Với chính sách ngu dân, Việt cộng đă tiêu hủy toàn bộ sách vở VNCH!!!

 

 

Cảnh đốt sách thật tang thương tháng 05/1975 ở Sài G̣n

 

 

 

Chúng ta được đọc nhiều bài viết về chiến dịch truy diệt văn hóa miền Nam của CS sau tháng 4-1975 mà Cộng Sản kết tội là “văn hóa nô dịch, đồi trụy phản động”. Thảy đều mang việc đốt sách ra để làm bằng chứng cho tội ác diệt chủng văn hóa miền Nam này.


Việt Nam vốn tự hào là quốc gia có hơn 4000 năm văn hiến, nhưng sách vở của người xưa để lại th́ rất ít. Nguyên nhân chính là v́ quân nhà Minh bên Tàu đă ra lệnh hủy hết sách vở ngay trong những ngày đầu đô hộ nước ta để dễ bề cai trị. Sau này, cuộc Cách mạng Văn hóa tại Trung Hoa từ năm 1953 đến 1966 cũng đă gây nhiều ảnh hưởng đến miền Bắc. Do đó, xét về mặt lịch sử, Việt Nam đă trải qua rất nhiều thời kỳ sách vở bị tiêu hủy cho phù hợp với những thay đổi qua các giai đoạn chính trị.


Trên thực tế, tại miền Bắc, ngay sau khi tiếp quản Hà Nội, việc kiểm duyệt sách báo, bài viết trước khi đem phổ biến ra công chúng đă được thực hiện ngay từ năm 1954. Đối với các loại sách báo đă in ra từ trước 1954 dưới thời Pháp thuộc cũng đă bị đốt. Thế cho nên, việc đốt sách tại miền Nam năm 1975 chỉ là rập khuôn của chính sách cũ năm 1954.


Hồi kư của Một người Hà Nội ghi lại sự kiện đốt sách năm 1954 khi Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa tiếp quản miền Bắc: “Chơi vơi trong Hà Nội, tôi đi t́m thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đă đi Nam. Tôi phải học năm cuối cùng, Tú tài 2, cùng một số ‘lớp Chín hậu phương’, năm sau sẽ sáp nhập thành ‘hệ mười năm’. Số học sinh ‘lớp Chín’ này vào lớp không phải để học, mà là ‘tổ chức Hiệu đoàn’, nhận ‘chỉ thị của Thành đoàn’ rồi ‘phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!’. Họ truy lùng… đốt sách!


Tôi đă phải nhồi nhét đầy ba bao tải, Hiệu đoàn ‘kiểm tra’, lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quư, mang ‘tập trung’ tại Thư viện phố Tràng Thi, để đốt. Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm ‘phấn khởi’, lời hô khẩu hiệu ‘quyết tâm’, và ‘phát biểu của bí thư Thành đoàn’: Tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn là… ‘cực kỳ phản động!’. Vào lớp học với những ‘phê b́nh, kiểm thảo… cảnh giác, lập trường”.


Tại miền Nam, trong thời điêu linh ngay sau ngày 30/4/1975, việc đốt sách được thể hiện qua chiến dịch Bài trừ Văn hóa Đồi trụy-Phản động. Tự bản thân khẩu hiệu trong chiến dịch đă nêu rơ 2 mục đích: (1) về chính trị, bài trừ các luồng tư tưởng phản động chống đối chế độ và (2) về văn hóa, xóa bỏ h́nh thức được coi là ‘đồi trụy theo h́nh thức tư bản’.


Trên báo Sài G̣n Giải phóng phát hành ngày 25-5-1975 có đăng buổi ra quân mở màn cho chiến dịch này, như sau:


“Ngày 23-5-1975, trên nhiều đường phố Sài G̣n, “khí thế ra quân” của chiến dịch vô cùng sôi nổi: “Đoàn thanh niên nam nữ đi qua các đường phố và hô to nhiều khẩu hiệu đả đảo văn hóa ngoại lai đồi trụy mất gốc phản động. Đi đầu là xe phóng thanh với một biểu ngữ dài có ghi: ‘Đội thanh niên sinh viên học sinh xung kích bài trừ văn hoá dâm ô phản động’. Theo sau là sinh viên, học sinh sắp hàng bảy, hàng tám xuất phát từ trụ sở của lực lượng thanh niên tự vệ Thành phố, số 4 Duy Tân. Đoàn diễn hành kéo dài có đến hàng cây số đường, tất cả mọi người đều có một tấm biểu ngữ trên tay…”. Ngay sau cuộc tuần hành trên đường phố của hàng chục ngàn thanh niên vệ binh, “đồng bào và các tiệm sách đă đem nộp cho đội Quận 7 một số lượng sách báo đồi trụy phản động, tất cả là mười ba xe ba gác. Ngoài ra các hàng sách bày bán trên hai lề đường Lê Lợi, Công Lư cũng tự nguyện dọn sạch và đem nộp. Trên đường Hai Bà Trưng cũng có ba nhà sách tự động đem nộp trên hai mươi cuốn. Đặc biệt, cùng ngày này, 22-5-1975, nhà sách Phúc Bài, 186 Nguyễn Thiện Thuật, Sài G̣n 3 đă tự nguyện đem nộp cho Hội Bài trừ Văn hoá đồi trụy phản động bốn ngàn cuốn sách các loại”. Sau đó, đám thanh niên chia nhau từng tốp, xông vào những nhà mà chúng nghi ngờ, lục lạo rồi tịch thu sách vở.


Một Luật Sư tủ sách có độ 2.000 cuốn, đem đốt ở trước cửa nhà, chủ ư cho công an phường biết. Rồi kêu ve chai lại cân sách cũng ngay dưới mắt công an.


C̣n ông bạn Vương Hồng Sển có nhiều sách cổ, quí, lo lắng lắm mà cũng uất ức lắm, viết thư cho Sở Thông tin Văn hóa, giọng chua xót xin được giữ tủ sách, nếu không th́ ông sẽ chết theo sách..


Lần đó sách ở Sài g̣n bị đốt rất nhiều. Nghe nói các loại đồi trụy và kiếm hiệp chất đầy pḥng một ông chủ thông tin quận, và mấy năm sau ông ấy kêu người lại bán với giá cao.


Một trong những việc làm cấp thiết của nhà cầm quyền cs khi miền Nam sụp đổ là niêm phong, tịch thu sách tại các thư viện. Những tác phẩm của nhà in, nhà xuất bản và nhà sách lớn tại Sài G̣n như Khai Trí, Sống Mới, Độc Lập, Đồng Nai, Nam Cường, Trí Đăng… đều bị niêm phong và cấm lưu hành. bài trừ văn hóa đồi trụy.


Như vậy chúng ta đă thấy VGCS đă bộc lộ tính chất ǵ: Thưa đó là chính sách ngu dân mà chúng đang áp đặt vào hệ thống giáo dục của thế hệ trẻ sau này để duy tŕ cái Đảng 'c̣n tiền c̣n của', đồng thời để dễ bề cai trị quê hương dân tộc VN của chúng ta bằng một hệ thống giáo dục nhồi sọ và xuống cấp,  v́ hầu hết mọi người ở trong nước đă thấy rơ mức độ tệ hại của đám Giáo sư, Tiến sĩ, Thạc sĩ giấy của đám dốt mua bằng. Chỉ nh́n vào các bài vở đầy tính sát nhân của các lớp bậc Tiểu học cũng đă đủ nêu lên một chế độ khát máu. Chỉ nh́n và đọc thử cái bộ "Tiếng Việt mới" của cái gọi là Phó giáo sư Buồi Hiền th́ người dân cũng đă đủ điên đầu rồi. Thưa quư vị !!

 

 

Biên soạn NĐB.

FB: Ngô Đ́nh Bảo

 

 

 Quê ḿnh giờ thế đó

 

 

Trăng nhỏ giọt trên mái đầu bạc phếch,

Người già ngồi, ngốc nghếch ngước nh́n mây.

Quanh gót chân vương văi đống báo ngày

Đầy tin tức đắng cay từ quê mẹ.

 

Ḷng muốn khóc, nhưng mắt không c̣n lệ,

Thoáng nh́n quanh rồi lặng lẽ cúi đầu,

Cắn chặt môi, đè nén chuỗi thương đau

Đang cuồn cuộn tranh nhau gầy giông gió.

                       *

                  *        *

Trời đất hỡi, quê ḿnh giờ thế đó,

Chỉ mới vừa nhuộm đỏ mấy mươi năm,

Mà đă thành một địa ngục tối tăm,

Thành hang ổ bọn phi cầm phi thú.

 

Đất nước Việt, nhưng giặc Tàu làm chủ,

Đám cầm quyền chỉ là lũ gia nô,

Vâng lệnh ngoại bang, hành động điên rồ,

Theo vết của tên tội đồ dân tộc.

 

Vét tiền bạc chuyển dần ra ngoại quốc,

Đẩy cháu con đi "du học" xứ người,

Học hành ǵ, toàn chỉ có ăn chơi,

Sắm xe cộ, tậu cơ ngơi khắp chốn.

 

Để chuẩn bị sẵn sàng nơi ẩn trốn,

Sau khi Tàu xâm chiếm trọn quê cha,

Chẳng điều ǵ dẫu hèn mạt xấu xa,

Mà chúng chịu buông tha hay từ bỏ.

 

Nhưng lớn nhất là tội làm sụp đổ

Cả một nền đạo đức tổ tiên ta

Đă hy sinh dốc xương máu ḿnh ra

Để gầy dựng cho nước nhà thuở trước.

 

Nh́n tư cách của người dân một nước,

Th́ ít nhiều cũng biết được rồi đây,

Xứ sở này sẽ nhẹ bước cao bay,

Hay sớm muộn cũng có ngày xóa sổ.

 

Ngắm quê cũ, ḷng càng thêm xấu hổ,

Đạo đức dân ḿnh xuống hố thật nhanh,

Từ đám già cho đến lũ trẻ ranh,

Đâu cũng thấy toàn gian manh độc ác.

 

V́ tổ quốc biểu t́nh th́ lác đác,

Nhưng hùa đi đại nhạc hội th́ đông,

Mặc cho Tàu dần chiếm đoạt non sông,

Miễn ḿnh được nghe văn công ḥ hét.

 

Rồi lớn bé xuống chật đường gào thét, 

Nhảy cẫng lên mừng kết quả trận banh,

Nhưng trong khi đất nước mẹ tan tành,

Vẫn lănh đạm làm thinh không nhúc nhích.

 

Kéo nhau đi du lịch,

Giở lắm tṛ lố bịch, lưu manh,

Vào xứ người mà ăn cắp như ranh,

Trơ trẽn lộ toàn hành vi bỉ ổi.

 

Về giáo dục, nói ra càng tức tối,

Học sinh th́ gian dối đến thành tinh,

Đám thầy bà càng đáng rủa đáng khinh,

C̣n xảo trá hơn học sinh vạn bội.

 

Điểm qua các thành phần trong xă hội,

Bắt đầu từ cán bộ tới dân đen,

Từ "giáo sư", "tiến sĩ" tới phu phen,

Đâu cũng chỉ xem đồng tiền trên hết.

 

Khi đạo đức bị hoàn toàn hủy diệt,

Và lương tâm cũng biền biệt ra đi,

Th́ chẳng cần phải có phép tiên tri,

Cũng biết rơ được cái ǵ sẽ đến.

                       *

                  *        *

Chạnh nhớ lại lời thề khi vượt biển,

Tiếng sụt sùi đêm tách bến ra khơi,

Mới đây thôi đă mấy chục năm rồi,

Ḷng già bỗng thấy bồi hồi vô hạn.

 

Nh́n một số người mang danh "tỵ nạn",

Lại càng thêm buồn nản lẫn xót xa,

Kẻ "thăm quê", kẻ du lịch "dối già",

Kẻ "từ thiện", kẻ về "ra mắt sách".

 

Nhặt đống báo, vất vô thùng cái toạch,

Miệng lầm bầm tự than trách khôn nguôi,

Lối quê nhà đà vĩnh viễn xa xôi,

Chút hy vọng nhỏ nhoi đành lịm tắt.

 

Trạm xe buưt, ánh đèn mờ hiu hắt,

Khác chi đời kẻ ngắc ngoải tha phương,

Đă đến chặng cuối đường,

C̣n phải khóc nh́n quê hương sắp mất.

                

 

              Trần Văn Lương

                Cali, 11/2018

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính