Sự lợi dụng dân chủ dưới thời Việt Nam Cộng Ḥa

 

 Duy Văn – Hà Đ́nh Huy

 


 

Sau hơn 42 năm, khi cộng sản Bắc Việt xé hiệp định Paris cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, đưa ách cai trị độc tài, sắt máu đưa đến những hậu quả thật nghiệm trọng cho dân tộc. Cụ thể là hàng triệu người v́ không thể sống nổi dưới  một chính phủ cộng sản tàn ác nên đă tạo mọi điều kiện để xa rời quê hương đất tổ (mặc dù rất đau ḷng phải xa quê hương), qua đó đă có hàng trăm ngàn người đă vùi chôn thân xác dưới ḷng đại dương hoặc trong rừng sâu núi thẳm để đổi lấy tự do – dân chủ. Tự do – Dân chủ thật đáng quư!

 

Biết giá trị của sự tự do là quí, nhưng lại có những phần tử, phần lớn là những người khoa bảng (có học cao hiểu rộng) lại không quư trọng tinh thần Dân chủ – Tự do, vô t́nh hoặc cố ư đă lợi dụng tính Dân chủ và Tự do để tạo nhiều phiền toái, khó khăn cho một thể chế, một chính quyền họp hiến pháp trị, một quốc gia có đường lối nhân bản và khai phóng tự do tiến bộ hơn hẳn chế độ cộng sản. Đó là chính thể Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Thành phần khoa bảng đó là ai? Và họ làm ǵ, để gọi là lợi dụng tự do – dân chủ?

 

Họ là những nhà trí thức, có bằng cấp trong các ngành nghề ở miền Nam Việt Nam. Là những nhà báo, luật sư, giáo sư, kiến trúc sư, bác sĩ ……. (xin hiểu không phải là hầu hết các vị khoa bảng)

 

Ngược ḍng thời gian, trước năm 1975. Dù đất nước có chiến tranh do cộng sản gây nên, nhưng người dân sống trong chế độ Việt Nam Cộng Ḥa có cuộc sống thoải mái. Sự tự do đi lại, hội họp, biểu t́nh,sinh hoạt tôn giáo điều được hiếp pháp quy định rơ ràng. Thể chế Miền Nam có 3 quyền phân lập: Hành Pháp, Tư Pháp và Lập pháp để định cấu quyền hạn trong chính quyền đưa đến sự dân chủ toàn diện, khó độc tài.

 

Chính v́ sự h́nh thành tam quyền phân lập, nên sự hiện hữu của nền dân chủ tại miền Nam trước đây được xem là sự tiến bộ của một quốc gia văn minh. V́ thế nên đă được đối phương (cộng sản) khai thác triệt để. Nhất là 3 phương diện lập pháp,tư pháp và báo chí.Cộng sản Bắc Việt qua tay sai “Mặt trận Giải Phóng Miền Nam” khai thác khía cạnh dân chủ hiến định của chính thể Việt Nam Cộng Ḥa. Bọn chúng tổ chức nhiều mặt trận đánh phá chính quyền bằng nhiều h́nh thức.

 


Dựa vào ngành Lập pháp, Việt cộng móc nối những Dân biểu và Thượng nghị sĩ đối lập trong quốc hội dùng diễn đàn quốc hội để chỉ trích tố cáo chính quyền (Hành Pháp) nào là: tham nhũng, hối lộ, độc tài... Đứng đầu thành phần này gồm có các Thượng nghị sĩ  Vũ văn Mẫu, Tôn Thất Đính, Hống Sơn Đông… các dân biểu: Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn văn Binh, Lư Quư Chung, Trần văn Tuyên, Hồ ngọc Nhuận, Nguyễn ngọc Nghĩa, Nguyễn Phúc Liên Bảo, Nguyễn công Hoan, Lư trường Trân, Huỳnh ngọc Diệu, Kiều Mộng Thu, Lê Đ́nh Duyên, Hổ văn Minh, Đinh xuân Dũng, Nguyễn văn Hàm…

 

Cơ quan an ninh VNCH thời đó đă biết dân biểu Nguyễn văn Hàm là một điệp báo của Ban An Ninh T4 đưa vào hoạt động trong quốc hội nằm sâu trong Khối Dân Tộc Xă Hội. Các dân biểu Hồ ngọc Nhuận, Kiều mộng Thu, Lư quư Chung... được xem là những dân biểu rất tích cực chống đối chính quyền hành pháp. (có tay trong là việt cộng móc nối)  Bộ phận an ninh đặc biệt cũng đă có cho khối An Ninh Hạ Viện biết những tin tức t́nh báo này, nhưng các dân biểu trong khối An Ninh không thể khống chế họ được trên diễn đàn (cũng v́ chế độ miền Nam có nhiều quyền tự do) Chính v́ chế độ có quá nhiều quyền tự do được hiến pháp quy định, nên các ông / bà dân biểu, nghị sĩ được nhiều quyền hạn trong ngôn luận. Cho nên Khối Dân Tộc Xă Hội Hạ Viện, đứng đầu là dân biểu Trần văn Tuyên và các dân biểu Kiều mộng Thu, Hồ ngọc Nhuận, Nguyễn Văn Hàm, Lư quư Chung… đă tạo diễn đàn ở quốc hội là nơi tranh đấu cho nhóm, vô h́nh chung có lợi cho cộng sản.

 

Cụ thể qua cuộc biểu t́nh của cái gọi là “Kư Giả Ăn Mày” do sự giật dây của cụm t́nh báo A 10 trong đó có dân biểu việt cộng là Nguyễn văn Hàm điều khiển (qua xác nhận của ban T4, sau ngày miền Nam sụp đổ). Cuộc biểu t́nh đă bị cảnh sát VNCH giải tán. Thế mà toàn bộ Khối Dân Tộc Xă Hội  Hạ Viện đă ra một tuyên cáo bênh vực hành động của đám “Kư Giả Ăn Mày” và cho rằng sự can thiệp của chính quyền là phản dân chủ.

 

Tuyên cáo của khối Dân Tộc Xă Hội (Theo Báo Đông Phương)

 

Sắc Luật phản dân chủ cùng các biện pháp kềm kẹp khác đối với văn nhân kư giả.

 

KHỐI DÂN TỘC XĂ HỘI HẠ NGHỊ VIỆN long trọng tố cáo trước dư luận trong và ngoài nước về sự tráo trở của chính phủ sự thực thi các quyền tự do dân chủ một mặt th́ phái đoàn chính phủ đă long trọng cam kết trả lại tự do báo chí, mặt khác lại gia tăng đàn áp hiện nay.

 

KHỐI DÂN TỘC XĂ HỘI HẠ NGHỊ VIỆN sẽ đẩy mạnh cuộc tranh đấu cho các quyền tự do dân chủ, trong đó có quyền tự do báo chí, là một bảo đảm cho các quyền tự do căn bản khác được trả lại cho toàn dân

 

Saigon ngày 4 tháng 9 năm 1974

 

Trưởng khối D.B Trần văn Tuyên


Các Dân biểu: Hồ ngọc Nhuận, Nguyễn ngọc Nghĩa, Nguyễn Phúc Liên Bảo, Nguyễn công Hoan,Lư trường Trân, Huỳnh ngọc Diệu, Trần văn Thung, Trần ngọc Giao, Trần văn Sơn, Trần cao Để, Phan xuân Huy, Tư đồ Minh, Đinh xuân Dũng, Lê đ́nh Duyên, Lư quư Chung, Kiều mộng Thu, Nguyễn văn Hàm, Nguyễn văn Phước, Nguyễn hữu Thời, Nguyễn Mậu, Nguyễn Phước Vĩnh Tùng, Mai ngọc Dược, Hồ văn Minh, Đoàn Mai, Phan Thiệp.

 

Có thể nói trong những năm 1974 và những tháng đầu năm 1975, ở quốc hội đặc biệt là Hạ Nghị Viện, các dân biểu Khối xă Hội hội thảo với nhau ở Pḥng Khánh Tiết, liên tục đưa ra nhiều tuyên cáo, tranh đấu quyết liệt mà theo dân biểu thân cộng Lư quư Chung cho rằng là “một cách chính đáng” “trong cuộc đấu tranh toàn bộ của nhân dân miền Nam chống lại tập đoàn độc tài, phát xít, tham nhũng và hiếu chiến” (ư nói đến chính phủ do Tổng thống Nguyễn văn Thiệu lănh đạo)

 

C̣n Dân biểu Nguyễn văn Binh chủ tịch “Ủy ban đấu tranh quyền tự do báo chí và xuất bản” là một dân biểu có nhiều liên hệ với nhóm người “Mặt trận giải phóng miền Nam Việt Nam” vào ngày 13- 9 1975 tại Pḥng Khánh Tiết hạ Nghị Viện tuyên bố rằng” Đệ Tứ Quyền đang bị chính quyền bóp nghẹt cướp mất” (Theo Báo Đông Phương) (ư nói đến sắc luật 007 của chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa về luật báo chí). Nên cần phải có sự liên kết tranh đấu.

 

Nghị sĩ Vũ văn Mẫu (sau này là thủ tướng trong chính phủ của hàng tướng Dương văn Minh) cho rằng “từ bỏ báo chí là tự vất đi kim chỉ nam để ṃ trong bong tối và sa vào vực thẳm độc tài”

 

Cũng tại pḥng Khánh Tiết Hạ Nghị Viện, dân biểu Nguyễn hữu Chung, nói: “chúng ta đến đây (Pḥng Khánh Tiết Hạ Nghị Viện) không phải để ủng hộ chính quyền mà là để tranh đấu chống chính quyền (ư chỉ ngành hành pháp) không tôn trọng pháp lư… th́ chúng ta cũng không cần phải tôn trọng.”

 

Sau một thời gian hội họp liên tục các “ngài dân biểu”, thượng nghị sĩ đă lập ra nhiều ủy ban để tranh đấu chống chính quyền như ủy ban hành động chống tịch thu báo chí với chủ tịch dân biểu Trần văn Tuyên, phụ tá là nghị sĩ Hà Thế Ruyệt…. (Theo báo Đông Phương)

 

Sự tranh đấu của người đại diện cho dân (nghị sĩ – dân biểu) chống lại chính quyền (trong thời chiến) thật tế là một sự bất lợi vô cùng cho đại cuộc quốc gia dân tộc. Họ đă lợi dụng tính dân chủ của thể chế dân chủ Việt Nam Cộng Ḥa, lợi dụng tính cách pháp nhân cá nhân là nghị sĩ – dân biểu họp pháp tranh đấu cho những mục tiêu nhắm ra làm tiêu hao phần nào tiềm lực công cuộc chống cộng sản của toàn Dân toàn Quân Việt Nam Cộng Ḥa, một thể chế họp hiến mà chính họ đă góp phần sanh ra (Hiến pháp).

 

Với sắc luật 007 (về báo chí) trong thời chiến, chính phủ VNCH đưa ra không hẳn là đă dập tắt tiếng nói của giới báo chí. Nh́n nội dung của sắc luật 007 thực tế mà nói chỉ có giới hạn phần nào trong tự do báo chí mà thôi, (dễ hiểu là trong chiến tranh, cần phải giữ kín phần nào về mặt quân sự, t́nh báo ….) Thế nhưng các “ngài” dân cử trong quốc hội làm rùm beng lên như là “chính quyền bóp cổ, bóp hầu hết tất cả các người làm báo” thời đó.

 

Nh́n vào sự tranh đấu của họ, thấy rơ là chế độ miền Nam Việt Nam thật sự có dân chủ, nếu nói như họ rằng: chế độ miền Nam không có dân chủ độc tài sao họ được quyền hội họp, biểu t́nh tranh đấu. Sau khi tranh đấu, biểu t́nh… Họ vẫn an toàn. Nếu so với chế độ cộng sản hiện nay họ có dám tranh đấu – biểu t́nh không?. Xin trả lời là không. Và nếu có xảy ra biểu t́nh (trong chế độ cộng sản) chưa chắc họ đă an toàn. Họ sẽ bị “ hấp” sau đó, dù họ là đại biểu hay dân biểu.

 


Qua sự tranh đấu của các dân cử dưới chế độ Việt Nam Cộng Ḥa trước đây mà họ gọi là tranh đấu cho nhân dân…, nhưng thật tế không phải cho nhân dân mà là làm lợi cho cộng sản, góp chung cùng bàn tay với cộng sản đưa đến sụp đổ miền Nam. Hăy điểm qua những dân biểu, nghị sĩ họ là ai? Sau khi chế độ miền Nam sụp đổ chúng ta mới thấy những bộ mặt của các “ngài” dân biểu-nghị sĩ đứng đầu mọi cuộc tranh đấu là những người không ít th́ nhiều có dính líu đến chế độ cộng sản như tên Lư quí Chung, Nguyễn văn Hàm, Vũ văn Mẫu, Hồ ngọc Nhuận, Kiều Mộng Thu, Ngô công Đức... có người sau này trong chế độ cộng sản họ là đại biểu.

 

C̣n trong ngành Tư pháp: Nói đến ngành tư pháp, mọi người liên tưởng ngay đến các cơ quan như Ṭa án, Công Tố Viện… các ông Thẩm phán, Biện lư, Dự thẩm, Luật sư… Đa số là những người hiểu biết về luật pháp quốc gia. Những người “cầm cân nẩy mực” xét xử những vụ án hoặc những người đứng trước “ṭa” để cải những vụ án đem công lư về cho người dân. Để người dân thấy chế độ tốt và tin tưởng. Thiết tưởng với phần nhiệm như vậy, th́ việc làm ǵ họ cũng phải cân nhắc. Nhưng không ngờ, các quan ṭa, các luật sư lại đấu tranh cho những sự việc không ra ǵ, làm bất lợi cho chế độ dân chủ Việt Nam Cộng Ḥa, tạo ra sự không tin của người dân đối với chính quyền, làm phá vở đi tinh thần chống cộng của Quân, Dân, Cán, Chính.

 

Dựa vào tính dân chủ và quyền lập hội, hội họp của chế độ miền Nam, nhiều cá nhân, nhóm đă thành lập nhiều Ban – Hội để sinh hoạt. Có nhiều Ban – Hội có ư thức quốc gia sinh hoạt một cách thuần túy theo khuôn khổ tự do nhà cầm quyền quy định. Nhưng ngược lại có những Ban – Hội, có chủ đích đi ngược lại những quy định của chính quyền, làm lợi cho cộng sản. Mọi người ai cũng biết rằng cuộc chiến tranh giữa Bắc và Nam Việt Nam là do Bắc Việt Cộng sản phát động và mục đích là chiếm miền Nam theo lệnh của cộng sản Nga – Tàu. Nên cộng sản Bắc Việt t́m đủ mọi cách để chiến thắng. V́ thế  thủ đô Saigon là điểm tốt cho cộng sản Bắc Việt khai thác về phương diện tuyên truyền với quốc tế. Bọn chúng đưa t́nh báo xâm nhập vào các đoàn thể, Hội đoàn, Báo chí, Tôn giáo… mục đích làm cho bộ mặt Saigon lúc nào cũng rối ren, để chúng tuyên truyền với quốc tế – rằng là người dân đứng lên chống chính phủ.

 

Trường hợp như vụ  tờ báo Sóng Thần năm 1974 đăng một bài viết “Nh́n Lại Lănh Đạo, TT Thiệu tuyên hứa 3 điều đă thực hiện ra sao, sau 7 năm cầm quyền?” của kư giả Lư Đại Nguyên đăng trên số báo 979 đề ngày 20 – 9 – 1974 và đăng nguyên văn bản cáo trạng số 1 Phong Trào Chống Tham Nhũng của Linh Mục Trần Hữu Thanh. Nội dung trong bài viết có tính xúc phạm đến Tổng thống Thiệu Tổng Tư Lệnh Quân lục Việt Nam Cộng Ḥa trong thời chiến. Ngoài ra trong nội dung bài viết buộc phải chấm dứt chiến tranh tiến đến sự ḥa họp ḥa giải bất lợi cho công cuộc chống cộng của dân quân miền Nam. Số báo trên đă được lệnh tịch thu, v́ vi phạm luật báo chí, nhưng các nhân viên báo Sóng Thần không cho tịch thu mà nổi lửa tự đốt.

 

Thế là cuộc chiến lại bùng nổ kéo theo nhiều đoàn thể, các nghiệp đoàn báo chí, luật gia, dân biểu, lực lượng thanh niên Công giáo và Phật giáo tham gia chống chính quyền, cho rằng chính quyền độc tài, bóp chết tự do ngôn luận. Những cuộc biểu t́nh có các dân biểu, nghị sĩ, luật sư… tiếp tay đă làm cho cuộc sống xă hội ở thủ đô Saigon hỗn loạn. Tiếp theo báo Sóng Thần, các báo Điện Tín, Đại Dân Tộc với sự giật dây của t́nh báo cộng sản đă đăng những nguyên văn bản cáo trạng tiếp theo của các đoàn thể khác bất lợi cho chế độ miền Nam. Bộ Thông Tin Dân Vận Chiêu Hồi ra lịnh đóng cửa các tờ báo đó. Từ đó sự tranh đấu đă tăng tốc, mạnh phát hơn. Nhiều đoàn biểu t́nh do Linh mục Thanh cầm đầu với sự có mặt của Dân biểu Nhuận, Binh, Kiều Mộng Thu, Nho, Tiếp, Cử, Kim Nguyễn Hữu Chung, Liên Bảo… tiếp ứng cho báo Sóng Thần.

 

Chính quyền truy tố báo Sóng Thần về tội mạ lị và phỉ báng (1) người lănh đạo quốc gia. Việc làm của chính quyền (Đúng đắn trong thời chiến. Theo Hiến Pháp VNCH Tổng thống có quyền bất khả xâm phạm để thi hành nhiệm vụ của ḿnh. Chỉ riêng trong trường hợp phản quốc và các trọng tội khác. Đặc biệt Pháp Viện mới có quyền truất phế Tổng Thống. Sau khi bị truất quyền đương sự có thể bị truy tố trước ṭa án có thẩm quyền Điều 87 đoạn 5 Hiến Pháp). Đáng lẽ ra, các luật sự có tinh thần quốc gia sẽ không tham dự vào những việc bất lợi cho đất nước. Ngược lại các luật sư tham gia giúp báo Sóng Thần bào chửa từng đợt, đứng đầu các nhóm luật sư bào chửa hăng hái nhất là Luật sư Đặng thị Tám, Hồ tri Châu, Trần Ngọc Liễng, Trần Tiến Tự, Đào văn, Trương tiến Đạt, Nguyễn hữu Hiệu, Phan tự Trọng, Lê trọng Uyên, Nguyễn văn Định, Nguyễn đức Lập, Nguyện thị Chính, Nguyễn văn Tấn, Tạ quang Trung, Nguyễn văn Giực, Trần tử Uyên, Đỗ văn Vơ, Đinh thạch Bích, Nguyễn hữu Lành, Vơ đ́nh Biên, Huỳnh trung Chánh,Đàm quang Lâm,Đoàn Ư, Phạm nam Sách, Nguyễn phước Đại, Nguyễn tường Bá, Nguyễn văn Chức, Nguyễn hữu Chí, Phan tấn Chức, Nguyễn khắc tân, Bùi chánh Thời, Bùi tường Chiểu, Lê ngọc Chấn, Trần văn Tuyên… Có 4 nhóm luật sư bào chửa cho vụ án báo chí.

 

Phải thành thực mà nói, các “ngài” luật sư, luật gia, dân biểu, nghị sĩ…..đă núp dưới nền dân chủ của chế độ VNCH, rồi lại chống đối lại chính quyền VNCH bằng h́nh thức biểu t́nh, phản kháng, tuyên cáo, tuyên ngôn, công khai, hoặc bí mật. Hành động của họ làm cũng đă phản ảnh cho thấy là Việt Nam Cộng Ḥa có sự dân chủ tuyệt đối và chính phủ VNCH không phải là chính quyền độc tài, như theo sự tố giác của họ. là: chính phủ VNCH độc tài, nên cần phải tranh đấu, chống độc tài. Nếu nói như các “ngài” rằng là chính phủ VNCH độc tài, không có dân chủ nhân quyền, th́ làm sao các “ngài”  được quyền làm những cuộc biểu t́nh và tự do ăn nói. Các “ngài” đă tự mâu thuẫn với chính các “ngài”. Việc chống đối của các “ngài” với chính phủ miền Nam Việt Nam xuyên suốt nhiều năm cũng không lợi cho các “ngài” mà lợi cho cộng sản là kẻ thù của người dân miền Nam.

 

Đứng trên phương diện khác (t́nh báo an ninh) việc tờ báo Sóng Thần lợi dụng tự do ngôn luận, đi ra ngoài khuôn khổ luật báo chí trong thời chiến, đăng những bài viết trong đó nhiều yêu sách bất lợi cho công cuộc chống cộng sản của Dân Quân miền Nam, nó không đơn thuần như các “ngài” nghĩ và đă lăng ḿnh vào cuộc  tranh đấu. Các “ ngài” có nhiệt huyết có tâm hồn, nhưng các “ngài” hành động không đúng chỗ, các “ngài” đă bị cộng sản giựt dây từ xa mà các “ngài” không thấy điều đó. Các “ngài” thử xem lại đi, những người bạn cùng tranh đấu với các “ngài” là ai? Để trả lời dùm các “ngài”. Họ một phần là do t́nh báo cộng sản gài vào, hoặc là cảm t́nh viên của cộng sản. Họ luôn ở bên cạnh các “ngài” và hăng hái thúc đẩy các “ngài” lao vào những việc tranh đấu có lợi cho cộng sản.(Sau ngày miền Nam mất các “ngài dân biểu” có tinh thần ái quốc có thấy những tên dân biểu từng là bạn bè tranh đấu của các” ngài” đă ḷi bộ mặt ra là cộng sản chính thống, như Lư quư Chung, Nguyễn văn Hàm, Kiều Mộng Thu…) Những luật sư như Triệu quốc Mạnh chẳng hạn.

 

Việc ngày “Kư Giả Ăn Mày” (10 – 10 – 1974), theo báo chí thời đó nói là đă thu hút hàng ngàn người tham gia biểu t́nh. Bên trong sự vụ này là do qua một bản thông cáo của các Chủ Nghiệp Đoàn Kư Giả Việt Nam – Nghiệp đoàn Kư Giả Nam Việt  và Hội Ái Hữu Kư Giả lên tiếng báo động rằng “luật 019/72 đă bóp chết tự do báo chí, hầu hết kư giả lâm vào cảnh thất nghiệp đói thê thảm, nhiều gia đ́nh phải ăn cháo thay cơm, con cái bỏ học”

 

Trước t́nh cảnh đó, các hội đoàn báo chí đă tỏ ra bất lực v́ quí hội đoàn đă hoàn toàn kiệt quệ. Để tương trợ lẫn nhau 3 nghiệp đoàn quyết định tổ chức “Ngày Kư Giả Ăn Mày”. Tại Câu Lạc Bộ Báo Chí số 15 trên đường Lê Lợi. 3 Nghiệp đoàn đă họp hoạch định kế hoạch cho ngày “Kư Giả Ăn Mày”  và đă bầu ban tổ chức. Kư giả Kiên Giang, Tô Văn, Hồ Ngọc Can (đại diên Nghiệp đoàn kư giả VN) Kư giả Thái Dương, Tô Ngọc, Văn Chi (Đại diên Nghiệp đoàn Kư giả Nam Việt), kư giả Lư b́nh Hiệp, Văn Mai, Trần công Uẩn (đại diện hội Ái Hữu Kư giả). Trong 9 kư giả trong ban tổ chức. Kư giả Kiên Giang được bầu làm phát ngôn viên.

 

Trong thời gian biểu t́nh của nhóm “Kư Giả Ăn Mày” nhiều tuyên cáo đă được đưa ra yêu sách với chính phủ.. nội dung hủy bỏ các sắc luật về báo chí như “tuyên cáo của Hội Chủ Báo, tuyên cáo của Phong Trào Nhân Dân Chống Tham Nhũng Để Cứu Nước Và Kiến Tạo Ḥa B́nh…”

 

Trong khi các kư giả và các đoàn thể hăng sai với biểu t́nh đ̣i nhiều yêu sách với chính phủ, th́ mọi người có biết rằng từ dân biểu Nguyễn văn Hàm và luật sư Triệu quốc Mạnh là hai phái khiển bí mật đang được Ban An Ninh T4 đưa ra điều phối công việc này. (lời xác nhận của “Ban An Ninh T4, sau này là Công An TP Hồ Chí Minh: Trong số những cuộc biểu t́nh gây tiếng vang lớn do ông Hàm làm ra dưới sự giựt dây của ban T4 là cuộc biểu t́nh “Kư Giả Ăn Mày” vào ngày 10 /10 / 1974”.)

 

Tóm lại, việc lợi dụng nền dân chủ, dân quyền,một số phần tử trí thức miền Nam Việt Nam vô h́nh chung đă bán rẻ lương tâm làm lợi cho cộng sản. Điều đáng trách là trong giới trí thức lại có những luật gia, luật sư có tinh thần ái quốc mà lại không thấy sự xúi dục giật dây của cộng sản, nhiều lần lên tiếng bào chữa cho cái gọi là vụ án báo chí thọ nạn trong đó có sự giựt dây từ phía cộng sản.

 

Miền Nam bị bức tử hơn 42 năm, cộng sản đă đặt ách cai trị độc tài trên đất nước. Biết bao nhiêu là cảnh tang thương đối với đồng bào. Sự đàn áp của cộng sản  càng ngày càng gắt gao. Sinh mạng người dân không được bảo đảm. Một chế độ không có dân chủ nhân quyền. Người viết bài này, cũng rất mong các “ngài trí thức”  (c̣n sống) đă từng tranh đấu chống chế độ Miền Nam Việt Nam trước đây hăy đứng lên chống chế độ cộng sản hiện tại để Việt Nam được có dân chủ, nhân quyền. Các “ngài trí thức” trước đây tham gia chống chế độ miền Nam Việt Nam, đă v́ không sống nổi dưới chế độ cộng sản trốn ra nước ngoài. Nay hăy nên quay về chống chế độ cộng sản để đ̣i dân chủ nhân quyền cho đất nước là  những anh hùng của đất nước. Đó là nhu cầu của người dân yêu cầu các vị. Nhưng  mọi người cũng biết  là các vị không dám làm điều này, v́ các vị đă biết cộng sản là ǵ rồi, các vị đă biết rơ sau hơn 42 năm chứ không c̣n mơ hồ, tưởng tượng  như thời gian trước năm 1975 rằng “chế độ cộng sản đem công bằng đại đồng đến cho mọi nhân dân...”

 

. Giả dụ như các vị (c̣n cái máu xung của thời trẻ) dám làm (chống đối cộng sản). Mọi người tin chắc rằng các vị không toàn thân với cộng sản đâu! Không như chế độ Việt Nam Cộng Ḥa tôn trọng nhân quyền dân chủ nên các vị lợi dụng muốn làm ǵ th́ làm mà mạng sống các vị vẫn được an toàn.

 

Âu cũng là bài học, một trải nghiệm thực tiễn trong đời sống để các vị khoa bảng chiêm nghiệm.

 

 

Duy Văn – Hà Đ́nh Huy

 

(1). Phỉ báng là một tội phạm đối với những ai lạm dụng QUYỀN TỰ DO THÔNG TIN CỦA BÁO CHÍ để phỉ báng người khác. Điều 21 luật báo chí: Báo chí được tự do thông tin…, Nhưng dùng quyền tự do ấy mà thông tin một HÀNH VI hay SỰ KIỆN làm tổn thương danh dự hoặc uy tín của một cá nhân hoặc cơ quan đoàn thể  là phạm tội phỉ báng (Điều 30 đoạn 1 luật 019/69)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính