnh cha xứ để được nhậu bằng rượu Lễ cho nó sướng, dù ngay sau đó lại vừa chê vừa khen là: “Rượu thế quái ǵ mà ngọt như đường phèn, chỉ được tội thơm phức!” C̣n Linh Mục th́ nói nhỏ vào tai những người tỏ ư thắc mắc: “Cho họ nhậu một chầu là vui vẻ cả làng, là xong mọi chuyện. Có đáng ǵ đâu, miễn là được việc. Đấy các ông xem, Lễ Giáng Sinh ở đây hoành tráng nhá, tha hồ văn nghệ, phát quà…”

 

Tôi c̣n nhớ, Giáng Sinh năm 1997, tôi c̣n là ông thầy về thực tập Mục Vụ ở một Họ Đạo nhà quê tỉnh Đồng Tháp. Trước Lễ nửa đêm, có hoạt cảnh do các em Tông Đồ Thiếu Nhi đảm nhận. Mấy ông cán bộ Đảng, Công An, Du Kích, Mặt Trận ngồi đầy hai băng ghế trên cùng. Ai cũng lơ láo nghênh ngang, ngồi vắt chân gác tay rất… thiếu văn hóa, chẳng ư thức ḿnh đang ở một nơi tôn nghiêm, giữa các tín hữu rất trật tự và sốt sắng.

 

Lại có một anh tỉnh bơ lấy thuốc lá ra ph́ phèo. Mọi người chung quanh ai cũng thấy nhưng giả lơ coi như không thấy. Tôi là dân ở Sàig̣n về, bực quá chịu không nổi, tiến lại gần bảo thẳng: “Anh ơi, nếu anh muốn hút thuốc, xin mời ra ngoài sân!” Tôi nhận lại một ánh mắt trừng trừng, vừa ngạc nhiên rằng th́ là: Ơ hay, tên này là ai mà dám ư kiến ư c̣? lại vừa tức giận, ra cái điều: Ta là cán bộ, hét ra lửa, x́ ra khói đây! Nhưng cuối cùng có lẽ ánh mắt của tôi cũng vẫn kiên quyết đủ để khuất phục, anh cán bộ ấy đành phải – lại thêm một hành vi thiếu văn hóa khác – bỏ mẩu thuốc xuống nền gạch Nhà Thờ, dùng mũi dép hậm hực giập tắt.

 

Xong lần đó, tôi nghiệm ra một chuyện quan trọng: Đừng để cái sợ nó làm cho ta đâm… hèn! Đối với những người thiếu tôn trọng người khác, trước hết ta phải giúp cho họ biết tự trọng. Nếu ta chưa thể làm được điều ấy cho họ và nếu họ cứ dứt khoát không chịu tự trọng th́ tốt hơn hết ta… dẹp họ sang một bên cho khỏe, chứ sao lại cứ phải o bế, xum xoe, cầu cạnh và quỵ lụy trước cường quyền? Ta cũng phải biết tự trọng chứ! Nhiều Tín Hữu mách cho tôi nghe, đám cán bộ được nhậu xong ở Nhà Xứ, ra về c̣n văng tục với nhau… Mấy hôm sau cha xứ có việc phải ra xă, ra huyện, cán bộ xàm xỡ xoa lưng vỗ vai mà chớt nhả. Thử hỏi, trong cánh con chiên bổn đạo, có tay bặm trợn nào dám cả gan “láo lếu” với cha xứ như thế không?

 

 

Lần Giáng Sinh vừa rồi, một cha đi Tây Nguyên về, giận dữ kể cho tôi nghe: “Anh xem, trong khi cả một đám rất đông người dân tộc với tấm ḷng thành tín tuyệt vời đang phải nhịn đói đi bộ từ xa về dự Lễ, th́ cán bộ xă lại được cha xứ mời ăn nhậu hả hê linh đ́nh. Em đă tránh đi một nơi cho đỡ chướng tai gai mắt, ông cha ấy c̣n bảo một anh dân tộc vào mời em ra nhậu chung cho vui, em bảo thẳng: Em không biết nhậu, không quen, cũng không thích như thế nên dứt khoát không ra!”

 

Kể ra, làm Linh Mục mà nhậu nhẹt đă là chuyện không hay, lại c̣n la cà lệt bệt nhậu nhẹt với Công An, với cán bộ Xă th́ càng coi không được, gây cớ vấp phạm vô cùng, thậm chí là phản chứng Tin Mừng. Chẳng trách các Đại Chủng Viện và các Học Viện Ḍng bây giờ nhấn rất mạnh đến chuyện nhậu nhẹt như một kỷ luật cần thiết trong việc đào tạo các Giáo Sĩ tương lai.

 

Phần riêng tôi, năm nay tôi được dịp đi Mục Vụ tận tỉnh Đăk Lăk. Tạ ơn Chúa, khi về lại Sàig̣n đêm 25 tháng 12, tôi không có điều ǵ phải bực ḿnh, ngược lại, có bao điều để khoe với anh em. Tôi xin kể ra đây như là những mẩu chuyện vui bù lại những chuyện không vui nói trên, những tia sáng cao đẹp có khả năng đẩy lui bóng tối xấu xí tầm thường.

 

Cha xứ của Đăk Lăk c̣n trẻ lắm, người thấp bé, khuôn mặt thông minh, tươi tỉnh và hiền ḥa, lại c̣n đẹp trai nữa chứ! Cha gần gũi thương yêu đám đông hàng chục ngàn người dân tộc Sêđan của cha, họ nghèo tả tơi, cứ phải đói ăn thiếu mặc mà vẫn khao khát t́nh Chúa và t́nh người.

 

Đêm Vọng Giáng Sinh 24 tháng 12, khi đi kiệu Hài Nhi Giêsu quanh Nhà Thờ, trời đêm mưa bụi lất phất, gió rét căm căm, tôi được mời làm chủ tế đi ngay sau lưng cha, cứ thấy cha không ngớt quay sang hai bên bảo các bà mẹ dân tộc đang địu con sơ sinh vào t́m chỗ mà đứng dưới mái tôn cạnh hông Nhà Thờ cho đỡ ướt đỡ lạnh.

 

Đến cuối Thánh Lễ, thật bất ngờ, cha xứ dơng dạc dặn ḍ cộng đoàn: “Ngày mai 25 tháng 12 là Lễ lớn của Đạo chúng ta, là ngày kiêng việc xác. Tôi đă dặn trước rồi, bây giờ tôi dặn lại anh chị em: ai có con em đi học, cứ làm đơn nộp ở trường, rồi cứ cho các em nghỉ học ở nhà để c̣n đi dự Thánh Lễ dành cho thiếu nhi. Ai hỏi ǵ, cứ nói là cha xứ bảo… Riêng các anh chị em là giáo viên, xin chịu khó đi dạy, chu toàn nhiệm vụ, v́ các cháu học sinh không có đạo th́ vẫn đi học như thường”.

 


Sáng hôm sau, khi dâng Thánh Lễ một ḿnh trong buôn xong, trở ra hương lộ, xe chúng tôi gặp xe cha xứ đi làm Lễ ở một Giáo Điểm khác vừa về, các bạn trẻ Nhóm FIAT đi theo tôi đă vỗ tay reo ḥ hoan hô cha về mọi sự, trong đó có chuyện thông báo độc đáo nói trên. Tôi kể với cha rằng trên đường xe ngang qua mấy ngôi trường tiểu học và trung học, đúng lúc ra chơi mà sân trường vắng hoe.

 

Tôi lại hỏi thăm cha là Giáo Phận Buôn Ma Thuột đă ra quyết định này từ bao giờ, sao không thấy trên mạng đưa tin, cha xứ cười thật… xinh: “Thưa cha, không biết nơi khác thế nào, chứ ở đây, con tự nghĩ ra và thông báo luôn cho bà con như thế cha ạ!” Cả xe lại được một chầu vỗ tay cực kỳ hết ư!

 

Vậy đó, tôi thiết nghĩ trước khi đặt vấn đề tôn giáo tín ngưỡng, chúng ta cần phải có được văn hóa xă hội như một cái nền bên dưới, từ đó mới tạo dựng nên những mối tương quan con người với nhau, một tương quan thật ḷng, tốt lành và đẹp đẽ (chân-thiện-mỹ), rồi Đức Tin sẽ cứ thế mà nẩy mầm, Tin Mừng sẽ cứ thế mà được công bố như Quà Tặng vô giá cho nhau… Thiếu văn hóa làm nền tảng tối thiểu, tất cả các tương quan Đạo – Đời bên trên nó cứ… giả giả thế nào ấy, đâm ra sượng sùng và vô duyên!

 

 

Lm. QUANG UY

DCCT, 2008 – 2015

Nguồn: Ephata 673

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính