Trump muốn Hoa Kỳ là Nam Phi với chế độ kỳ thị chủng tộc Apartheid.

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Hoa Kỳ sinh ra từ một nghịch lư lịch sử. Một mặt, đó là quốc gia tuyên bố “mọi người sinh ra đều b́nh đẳng”; mặt khác, lại mang trên lưng di sản nô lệ, kỳ thị và chia rẽ chủng tộc kéo dài hàng thế kỷ. Nhưng chính điều làm nên nước Mỹ – khác với Nam Phi thời apartheid – là khả năng nhận diện, tranh luận và sửa sai công khai. Bởi vậy, khi Donald J. Trump một Tổng thống Mỹ nhiều lần dung dưỡng, lan truyền hoặc làm ngơ trước những h́nh ảnh mang tính kỳ thị chủng tộc thô bạo, vấn đề không c̣n là một “sơ suất truyền thông”, mà là câu hỏi về bản chất quyền lực và hướng đi của nền cộng ḥa.

 

Đoạn video mang tính xúc phạm, trong đó h́nh ảnh vợ chồng cựu Tổng thống Barack Obama bị ghép đầu vào thân khỉ, được đăng tải trên mạng xă hội của Tổng thống Donald Trump, không phải là sự cố đơn lẻ. Phản ứng ban đầu của Ṭa Bạch Ốc – chối bỏ, đổ lỗi cho “nhân viên sơ suất”, rồi từ chối xin lỗi – chỉ càng khoét sâu nghi vấn: đây là thói quen chính trị, không phải tai nạn kỹ thuật. Nhân viên đăng nhầm” – lời bào chữa cũ kỹ.

 

Lập luận cho rằng đoạn video “được đăng nhầm” bởi một nhân viên cấp dưới nghe quen thuộc đến mức… ṃn tai.

 

Năm 2015, chiến dịch Trump từng đổ lỗi cho “thực tập sinh” khi tài khoản của ông chia sẻ nội dung ám chỉ cử tri Iowa bị “nhiễm hóa chất Monsanto nên năo có vấn đề”.

 

Năm 2016, h́nh ảnh Hillary Clinton với ngôi sao sáu cánh – biểu tượng gắn liền với Do Thái giáo – xuất hiện trong một thông điệp mang màu sắc bài Do Thái rơ rệt, rồi lặng lẽ bị thay thế mà không một lời xin lỗi.

 

Nếu đó là những “tai nạn”, th́ đây là loại tai nạn xảy ra với tần suất đáng báo động – và chỉ xảy ra theo một hướng duy nhất: nhắm vào sắc dân thiểu số.

 

Từ truyền thông cá nhân đến chính trị chia rẽ.

 

Khác với các đời tổng thống trước, Donald Trump sử dụng mạng xă hội không chỉ như công cụ thông tin mà như vũ khí chính trị trực diện, bỏ qua tầng nấc kiểm duyệt truyền thống. Điều này tạo ra một hiện tượng nguy hiểm: ư thức hệ được truyền tải bằng h́nh ảnh kích động, ngắn gọn, dễ lan truyền, nhưng khó truy cứu trách nhiệm.

 

Những lần chia sẻ video chống Hồi giáo từ các nhóm cực hữu Anh quốc (2017), cổ vũ thông điệp “White power” (2020), hay kêu gọi các dân biểu da màu “trở về nơi họ đến” (2019) không phải là lời nói hớ. Chúng tạo thành một mẫu h́nh chính trị nhất quán, trong đó “người Mỹ thật sự” được ngầm định là da trắng, Cơ Đốc giáo, bảo thủ – c̣n các sắc dân khác bị đẩy ra ŕa của khái niệm công dân.

 

Mỹ không phải – và không thể là – Nam Phi apartheid.

 

Nam Phi thời apartheid (1948–1994) được xây dựng trên nền tảng luật pháp hóa phân biệt chủng tộc: khu dân cư riêng, giáo dục riêng, hôn nhân bị cấm đoán, quyền bầu cử bị tước đoạt.

 

Hoa Kỳ, ngược lại, sau phong trào dân quyền thập niên 1960, đă chọn con đường khó khăn hơn: chung sống trong khác biệt, bằng hiến pháp, ṭa án và tranh luận công khai.

 

Chính v́ thế, bất kỳ nỗ lực nào nhằm b́nh thường hóa ngôn ngữ kỳ thị, dù dưới dạng “tṛ đùa”, “video chế”, hay “đăng nhầm”, đều đi ngược lại nền tảng cộng ḥa Mỹ. Khi Tổng thống – biểu tượng tối cao của quốc gia – không chỉ không xin lỗi mà c̣n coi thường phản ứng xă hội, ông ta đang gửi đi một thông điệp nguy hiểm: luật chơi có thể bị bẻ cong bởi quyền lực.

 

Phản ứng của chính đảng Cộng ḥa: dấu hiệu rạn nứt.

 

Việc Thượng nghị sĩ Tim Scott – người Mỹ gốc Phi duy nhất trong Thượng viện và là đồng minh thân cận của Trump – phải nhiều lần công khai lên án các phát ngôn và hành vi mang tính kỳ thị của Tổng thống là dấu hiệu không thể xem nhẹ. Khi một đảng viên trung thành buộc phải nói rằng đó là “điều kỳ thị nhất từng thấy từ Ṭa Bạch Ốc”, th́ vấn đề đă vượt ra ngoài tranh căi đảng phái.

 

Điều đáng nói là: không có cải tổ, không có kiểm soát, không có lời xin lỗi. Tất cả diễn ra như thể xă hội Mỹ phải làm quen với việc bị xúc phạm – y như cách chế độ apartheid từng yêu cầu người da đen Nam Phi “chấp nhận trật tự sẵn có”.

 

Nguy cơ lớn nhất: làm tê liệt chuẩn mực đạo đức.

 

Một nền dân chủ không sụp đổ trong một ngày. Nó bị bào ṃn dần dần, khi những điều từng bị coi là không thể chấp nhận được trở thành “b́nh thường mới”.

 

Video kỳ thị hôm nay, câu nói xúc phạm ngày mai, rồi đến lúc người dân tự hỏi: phản đối c̣n để làm ǵ?

 

Đó chính là con đường nguy hiểm nhất – không phải của Nam Phi ngày xưa, mà của bất kỳ quốc gia nào đánh mất la bàn đạo đức.

 

Kết luận: Hoa Kỳ không phải, và không được phép trở thành, một xă hội phân biệt chủng tộc kiểu apartheid khoác áo kỹ thuật số. Tổng thống Mỹ không phải là lănh chúa mạng xă hội, càng không phải kẻ kích động bản năng thấp kém để thu lợi chính trị.

 

Một quốc gia đa sắc tộc chỉ tồn tại được khi quyền lực biết tự kiềm chế, biết xin lỗi, và biết sửa sai. Nếu không, lịch sử – từ Nam Phi đến nhiều quốc gia khác – đă cho thấy cái giá phải trả luôn rất đắt.

 

Và nước Mỹ, với tất cả di sản và trách nhiệm của ḿnh, không có quyền trả cái giá đó.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính