Một dân tộc nước đến chân mới nhảy

 

Dương Hoài Linh 

 

 

Dân Lộc Hưng bầu đoàn thê tử kéo nhau đi kiện thằng ăn cướp v́ nó chỉ đền bù cho họ giá đất khá bèo. Họ kéo lên cửa quan như “Nghêu, Ṣ, Ốc, Hến” ngày xưa lên công đường. Nhưng trong vụ án “Đầm Nọc Nạn” ở Bạc Liêu trước đây ít ra trong chế độ thực dân Pháp dân cũng được xử rất văn minh, nhân bản chứa chan t́nh người dù đổ máu, th́ nay quan chẳng thèm xử.

 

Nhưng chung quy lại cũng là lỗi của dân. Tại sao khi Dương Nội, Đồng Tâm, Long An, Cồn Dầu, Thủ Thiêm... bị cướp th́ Lộc Hưng trơ mắt đứng ngó ? Bây giờ nước đến chân th́ các nơi khác cũng đưa mắt nh́n dân Lộc Hưng nhảy...

 

Và tương lai mai sau sẽ c̣n nhiều nơi khác tiếp tục bị cưỡng chế như Lộc Hưng nhưng họ sẽ chẳng bao giờ biết sát cánh cùng dân oan ở đây để mai sau được  chia lửa.

 

Nhưng dân Việt vốn  hay tự ái. Khi ai đó bảo rằng họ hèn với chính quyền họ lập tức vặc lại là mày ở vào hoàn cảnh tao cũng thế mà thôi. Chính luận điểm ngụy biện này đă đẻ ra sự vô cảm cho toàn dân tộc.

 

Chuyện kể  rằng có một người Nga sống ở Mỹ đánh người hàng xóm bị cảnh sát bắt. Ông ta bảo rằng sở dĩ người hàng xóm bị ông ta đánh là v́ buông lời ngạo mạn, khinh miệt. Nhưng tư duy logic của người Mỹ lại cho rằng việc ông ta bị bắt v́ đánh người và việc v́ sao người kia bị ông ta đánh là 2 việc hoàn toàn khác nhau. Ông ta phải chấp hành án phạt đánh người trước rồi tiến hành kiện người kia xúc phạm ông ta trong một phiên toà khác.

 

Khi người ta nói một dân tộc hèn là v́ căn cứ trên việc họ không thể tạo ra tam quyền phân lập, tư pháp độc lập nên để chính quyền đè đầu, đổi trắng thay đen. Nhưng họ không thấy cái gốc ở đó chỉ đổ mọi tội cho chính quyền.

 

Do đó việc họ không thừa nhận sự thật đó mà chỉ dùng cảm tính để đổ thừa th́ muôn đời họ cũng sẽ lâm vào bế tắc. Bởi v́ tư duy không rạch ṛi như người Mỹ. Người Mỹ dù có ai nói họ “ngu, hèn, xâm lược, sen đầm...” họ cũng sẽ cám ơn và phân tích mọi khía cạnh một cách lư trí.

 

Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đă được cụ Phan Châu Trinh nói rất  chính xác “Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh”. Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của ḿnh, bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.

 

Chính v́ thế, họ luôn để nước đến chân mới nhảy. Nhưng có lẽ sau năm 2020 không phải chỉ nước đến chân, cướp đến nhà mà là đại thảm họa diệt vong đến sát nách. Nhưng mặc, chừng nào chết hẵng hay c̣n bây giờ cứ việc ngụy biện và vô cảm.

 

 

Dương Hoài Linh

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính