Tết con Heo kể chuyện Cọp

 

Duy Xuyên

 

 

    

 

Những ngày c̣n thơ ấu, tôi nghe các bô lăo thường hay nói: ‘Cọp Khánh Ḥa. Ma B́nh Thuận.’ Tôi không rơ, lời nói trên có xác thực lắm hay không? Nhưng khi truởng thành, tôi có dịp phục vụ tại ba tỉnh Khánh Ḥa, Ninh Thuận và B́nh Thuận.

 

Tôi không biết Cọp Khánh Ḥa nguy hiểm, hung hăng như thế nào, nhưng chính bản thân tôi đă từng tham gia trong việc săn bắn một con cọp dữ ở Ninh Thuận. Và tôi cũng đă chứng kiến 2 trường hợp về chuyện ma ở B́nh Thuận.

 

Sau đây tôi xin kể chuyện con cọp dữ ở Ninh Thuận (Phan Rang):

 

Con cọp này đă từng ŕnh bắt 23 người Thượng tại ấp Tà-Lu, thôn Ma-Ty, xă Tân Mỹ, thuộc tỉnh Ninh Thuận rất rùng rợn như sau:

 

Năm 1960, tôi được lệnh thuyên chuyển về Tỉnh Đoàn Bảo An Ninh Thuận và sau đó được bổ nhiệm chức vụ Trưởng Pḥng An Ninh T́nh Báo.

 

Nếu tôi nhớ không nhầm vào thời đó Quân Đội Quốc Gia Việt Nam chưa thành lập Tiểu Khu. Tại mỗi tỉnh chỉ có Cơ Quan Quân sự. Ngoài ra mỗi tỉnh có một Tỉnh Trưởng Dân sự và một Phó Tỉnh Trưởng Nội An. Vị Sĩ Quan Phó Tỉnh Trưởng Nội An thường thường được kiêm nhiệm Tỉnh Đoàn Trưởng Tỉnh Đoàn Bảo An. Hồi đó, các lực lượng Bảo An c̣n trực thuộc bộ Nội Vụ, nên Ông Tỉnh Trưởng cũng có quyền điều động, đề nghị thăng thưởng, thuyên chuyển, bổ nhiệm các Sĩ Quan trong Tỉnh Đoàn Bảo An.

 

Nhận chức vụ Trưởng Pḥng An Ninh T́nh Báo khoảng chừng một tháng, tôi được lệnh tŕnh diện Thiếu Tá Nguyễn đăng Ngoạn, Phó Tỉnh Truởng Nội An. Vị Thiếu Tá này sau khi nghiên cứu hồ sơ quân bạ của tôi, ông ta nh́n tôi nghiêm nghị nói:

– Tôi thấy chỉ có mỗi một ḿnh Thiếu Úy mới có khả năng tổ chức săn bắn con cọp dữ ở vùng Tà-Lu, Ma-Ty này.

 

Thiếu Tá Phó Tỉnh Trưởng Nội An vừa nói vừa nh́n từ đầu đến chân tôi. Trong lúc đó tôi vẫn c̣n đứng nghiêm trước bàn giấy của ông. Từ lúc tôi được một Hạ sĩ quan trong văn pḥng Nội An đưa vào tŕnh diện Thiếu Tá Ngoạn đến giờ, tôi chưa được Thiếu Tá Ngoạn mời ngồi, nên tôi vẫn c̣n đang đứng với tư thế Thao Diễn – Nghỉ.

 

Nghe nói đến chuyện săn bắn cọp, tôi rất lấy làm ngạc nhiên, v́ từ trước đến giờ, tôi chưa hề có một lần nào đi săn bắn, dù chỉ là săn bắn nai hay các thú rừng khác. Tôi tŕnh bày:

– Dạ thưa Thiếu Tá, tôi không có kinh nghiệm săn bắn. Nhất là tôi chưa bao giờ săn bắn cọp.

 

Thiếu Tá Ngoạn nh́n tôi, hàm răng khép kín, ông nói từng tiếng một, giọng thong thả và rơ ràng:

– Quân Đội ḿnh … có ai … có kinh nghiêm … săn bắn. Nhưng đây là nhiệm vụ … của ḿnh!

 

Tôi nghe nói đến nhiệm vụ, nên không c̣n có ư kiến ǵ. Chỉ đứng chờ lệnh.

 

Ông vừa nói – Cụ Tỉnh Trưởng và tôi, đă chọn Thiếu Úy đảm trách việc này rồi. Không v́ một lư do ǵ chúng tôi thay đổi quyết định.” vừa gật đầu, vừa viết trên một mảnh giấy nhỏ, rồi trao cho tôi:

– Thiếu Úy ra ngoài ngồi chờ … Tôi sẽ đưa Thiếu Úy đến tŕnh diện Cụ Tỉnh Trưởng. Và sau đó Thiếu Úy cầm “Note” này, đến gặp Ông Trưởng Pḥng Nội An để được nghe Thuyết Tŕnh về t́nh h́nh Con Cọp dữ này.

 

Tôi ra ngoài ngồi chờ chừng 15 phút sau, Thiếu Tá Ngoạn bước ra, tay cầm “can chỉ huy” bằng mun đen, bóng loáng. Ông bảo tôi lái xe theo ông. Từ Văn Pḥng Phó Tỉnh Trưởng Nội An đến Ṭa Hành Chánh Tỉnh không bao xa, chỉ cách có một góc đường, nên ít phút sau chúng tôi đă đến Ṭa Hành Chánh Tỉnh. Vừa đến nơi, chúng tôi được một nhân viên Cảnh Sát, mời vào Pḥng Ông Tỉnh Truởng.

 

Vừa bước vào văn pḥng, Ông Tỉnh Trưởng bắt tay từng người và mời cả hai chúng tôi ngồi. Trước bàn Ông Tỉnh Trưởng chỉ có 2 cái ghế bành, loại có tay dựa, nên tôi c̣n đang lưỡng lự chưa biết xử thế ra sao th́ Thiếu Tá Phó Tỉnh Trưởng Nội An nói:

– Thưa Cụ, đây là Thiếu Úy Phạm Duy Xuyên, người mà Pḥng Nhân Viên giới thiệu trong buổi họp Nội An sáng nay đó. Con dẫn đến tŕnh diện Cụ Tỉnh.

 

Ông Tỉnh Trưởng thấy tôi vẫn c̣n loay hoay chưa chịu ngồi, nên Ông nói:

– Mời Thiếu Úy ngồi. Cứ tự nhiên.

 

Tôi vừa nh́n Thiếu Tá Ngoạn vừa kéo nhẹ chiếc ghế, tỏ ư xin phép.

 

Thiếu Tá Ngoạn hiểu ư, gật đầu. Tôi vừa ngồi xuống, ÔngTỉnh Trưởng, với giọng Huế, điềm đạm hỏi tôi:

– Thiếu Úy, về Tỉnh ni, được bao lâu rồi hỉ?

– Thưa Cụ … được hơn một tháng rồi.

 

Tôi vừa nói xong, Ông Tỉnh Trưởng nh́n Thiếu Tá Ngoạn nói:

– Ông Thiếu Tá Nội An có việc ǵ cứ đi, để tôi tiếp ông Thiếu Úy cũng được.”

 

Thiếu Tá Ngoạn đứng dậy, lễ phép nói:

– Xin phép Cụ, con có chút ít việc cần bàn với Ông Cảnh Sát Trưởng. Xin phép Cụ cho con đi.” Ông Tỉnh Trưởng không nói ǵ, chỉ gật đầu, tỏ ư ưng thuận.

 

Thiếu Tá Ngoạn bước ra, tôi cũng vội đứng dậy, chào Thiếu Tá Ngoạn, theo lễ nghi quân cách rồi ngồi xuống. Ông Tỉnh Trưởng hỏi tôi:

– Thiếu Úy từ đơn vị nào đổi về đây?

– Dạ tôi từ Thặng Số của Tổng Nha Giám Đốc Bảo An thuyên chuyển về đây.

 

Ông lại hỏi: – Thặng số là đơn vị nào?”

– Dạ thưa, đó không phải là một đơn vị mà là Pḥng Quản trị những quân nhân đang đi thụ huấn.

– Thiếu Úy đi học khóa ǵ vậy?

– Thưa cụ … Con theo học khoá Anh ngữ tại Singapore rồi sau đó làm Sĩ Quan liên lạc giữa Trường Cảnh Sát Dă Chiến Mă Lai với các khóa sinh Việt Nam du học.

 

Thật t́nh mà nói, từ ngày ra trường đến giờ, tôi chưa bao giờ có dịp tiếp xúc với các cấp có chức vụ cao trong ngành Hành Chánh, nên tôi rất lúng túng trong cách xưng hô. Tôi không biết nên dùng chữ ‘tôi’ hay chữ ‘con’ trong khi trả lời với Ông Tỉnh Trưởng.

