Tư cách Phó Đô đốc George Tryon và Tổng thống Donald Trump.

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Lịch sử, xét cho cùng, là những tấm gương lớn nhỏ để soi vào hiện tại. Có những tấm gương sáng như ngọc, và cũng có những tấm gương nứt vỡ, phản chiếu sự mù quáng, kiêu căng và lối hành xử của những người không biết ḿnh là ai.

 

1. Phó Đô đốc George Tryon, người đă chịu trách nhiệm về một thảm họa hải quân kinh hoàng năm 1893, là một tấm gương danh dự.

 

2. Donald Trump Tổng thống Hoa Kỳ, là một tấm gương cảnh tỉnh – cho thấy điều ǵ sẽ xảy ra khi quyền lực rơi vào tay một con người không bao giờ biết nhận lỗi.

 

1. Phó Đô đốc George Tryon,

 

 

Ngày 22 tháng 6 năm 1893, khi chiến hạm HMS Victoria va chạm với HMS Camperdown ngoài khơi Syria v́ một mệnh lệnh sai lầm, George Tryon – người ra lệnh – không đổ lỗi cho ai. Ông chỉ nói sáu chữ: “Tất cả là lỗi của tôi”, rồi ch́m xuống cùng tàu. 358 sinh mạng mất đi, nhưng lời nói đó đă cứu vớt danh dự quân đội Anh, và làm ngời sáng tinh thần trách nhiệm của một vị tướng. 

 

2. Giá như nước Mỹ hiện đại có một vị tổng thống như vậy.

 

Donald Trump, trái lại, là biểu tượng sống của chủ nghĩa chối tội.

 

 

Trong bốn năm làm tổng thống 45 và giờ 47 ông chưa từng chịu trách nhiệm một cách thẳng thắn về bất kỳ sai lầm nào – dù là lớn như thất bại trong việc kiểm soát đại dịch COVID-19, hay nhỏ như tuyên bố sai về thời tiết ở tiểu

bang Alabama.

 

* Khi cảnh sát giết George Floyd và biểu t́nh lan rộng, Trump đe dọa dùng quân đội đàn áp, chứ không hề đặt câu hỏi về công lư hay sự cải tổ lực lượng hành pháp.

 

* Khi bạo loạn xảy ra ở Quốc hội Hoa Kỳ ngày 6/1/2021, ông ta cổ vũ đám đông, rồi phủi tay: “Tôi không làm ǵ cả, chỉ kêu gọi ôn ḥa.”

 

* Khi bị phát hiện giấu tài liệu mật tại tư gia Mar-a-Lago, ông nói chúng “tự động giải mật khi tôi nghĩ về điều đó.”

 

* Khi thất cử năm 2020, ông không chấp nhận kết quả bầu cử, dựng nên thuyết âm mưu “đánh cắp phiếu” và thuyết phục hàng triệu người tin vào điều dối trá.

Tóm lại: Trump là người không bao giờ sai, dù điều ông nói có trái ngược với hiện thực hiển nhiên.

 

3.,Từ chối sự thật, cố chấp vào thần tượng, và mù quáng theo đuôi – đó là bản chất của phong trào MAGA cực hữu da trắng. Trong mắt họ, Trump là đấng cứu tinh, là tổng thống “bị đánh cắp,” là nạn nhân của “deep state.” Họ gọi báo chí là “kẻ thù của nhân dân,” gọi các định chế pháp luật là “công cụ chính trị,” và dùng khẩu hiệu “Make America Great Again” như một lời nguyền thời trung cổ để chống lại… chính tiến tŕnh dân chủ của nước Mỹ.

 

Những người ủng hộ Trump – nhất là thành phần da trắng cực hữu – không chỉ đe dọa nền pháp trị Hoa Kỳ, mà c̣n làm suy yếu văn hóa phản biện của cả xă hội. Họ không c̣n tin vào khoa học, vào sự thật, vào kiểm chứng. Họ chỉ tin vào... cảm xúc bị tổn thương và những lời hứa hăo huyền của một nhà lănh đạo không có khả năng nhận lỗi.

 

Tệ hại hơn nữa, là hiện tượng người Việt hải ngoại cuồng Trump – một nghịch lư đáng buồn.

 

Họ từng là nạn nhân của độc tài cộng sản, từng chạy trốn cái chế độ dối trá, độc đoán, thiếu minh bạch – nhưng lại đi sùng bái một người không khác ǵ lănh tụ độc tài bản Mỹ.

 

* Họ tự hào là “người Việt tị nạn,” là “con dân tự do,” mà lại răm rắp lặp lại những lời dối trá về “bầu cử bị đánh cắp” và “Truyền thông Mỹ thiên tả.”

 

* Họ từng khát khao báo chí độc lập và tam quyền phân lập, mà nay lại xỉ vả Tối cao Pháp viện nếu dám xét xử Trump.

 

Có người nói: “Ủng hộ Trump v́ ông chống Tàu.” Nhưng thử hỏi, có bài diễn văn nào của Trump chỉ trích Tập Cận B́nh bằng ngôn từ rơ ràng và quyết liệt không? Hay chỉ toàn những lời tâng bốc như: “Ông Tập là bạn tôi, thông minh, tuyệt vời”?

 

Sự cuồng tín không đến từ sự thật, mà đến từ nỗi sợ và mặc cảm. Một số người Việt ở hải ngoại, v́ ghét đảng Dân chủ, v́ ghét cánh tả, v́ sợ xă hội đổi thay, mà bám vào Trump như bám vào một phao gỗ giữa đại dương mù mịt. Họ không cần đúng sai, chỉ cần cảm giác yên tâm khi có một “vị vua mạnh mẽ” ra tay.

 

Trở lại với h́nh ảnh Phó Đô đốc George Tryon – người chấp nhận ch́m theo tàu như một sĩ quan danh dự – chúng ta thấy rơ đối lập: một bên là khí chất của trách nhiệm, một bên là lối hành xử của sự chối bỏ.

 

Tryon chết, nhưng để lại một câu nói bất tử: “Tất cả là lỗi của tôi.”

 

Trump sống, nhưng để lại một di sản rối ren: “Tôi không biết, tôi không làm, họ hại tôi.”

 

Không ai đ̣i hỏi lănh đạo phải hoàn hảo. Nhưng xă hội văn minh đ̣i hỏi một điều căn bản: biết khi nào ḿnh sai, và đủ bản lĩnh để nhận lỗi.

 

Chính v́ thiếu điều đó, người Mỹ đang đứng trước nguy cơ lặp lại lịch sử đen tối v́ đă bầu lại ông ta vào năm 2024.

 

George Tryon đă ch́m xuống đáy biển nhưng tên tuổi vẫn nổi trên trang sử.

Donald Trump, dù cưỡi chuyên cơ Air Force One, vẫn trôi dạt trong bùn lầy của chủ nghĩa mị dân, gian trá và sự cuồng tín.

 

Người Việt, nếu c̣n chút tự trọng và tinh thần phản biện, xin đừng u mê chạy theo một Tổng thống của sự dối trá”, mà hăy học lấy bài học từ người thuyền trưởng nhận lỗi năm xưa – để nếu có một ngày đất nước ḿnh nguy khốn, ta cũng biết đứng lên nói câu: “Tôi chịu trách nhiệm”, chứ không phải: “Tôi không biết, tôi chỉ làm theo.”

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne

 

Mời đọc thêm bài : Tất cả là lỗi của tôi!

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính