Thiên sứ Donald J. Trump.

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Cuồng Trump đến mức u mê của một “bộ phận” người Mỹ gốc Việt.

 

Cuồng tín chính trị

 

Bi kịch tinh thần của một “bộ phận” người Mỹ gốc Việt

 

Trong đời sống chính trị, không có ǵ nguy hiểm bằng sự cuồng tín. Khi niềm tin biến thành mê tín, khi ủng hộ chính trị biến thành sùng bái cá nhân, th́ lư trí không c̣n chỗ đứng và đạo đức công dân cũng bị đẩy lùi. Hiện tượng cuồng Donald Trump trong một “bộ phận” người Mỹ gốc Việt hôm nay là một bi kịch tinh thần như vậy.

 

Những người này không chỉ ủng hộ Trump như một lựa chọn chính trị. Họ tôn sùng ông ta như một đấng cứu thế, một nhân vật được Thượng đế sai xuống để “cứu nước Mỹ”, thậm chí “cứu thế giới”.

 

Ở đây, chính trị đă rời khỏi phạm vi tranh luận công khai và bước sang lănh địa của cuồng giáo.

 

Khi một chính trị gia được đặt lên bàn thờ tâm linh, mọi sai lầm của ông ta đều được biện minh, mọi hành vi bị chỉ trích đều bị phủ nhận, và mọi tiếng nói phản biện đều bị xem là thù địch.

 

Điều đáng nói là hiện tượng này xảy ra trong cộng đồng vốn tự nhận ḿnh là nạn nhân của độc tài, từng chạy trốn một chế độ sùng bái lănh tụ của CSVN. Thế nhưng, nghịch lư lịch sử lại tái diễn. Họ thù ghét cộng sản không phải v́ hiểu rơ bản chất của độc tài, mà v́ thù ghét một cái tên. Khi gặp một h́nh thức độc đoán khác, được bọc trong màu cờ Mỹ và khẩu hiệu yêu nước, họ sẵn sàng quỳ gối sụp lạy một cách trơ trẽn.

 

Cốt lơi của sự u mê này nằm ở chỗ đánh đồng cá nhân Trump với nước Mỹ. Ai chỉ trích Trump th́ bị gán cho là chống nước Mỹ.

 

Ai phản đối chính sách của Trump th́ bị xem là cộng sản, phản quốc, hoặc tay sai của thế lực đen tối nào đó.

 

Lối suy nghĩ nhị nguyên này xóa bỏ mọi vùng xám của lư trí và biến chính trị thành cuộc thánh chiến.

 

Sự thật th́ Donald Trump chưa bao giờ là biểu tượng của pháp quyền hay đạo đức công dân. Phong cách chính trị của ông ta dựa trên chia rẽ, kích động, thù hằn và trả thù. Ông không t́m cách hàn gắn quốc gia mà khoét sâu các đường rạn nứt. Ông xem đối lập không phải là đối thủ chính trị mà là kẻ thù cần tiêu diệt. Trong năo trạng ấy, luật pháp chỉ là công cụ khi có lợi và là trở ngại khi cản đường.

 

Thế nhưng, trước những điều hiển nhiên đó, một “bộ phận” người Mỹ gốc Việt vẫn nhắm mắt làm ngơ. Họ sẵn sàng tin rằng Trump vô tội trong mọi tai tiếng, rằng mọi cáo buộc đều là âm mưu, rằng mọi thất bại đều do kẻ khác gây ra. Họ chấp nhận một thứ chính trị không cần chứng cứ, không cần lập luận, chỉ cần ḷng trung thành mù quáng.

 

Đáng phê phán hơn nữa là thái độ của họ đối với bạo lực và lạm quyền. Khi lực lượng liên bang bị tố cáo sử dụng vũ lực quá mức, khi công dân thiệt mạng trong những chiến dịch cưỡng bức hành pháp, thay v́ đ̣i hỏi điều tra minh bạch, họ lại vỗ tay tán thưởng. Với họ, mạng sống con người trở nên thứ yếu nếu điều đó phục vụ cho “lănh tụ” và “chính nghĩa” mà họ tưởng tượng.

 

Chính ở điểm này, sự cuồng Trump của một “bộ phận” người Mỹ gốc Việt đă đi rất xa khỏi những giá trị mà họ từng nhân danh khi rời bỏ quê hương.

 

Tự do không thể tồn tại nếu chỉ dành cho người cùng phe.

 

Pháp quyền không c̣n ư nghĩa nếu chỉ áp dụng cho kẻ yếu.

 

Dân chủ trở thành tṛ hề nếu lá phiếu được dẫn dắt bởi hận thù và mê tín.

 

Một biểu hiện khác của sự u mê là tâm lư nạn nhân vĩnh viễn. Họ tin rằng ḿnh luôn bị đe dọa, bị đàn áp, nước Mỹ bị thế lực thù địch cướp; dù thực tế họ đang sống trong một xă hội nơi quyền tự do phát biểu của họ được bảo vệ tối đa.

 

Chính tâm lư này khiến họ dễ bị kích động, dễ tin vào thuyết âm mưu, và dễ chấp nhận một lănh tụ mạnh tay hứa hẹn sẽ “đập tan kẻ thù”.

 

Nhưng lịch sử cho thấy, bất cứ lănh tụ nào được trao quyền lực mà không bị kiểm soát đều sớm muộn quay lại đàn áp chính những người từng tung hô ḿnh.

 

Charles I của nước Anh tin rằng ông được Trời trao quyền. Hậu quả là nội chiến và cái chết.

 

Những người Mỹ gốc Việt sùng bái Trump mà không chịu nh́n vào bản chất quyền lực đang lặp lại cùng một sai lầm, chỉ khác bối cảnh và ngôn ngữ.

 

Cần nói thẳng rằng, cuồng Trump không phải là yêu nước Mỹ. Đó là phản bội tinh thần Hiến pháp Mỹ. Hiến pháp không sinh ra để bảo vệ một cá nhân, mà để kiềm chế mọi cá nhân nắm quyền. Người Mỹ gốc Việt nào cổ súy cho việc đặt một chính trị gia lên trên luật pháp, lên trên đạo lư, th́ chính họ đang tiếp tay phá hoại nền tảng đă cưu mang ḿnh.

 

Cộng đồng người Mỹ gốc Việt không nghèo về kinh nghiệm lịch sử. Chúng ta đă thấy tận mắt hậu quả của sùng bái lănh tụ, của tuyên truyền một chiều, của việc coi đối lập là kẻ thù phải tiêu diệt. Nếu hôm nay vẫn nhắm mắt lao theo một h́nh thức cuồng tín mới, th́ đó không c̣n là ngây thơ, mà là sự tự phản bội trí nhớ lịch sử của chính ḿnh.

 

Phê phán hiện tượng cuồng Trump không phải để chia rẽ cộng đồng, mà để cảnh tỉnh.

 

Không ai cấm ủng hộ Trump như một lựa chọn chính trị. Nhưng khi sự ủng hộ biến thành mê muội, khi ḷng trung thành thay thế lương tri, th́ xă hội phải lên tiếng. Một cộng đồng trưởng thành là cộng đồng biết tự soi gương, dám chỉ ra cái sai của chính ḿnh trước khi lịch sử trừng phạt.

 

Nước Mỹ không cần thêm tín đồ. Nước Mỹ cần công dân. Và cộng đồng người Mỹ gốc Việt, nếu c̣n trân trọng hai chữ tự do, phải dứt khoát rời bỏ cơn mê sùng bái, trở về với lư trí, pháp quyền và phẩm giá công dân. Nếu không, bi kịch mà chúng ta từng chạy trốn sẽ chỉ đổi tên, chứ không biến mất.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính