Ṿng đời năm tháng!

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Ở đời, người Tây quen hỏi: “Bây giờ là năm bao nhiêu?”

 

C̣n người Đông phương th́ hay hỏi nhẹ nhàng hơn: “Năm nay là năm ǵ?

 

Chỉ khác một chữ “ǵ” mà ra cả một cách nh́n về thời gian.

 

Người Tây lấy con số làm mốc. Người Đông lấy nhịp trời đất làm thước đo.

 

Và từ cái thước đo đó mới sinh ra một thứ nghe th́ cổ lỗ, mà càng ngẫm càng thâm trầm: Lục Thập Hoa Giáp.

 

Nghe tên, nhiều người tưởng là chuyện thầy bói, coi tuổi, coi mạng. Nhưng thiệt ra, Lục Thập Hoa Giáp là một hệ thống lịch pháp rất nghiêm chỉnh, được người xưa dùng để ghi năm tháng, chép sử, tính thời vận, và quan trọng nhất là để hiểu ḿnh đang đứng ở đâu trong cái ṿng xoay của trời đất.

 

Nói cho dễ h́nh dung, Lục Thập Hoa Giáp là một ṿng tṛn 60 năm. Không hơn, không kém. Sở dĩ là 60 v́ người xưa lấy mười Thập Can ghép với mười hai Địa Chi. Can có mười, Chi có mười hai. Ghép từng cặp một cách có trật tự th́ phải đúng 60 lần mới quay về chỗ cũ.

 

Giáp Tư mở đầu. Quư Hợi khép lại. Rồi lại Giáp Tư, tưởng như lặp lại, nhưng thật ra không bao giờ giống y chang.

 

Ở đây mới thấy cái hay của tư duy Đông phương. Người Tây nh́n thời gian như một con đường thẳng. Đi tới là bỏ lại phía sau. C̣n người Đông nh́n thời gian như một ṿng xoáy. Có quay lại điểm cũ, nhưng đứng ở tầng khác.

 

Cùng là Giáp Tư, nhưng Giáp Tư của một ông đồ thời Nguyễn không thể giống Giáp Tư của một anh công nhân thế kỷ hai mươi mốt. Trời đất có thể giống nhịp, nhưng con người th́ đă đổi.

 

Lục Thập Hoa Giáp v́ vậy không phải để đo tuổi cho vui, mà để nhắc người ta nhớ: không có cái ǵ mới hoàn toàn, cũng không có cái ǵ cũ măi măi.

 

Người xưa sinh ra hệ này là để đọc “khí”. Khí của trời, khí của đất, khí của thời cuộc. Thập Can nói về khí vận: âm hay dương, tiến hay lùi, mạnh hay yếu. Thập Nhị Chi nói về nhịp thời gian: mở hay khép, sinh hay diệt.

 

Ghép Can với Chi, là ghép khí với nhịp. Cho nên một năm không chỉ là con số treo trên tờ lịch, mà là một trạng thái.

 

Năm Bính Ngọ khác năm Đinh Mùi không phải v́ hơn kém nhau một con số, mà v́ khí đă đổi, thế đă khác.

 

Người xưa ghi sử bằng Can Chi là v́ vậy. Chỉ cần nói “năm Mậu Thân”, người đọc hiểu liền đó là một năm biến động, dương khí bộc phát, dễ loạn mà khó yên. Không cần giải thích dài ḍng.

 

Đem Lục Thập Hoa Giáp ra mà nh́n lịch sử Việt Nam, mới thấy nhiều chuyện tưởng ngẫu nhiên mà hóa ra rất có duyên kỳ lạ.

 

Những năm Ngọ thường là năm xoay chiều. Ngựa vốn là biểu tượng của chuyển động, đi xa, bứt khỏi chỗ cũ. Trong lịch sử nước ta, không ít biến cố lớn rơi vào những năm mang chữ Ngọ. Không phải v́ con ngựa linh thiêng, mà v́ đó là lúc khí dương lên cao, dễ sinh hành động quyết liệt.

 

Nhưng Lục Thập Hoa Giáp không dạy người ta mê tín. Nó dạy người ta biết dè chừng. Khi khí đang lên, phải biết nó sẽ xuống. Khi vận đang mở, phải biết nó sẽ khép.

 

Cái khôn của người xưa là ở chỗ đó.

 

Người Tây tin vào tiến bộ tuyến tính. Cái sau luôn hơn cái trước. Người Đông th́ dè dặt hơn. Thịnh quá th́ suy, đầy quá th́ vơi. Lục Thập Hoa Giáp là một lời nhắc nhẹ nhưng dai dẳng: đừng tưởng ḿnh đứng ngoài quy luật.

 

Cho nên người già hay nói: “Tới số rồi”. Cái “số” đó không phải là định mệnh cứng ngắc, mà là vị trí của ḿnh trong ṿng quay.

 

Biết ḿnh đang ở đâu, mới biết nên tiến hay nên thủ.

 

Ngày nay, nhiều người cười hệ Can Chi là lạc hậu. Nhưng kỳ thiệt, khoa học hiện đại cũng đang quay lại với tư duy chu kỳ: chu kỳ kinh tế, chu kỳ khí hậu, chu kỳ chính trị. Chỉ khác là người xưa dùng chữ, c̣n người nay dùng đồ thị.

 

Lục Thập Hoa Giáp v́ vậy không hề lỗi thời. Nó chỉ không hợp với người hấp tấp, thích cái ǵ cũng phải nhanh, phải đo ngay bằng con số.

 

Ai chịu ngồi xuống, nh́n lại lịch sử bằng con mắt chu kỳ, sẽ thấy nhiều chuyện bớt bất ngờ hơn, bớt hoảng loạn hơn.

 

Cái hay của hệ này là ở chỗ nó không hù dọa, cũng không hứa hẹn. Nó chỉ nói: mọi thứ đều có nhịp.

 

Người biết nhịp th́ sống thong dong. Người không biết nhịp th́ hay vấp.

 

Lục Thập Hoa Giáp, rốt cuộc, không phải để coi bói. Nó là một triết lư sống gói trong 60 cái tên năm. Một ṿng quay đủ dài để con người kịp quên, rồi lại kịp nhớ.

 

Và mỗi lần ṿng quay khép lại, trời đất nhắc khẽ: chuyện cũ chưa hẳn đă qua, chuyện mới chưa chắc đă lạ. Quan trọng là ḿnh học được ǵ trước khi bánh xe quay thêm một ṿng nữa.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính