Xin cùng nhau hăy dâng lời nguyện cầu cho các linh hồn tất cả Quân, Dân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Ḥa đă hy sinh hay bị thiệt mạng trong cuộc chiến bảo vệ Tự do chính nghĩa của nước Việt Nam Cộng Ḥa và trên đường t́m Tự Do

 

 

 

Xin giới thiệu toàn văn bài giảng chúa nhật 29.04.2012 của Đức cha Vincent Nguyễn Văn Long, Giám mục phó Tổng giáo phận Melbourne (Úc Đại Lợi) để quư Cha, quư thầy và anh chị em khắp nơi có cơ hội hiệp thông.

 

 

Kính thưa toàn thể qúy ông bà anh chị em,


Một lần nữa, ngày 30 tháng 4, ngày ghi sâu trong kư ức của toàn dân Việt Nam như một ngày Quốc Nạn lại trở về với chúng ta, nhất là những người Việt tỵ nạn cộng sản ở khắp nơi trên thế giới. Có nhiều người nói rằng chúng ta không nên nh́n về qúa khứ nữa, chúng ta không nên tưởng niệm ngày quốc nạn hay quốc hận nữa mà hăy hướng về tương lai. Có không ít người c̣n nói rằng: “Việt Nam bây giờ đă đổi mới, chính thể Cộng Sản đă thay đổi với thời đại, đâu c̣n ǵ để chúng ta phải ôn lại dĩ văng xa xưa, hăy bắt tay vào việc xây dựng tương lai của đất nước trong tinh thần ḥa hợp ḥa giải dân tộc”.


Nhưng làm sao chúng ta có thể tiến về tương lai nếu chúng ta không biết nhận ra những bài học của lịch sử? Có “ôn cố mới biết tri tân”. Tôi thiển nghĩ rằng, không ai thiết tha với vận mệnh của dân tộc Việt Nam có thể làm ngơ trước những bài học của lịch sử. Nếu lịch sử là một ḍng sông th́ những bế tắc trong chiều dài của nó phải được đả thông cặn kẽ. Lúc đó ḍng sông mới được chảy đều và làm tươi mát ph́ nhiêu cho đất Việt thân yêu; lúc đó chúng ta mới mong có tương lai tươi sáng.


Biến cố 30 tháng 4 năm 1975 đánh dấu một khúc ngoặt quan trọng trong lịch sử Việt Nam cận đại. Nó cũng đánh dấu một bế tắc dẫn đến một sự băng hoại toàn bộ cho cả đất nước và dân tộc Việt Nam. Khi bao nhiêu bom đạn của cuộc chiến ư thức hệ đă gây chết chóc thương tích và tàn phá trên những người dân vô tội; khi bao nhiêu những chiến sĩ bỏ ḿnh nơi chiến trận, phơi thây không một nấm mồ hay chết dần ṃn tức tưởi trong các trại cải tạo; khi những phương phế binh bị ruồng bỏ trong một xă hội vô nhân bản; khi cả triệu người phải bỏ nước ra đi, làm nạn nhân trên biển cả trong bao tủi nhục đắng cay; khi cả khối dân Việt tại quốc nội phải sống trong một xă hội hoàn toàn băng hoại, bị cai trị bởi một chính thể đă bị đào thải trong thế giới tiến bộ; khi những người dân lưu vong tại hải ngoại chưa có cơ hội đóng góp vào tiến tŕnh canh tân đất nước. Đây chẳng phải là những mệnh đề của người nh́n dưới lăng kính của kẻ chiến bại hay một nhóm người c̣n mang đầu óc hận thù chia rẽ. Nhưng đây là những bế tắc của lịch sử mà chỉ khi được khai thông mới mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc.


Kính thưa toàn thể qúy vị và nhất là các bạn trẻ,


Hôm nay chúng ta cùng “ôn cố tri tân” trong niềm tin vào tiến tŕnh tất yếu của lịch sử. Lịch sử sẽ đào thải những ǵ không c̣n thích hợp. Dù có ngoan cố cưỡng lại, không ai có thể ngăn cản thế lực của lịch sử, cũng như không chính thể nào có thể làm ngược ḷng dân mà tồn tại. Hôm nay chúng ta tưởng nhớ đến những nạn nhân trước và sau 30 tháng 4 năm 1975. Chúng ta cùng ôn lại những bài học của lịch sử. Nhưng trên hết, chúng ta hăy góp một bàn tay khai thông những bế tắc hầu cùng với toàn thể dân tộc mở ra một kỷ nguyên mới cho quê hương Việt Nam.


Lời Chúa hôm nay cho chúng ta sự an ủi và niềm tin vào một tương lai tươi sáng, một b́nh minh mà bóng tối của tà thần sẽ không chế ngự được. Thánh Phêrô đă dùng lời Thánh Vịnh để nói với dân chúng về Đức Kitô rằng “Phiến đá mà người thợ xây loại bỏ đă trở nên tảng đá góc tường”. “Người thợ xây” trong bối cảnh này chính là những con người tượng trưng cho thế lực của bóng tối và tội lỗi. “Người thợ xây” đây là Giuda, là quân dữ, là những kỳ mục, là Philatô, là Cêsarê và đồng thời là tất cả những ai đứng về phía của sự dữ. Họ đă loại bỏ Đức Kitô, tức là loại bỏ ánh sáng và sự sống, công lư và sự thật cùng tất cả những giá trị nhân bản và siêu nhiên. Nhưng Đức Kitô là phiến đá bị họ loại bỏ đă trở nên tảng đá góc tường. Ngài đă chiến thắng trên tà thần và tội lỗi. Chiến thắng của Ngài vượt không gian và thời gian, để rồi những ai đứng về phía công lư và sự thật đều được thông phần vào chiến thắng của Ngài. Qủa thế, dù cho thế lực của sự dữ lấn án sự lành, dù cho những kẻ cường bạo giết hại những bậc chí nhân, nhưng chúng ta có thể tin chắc vào sự viên măn của công lư và sự thật trong Chúa Giêsu Kitô, viên đá tảng của niềm tin và niềm hy vọng chúng ta.


Trong bối cảnh của đất nước chúng ta hôm nay, “người thợ xây” là ai nếu không phải là chế độ phi nhân vong bản; “người thợ xây” là ai nếu không phải là những công cụ đàn áp cưỡng chiếm đất đai của người dân vô tội như công an, cảnh sát cơ động và côn đồ. Và “phiến đá bị họ loại bỏ” là ai nếu không phải là những người đấu tranh cho công lư và sự thật, là người giáo dân Thái Hà với lá cây vạn tuế, là Đồng Chiêm với một cây thánh giá, là Cồn Dầu với một nghĩa trang thiêng liêng, là anh Việt Khang với một bài ca ái quốc, hay là dân oan với chỉ những tiếng kêu than vô vọng. Như Thiên Chúa đă thực hiện qua sự khổ nhục, sự chết và sự sống lại của Đức Kitô, Ngài cũng sẽ thực hiện nơi những ai đứng về phía của công lư và sự thật. Chúng ta hăy vững tin và liên đới với nhau trong cùng một lư tưởng, một giấc mơ, một mục đích là ngày khải hoàn của chân thiện mỹ trên quê hương mến yêu.


“Ta là mục tử nhân lành. Ta hiến mạng sống v́ chiên ta”. Lời Chúa trong bài Phúc Âm hôm nay nói lên một chân lư bất hủ là chỉ có t́nh yêu hiến thân cho người khác mới là lẽ sống của người tín hữu. Sứ mạng của Đức Kitô cũng chính là hiến thân để sự sống viên măn được thể hiện nơi con người. Hôm nay, một cách đặc biệt, chúng ta tưởng nhớ đến những người con của tổ quốc đă v́ nước vong thân. Họ đă chẳng màng danh vọng, vinh quang, phú qúy hay trường thọ. Họ hy sinh chính mạng sống ngay trong tuổi thanh xuân để quê hương có ngày tươi sáng. Chúng ta nghiêng ḿnh kính cẩn trước những gương anh linh của tổ quốc. Chúng ta hăy cùng nhau hướng về mục đích mà chính họ đă làm những viên gạch lót đường: đó là sự sống viên măn cho tha nhân, sự phục hưng cho dân tộc và sự trường tồn của cơ đồ tổ quốc.


Kính thưa qúy ông bà anh chị em,


Ngày 30 tháng 4 không chỉ là một ngày quốc hận hay quốc nạn. Nó là ngày mà chúng ta, nhất là những thế hệ trẻ phải “ôn cố tri tân”. Nó là ngày chúng ta cùng động viên tranh đấu cho một tương lai Việt Nam tươi sáng hơn. Trong tinh thần Phục Sinh, người tín hữu chúng ta nh́n vào biến cố lịch sử đó như là đoạn đường chúng ta phải đi để tiến vào tương lai vinh thắng. Chúng ta phải can trường bước theo con đường mà các anh hùng hào kiệt đă đi trước chúng ta, vững tin vào sự viên măn của công lư và sự thật trong Chúa Giêsu Kitô, viên đá tảng của niềm tin và niềm hy vọng chúng ta. Hăy liên kết thành sức mạnh để phá tan xiềng xích của sự bạo tàn, dối trá và gian ác là chế độ cộng sản. Hăy cùng nhau khai thông ḍng sông lịch sử để nó được chảy và làm tươi mát ph́ nhiêu cho đất Việt thân yêu. Xin Thiên Chúa chúc lành và kiện toàn cho mọi hy sinh và nỗ lực của chúng ta, người con dân của tổ quốc trong và ngoài nước đang khát khao và tranh đấu cho công lư. Hăy vững tin tiến về b́nh minh mới, ngày mùa gặt mới của quê hương, v́ “người đi gieo trong đau thương sẽ về giữa vui cười”.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo     Links