 

Tôi nh́n kỹ Ông Tỉnh Trưởng để đoán tuổi của Ông. Tôi nghĩ Ông trạc độ 55-58 tuổi. Lúc bấy giờ tôi mới 24 tuổi. Hơn thế nữa, Thiếu Tá Ngoạn khoảng 37-40 mà đă xưng với Ông Tỉnh Truởng bằng ‘con’ th́ tôi cũng chẳng ngại ngùng ǵ nữa cả. Nghĩ vậy từ đó về sau, tôi không c̣n bỡ ngỡ trong cách xưng hô nữa.

 

Trong lúc đó, tôi thấy Ông Tỉnh Trưởng bấm chuông. Viên cảnh sát mở cửa bước vào:

– Thưa Cụ gọi con.”

– Anh mời Ông Trưởng Pḥng Nội An gặp tôi.”

– Dạ.”

 

Người Cảnh Sát đi ra. Ông Tỉnh Trưởng nói với tôi:

– Thiếu Úy. ráng tổ chức Pḥng An Ninh T́nh Báo cho thật chu đáo. Cần chi cứ tŕnh trực tiếp với Tỉnh. Tôi sẽ cung cấp phương tiện để đễ dàng hoạt động. Nhưng công đầu của Thiếu Úy là mần răng bắn cho được con cọp dữ đó cho tôi. Mà nhớ đừng bắn nó nhiều phát, v́ Tỉnh cũng cần lấy da nó để nhồi bông, dâng tặng Ông Cố Vấn nữa. Mần răng mà bắn được vào tam tinh của nó th́ thật là quư hóa vô cùng.

 

Tôi định tŕnh bày với Cụ Tỉnh Trưởng, tôi chưa hề săn bắn cọp bao giờ v́ vậy tôi cũng không có một chút kinh nghiệm ǵ về việc săn bắn này cả.

 

Chưa kịp phản ứng ra sao. Ông Truởng Pḥng Nội An bước vào. Tôi thấy ông Truởng Pḥng Nội An mặc quân phục nhưng không mang phù hiệu và cấp bậc ǵ. Ông cũng chẳng có một dáng diệu ǵ gọi là “Người Của Lính”. Ông cúi đầu chào Ông Tỉnh Trưởng và nói:

– Cụ gọi con”

 

Cụ Tỉnh Trưởng giới thiệu:

– Đây là Ông Thiếu Úy Trưởng Pḥng An Ninh T́nh Báo bên Tỉnh Đoàn. Anh đưa Ông Thiếu Úy về Pḥng Nội An, thuyết tŕnh t́nh h́nh con cọp dữ ở Tà-Lu Ma-Ty cho Ông Thiếu Úy biết.

– Dạ.

 

Ông Tỉnh Trưởng nh́n tôi, bảo:

– Thiếu Úy theo Ông Nội An để biết tin tức. Cần việc ǵ Thiếu Úy cứ tŕnh trực tiếp với tôi.” Tôi đứng dậy nghiêm chỉnh chào Ông Tỉnh Trưởng với tư cách là một quân nhân.

 

Ông Trưởng Pḥng Nội An đưa tôi về pḥng. Dẫn tôi đến bục thuyết tŕnh và chỉ cho tôi thấy vùng Tà-Lu Ma-Ty. Trên bản đồ quân sự tôi biết vùng này thuộc mật khu 35 giáp giới với tỉnh B́nh Thuận. Nơi đây c̣n gọi là Mật Khu Lê Hồng Phong.

 

Tôi biết đây là một vùng núi non hiểm trở, rừng núi trùng trùng điệp điệp, rất nguy hiểm. Vào hang cọp không phải là chuyện dễ. Tôi không sợ Cọp Rừng, nhưng với kinh nghiệm của một người lính, tôi rất ngại Cọp Người, những con cọp Cộng Sản hay bắn lén bằng cung, tên có ngâm thuốc độc, rồi tẩu thoát, lẩn trốn trong các hang hầm bí mật, khó truy nă, truy kích.

 

Sau một hồi thuyết tŕnh dông dài, tôi hỏi lại Ông Trưởng Pḥng Nội An:

– Xin Ông cho Biết t́nh h́nh địch ra thế nào?

 

Ông đáp:

– Chuyện đó có lẽ Pḥng T́nh Báo biết nhiều hơn tôi.

– Ấp Tà-Lu có bao nhiêu dân?”

– Từ 500 đến 1000 người.

– Sao có sự sai số xa quá vậy?

– Tôi cũng không rơ?

 

Tôi hỏi:

– Ở đây, ai rơ vùng này nhất?

– Pḥng An Ninh T́nh Báo Tỉnh Đoàn và Ông Xă Trưởng Xă Vĩnh Hy.

 

Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

– Ủa! Xă Vĩnh Hy nằm trong địa bàn thuộc Mật Khu 25. C̣n Tà-Lu Ma-Ty là vùng núi, tiếp giáp với B́nh Thuận. Tại sao Ông Xă Trưởng Xă Vĩnh Hy lại hiểu rơ vùng Tà-Lu Ma-Ty này?

– Tôi cũng không rơ, nhưng thỉnh thoảng, tôi thấy Cụ Tỉnh cần biết thêm tin tức về Tà-Lu Ma-Ty th́ Cụ cho gọi Ông Xă Trưởng Vĩnh Hy.

 

Tôi hỏi:

– Con cọp này, từ trước đến giờ đă giết chết bao nhiêu người Thượng rồi?

– 23.

– Bao nhiêu nạn nhân đàn ông? Và bao nhiêu đàn bà?

– Tôi không rơ.

– Con cọp này đă ăn thịt nguời Thượng trong trường hợp nào?

– Tôi không rơ.

– Sao biết là nó đă giết 23 người rồi.

– Qua báo cáo của Pḥng Nh́, Cơ Quan Quân sự.

 

Tôi biết cũng không thể nào hỏi thêm tin tức ǵ của Ông Truởng Pḥng Nội An, nên tôi chào và từ giă ra về.

 

Về đơn vị, tôi lấy tập Địa Dư Chí do Pḥng An Ninh T́nh Báo Tỉnh Đoàn Bảo An đă thiết lập. Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần. Tôi nghiền ngẫm thật kỹ những Chương – Mục nói về địa danh Tà-Lu Ma-Ty, nhưng chỉ thấy tường tŕnh rất sơ lược về ‘Chuyện Cọp đă ăn thịt nhiều nguời Thượng, do đó họ không dám ra rẫy để cuốc đất gieo trồng hoa quả.

 

Tôi gọi Thượng sĩ Tước, nhân viên thẩm vấn tù binh, để hỏi thêm tin tức về vụ Cọp ăn thịt người Thuợng tại Tà-Lu. Thượng sĩ Tước tŕnh bày khá đầy đủ về các chi tiết này, song tôi có một nghi vấn, nên tôi hỏi lại:

– Tin tức này đă được phối kiểm chưa và đă đánh giá mật độ của nó là A mấy?

– Dạ, thưa Thiếu Úy, chưa phối kiểm được, nhưng qua thẩm vấn Thượng Cộng, tôi đánh giá vụ cọp ăn thịt người là A1.

 

Theo tôi biết tin tức t́nh báo nào đă được phối kiểm, khá chính xác, được xếp loại A1.

 

Tôi hỏi: – Thượng sĩ có lần nào đến Tà-Lu chưa?

– Dạ thưa chưa?

– Sao vậy?

– Tôi là Nhân viên thẩm vấn tù binh, nên khi các đơn vị hành quân bắt được Thượng Cộng, hay Việt Cộng, giải giao về đây, tôi thẩm cung xong, giải giao cho văn pḥng Phó Tỉnh Truởng Nội An để giải quyết. V́ Tỉnh Đoàn chỉ có quyền giam giữ can phạm trong ṿng 24 giờ mà thôi. Nếu cần điều tra, hay thẩm cung lâu hơn nữa phải tŕnh xin Lệnh Ṭa.

 

Thượng sĩ Tước giải thích thêm:

– Thiếu Úy nghĩ xem… Mỗi khi ḿnh muốn tŕnh xin Lệnh Ṭa cho giữ can phạm lâu hơn nữa, ḿnh phải nêu lên những lư do thật xác đáng mà cũng chưa chắc Ṭa cho phép ḿnh được giữ can phạm. Tụi Việt Cộng bây giờ tinh ranh lắm, khi bắt được tên nào, chúng cũng khai là thường dân, chăm chỉ làm ăn, bị bắt oan…

 

Tôi suy nghĩ một hồi rồi lái xe qua Pḥng Nh́ của Cơ Quan Quân Sự.

 

Tôi đến gặp Trung Úy T. Vị sĩ quan này có vẻ hách x́ xằng. Ông ta tiếp tôi như tiếp một nhân viên thuộc cấp của Ông ta.

 

Hồi đó thường thường các Sĩ Quan Cộng Ḥa hay có thái độ coi thường các Sĩ Quan bên Tỉnh Đoàn, v́ họ nghĩ rằng Tỉnh Đoàn Bảo An là Cơ Quan bán quân sự, nên tŕnh độ quân sự của các sĩ quan Bảo An rất yếu kém, do đó các sĩ quan Cộng Ḥa thường có thái độ không muốn cộng tác với các Sĩ Quan Bảo An. Dù sau nầy, các Sĩ Quan Bảo An cũng được đào tạo chính quy như Sĩ Quan Cộng Ḥa và bằng cấp văn hóa cũng tương đương như các sĩ quan Cộng Ḥa. V́ thế mà nảy sinh nạn kiêu binh.

 

Lính Cộng Ḥa th́ chê lính Bảo An. Lính Bảo An th́ chê Dân Vệ. Thủy Quân Lục Chiến, Nhảy Dù, Biệt Động Quân th́ lại chê Bộ Binh, do đó thỉnh thoảng có những vụ xô xát nhau đến đổ máu. Tôi thấy chán nản khi tiếp xúc với Trung Úy T.., nên chào ra về.

 

Hồi đó, Pḥng An Ninh T́nh Báo của Tỉnh Đoàn Bảo An tổ chức cũng khá đầy đủ. Cấp số lên đến 45 người. Gồm các ban: Tin Tức, Điều Tra, Cảnh Bị, Thẩm vấn, Địa dư chí, Các Lưới T́nh Báo, Mật Báo viên … Ngoài ra cũng c̣n có một trung đội thám sát do một thượng sĩ chỉ huy.

 

Tôi nghiên cứu kế hoạch và xin Lệnh Hành Quân đến Tà-Lu để t́m hiểu sự việc ra sao, rồi mới lên kế hoạch săn bắn con cọp này.

 

Tôi tŕnh Thiếu Tá Ngoạn cho phép tôi xử dụng 2 đại đội địa phưong và một trung đội thám sát tham gia trong cuộc hành quân này.

 

Được sự đồng ư của Thiếu Tá Ngoạn. Tôi trở về Tỉnh Đoàn phối họp với Pḥng Kế Hoạch Hành Quân soạn thảo Lệnh Hành Quân trong 7 ngày, để t́m hiểu t́nh h́nh địch và nhất là được tiếp xúc với những gia đ́nh người Thượng có thân nhân bị cọp vồ ăn thịt.

 

Ngày Hành Quân cũng bắt đầu:

 

Ngày N+1, chúng tôi được xe đưa đến cây cầu Tân Mỹ, cách Phan Rang 23 cây số, về hướng Quốc lộ trên đường Phan Rang- Đà Lạt. Tôi trực tiếp chỉ huy trung đội thám sát. Bên trái 2 trung đội của Đại đội 151 Biệt lập, và 2 trung đội c̣n lại của của Đại đội 151 Biệt lập đi bên phải. Đại Đội 3/ĐP đi phía sau, làm lực luợng trừ bị.

 

Tôi cho lệnh di chuyển thật chậm, quan sát thật kỹ, tuy vùng này thỉnh thoảng cũng có một vài đơn vị Chủ Lực thuộc các Trung Đoàn Bộ Binh hành quân qua, nhưng họ cũng không gặp một kháng cự nào của địch. Vả lại sau cuộc hành quân họ cũng chỉ báo cáo với Quân Khu, nên tại địa phương cũng không có tài liệu ǵ về các cuộc hành quân đó cả. V́ hồi đó Quân Đội Quốc Gia Việt Nam chưa thành lập các Tiểu Khu. Tuy mỗi Tỉnh đều có Cơ Quan Quân Sự nhưng thực chất chỉ ‘Đại Diện cho Quân Đội,’ v́ cấp số và phương tiện rất thiếu thốn.

 

Tại tỉnh Ninh Thuận vào lúc bấy giờ, Chỉ Huy Truởng Cơ Quan Quân Sự là Đại Úy; trong khi đó Phó Tỉnh Trưởng Nội An, kiêm Chỉ Huy Trưởng Tỉnh Đoàn Bảo An lại là Thiếu Tá, do đó Cơ Quan Quân Sự cũng tránh né, sợ đụng chạm với Phó Tỉnh Trưởng Nội An. Nên cả 2 cơ quan này thường hoạt động riêng rẽ và ít khi nào hợp tác với nhau.

 

Về phưong diện tâm lư Chỉ Huy Trưởng Cơ Quan Quân Sự cũng là giới chức có thể thay thế Phó Tỉnh Trưởng Nội An bất cứ lúc nào. V́ vậy theo tôi được biết cả 2 vị Sĩ quan này cũng cắn đắng với nhau.

 

Về cách tổ chức guồng máy Hành Chánh vào thời kỳ đó, các Ông Tỉnh Trưởng dân sự, thấy việc bổ nhiệm Phó Tỉnh Trưởng Nội An, là một cấp Tá, nên các Ông Tỉnh Trưởng dân sự cũng đă tiên đoán được t́nh h́nh về chiếc ghế Tỉnh Trưởng của ḿnh, nên các Ông Tỉnh Trưởng cũng rất dè dặt với các vị Phó Tỉnh Truởng Nội An.

 

Quả thật chỉ vài năm sau đó, Tỉnh Trưởng dân sự lần lượt bị thay thế bởi các sĩ quan cấp Tá và từ đó chúng ta có Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Truởng. Và các Quận truởng kiêm Chi Khu Truởng.

 

Ngày N+1. chúng tôi không gặp một kháng cự nhỏ nào. Chiều đến tôi ban lệnh dừng quân gần một con suối, hai bên có 2 điểm quân sự, có thể đóng quân an toàn được. Tôi cho bố trí ngủ đêm tại địa điểm này.

 

– Rạng ngày N+2 vào lúc 3 giờ sáng, tôi cho gọi 2 vị Đại Đội Trưởng đến Lều Chỉ Huy để họp và sau đó tôi ra lệnh tiếp tục hành quân trong đêm tối để tránh phục kích của địch quân.

 

Khoảng 10 sáng, 2 trung đội đi bên phải báo cáo, có một binh sĩ bị thương, bởi Thượng Cộng dùng cung có tẩm thuốc độc bắn trúng cánh tay phải của người lính này. Tôi cho lệnh tải thương về Trung Đội Thám Sát để băng bó.

 

Trung sĩ Y tá, chích cho anh ta một ống ngừa phong đ̣n gánh. Vết thương cũng không lấy ǵ nguy hiểm cho lắm, song tôi thấy người lính này rất sợ v́ anh bị tuyên truyền là tên có tẩm thuốc độc.

 

Tôi giải thích với anh ta:

– Bọn Thuợng Cộng này làm ǵ có thuốc độc để tẩm vào tên. Chẳng qua chúng chỉ ngâm tên trong nước tiểu và mỗi buổi sáng thức dậy, chúng xúm nhau nhổ nước bọt vào cái thùng ngâm tên. Đó là cách chế tạo tên có tẩm thuốc độc mà bọn Việt Cộng đă huấn luyện cho Thượng Cộng và tuyên truyền hễ ai bị bắn trúng bởi các tên có tẩm thuốc độc sẽ chết trong ṿng 15 phút sau đó.

 

Tôi giải thích thêm: Nguời bị thương bởi tên này, có thể bị phong đ̣n gánh. Anh đă được chính ngừa Phong Đ̣n Gánh, đừng có sợ. Anh Không Chết Đâu Anh.”

 

Nghe tôi giải thích anh ta cũng giữ được b́nh tĩnh và tiếp tục đi theo trung đội thám sát như không có việc ǵ đă xảy ra.

 

Khoảng 2 giờ sau, chúng tôi đến Tà-Lu. Dân Thượng bồng bế con cái ra giữa sân làng, reo ḥ inh ỏi:

– Bộ Đội về! Bộ Đội về! Chị Em! Anh Em ơi!”

 

Tôi cẩn thận cho 2 đại đội bố trí chung quanh Ấp Tà-Lu và cho 3 tổ tam tam 9 người, vào bên trong quan sát. Khoảng 15 phút sau, tôi cho 2 tiểu đội thám sát vào bên trong Ấp để tiếp tục thám sát t́nh h́nh. Khi nhận được tin không có dấu vết ǵ của địch, tôi cho dẫn 1 tiểu đội c̣n lại vào luôn bên trong Ấp.

 

Tôi đến ngay nhà Ông Ấp Trưởng để t́m hiểu thêm về t́nh h́nh địch và về chuyện cọp. Sau một hồi xă giao tôi đi ngay vào vấn đề. Truớc khi hành quân tôi cũng đă t́m hiểu, thân thể của vị Ấp Trưởng Tà-Lu và được anh em trong Trung đội thám báo kể lại:

– Ông Ấp Trưởng này là Cựu Thuợng Sĩ Nhất của Trung Đoàn 44 giải ngũ. Ông rất chống Cộng. Và cũng rất coi thường Sĩ Quan từ Tỉnh lên đây công tác. Nên tôi cũng thật cẩn thận trong lời ăn tiếng nói với Ông Ấp Trưởng mgười Thượng này:

– Thưa Ông Ấp Trưởng, từ ngày giải ngũ đến giờ, Ông có được khỏe không?

 

Nghe tôi hỏi, Ông hơi sửng sốt nên ông hỏi lại tôi:

– Sao biết tui?

Tôi đáp: – Tôi biết Adjudant Chef chứ. Hồi c̣n ở Sư Đoàn 5, tôi cũng được nghe nhiều về Thiếu Úy mà.

 

Đánh đúng tâm lư, Ông Ấp Trưởng nhe hàm răng vàng khè ra cười:

– Hồi đó tôi sắp sửa lên Thiếu Úy rồi đó, nên anh em ai cũng gọi tôi là Mon Lieutenant. (1)

* Ghi chú: Trung Úy.

 

Hồi c̣n các đơn vị G.I (Lính Khố Xanh) thuộc Lực Luợng Viễn Chinh Pháp. Các Thuợng Sĩ Nhất có bằng quân sự B1, đuợc thăng lên Thiếu Úy. Các sĩ quan mang cấp bậc Thiếu Úy th́ anh em trong đơn vị thường xưng hô lịch sự trong khi đối đáp.

– Oui. Mon Lieutenant – Thưa Ngài Trung Úy – chứ không ai nói là: – Oui. Mon Sous-Lieutenant. (Thưa Ngài Thiếu Úy)

– Adjudant Chef: Thuợng Sĩ Nhất.

– Sous-Lieutenant: Thiếu Úy.

– Lieutenant: Trung Úy.

 

Tôi thấy ḿnh gần như chinh phục được Ông Ấp Trưởng, nên từ đó về sau, thỉnh thoảng tôi cũng pha tiếng Pháp với Ông Adjudant-chef này.

 

Tôi vào đề:

– Thưa Ông Ấp Trưởng, tôi được lệnh lên đây để phối hợp với Ông, bắn cho được con cọp đă ăn thịt người, để anh chị em không c̣n sợ sệt, khi đi làm rẫy nữa.

 

Ông Thôn Trưởng nh́n tôi, hăm hở nói:

– Chính, tôi là người đă đề nghị với Cụ Tỉnh trưởng giết con cọp này đó.

– Ông Ấp Truởng ơi, nó đă ăn thịt bao nhiêu người rồi?

– 23 người đă t́m thấy xương c̣n để lại. Nhưng theo tôi hiểu nó đă ăn lối 50 người Anh Em chúng tôi rồi đó?

 

Tôi hỏi: – Sao Ông biết nó đă ăn thịt đến 50 người.

– Th́ 27 người đó, đi rẫy hoặc đi làm bẫy bắt cái nai, cái thỏ, cái cheo … rồi không thấy về.

 

Tôi hỏi lại:

– Có khi nào 27 người kia, họ đă đi theo Việt Cộng không?

 

Ông nh́n tôi có vẻ trách móc, không vui:

– Làm ǵ có việc đó. Anh em Người Thuợng chúng tôi, ăn ngay nói thật, có sao nói vậy…

 

Tôi hỏi: – Thưa Ông Ấp Trưởng, trong số 23 người dân của ḿnh, bị cọp ăn thịt, có bao nhiêu đàn ông và bao nhiêu đàn bà?”

 

Không trả lời câu hỏi trực tiếp của tôi, ông lật cuốn sổ để trên bàn, rồi đếm:

– M’ Lang, M’ Ke, M’ Bu-răng … M’ … Tổng cộng 15 đàn bà và 8 đàn ông.

– Thưa Ông Ấp Trưởng, dân Ấp ḿnh bị cọp ăn trong trường hợp nào?

– Họ đi ra đánh cái rẫy, rồi không về. Vài ngày sau, thanh niên trai làng, tổ chức đi t́m th́ gặp được xác họ.

 

Có khi nào Ông Ấp Trưởng đi với thanh niên trai làng không?

 

Ông nghiêm nghị trả lời:

– Chuyện đó, đâu phải chuyện của tôi. Ở Ấp này có tổ chức đội ‘Trai Làng’ mà. Họ làm chuyện đó chớ, đâu phải chuyện của tui.

 

Nghe Ông Ấp Trưởng nói như vậy, nên tôi đề nghị :

– Xin Mon Lieutenant cho tôi được gặp ‘Đội Trưởng Trai Làng được không?

– Đuợc chứ, nhưng nó đi rẫy rồi. Chiều mới về. Tôi cho người gọi nó lên đây, để Ông Thiếu Úy Tỉnh Đoàn gặp nó.

 

Tôi nghĩ bụng, chẳng lẽ ḿnh phải ngồi chờ Trai Làng Đội Trưởng từ sáng đến chiều hay sao. Mất nhiều thời gian quá.

 

Tôi hỏi:

– Xin Ông Ấp Trưởng cho phép tôi được gặp gia đ́nh, vợ con của những người xấu số được không?

 

Đuợc chứ. Vừa nói, Ông vừa bảo một anh dân làng đang ngồi hút thuốc lào truớc nhà ông:

– Cái mày cho gọi 23 gia đ́nh bị Ông Hổ … bắt. Tập trung tại Nhà Làng nghe không?

– Dạ.

 

Tôi ngăn lại:

– Cho phép tôi gặp từng gia đ́nh một. Tôi chỉ cần người hướng dẫn đến nhà những người đó mà thôi.

– Được.

 

Nói xong Ông ra lệnh cho anh Trai Làng ấy:

– Cái… Trai Làng … mày, dẫn Ông Thiếu Úy Tỉnh Đoàn đến nhà mụ M’ Lang trước. Nghe không? Rồi cứ lần lượt từ nhà này đến nhà khác. Cái mày… Trai Làng … biết rơ rồi đó. Mày hiểu không?”

– Dạ, thưa Ông Làng. Tôi hiểu.

 

Tôi theo Trai Làng đến nhà M’Lang.

 

Ấp Tà-Lu đ́u hiu, nghèo xơ xác trông thật thảm thương.

 

Đàn ông che thân bằng chiếc khố, vắt chân chữ ngũ, xơng lưng ngồi hút thuốc lào hoặc đi vất vơ quanh buôn làng thản nhiên như rảnh rỗi không có công ăn việc làm.

 

Đàn bà ở trần, cuốc đất vất vả suốt ngày bằng những cái xẻng thô sơ, không có lúc nào rảnh tay, nhưng không sắm nổi một chiếc áo che thân, nên để lồ lộ bộ ngực bèo nhèo, đen đủi, lép xẹp, chảy dài, ḷng tḥng, đong đưa như hai trái mướp sần sùi, chín héo, sau lưng đứa con thân thể gầy c̣m, đang bị gùi, ngồi vất vưởng, níu vú da của mẹ bú ngon lành.

 

Trai thanh gái lịch đă bị bắt đi dân công, vác gạo, tải đạn cho bộ đội Trường Sơn Đông, từ lâu rồi mà vắng bặt tăm hơi. Căn nhà nạn nhân như một cái lều nhỏ, dột nát, xiêu vẹo, dường như chỉ chờ một cơn gió to, nó sẽ bay theo luồng gió.

 

Một người đàn ông trạc 30, ốm tong ốm teo, bước ra cửa ngỡ ngàng không biết tôi là ai? Nên nh́n anh Trai Làng có ư ḍ hỏi.

 

Anh Trai Làng châm một tràng tiếng Thượng, tôi không hiểu anh nói những ǵ, nhưng tôi thấy người đan ông này lộ nét mặt hân hoan đón tiếp tôi.

 

Tôi vào đề ngay:

– Ông là ǵ của M’Lang?

– Cái chồng của M’Lang.

– Tôi muốn biết M’Lang bị cọp vồ ra sao?

– Cái nó đi rẫy rồi không về. Trai Làng đi t́m th́ thấy xác nó, đă bị ông Hổ ăn thịt rồi.

– Anh có cùng đi với Trai Làng t́m xác M’Lang không?

– Tôi không được cấp trên tin, nên không được vào Trai Làng.

– Xác của M’Lang khi bị cọp vồ cách rẫy của M’Lang bao xa?

– Xa lắm, Gần nửa rựa.

 

Người Thượng ở vùng này, không biết dùng thước, mét hay cây số để nói về chiều dài, mà họ lại dùng rựa để diễn đạt chiều dài.

 

Khi đi rừng, người Thượng thường thường vác cây rựa trên vai, đi cho tới khi nào thấy hơi mệt th́ gọi là một rựa. V́ vậy khó xác định được một rựa là bao nhiêu cây số?

 

Tôi hỏi:

– Mả của M’Lang chôn ở đâu?

– Ngay nơi … chỗ … mà Ông Hổ vồ M’ Lang đó.

 

Anh dẫn tôi đến đó được không?

– Tôi không dám. Tôi mà dẫn Ông đến đó … th́ mấy con của tôi sẽ bị Ông Hổ vồ chết hết.

– Ai nói với anh điều đó?

– Ở đây, dân làng, Trai Làng, ai cũng nói điều đó!

 

Tôi nh́n anh Trai Làng dẫn tôi đi đến nhà M’Lang và hỏi:

– Thật vậy sao? Anh Trai Làng?”

 

Người thanh niên Thượng lễ phép trả lời:

– Đúng như vậy đó, Ông Thiếu Úy Tỉnh Đoàn à.

 

Tôi hỏi:

– Hồi giờ có ai bị cọp vồ chết cả nhà chưa?

– Chưa! Chẳng có cái chồng, cái vợ, cái con nào dám đến thăm mả chồng ḿnh, vợ ḿnh, cha mẹ ḿnh đâu! Mà bị ông Hổ ghét, ông Hổ vồ, cho chết cả nhà. Ông Hổ cũng chưa giận cái nhà nào… mà vồ chết … bắt đi … cả nhà ai hết!

 

Tôi hỏi anh Trai Làng:

‘ Lúc M’Lang bị cọp vồ, anh có đi t́m xác M’La ng không?

– Có chứ, sao mà không đi được. Ḿnh có lănh gạo của Ấp và tiền lương của Tỉnh mà làm sao ḿnh không đi được.

 

– Mấy ngày sau khi M’Lang bị cọp vồ, Trai Làng t́m đuợc xác.

– Hai ngày sau đó.

 

Tôi hỏi:

– Khi t́m thấy xác M’Lang th́ thân thể của M’ Lang ra sao?

 

Anh Trai Làng không hiểu tôi muốn hỏi ǵ, nên nh́n tôi ngơ ngác.

 

Tôi phải nói rơ hơn cho anh Trai Làng hiểu:

– Cọp có ăn thịt M’ Lang không?

– Có chứ! Ông Hổ ăn cả cái đầu của M’ Lang và c̣n moi cả ruột của M’ Lang ra và Ông Hổ đă ăn không c̣n một tí ǵ. Chỉ c̣n cái xương mà thôi.

 

Tôi thắc mắc, nên hỏi thêm:

– Cọp đă ăn hết thịt của M’Lang, th́ làm sao ḿnh biết đó là xác của M’Lang.

– Anh Trai Làng nhanh nhẩu trả lời:

– Biết chớ sao không biết được. Mấy ngày đó chỉ có một ḿnh M’Lang đi rẫy, bị cọp vồ, rồi không về nhà. Trai Làng đi t́m … th́ xác đó là xác của M’Lang chứ c̣n xác của ai nữa, mà Ông Thiếu Úy Tỉnh Đoàn không tin, mà c̣n hỏi nữa?

 

Tôi sợ anh Trai Làng giận, nên dịu giọng với anh ta: Tôi lấy thuốc ra hút và mời anh:

 

Anh vui vẻ lấy thuốc hút. Tôi nói:

– Tôi tin Trai Làng nhiều lắm chứ sao tôi không tin. Nhưng tôi phải hỏi cho kỹ để về c̣n báo cáo với Tỉnh chứ!

 

Anh Trai Làng dường như không nghe lời tôi đang giải thích. Anh nhe hàm răng thưa như cái cào cỏ, vàng khè như nghệ, vừa cười vừa nói:

– Thuốc này thơm quá, ngon quá, tôi chưa bao giờ có hút cái này. Ông Thiếu Úy T́nh Đoàn … cái mà … cho tui … một hai điếu nữa được không?

Tôi lấy bao thuốc lá Ruby đưa cho anh trai làng và nói:

– Anh cầm lấy mà hút. Tôi cho anh luôn cả gói đó.

 

Người thanh niên Thượng rất đổi ngạc nhiên, c̣n rụt rè không dám cầm gói thuốc, nên tôi phải giải thích thêm;

– Tôi cho anh Trai Làng thiệt đó. Cầm lấy mà hút. Tôi c̣n nhiều lắm.

 

Anh mừng rỡ nhận lấy bao thuốc Ruby và cám ơn tôi rối rít.

 

– Thôi được rồi! Anh dẫn tôi đi nhà khác được không?

– Cái, đuợc chứ sao không … ông Thiếu Úy Tỉnh Đoàn.

 

Tôi theo anh Trai Làng, đến nhà một người khác.

 

Câu chuyện của nạn nhân nào cũng quanh quẩn khi nạn nhân đi rẫy bị cọp vồ. Có khi xác t́m thấy ngay trong rẫy, có khi xác bị lôi đi xa hơn.

 

Người Thượng vùng này, có thói quen v́ mê tín, dị đoan, nên khi bị cọp vồ, chết ở chỗ nào th́ chôn ngay ở chỗ đó. Thân nhân người bị nạn không đến thăm mả của nguời chết trong ṿng 3 con trăng (3 tháng).

 

Riêng có một trường họp đáng lưu ư là cọp đă vồ một thanh niên ngay trên nhà sàn rồi ăn thịt anh thanh niên này dưới cái thang bắt lên nhà sàn. Sáng ra người nhà thấy xác anh thanh niên này bị cọp vồ chết nên tri hô lên.

 

Tôi t́m đến nhà anh thanh niên này để t́m hiểu thật chính xác trường hợp tai nạn xảy ra, để có kế hoạch đối phó với con cọp tinh ma này.

 

Tôi hỏi cha của anh thanh niên bị cọp vồ và được biết các chi tiết như sau:

 

Tôi hỏi:

- Đêm đó, trước khi đi ngủ, gia đ́nh đă có rút ‘thang leo’ lên hay không?

– Cái, có! Đêm nào cái nhà tui cũng rút ‘thang’ khi Ông mặt Trời vừa đi ngủ.

– K’ Ri đêm đó ngủ ở đâu?

 

Nét mặt cha của K’ Ri, biến sắc. Ông hơ hăi kể chuyện.

– Số cái … nó … bị Ông Hổ tức giận mà. Nó ngủ giữa 2 cái … người anh em … hai cái người anh em th́ không sao … chỉ có cái K’ Ri bị Ông Hổ lôi đi rồi ăn thịt. Sáng ra mới biết.

 

Nghe nói thể, tôi không thể nào tin được. Tôi vội đi ra cái ‘thang leo’ để quan sát.

 

Theo ước đoán của tôi th́ con cọp không có cách nào leo lên sàn nhà được, dù có để quên thang hay không. Tôi cao 1m62. Tôi đứng dưới đất giơ tay lên cũng chưa đụng được sàn nhà. Như vậy sàn nhà phải cao hơn mặt đất từ 2m 20 đến 2m 50, cọp không thể phóng cao như thế được. C̣n nếu cọp leo lên sàn nhà bằng cách trèo lên cái thang, cũng không được, v́ các thanh tre tṛn, nhỏ, không có điểm tựa, để con cọp leo lên được.

 

Theo nhận định của tôi th́ giữa đêm, anh thanh niên này đi tiểu rồi bị cọp vồ.

 

Tôi hỏi:

– Ban đêm gia đ́nh đi tiểu ở đâu?

– Cha anh K’ Ri hỏi lại:

– Đi tiểu … cái mà … có phải là đi đái không?

– Tôi nheo mắt nh́n ông rồi mỉm cười:

– Đúng như vậy đó!

– Ngay ở chỗ cái thang leo lên, leo xuống kia ḱa.

 

Tôi bảo đứa em út của K’Ri ra chỗ cái thang leo, đi tiểu cho tôi xem ra sao.

 

Thằng nhỏ lúc đầu c̣n rụt rè, cha của em vừa hét vừa trâm một tràn tiếng Thượng. Nó vội chạy ra chỗ cái thang leo, ngồi tḥng hai chân xuống, xăng quần tiểu tiện như không có ǵ xảy ra.

 

Tôi kết luận ngay, nhưng không giải thích ǵ với gia đ́nh K’Ri là: Giữa đêm, con cọp về ŕnh để bắt chó hoặc heo mà mỗi nhà người Thượng nào cũng nuôi heo, gà… ngay dưới nhà sàn mà họ đang ở, nên mùi hôi thúi của phân và nuớc tiểu xông lên rất nồng nặc. Rủi ro cho K’Ri vừa ngồi tḥng hai chân xuống để tiểu tiện, vừa lúc đó con cọp đang đứng ŕnh mồi. Nó thấy hai chân của K’Ri tḥng xuống, nó chỉ cần chụp và lôi K Ri xuống. Móng của cọp rất dài và nhọn, nó bấu vào chân của K’Ri và lôi xuống thật dễ dàng.

 

Tôi có một kết luận khá vững chắc, nhưng tôi đặt một vấn đề. Chung quanh Ấp Tà-Lu có hàng rào bao bọc làm sao cọp vào giữa Ấp được.

 

Tôi từ giă gia đinh K’Ri và bảo anh Trai Làng cho tôi đi xem một ṿng hàng rào bao bọc Ấp. Tôi quan sát thấy có một, hai chỗ hàng rào bị tháo gỡ những giây mây và các cây trụ bị đẩy thưa ra, đủ để cho một người hay một con cọp lách ḿnh chun qua. Tôi chụp h́nh 2 chỗ này và không có ư kiến ǵ với anh Trai Làng.

 

Đêm N+4, tôi cho 2 tổ phục kích 2 chỗ hàng rào có bàn tay của con người tạo ra, với mục đích để người trong Ấp, có thể ra bên ngoài tiếp tế, hay liên lạc với đám Thượng Cộng hoặc từ chỗ bị hở đó bọn Thượng Cộng có thể về thăm gia đinh rồi gần sáng lại trở về mật khu ẩn núp.

 

Đêm hôm đó, nột tổ phục kích bắt được một gia đ́nh người Thượng ra khỏi Ấp để tiếp tế cho bọn Thượng Cộng. Khi bị bắt, chúng tôi lục soát trong người chị phụ nữ này, một số thuốc sốt rét mà hầu như đơn vị nào cũng dư thừa vung vải không thương tiếc.

 

Tôi khai thác người đàn bà này không mấy khó khăn và được biết, đôi khi bọn Thượng Cộng cũng vào làng bằng 2 chỗ hàng rào bị hở này. Tôi cho giữ chị ta trong rừng, để người nhà và Thôn Làng cũng không biết là chị ấy đă bị chúng tôi bắt.

 

Đêm N+5 tôi cho tiếp tục phục kích 2 địa điểm này và cũng bắt được 1 Thượng Cộng về thăm nhà và nhận tiếp tế. Tôi khai thác sơ khởi để biết chỗ ẩn nấu của đám Thượng Cộng và được biết nơi bọn Thượng Cộng đang trú ẩn không xa Ấp Tà-Lu lắm.

 

Đơn vị Thượng Cộng này không có vũ khí, họ chỉ dùng cung tên để bắn sẻ và làm cho các cuộc hành quân của Quân Đội ta bị chậm lại rồi chúng rút sâu về phía ranh giới của tỉnh B́nh Thuận.

 

Toán này được chỉ huy bởi một tên cán bộ Việt Cộng mà bọn Thượng Cộng gọi hắn bằng anh Y Ke. Tên này nói thành thạo tiếng Thượng và trang phục như người Thượng, cho nên khi gặp quân đội ta th́ hắn khai là người Thượng đang đi làm rẫy và cung tên đem theo là để săn bắn thỏ, nai, thú rừng …

 

Hắn xổ tiếng Thượng, nên quân đội ta tưởng thật và thả hắn ra để khỏi bị hạch hỏi của Bộ Sắc Tộc do một người Sắc Tộc Thiểu Số đảm trách. Tôi cho anh em giữ hắn trong rừng, để giải giao về cho Phó Tỉnh Trưởng Nội An thụ lư.

 

Ngày N+6 tôi chào Ông Ấp Truởng và cho lệnh rút quân trở về lại cầu Tân Mỹ và được xe đưa về lại Tỉnh Đoàn Bảo An Ninh Thuận.

 

Khi trở về đến đơn vị, tôi vội vă đến tŕnh diện Thiếu Tá Ngoạn và tường tŕnh sơ khởi kết quả Hành Quân và kế hoạch săn bắn con cọp dữ tại Tà-Lu.

 

Sau đó tôi cũng được Thiếu Tá Ngoạn cho phép tôi đến tŕnh diện Cụ Tỉnh Trưởng.

 

Cần nói thêm về Cụ Tỉnh Trưởng tỉnh Ninh Thuận. Tôi không nhớ rơ họ của Cụ nhưng tôi c̣n nhớ Cụ tên Trí, người Huế, Đốc Phủ xứ từ đời Pháp c̣n lại. Cụ rất hiền và rất thương dân. Sau này tôi có nhiều trường hợp được làm việc với Cụ. Tôi biết Cụ rất đạo đức. Về sau này tôi được Cụ tin dùng và kế hoạch nào của tôi đề nghị lên Tỉnh cũng đều được Cụ chấp thuận. Mỗi lần Cụ đi họp với Tổng Thống, hay với các Ông Bộ Trưởng, Cụ đều bảo tôi đi theo Cụ, vừa để bảo vệ Cụ, vừa ghi chép những ǵ mà Tổng Thống, hoặc các Ông Bộ Trưởng ban lệnh trong buổi họp. Nếu có dịp tôi sẽ kể chuyện chuyến đi xe lửa từ Sài G̣n về Tuy Ḥa bằng xe lửa để kịp buổi họp của Tổng Thống Ngô Đinh Diệm tại Tỉnh Phú Yên. Trong buổi họp này gồm có các Ông Tỉnh Truởng và các vị Tỉnh Đoàn Truởng Tỉnh Đoàn Bảo An về kế hoạch Ấp Chiến lược.

 

Sau đây tôi xin kể lại chuyện săn bắn con cọp mà mỗi khi nhắc đến tôi vẫn c̣n rùng ḿnh.

 

Tôi tŕnh bày với Cụ là chuyện Cọp ăn thịt người Thượng là có thật, song con số người Thuợng bị ăn thịt chưa được xác nhận chắc chắn lắm v́ có người bỏ thôn làng đi theo Thượng Cộng nhưng địa phương cứ tuởng là đă bị cọp ăn mà không t́m thấy xác những nạn nhân xấu số này. Hơn thế nữa, hồi đó các địa phương nào có người bỏ theo phía địch, sẽ bị phân loại thấp, như từ A sẽ bị rơi xuống hạng C.

 

A: An ninh.

B: Vùng kém an ninh.

C: Vùng mất an ninh.

 

Cụ Tỉnh Trưởng chỉ thị cho tôi phải t́m đủ mọi cách bắn cho được con cọp dữ này, đem thuộc da, nhồi bông g̣n để biếu Ông Cố Vấn.

 

Tôi trở lại Tà-Lu với Trung Đội Thám Báo để triển khai kể hoạch bắn con cọp dữ này. Đến nơi, tôi mua hai con chó mà người thượng nuôi để ăn thịt trong vụ mùa sắp canh tác.

 

Tôi dùng 2 con chó này để giăng bẫy, làm mồi cho cọp đến ăn và chúng tôi sẽ bắn cọp khi nó đang vồ mồi.

 

Thật ra, tôi cũng thấy xót xa khi phải dùng chó để làm mồi nhử cọp, nhưng tôi cũng có được niềm an ủi. Nếu tôi không mua 2 con chó này để làm mồi th́ vài ngày sau nó cũng bị giết để lấy thịt cúng thần linh phù hộ cho mưa thuận, gió ḥa để mùa màng đuợc thu hoạch có kết quả trong vụ canh tác sắp tới. Hơn thế nữa, nếu giết được con cọp này th́ đỡ cho biết bao nhiêu sinh mạng của người Thượng về sau này.

 

Tôi cho Trung Đội Thám Báo đốn gỗ rừng, và đóng một cái cũi rộng mỗi bề 2 thuớc. Cái cũi này là điểm tựa để cho tôi và 2 thám báo viên vào nằm trong cũi đó, chờ cọp đến ăn thịt chó, chúng tôi sẽ bắn nó.

 

Cái khó và trở ngại cho chúng tôi là chỉ bắn vào tam tinh của con cọp để nó chết ngay mà không được bắn nhiều phát sẽ làm mất giá trị của con cọp khi được nhồi bông.

 

Đêm đầu tiên, 2 thám báo viên và tôi vào củi nằm chờ. Chúng tôi kê ba khẩu Garant M1 trên ba cái nạng cây h́nh chữ Y để bắn cho thật chính xác hơn.

 

Truớc cái cũi độ 30 mét, tôi cột chân hai con chó vào một cái cọc, để chó chỉ có thể di chuyển quanh quẩn trong đường kính 1m. Một sợi giây khác, tôi cột vào chân chó và kéo dài đến cái cũi mà chúng tôi đang nằm. Tôi dặn 2 thám báo viên, chỉ được bắn chỉ thiên khi có lệnh của tôi, đừng để cọp ăn thịt chó mà ḿnh không bắn được cọp. Việc bắn con cọp tôi sẽ phụ trách. Nếu trong trường hợp tôi thấy không bắn được cọp mà cọp sẽ ăn thịt chó, tôi sẽ ra lệnh cho 2 thám báo viên bắn nhiều phát đạn chỉ thiên để cọp hoảng sợ chạy đi mà ḿnh không bị mất chó.

 

Nếu giết con cọp để tránh hậu hoạn của dân Thượng th́ rất dễ dàng cho tôi, song phải bắn cho chính xác vào tam tinh của con cọp, để nó chết ngay tại chỗ là một việc làm rất khó khăn. Nếu bắn trúng vào chỗ khác, cọp chỉ bị thương bỏ chạy th́ biết nó đâu mà t́m. C̣n nếu bắn 3 phát Garant M1 cùng một lúc vào thân con cọp, nó sẽ chết liền, nhưng 3 phát đạn sẽ trổ ra thân con cọp, khi nhồi bong sẽ thấy 6 phát đạn trên thân con cọp, và như vậy con cọp được nhồi bông không c̣n có giá trị nữa.

 

Chúng tôi nằm suốt cả hai giờ không nghe động tịnh ǵ, mặc dù thỉnh thoảng chúng tôi giật giây, 2 con chó bị đau, kêu la đau đớn.

 

Quá nửa đêm khi tôi đang mơ màng nửa thức nửa ngủ, anh thám báo nằm bên tay phải của tôi đập mạnh vào lưng tôi, nói khe khẽ:

– Thiếu Úy! Cọp về!

 

Tôi nh́n về hướng 2 con chó đang bị cột. Tôi giựt giây, không nghe 2 con chó rên la ǵ nữa. Chó đă đánh hơi thấy cọp nên khiếp sợ, nằm cong đuôi, chờ chết.

 

Đột nhiên tôi thấy 2 con mắt của cọp sáng rực lên như hai ngọn đèn của người đi săn đang đội trên đầu. Bỗng nhiên cọp nhắm mắt, tôi không c̣n thấy được ǵ nữa cả.

 

Tôi gh́ súng trên cái nạng để giữ chặt ṇng súng không cho di chuyển. Thoạt nhiên 2 mắt của con cọp lại sáng lên, đỏ rực như 2 khu chén, nhưng cách chỗ cũ của lần xuất hiện trước đến 2 thước. Tôi giương súng, nín thở, ngắm vào tam tinh cọp, nhưng cọp nhắm mắt lại. Bầu trời tối đen như mực, không thấy ǵ nữa cả. Tôi chờ…

 

Mắt cọp lại sáng lên ở một địa điểm khác. Cứ thế cọp di chuyển nhiều chỗ. Tôi biết con cọp này rất tinh ranh. Nó di chuyển nhiều chỗ để tránh đuờng nhắm của nguời đi săn.

 

Cọp lại mở mắt nhưng lần này chỉ mở một con mắt. Sau đó mắt này lại nhắm lại, mắt kia lại mở ra. Tôi không có điểm nhắm v́ không nhận định rơ tam tinh của cọp nằm ở chỗ nào. Cọp quá tinh ranh, đầu cọp luôn luôn lúc lắc, di động, từ chỗ này đến chỗ khác. Lúc chồm đầu lên, lúc hạ xuống thấp không có một điểm nào nhất định để ḿnh có thể biết được tam tinh của cọp để bắn. Nếu tôi bắn theo linh tính phỏng đoán th́ có thể cọp chỉ bị thương và bỏ chạy th́ quá uổng công và cọp sợ cũng có thể không về thôn làng này nữa th́ hoài công và c̣n bị mang tiếng không bắn trúng được con cọp nữa.

 

Thỉnh thoảng cọp cũng mở cả hai mắt song trong một tíc tắc, nó nhắm lại và sau đó chỉ mở một con mắt, ở một vị trí khác. Tôi kiên nhẫn nằm chờ …

 

Những lần cọp mở mắt như vậy, khoảng cách rất xa. Tôi biết cọp di chuyển từ chỗ này đến chỗ khác mà không đứng ở một chỗ nào nhất định.

 

Tôi giựt dây nhưng 2 con chó vẫn nằm im thin thít không có một tiếng rên la như truớc đây khi con cọp chưa xuất hiện. Tôi cũng biết rơ là 2 con chó chưa bị cọp ăn thịt v́ khi tôi giựt dây hai chân của chó c̣n đang ở thể nằm. Nếu cọp đă ăn thịt th́ 2 chân của chó sẽ không c̣n bám vào đất và sợi dây khi tôi kéo sẽ rất nhẹ.

 

Tôi vẫn kiên nhẫn nằm chờ nhưng chừng ít phút sau, cọp lại bỏ đi.

 

Tôi thất vọng, nhưng khoảng 30 phút sau, cọp lại đến …

 

Bỗng chốc trên bầu trời sao Mai đang mọc. Ánh trăng vừa ra khỏi một đám mây. Tôi nh́n thấy con cọp đang nằm, hai chân đưa về phía trưóc với tư thế chuẩn bị vồ mồi.

 

Tôi lấy đường nhắm. Cọp vừa mở 2 con mắt ra một luợt. Tôi bấm c̣ súng.

 

“Đoành!” Con Cọp trúng đạn và nó dùng hết sức b́nh sinh nhảy về phía cũi nơi đă phát ra tiếng nổ. Cọp rơi xuống trước cái cũi nhưng vẫn với tư thế chụp mồi. Tôi dùng đèn pin hướng về phía cọp để quan sát.

 

Hai anh Thám Sát vui mừng: – Ông Thầy đúng là tay thiện xạ. Cọp chết rồi Thiếu Úy ơi! Để tụi em ra xem! Nghen Ông Thầy?”

 

Tôi níu hai thám sát viên lại và không cho họ leo ra khỏi cũi.

 

Tôi nói:

– Cọp có thể chỉ mới bị thương đang nằm chờ chết. Anh em đừng vội ra. Nó có thể nằm chờ để vồ ḿnh cho hả giận. Nhiều người đi săn cọp thiếu kinh nghiệm thường bị cọp vồ cùng chết chung duới bụng của cọp.

– Không sao đâu Ông Thầy. Em sẽ nổ súng khi thấy cọp c̣n bị thương.

– Anh không nhớ lời dặn của tôi sao? Nếu bắn cho cọp chết th́ rất dễ, ḿnh chỉ bắn nhiều phát đạn vào thân thể của nó th́ nó sẽ chết ngay thôi. Chuyện đó rất dễ. Nhưng tôi được lệnh chỉ bắn vào tam tinh con cọp để mang về Tỉnh, thuộc da, nhồi bông. Hai anh rơ chưa? Cả hai cùng ‘dạ’ một luợt.

 

Một trong hai anh khẩn khoản nói:

– Ông Thầy ơi! Tụi em nhịn thuốc cả đêm, nên thèm quá! Ông Thầy đă bắn được cọp rồi, cho tụi em ph́ phèo chứ?

 

- Tôi cũng đang thèm đây! Thuốc đâu? Lấy ra hút cho đời lên hương đi.

 

Một giờ sau, tôi thấy đă an toàn nhưng tôi vẫn đề pḥng. Tôi cho một thám báo viên ra trước nhưng đi ṿng về phía sau lưng con cọp. Anh này dùng đá quăng vào con cọp để xem phản ứng của nó ra thế nào. Trong khi đó tôi và anh Thám Sát viên kia, giưong súng yểm trợ. Bị quăng đá nhiều lần song con cọp vẫn nằm im với tư thế bất động. Chúng tôi đă làm như thế song cọp vẫn cứ nằm im tại chỗ.

 

Tôi hô to: “Yên trí rồi. Cọp đă chết. Anh tiến lại sau lưng cọp và vỗ vào đuôi cọp để biết chắc chắn cọp đă chết rồi hay chưa.

 

Mọi việc đều an toàn và con cọp thật sự đă chết. Tôi leo ra khỏi cái cũi và bảo anh nhân viên truyền tin của Trung Đội Thám báo đánh điện tín về Tỉnh Đoàn Bảo An để báo cáo cho Thiếu Tá Phó Tỉnh Trưởng Nội An và Cụ Tỉnh Trưởng biết chúng tôi đă hạ được con cọp.

 

Nửa giờ sau, tôi nghe tiếng Cụ Tỉnh Trưởng và Thiếu Tá Ngoạn trên máy truyền tin được trang bị cho Trung Đội Thám Báo:

– Đă hạ được con cọp rồi phải không? Tiếng Thiếu Tá Ngoạn hỏi.

– Dạ đúng.

 

Tiếng Cụ Tỉnh Trưởng hỏi: – Bắn trúng vào đâu?

– Dạ! Bắn vào tam tinh nó.

– Mấy phát?

– Dạ, chỉ một phát thôi.

– Giỏi lắm. Tốt lắm! Nhớ giữ cho nguyên vẹn những cái râu của nó hỉ?” C̣n đủ râu mới có giá trị! Nhớ hỉ?

– Dạ, nhớ.

– Nói với Ông Ấp Truởng cho người khiêng cọp về, Tỉnh sẽ trả tiền công cho họ.

– Dạ.

– Nói với Ông Ấp Truởng xuất cho gia đ́nh có người tham gia trong vụ khiêng cọp về Tỉnh, mỗi gia đ́nh 100 kg gạo Thái Lan. Tỉnh sẽ bồi hoàn sau.

 

Cụ Tỉnh Trưởng hỏi tôi tiếp:

– Thiếu Úy thấy cần bao nhiêu người khiêng cọp về cứ bảo với Ông Ấp Truởng cung cấp.

 

Tôi nói: Dạ thưa Cụ. Cho con báo cáo với Thiếu Tá Nội An.

 

Thiếu Tá Ngoạn lên tiếng: Báo cáo đi! Tôi nghe đây.

– Thưa Thiếu Tá, khi đi chỉ có một Trung Đội Thám Sát, chúng tôi len lỏi trong rừng rậm để di chuyển. Nhưng chuyến về v́ phải khiêng theo con cọp nên phải dùng 16 nguời Thượng để thay phiên nhau. Chuyến về rất nguy hiểm sợ trên đường về sẽ bị phục kích nên xin Thiếu Tá cho 2 Đại Đội đă tham gia trong chuyến hành quân tuần trước, họ lên đây để mở đường cho Trung Đội Thám Báo và toán người Thượng khiêng cọp về Tỉnh được an toàn.

– Kế hoạch rất hay. Tôi sẽ cho 2 đại đội đó đi ngay bây giờ. Thiếu Úy chờ khi nào 2 đại đội đó tiếp giáp với Trung Đội Thám Báo th́ mở đuờng mà về. Chỉ huy tổng quát là Thiếu Úy đó.

– Rơ. Xin Thiếu Tá chỉ thị cho họ liên lạc với tôi khi họ bắt đầu rời Tân Mỹ.

 

2 giờ sau tôi nghe 1 trong 2 đại đội này gọi:

– Cọp dữ! Cọp dữ! Gấu Đen gọi Cọp Dữ. Trả lời!

– Cọp Dữ nghe Gấu Đen 5 trên 5. Trả lời!

 

Có tiếng Thiếu Úy Bền gọi trong máy truyền tin:

– Thẩm quyền Gấu Đen cần gặp Mặt Trời Cọp Dữ. Nghe rơ trả lời.

 

Tôi đáp:

– Mặt Trời Cọp Dữ nghe Thẩm Quyền Gấu Đen 5 trên 5. Trả lời.

– Chúng tôi đang ở tọa độ PK 368 452 đáp.

– Tôi xem bản đồ quân sự th́ biết 2 đại đội tăng cường đă đến Con Suối Cạn cách Tà-Lu khoảng 10 cây số. Tôi đáp:

– Tùy theo địa thế, mỗi yếu điểm để lại một tiểu đội làm chốt. Cho đơn vị tiến càng nhanh càng tốt.

– Rơ.

 

Tôi đáp : – Chấm dứt.

 

Tôi liên lạc với Ông Ấp Trưởng để xin Trai Làng khiêng con Cọp về Tỉnh. Ông vui vẻ nhận lời ngay.

 

Tôi đang sửa soạn th́ nghe anh Âm Thoại Viên báo cáo:

– Ông thầy! Ông Thầy! Có Thiếu Tá Phó Nội An cần gặp Ông Thầy.

 

Tôi cầm ống nghe:

– Đại Bàng! Cọp Dữ nghe Đại Bàng 5/5.

– Máy bay trực thăng sẽ đáp tại Toạ Độ PK 345654 để bốc cọp về. Rơ.

– Dạ rơ. Tôi đáp.

– Dọn băi đáp an toàn. Rơ.

– Nghe rơ 5 trên 5.

– Cọp Dữ cũng theo về với Trực thăng. Giao quyền chỉ huy trung đội Thám báo cho Thượng sĩ Tước. Rơ.

 

Tôi đáp : 5/5.

 

Một giờ sau, trực thăng đáp xuống giữa sân Ấp Tà-Lu. Tôi cho khiêng cọp lên trực thăng. Dặn ḍ Thuợng sĩ Tước vài điều quan trọng. Trực thăng cất cánh bay cao.

 

Khoảng 30 phút sau, trực thăng đáp ngay trong sân Ṭa Hành Chánh Tỉnh. Tôi nh́n quanh thấy nhiều công chức ṭ ṃ không biết chuyện ǵ, sắp hàng ngang đứng nh́n. Một toán lính Bảo An túc trực sẵn, khiêng cọp ra khỏi trực thăng.

 

Tôi được anh cảnh sát cho biết, Cụ Tỉnh Trưởng mời tôi vào gặp Cụ trong văn pḥng.

 

Cụ rất vui vẻ nghe tôi kể chuyện săn bắn con cọp. Cụ đưa cho tôi một b́ thư và nói:

– Chút ít tiền ủy lạo để anh em giải lao.

 

Tôi cầm b́ thư và cám ơn Cụ. Sau đó tôi trao trọn số tiền mà Cụ Tỉnh đă ủy lạo cho Thượng sĩ Tước để tổ chức một buổi nhậu ngay tại Pḥng An Ninh T́nh Báo.

 

Kể từ ngày đó, tôi được Cụ Tỉnh Truởng tin dùng. Cụ đối đăi với tôi như con cái trong gia đ́nh. Có chuyện ǵ về vấn đề an ninh hoặc tin tức về địch cụ cũng hỏi ư kiến tôi.

 

Thậm chí có lần một đoàn cải lương, từ Sài G̣n ra Phan Rang tŕnh diễn vở tuồng Bà Chúa Ăn Mày và Mắt Em Là Bể Oán Cừu … Cụ cũng cho người gọi tôi gặp Cụ.

 

Cụ đưa cái đơn của đoàn Cải lương có kèm theo 2 phiếu tŕnh “Thuận” của Ty Thông Tin và Ty Cảnh Sát.

 

Cụ hỏi tôi:

– Thiếu Úy thấy sao? Cho họ tŕnh diễn được không?

– Tôi đáp: – Thưa Cụ, Thông Tin và Cảnh Sát đă đề nghị “Không Có Ǵ Trở Ngại” Vậy theo ư con Cụ thuận cho họ tŕnh diễn đi.

– Cụ nói: – Tỉnh cũng muốn hỏi ư kiến của Pḥng An Ninh T́nh Báo nữa.

 

Tôi thưa: – Theo t́nh h́nh an ninh của thành phố. Con thấy không có ǵ trở ngại.

 

Cụ kư vào Phiếu Tŕnh “Thuận.” rồi bấm chuông gọi anh Cảnh sát tùy viên.

– Gọi ông Chánh Văn Pḥng vào gặp tôi.

 

Một phút sau, tôi thấy Ông Chánh Văn Pḥng đẩy cửa bước vào.

– Ông Chánh Văn Pḥng tuổi tác cũng tương đương với Cụ Tỉnh Trưởng.

 

Ông ngồi ngay trên ghế trước mặt tôi và nói:

– Cụ Tỉnh gọi tôi?

– Từ ni về sau, để giản dị hoá, tôi đề nghị với Ông Chánh, thay tôi kư Thuận hay không Thuận. Tôi nhiều việc quá, đừng tŕnh những đơn theo loại này cho tôi nữa.

 

Ông Chánh Văn Pḥng đáp: – Cụ Tỉnh Ủy Quyền tôi sẽ làm như thế.

 

Cụ Tỉnh Trưởng nh́n tôi rồi quay sang Ông Chánh Văn Pḥng chỉ thị:

– Nhớ chuyển những đơn này cho Pḥng An Ninh T́nh Báo để bên ni (Cụ chỉ tôi) cũng có ư kiến với ḿnh.

– Tôi nghe . Ông Chánh Văn Pḥng đáp.

 

Và từ đó về sau, những đơn xin phép như Cúng Đ́nh, Lễ Hội của Người Chàm, Cải Lương, Đại Nhạc Hội hay Ảo Thuật đều được chuyển đến Pḥng An Ninh T́nh Báo Tỉnh Đoàn Bảo An để tôi cho ư kiến.

 

V́ câu chuyện đă xảy ra quá lâu, 49 năm trôi qua, nên có một vài chi tiết như địa danh, tên các nhân vật mà tôi muốn kể ra đây, có thể tôi không c̣n nhớ rơ ràng nữa.

 

Sau đó, đời binh nghiệp, tôi đă thuyên chuyển đến nhiều đơn vị khác nhau. Cuối cùng, tôi được thuyên chuyển về Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận Tiểu Khu B́nh Thuận, với cấp bậc Thiếu Tá và giữ chức vụ Trưởng Khối Tài Chánh kiêm Sĩ Quan Tài Chánh.

 

 

Duy Xuyên

Tacoma

phamduyxuyen@hotmail.com

Nguồn: https://vietbao.com/p112a289699/tet-con-heo-ke-chuyen-cop

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính