Tội ác “Kỳ thị chủng tộc” là của người lớn!

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Có những h́nh ảnh không cần chú thích dài ḍng mà vẫn khiến người xem phải dừng lại rất lâu. Không phải v́ chúng gây sốc, cũng không v́ chúng được dàn dựng khéo léo, mà bởi v́ chúng chạm đúng vào phần sâu kín nhất của lương tri con người. Một khoảnh khắc như thế đă xảy ra tại Chicago vào năm 1952, trong một đêm mùa đông lạnh lẽo, trên chuyến tàu điện trên cao chạy ṿng quanh thành phố.

 

Đêm ấy, một viên cảnh sát tuần tra phát hiện hai cậu bé ngồi một ḿnh trong toa tàu gần như trống rỗng. Không có cha mẹ đi cùng. Không tiếng khóc. Không dấu hiệu sợ hăi. Chỉ có hai đứa trẻ dựa sát vào nhau dưới ánh đèn mờ.

 

Cậu bé lớn hơn khoảng tám tuổi, da trắng, tên là Ronald Sullivan. Em ngồi ngay ngắn trên băng ghế gỗ, lưng thẳng, ánh mắt tỉnh táo như người đang làm nhiệm vụ. Tựa vào em là đầu của cậu bé nhỏ hơn – James Davis, năm tuổi, người Mỹ gốc Phi. James đă ngủ thiếp đi, gương mặt yên lành, hơi thở đều đặn, như thể đang ngủ trong căn pḥng quen thuộc của chính ḿnh.

 

Khi viên cảnh sát hỏi v́ sao hai em lại ở đây vào giờ khuya khoắt như vậy, Ronald trả lời rất b́nh thản: “Em nó buồn ngủ. Tụi em chỉ muốn đi coi tàu chạy ṿng quanh thành phố.”

 

Không có dấu hiệu của sự bỏ nhà trốn đi. Không có câu chuyện buồn phía sau. Chỉ là hai đứa trẻ ṭ ṃ trước ánh sáng ban đêm của Chicago, muốn được nh́n thành phố từ trên cao, muốn nghe tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray, muốn tận hưởng cảm giác phiêu lưu rất trẻ con mà không chút toan tính.

 

Khi James mệt và ngủ gục, Ronald không đánh thức bạn, cũng không rời bỏ. Em để yên cho đầu bạn tựa vào ḿnh, lặng lẽ ngồi, như thể đó là việc đương nhiên phải làm. Không ai dạy em điều đó. Không ai ra lệnh. Không có phần thưởng hay lời khen nào chờ đợi.

 

Một nhiếp ảnh gia có mặt tại nhà ga đă ghi lại khoảnh khắc ấy. Bức ảnh cho thấy rơ sự đối lập và đồng thời cũng là sự ḥa hợp: một đứa trẻ da trắng, lớn hơn, ngồi làm chỗ dựa; một đứa trẻ da đen, nhỏ hơn, ngủ say trong sự che chở vô điều kiện.

 

Năm 1952, nước Mỹ chưa quen với những h́nh ảnh như vậy. Đó là thời kỳ mà sự phân biệt chủng tộc vẫn c̣n in sâu trong sinh hoạt hằng ngày. Trường học phân biệt. Phương tiện công cộng phân biệt. Khu dân cư phân biệt. Những ranh giới vô h́nh nhưng nghiệt ngă được vạch ra từ khi con người c̣n rất nhỏ.

 

Trong bối cảnh ấy, bức ảnh không mang tính khiêu khích, cũng không phải một tuyên ngôn chính trị. Nó không giương biểu ngữ. Không hô khẩu hiệu. Nó chỉ lặng lẽ tồn tại như một câu hỏi không lời: tại sao trẻ em có thể sống với nhau như thế, c̣n người lớn th́ không?

 

Ronald và James không hề biết ḿnh đang “phá vỡ” điều ǵ. Các em không hiểu luật Jim Crow là ǵ, không biết đến những tranh luận về quyền dân sự, cũng không mang trong đầu những định kiến được truyền từ thế hệ trước. Các em chỉ hành xử theo bản năng rất nguyên sơ của con người: kẻ mạnh hơn che chở cho kẻ yếu hơn.

 

Chính sự tự nhiên ấy khiến bức ảnh trở nên khó quên. Ronald không đóng vai anh hùng. Em không ôm bạn để chứng tỏ đạo đức hay gửi đi thông điệp. Em chỉ ở lại, v́ đó là điều đúng đắn cần làm vào lúc ấy.

 

Lịch sử thường được viết bằng những biến cố lớn, những đạo luật, những phong trào. Nhưng lịch sử của nhân tính lại được ghi lại bằng những khoảnh khắc nhỏ như thế này – lặng lẽ, không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu sắc.

 

Hơn bảy mươi năm đă trôi qua. Thế giới đă đổi khác. Những hàng ghế “chỉ dành cho người da trắng” đă biến mất khỏi luật pháp. Những bức tường phân cách đă sụp đổ trên giấy tờ. Nhưng trong ḷng xă hội, những đường ranh vẫn c̣n đó, đôi khi tinh vi hơn, khó thấy hơn, và v́ thế cũng khó vượt qua hơn.

 

Giữa những tranh căi không dứt về màu da, nguồn gốc và bản sắc, bức ảnh năm 1952 vẫn giữ nguyên sức nặng của nó. Không phải v́ nó kể một câu chuyện bi thương, mà v́ nó nhắc chúng ta nhớ rằng ḷng cảm thông không phải là phát minh mới mẻ của thời hiện đại.

 

Ḷng cảm thông đă có mặt từ khi con người c̣n rất nhỏ. Sự tử tế không cần học thuộc.

 

Và nhân tính, khi chưa bị đầu độc bởi sợ hăi và hận thù, luôn t́m được cách biểu lộ.

 

Người ta thường nói trẻ em là tương lai của xă hội. Nhưng thực ra, trẻ em c̣n là tấm gương phản chiếu hiện tại của người lớn. Khi chúng sống hồn nhiên và biết che chở cho nhau, điều đó cho thấy xă hội vẫn c̣n cơ hội để sửa sai. C̣n khi trẻ em học cách nghi ngờ, xa lánh và sợ hăi lẫn nhau, th́ đó là lúc người lớn phải tự hỏi ḿnh đă truyền lại điều ǵ.

 

Hai cậu bé trên chuyến tàu điện trên cao năm ấy không biết rằng khoảnh khắc của ḿnh sẽ được nhắc lại nhiều thập niên sau. Các em không biết rằng h́nh ảnh ấy sẽ trở thành lời nhắc nhở thầm lặng cho nhiều thế hệ.

 

Có những bài học không cần diễn văn.

 

Có những chân lư không cần biện luận.

 

Chỉ cần nh́n thấy, là đủ.

 

Giữa một thế giới ngày càng ưa la lớn và tranh căi, khoảnh khắc năm 1952 ấy nhắc chúng ta rằng đôi khi, điều mạnh mẽ nhất lại chính là sự im lặng của một đứa trẻ ngồi làm điểm tựa cho bạn ḿnh ngủ yên.

 

Và trong sự im lặng đó, con người đă từng rất gần với điều tốt đẹp nhất của chính ḿnh.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính