ANH SÁU HỒ HỞI

 

Dương Tiến Đ́nh

 

 

Hưng nằm vùi trên ô đất chà láng lót tấm áo đi mưa “pon-cho” nhà binh. Từ hôm được phép thăm nuôi tới giờ anh ốm đi thấy rơ. Trông anh như bị cảm mạo thương hàn, nhưng khi bác sĩ khám th́ chẳng thấy bệnh hoạn ǵ ráo. Mặc dù vậy, anh cũng khai bệnh nằm nhà, chẳng chịu theo anh em đi lao động như mọi ngày. Anh Tổ Trưởng biết, nhưng cố lờ đi không báo cáo cán bộ quản giáo. Khác hẳn với những lần thăm nuôi trước, mỗi khi gặp thân nhân về, mặt anh lộ vẻ hân hoan, nhưng lần này trông anh tiều tụy thấy rơ. Hưng biếng ăn, biếng nói, thần sắc mất hết vẻ linh hoạt vui nhộn. Điều lạ nhất là anh chẳng nhận một món quà thăm nuôi nào cả. Ở chung một trại th́ chẳng có ǵ bí mật hết. Những người chung quanh bàn ra tán vào càng làm cho Hưng buồn tủi thêm. Thật khốn nạn cho người vợ hư thân mất nết, đă thối tha như vậy c̣n dám đem cái bụng mang dạ chửa đến bỉ mặt chàng. Hưng đâu phải hạng người chịu nhục v́ miếng ăn, chẳng biết điều sĩ diện là ǵ. Thà nhịn đói nhịn khát, chứ đời nào anh thèm nh́n người đàn bà bỉ ổi đó là vợ nữa. Mặc cho loa phóng thanh gọi tên anh năm lần bẩy lượt, mặc cho vệ binh t́m kiếm áp giải anh ra tận khu thăm nuôi, mặc cho nước mắt cá sấu tuôn đầm đ́a trên g̣ má mụ, Hưng vẫn lạnh lùng ngoảnh mặt làm ngơ, quay lưng trở vào trại, cố t́nh không nghe tiếng nấc nghẹn năo nùng tuyệt vọng của vợ anh đang réo gọi sau lưng.

 

Trong khi mọi người thương hại cho Hưng và lên án người đàn bà thối tha tội lỗi, chỉ có một ḿnh anh Sáu Hồ Hởi là người luôn luôn bào chữa, bênh vực. Anh lư luận:

- Chú em chưa phải là người trượng phu. Đàn ông cần phải có một chút khoan dung độ lượng mới chứng tỏ là đàn ông. Anh hỏi thật chú em nhé, chú em có để lại cho thiếm chút ít vốn liếng ǵ trước khi đi tŕnh diện học tập không?

 

Hưng lắc đầu chán nản:

- Tháng lương nào xài tới mười tây cũng phải đi vay nợ th́ lấy cái chi để dành bây giờ?

- Vậy th́ lại càng thông cảm cho thiếm. Ai ở trong hoàn cảnh nầy cũng phải vậy thôi. Thử hỏi vừa thăm chồng, vừa nuôi con, người đàn bà chân yếu tay mềm, lại không có chút vốn liếng, không lẽ nằm chờ chết đói. Thiếm phải xoay xở để sống chứ.

- Nhưng tụi em ở chung với ông nội bà nội. Hưng không hẳn đồng ư.

- Ở th́ đỡ tố tiền nhà nhưng cũng phải lo cái ăn nữa chứ. Thiếm chết một ḿnh cũng đành đi, nhưng c̣n chồng, c̣n con, thiếm phải gánh vác cho trọn t́nh, trọn nghĩa. Ở thế chẳng đặng đừng, thiếm có liều nhắm mắt đưa chân, chịu tiếng nhục để nuôi chồng, nuôi con th́ cũng đáng thương thôi. Chú đừng nên oán trách thiếm nữa mà tội nghiệp.

 

Hưng nghe anh Sáu khuyên lơn măi cũng bùi tai, buồn th́ có buồn nhưng không c̣n giận dỗi chán đời như trước nữa. Anh Sáu có cái biệt danh là Sáu Hồ Hởi. Trong trại này, tiếng tăm anh đă nổi như cồn. Anh là người chững chạc, cởi mở và luôn luôn lạc quan. Chưa bao giờ thấy anh Sáu buồn rầu lo lắng. Anh quan niệm chính nghĩa là lẽ tất thắng. Anh thường mang niềm tin và hy vọng đến cho người chung quanh, cho nên khi thấy ai đau khổ, anh liền t́m cách an ủi vỗ về. Trong khi mọi người tuyệt vọng chán nản th́ anh vẫn tin tưởng vào ngày mai tươi sáng. Anh tổng hợp, phân tích một cách sắc bén t́nh h́nh quốc tế, quốc nội với lập trường vững chắc. Anh không bao giờ buộc tội Mỹ bỏ rơi chúng ta. Anh nói đấy chỉ là một chiến lược giai đoạn, “bất chiến tự nhiên thành” bằng cách dùng miếng thịt ḅ tẩm thuốc độc để tiêu diệt con cọp hung tàn. Anh Sáu ví miền Nam như miếng thịt ḅ, miền Bắc nói riêng và Cộng Sản nói chung là con cọp. Anh nói ai cũng bùi tai và sướng gan, sướng ruột vô cùng. Thỉnh thoảng anh đưa một vài dẫn chứng, chẳng hạn như khi ngoại trưởng Mỹ Kissinger nghe Việt Nam Cộng Ḥa buông súng đầu hàng vô điều kiện th́ vui mừng, v́ biết ngày tàn của Cộng Sản đă gần kề. Hoặc giả anh Sáu mang những câu sấm của Trạng Tŕnh để lư giải theo phương pháp tâm linh.

 

Cứ mỗi lần được phép thăm nuôi, những tin tức sôi động từ thế giới bên ngoài lại dồn dập đổ vào theo con đường rỉ tai. Mỗi người bàn luận, diễn giải theo một lối “Mao Tôn Cương” khác nhau. Có lẽ hấp dẫn và phấn khởi nhất là nguồn tin từ một số người ở Phương Lâm, Định Quán, đi rẫy sáng sớm bắt gặp được vị trí đóng quân vừa bỏ đi của một đơn vị kháng chiến, ḷ than c̣n nóng hổi, thức ăn đồ hộp của quân đội Mỹ và bom táo c̣n tươi rói rơi rớt chung quanh. Khi nghe xong anh Sáu tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

 

- Chắc chắn có lực lượng của ta đang hoạt động trong vùng này.

- Nhưng mà lực lượng của ai mới được chứ?

- Có thể là lực lượng Fulro? Khi người khác đưa ra giả thuyết, anh Sáu có vẻ đồng t́nh:

- Dám lắm! Nghe nói ngày trước mặc dù chống Quốc Gia, nhưng họ cũng không chịu hợp tác với Cộng Sản, cho nên Mỹ đưa qua biên giới Lào huấn luyện và trang bị quân sự từ đầu tới chân bằng vũ khí tối tân.

- Không lẽ họ hoạt động một ḿnh? Một anh bạn trẻ gợi ư.

- Họ có thể đang liên kết với tàn quân của ta chạy vào rừng, chẳng hạn như cánh quân vùng II chiến thuật, họ đâu có tŕnh diện hết khi mất Pleiku. Họ vẫn lẩn trốn trong rừng. Riêng tại vùng IV, đâu có mấy đơn vị chịu buông súng đầu hàng. Họ kéo về tử thủ tại rừng tràm Đồng Tháp Mười. VC giờ này cũng chưa dám ṃ vô tới đó. Anh Sáu bàn tiếp tới đây, có người khoái chí vỗ tay, nhưng có người vẫn phân vân.

- Nghe nói Tướng Nguyễn Khoa Nam tự sát tại cột cờ rồi?

Anh Sáu lắc đầu:

- Làm ǵ có chuyện đó! Hôm đi tŕnh diện học tập, anh gặp Đại úy Chánh Văn Pḥng của ông nói người chết không phải ông. Ông đánh lừa mấy thằng VC đấy mà.

Nghe anh Sáu khẳng định như vậy, ai lại không tin:

- Nếu đúng th́ VC cũng khó ăn đó!

Anh Sáu tuyên bố tiếp:

- Ăn làm sao được, tụi chúng đang thương lượng với Mỹ để bán tù cải tạo, mấy chú có biết không?

Nghe tin hấp dẫn, mọi người nhao lên.

- Có thiệt vậy không anh Sáu?

Anh Sáu đưa ngón tay lên miệng ra dấu phải thận trọng, rồi tiết lộ:

- Sao không thiệt! Mỗi đầu người là mười ngàn đô-la. Họ lănh chúng ta ra và đưa đi Mỹ ngay. 

- C̣n gia đ́nh vợ con th́ sao? Có người thắc mắc.

- Th́ đi hết, chứ để lại ai nuôi!

 

Ôi chao! Sung sướng hồ hởi biết chừng nào! Một ngày nào đó được ra khỏi đây, rồi ung dung bước lên chiếc máy bay Boeing đang chực sẵn tại phi trường Tân Sơn Nhất, vẫy tay chào tạm biệt như một vị anh hùng ra đi t́m đường cứu nước và hẹn ngày tái ngộ khi đă sạch bóng quân thù. Càng nghĩ càng phấn khởi. Mọi người tự động giải tán. Ngay sau nguồn tin nóng bỏng đó, cả trại thi nhau trau dồi Anh ngữ.

 

Đùng một buổi sáng cuối tuần, mọi người được lệnh xét nhà đột xuất. Vệ binh và trật tự lật từng mảnh chiếu, từng kẽ đất để t́m bài học tiếng Anh. Những người có tang vật bị đưa vào pḥng kỷ luật về tội “nín thở qua sông”, đầu óc c̣n tư tưởng “ôm chân đế quốc”. Mặc dù là người phao tin đồn thất thiệt, nhưng khi xét nhà, anh Sáu Hồ Hởi chẳng có một mảnh giấy vụn tiếng Anh nào làm tang chứng, hơn nữa chẳng có người nào nhẫn tâm khai cho anh, nên anh vẫn tự do ở ngoài. Sau khi được thả ra, những người bị kết tội được bố trí sang các đội khác.

 

Sau biến cố “học Anh văn” vừa rồi th́ t́nh h́nh trong trại trở nên lắng dịu với những sinh hoạt b́nh thường, nếu không có lệnh quản giáo cho làm vệ sinh sạch sẽ doanh trại để đón tiếp phái đoàn Cao Ủy Liên Hiệp Quốc đến tham quan. Nghe nói phái đoàn này, gồm có thành viên của Ủy Ban Nhân Quyền (Human Rights) và Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International). Bộ tham mưu của anh Sáu bắt đầu làm việc. Họ tiên liệu, ngày hôm đó trại sẽ cho ăn cơm nguyên với cá thịt đàng hoàng. Cải tạo viên sẽ nghỉ lao động và mặc quần áo tươm tất sạch sẽ vừa được phát mấy ngày trước. Chắc chắn Ban Chỉ Huy Trại phải làm như thế để đánh lừa dư luận thế giới.  Muốn cho người ngoài thấy được bộ mặt thật, chúng ta chỉ c̣n cách là chuẩn bị một số tư liệu để tŕnh bày khi có dịp tiếp xúc với phái đoàn. Tất cả mọi người có mặt đều đồng ư lời đề nghị của anh Sáu là hợp t́nh hợp lư. Họ cạn ly nước trà nấu bằng “hà thủ ô” rồi nhà ai nấy về.

 

Qua ngày hôm sau th́ phái đoàn tới. Trên ngực mỗi thành viên có mang bảng tên và chức vụ để chứng tỏ họ đến đây để làm việc nghiêm túc, chứ không phải tham quan du lịch. Trái với dự liệu của mọi người, trại vẫn sinh hoạt rất b́nh thường. Bữa cơm vẫn là bo bo độn với khoai sắn. Không thấy mùi thịt cá, chỉ trừ canh rau nấu với nước muối mặn. Mọi người vẫn đi lao động như mọi ngày với quần áo vá víu rách tả tơi. Phái đoàn đang đi ngừng lại để chụp h́nh, nhưng bị vệ binh tịch thu máy, kéo phim ra phá hủy. Một vài người trong phái đoàn lên tiếng phản đối, nhưng chẳng ai quan tâm. Đến chiều tối, sau khi lao động trở về, mọi người được lệnh tập trung tại sân cờ để sinh hoạt với phái đoàn quốc tế. Anh em mừng thầm, đây là cơ hội ngàn năm một thuở để đạo đạt nguyện vọng và nói lên sự thật. Có nhiều người mạnh dạn bước ra phát biểu ư kiến. Họ tố cáo với phái đoàn chế độ lao tù hà khắc vô nhân đạo. Nhất là t́nh trạng sức khỏe, khi cải tạo viên đau ốm bệnh hoạn không được cung cấp thuốc men. Bệnh dịch tả, dịch hạch hoành hành, nhiều người bị chết v́ không được chữa trị. Khi bị thương tích, tai nạn, không được chở vào bệnh viện, mặc dù rất gần thành phố. Khi cần, y sĩ thiếu dụng cụ y khoa, thuốc tê và thuốc trụ sinh mổ nạn nhân c̣n tỉnh như thiến một con heo hoặc một con chó, không cần biết họ đau đớn và hậu quả ra sao. Phái đoàn ghi nhận tất cả t́nh trạng và hứa sẽ phúc tŕnh trước Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc sắp nhóm họp nay mai.

 

Sau khi giải tán, mọi người đều hồ hởi phấn khởi như đă trút hết tâm tư nguyện vọng của ḿnh. Họ nghĩ rằng không sơm th́ trầy thế nào tiếng khóc than cũng thấu tới tai trời. Nhưng họ lầm, chỉ ngay khuya hôm đó, những người đă can đảm lên án tội ác dă man là những kẻ bị chuyển trại vội vàng và bí mật. Từ đó chẳng ai nghe tung tích những anh em nầy hiện đang ở đâu, sống hay chết như thế nào? Sau này, người ta mới té ngửa ra rằng, trong những năm đó chẳng có phái đoàn Cao Ủy Liên Hiệp Quốc nào tới Việt Nam cả. Những đại biểu đó chỉ là những người anh em Liên Xô, Ba Lan, Tiệp Khắc, Cu Ba ở trong hệ thống XHCN.

 

Gần một tháng sau ngày Hưng từ chối gặp mặt vợ con tại nhà thăm nuôi, hôm nay anh Sáu lại đến láng của Hưng. Anh có nhiệm vụ đi phát thư cho anh em trong đội. Đi ngang Hưng, anh dừng lại và trao cho chàng một lá thư. Chưa nh́n qua nét chữ, nhưng anh cũng đoán được thư của ai rồi. Hưng định xé vụn bỏ vào thùng rác, nhưng anh Sáu ra tay cản lại.

 

- Chú em làm như vậy là sai! Phải mở ra đọc, rồi sau đó bỏ đi cũng đâu có muộn!

Nghe anh Sáu can gián hợp lư, Hưng cũng nể t́nh mở thư ra xem. Khi đó anh mới biết ḿnh lầm. Không phải là thư của vợ anh, nhưng chính là thư của mẹ anh gửi cho anh. Thư viết thật dài, thật thống thiết. Hưng vừa đọc vừa ăn năn hối hận. Hai hàng nước mắt cứ ứa ra. Anh nghĩ ḿnh thật là hồ đồ, đă vội kết án người vợ ngoan hiền, chung thủy. Th́ ra vợ chàng chẳng có bầu b́ với ai cả, chẳng qua đó chỉ là mưu kế của nàng để cố t́nh tiếp tế cho anh thêm bột gạo, bột bích-chi vượt quá tiêu chuẩn hai kư-lô của trại đề ra. Sau cơn mưa trời lại nắng, Hưng cười tươi tắn:

- Bà này cứ làm em lên ruột kiểu này vài lần, chắc em điên luôn.

Anh Sáu lên giọng:

- Th́ anh đă nói với chú em rồi, đừng kết tội người khác bằng bản năng t́nh cảm tưởng tượng.

Hưng tự thú nhận:

- Cũng may nhờ anh Sáu khuyên lơn, chứ không em muốn cắn lưỡi chết cho rồi. Nghĩ đi nghĩ lại nhục nhă quá chừng.

- Chút xíu nữa là chết oan mạng rồi thấy chưa! Anh Sáu cười thông cảm.

- Chắc cái này cũng là nghiệp quả đó anh Sáu ạ!

- Bộ ngày trước chú thường hay gạt thiếm lắm, phải vậy không? Anh Sáu bông đùa.

- Quả thật đó anh Sáu! Nhưng v́ nghề nghiệp đành phải giấu, chứ em có mèo mỡ ǵ đâu. Hưng phân bua.

- Trước chú làm ngành ǵ. Anh Sáu thắc mắc.

Hưng liếc quanh một ṿng để chắc chắn không có ai có thể nghe được, anh bèn xuống giọng:

- Với anh, em mới nói thiệt. Hồi đó, em thuộc Phủ Đặc Ủy T́nh Báo Trung Ương. Ba má và vợ con em cứ thấy em đi cà nhổng, cằn nhằn em tối ngày, nhưng em đâu dám nói ra, v́ đó là tiêu lệnh “pḥng gian bảo mật” tuyệt đối mà!

- Vậy có chi lạ đâu?

- Có chứ! Em kể anh nghe nhưng nhớ đừng nói lại với ai, cán bộ mà nghe được là khổ em đó. Cái nầy em vẫn giấu kín đó.

- Nếu như chú mày không tin anh th́ thôi, anh không ép! Anh Sáu hờn mát. Hưng vội phân trần:

- Ư em không phải vậy! Rồi Hưng lên giọng kể tiếp. Hồi mới ra trường, em được lệnh đến tŕnh diện Trưởng lưới. Em tưởng là ông ta có văn pḥng trụ sở đàng hoàng. Ai dè một địa chỉ nằm trong hẻm. Anh biết nhà ai không? Nhà ông già vợ em mới chết chứ! Ông trưởng lưới mướn chỗ đó làm trung tâm hành quân. Sau  khi tŕnh diện, ông gửi em về chỉ huy một cụm ở bên quận Tư, nhưng ngày nào cũng phải đi qua đi lại, báo cáo tin tức và làm việc với ổng. Ông già vợ em thấy suốt ngày em cứ giao du thân mật vớ nhóm người này, trông có vẻ chẳng lương thiện tí nào cả, cho nên ổng muốn đuổi khéo bằng cách tăng tiền nhà một cách vô lư. Em ở thế khó xử, năn nỉ ông, ông càng giận thêm. Ông báo cảnh sát bao vây căn nhà, bắt trọn ổ đang đánh mật mă. Ông nghi là VC, nhưng thực ra tụi em đang làm việc. Khi hôt về Nha Cảnh Sát, tụi em suưt bị ăn đ̣n nếu Trung Ương không ra tay can thiệp kịp thời. Hết ông già vợ tới phiên vợ em lên lớp, cằn nhằn cửi nhửi tối ngày. Bà ấy trách em lo chơi bời lêu lổng và hăm dọa xách gói về nhà nếu cứ đào ngũ măi. Em chỉ biết cắn răng chịu đựng, chẳng dám thổ lộ với ai hết v́ sợ bể đường dây. Sau ngày 30 tháng 4, em đi tŕnh diện học tập, bà xă em mới té ngửa ra và thương em nhiều hơn.

 

Anh Sáu cườ thích thú:

- Câu chuyện cũng ly kỳ đó! Chú thận trọng là phải. Tụi chúng mà biết được th́ chú không c̣n  ở trong trại này nữa đâu.

 

Quả thật như vậy, chỉ nửa tháng sau, Hưng là một trong số người được đưa đi Bắc, gồm các thành phần trốn học tập, cảnh sát an ninh t́nh báo.

 

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, thế mà đă mấy cái Tết trong trại. Vào một ngày đẹp trời, từ tờ mờ sáng, hai mươi sáu ngàn người được lệnh há mồm để nha sĩ khám răng. Mặc dù đây là buổi kiểm tra sức khỏe, nhưng ngoài các nha sĩ cải tạo, c̣n thêm một toán công an thành đội ngồi chung để quan sát công việc. Một người tỏ vẻ lo âu, không biết chuyện ǵ xảy ra đây mà không khí coi ṃi nghiêm trọng. Người th́ được khuyên về xúc nước muối, người th́ đề nghị gặp lại nha sĩ để nhổ răng sâu. Không ai được cấp cho viên thuốc nào cả. Khi đến phiên anh Sáu Hồ Hởi, nha sĩ khám đi khám lại rất cẩn thận. Họ đếm tới đếm lui, rồi đưa qua mấy công an ngồi kế cận kiểm soát lần chót. Khi xác nhận là đúng, họ gật đầu cho toán vệ binh đến c̣ng tay anh Sáu, dẫn đi trước nỗi bàng hoàng ngơ ngác của mọi người đang ngồi chờ đợi. Họ không biết người ta dẫn anh đi đâu. Họ chỉ biết thương hại cho người anh lớn tuổi vui nhộn, cởi mở và luôn luôn lạc quan.

 

Sau biến cố ấy, họ nghĩ anh Sáu đă bị ăng-ten tố cáo. Anh đang gặp dữ hơn lành. Mọi người xầm x́ bàn tán, suy diễn tưởng tượng. Có người c̣n đoán anh là một t́nh báo CIA gài lại để thu nhặt tin tức, nhưng bị bại lộ. Họ gán cho anh ám số này, mật mă nọ  để câu chuyện về anh trở thành một nhân vật quan trọng.

 

Họ đâu ngờ rằng, vài tháng sau, tin tức cũng đến từ nhà thăm nuôi, tất cả huyền thoại về anh Sáu Hồ Hởi bị sụp đổ, khi biết rằng anh chỉ là một cán bộ của VC gài vào để theo dơi hành tung và hoạt động của cải tạo viên.  Hèn ǵ những người thân cận với anh đều bị lâm đại nạn cả.

 

Sau ngày bị áp giải ra khỏi trại, Sáu Hồ Hởi được bố trí chức vụ Bí Thư Quận Ủy ở thành phố Hồ Chí Minh và nghe nói Sáu Hồ Hởi đă qua Mỹ theo diện HO.

 

 

Dương Tiến Đ́nh

 

(Trích “Sau Cuộc Đổi Đời” trang 11-23) 

 

----------------------------------------------------------

 

 Sáu Hồ Hởi trở cờ nhập băng đảng Vịt Tiềm gặm xương ḅ!

 

 

SÁU HỒ HỞI

 

Hồ Hởi Sáu mày mạt thế ơ
Nằm vùng khốn kiếp (!) tự bao giờ?
Thật thà báo cáo tṛ gieo gió!
Ngoan cố khai man tội trở cờ?
Ngơ ngáo theo voi ăn bă mía,
Dạn dày đeo chó đớp đồ dơ!
Hỏa mù nón cối quăng bừa băi,
Bố khỉ Sáu mày giả láo lơ!

 

[30.4.2010]

 

HỒ CÔNG TÂM

 

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]