51 năm nh́n lại tháng 4 năm 1975.

 

Ngày 20, tháng 12, năm 1960, CS Bắc Việt Nam lập tay sai là Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam (tức Việt Cộng)

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Mục đích của VC là nhất quyết lật đổ chính quyền Miền Nam Việt Nam để dâng cho Cộng Sản Bắc Việt và quan thầy Nga Hoa.

 

Rồi cứ bốn năm một lần, CS Bắc Việt và tay sai mở ra những trận đánh lớn vào năm 1964, 1968, 1972, 1975 (chúng định là năm 1976).

 

Nhưng suốt 15 năm, chiều dài cuộc chiến khốc liệt, thần chết hiếm khi chạm đến Sài G̣n. Ngoại trừ vài lần pháo kích, một số vụ đặt ḿn khủng bố trên đường phố hoặc nhà hàng hay rạp hát…

 

Tuy nhiên cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân vào cố đô Huế và cuộc xâm nhập vào khuôn viên của Ṭa Đại sứ Mỹ ở Sài G̣n làm phong trào phản chiến ở Hoa Kỳ bùng lên.

 

Tuy nhiên “Ta hồ! Thời vận bất tề, mệnh đồ đa suyễn” (Than ôi! Thời vận chẳng đều nhau, đường đời nhiều ngang trái).

 

Năm 1973, về chính trị, Tổng thống Richard Nixon đang càng lúc càng lún sâu vào vụ bê bối ‘Watergate’.

 

Về kinh tế, giá dầu thô tăng cộng với chi phí khổng lồ của cuộc chiến tranh làm lạm phát gia tăng. Hậu quả là: dẫu Sài G̣n đă được Nixon hứa hẹn, Quốc hội Mỹ vẫn cắt giảm quân viện. Số đạn pháo, số phi vụ yễm trợ chiến trường đang sôi động bị giảm dần theo từng tháng.

 

Ngược lại với sự tận t́nh chi viện của đàn anh CS Nga Hoa, CS Bắc Việt vét hết tài nguyên, nhân vật lực cho một chiến dịch kéo dài dự trù hai năm, tới năm 1976. Nhưng cuộc chiến tranh đẫm máu đă kết thúc chóng vánh chỉ trong ṿng hai tháng.

 

Tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger, theo Hiệp định Ḥa b́nh Paris năm 1973, đă đồng ư rút quân đội Hoa Kỳ.

 

Nhưng ai cũng nghĩ không cần có lính Mỹ hiện diện (như ư của Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm) nếu vẫn được Hoa Kỳ tận t́nh giúp đỡ, Việt Nam Cộng Hoà vẫn có thể sống sót, ngăn chặn được CS Miền Bắc xích hóa Miền Nam tự do.

 

Quyết định của các cấp chỉ huy, rút quân khỏi Ban Mê Thuột, thủ phủ vùng Cao Nguyên, thuộc Quân Đoàn 2, như một ván cờ ‘domino’, làm Huế, Đà Nẵng thuộc Quân đoàn 1, sụp đổ theo sau.

 

Cảnh loạn lạc khủng khiếp khắp nơi theo từng bước chân của đồng bào tị nạn về Nam trốn chạy CS, cho dù những người lính Việt Nam Cộng Ḥa anh dũng hy sinh chiến đấu trong vô vọng.

 

H́nh ảnh một người cha cơng trên vai một đứa con trai, một túi đựng đồ đạc rời bỏ làng quê của ḿnh gần Trảng Bom trên Quốc lộ số 1 về phía tây bắc Sài G̣n, ngày 23 tháng 4 năm 1975 gây nhiều xúc động.

 

Vào ngày 28, tháng 4, những tên CS nằm vùng bắt đầu lộ diện: như 1. Phạm Xuân Ẩn, phóng viên báo Time, là điệp viên CS.

 

2. Phi công phản loạn Nguyễn Thành Trung hướng dẫn Không quân CS Bắc Việt ném bom làm Phi trường Tân Sơn Nhứt bị bốc cháy.

 

Ngày 28, tháng 4, năm 1975, tại pḥng Bầu Dục, Ṭa Bạch Ốc, sau cuộc họp với Phó Tổng thống Nelson Rockefeller, Ngoại trưởng Henry Kissinger và Cố vấn An ninh Quốc gia Brent Scowcroft, Tổng thống Gerald Ford ra lịnh bắt đầu Chiến dịch ‘Frequent Wind’ (Gió thường xuyên)

 

Đài phát thanh Quân đội Mỹ ở Sài G̣n phát đi mật khẩu: “Nhiệt độ ở Sài G̣n là 105 độ và đang tăng lên” và bài “White Christmas” do Bing Crosby hát. Trong đó có câu: “I’m Dreaming of a White Christmas” (Tôi đang mơ một mùa Giáng Sinh trắng). Đó là một ám hiệu truyền tin báo cho người Mỹ biết là: ‘Hăy sẳn sàng chờ để được di tản khỏi Sài G̣n trong cơn hấp hối!”

 

Cùng lúc đó, tại nghĩa trang Quân đội Biên Ḥa, hai người con gái, c̣n rất trẻ, đứng trầm ngâm trước mộ của một người thân, một tử sỉ mới được chôn cất, ch́m sâu dưới ba tấc đất gây ra bao ḍng nước mắt.

 

Một người lính VNCH bị thương tập tễnh chiếc nạng, trên tay c̣n băng bó, rán cầm theo vài hộp thức ăn. H́nh ảnh biểu tượng cho môt quân đội đă một thời chiến đấu rất kiêu hùng, giờ tàn tạ trong nỗi tuyệt vọng cô đơn gây ra bao niềm chua xót.

 

Tại Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ trên Đại lộ Thống Nhứt, đám đông kêu gào xin được vào. Lính Thủy quân lục chiến Mỹ kéo những người có giấy tờ chứng nhận vào; một mặt chặn những người c̣n lại.

 

Bức ảnh đen trắng của phóng viên người Hà Lan Hugh Van Es đă trở thành một h́nh ảnh mang tính biểu tượng, tượng trưng cho việc Hoa Kỳ rút quân khỏi Việt Nam.

 

(Vị trí của cuộc di tản này thường được xác định là sân thượng của Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ, nhưng thực tế không phải vậy. Những người trong ảnh đang ở trên tầng thượng của một chúng cư dành cho các quan chức CIA và gia đ́nh.)

 

Ngoài khơi gần bờ biển Việt Nam, các nhân viên Hải quân Hoa Kỳ trên tàu USS Blue Ridge đẩy một chiếc trực thăng xuống biển để dành chỗ cho nhiều chuyến bay khác di tản từ Sài G̣n.

 

H́nh ảnh của các hăng thông tấn quốc tế đầy xúc động ghi lại: Một người mẹ Miền Nam và ba đứa con cúi ḿnh trên trên một boong tàu chiến nhấp nhô ở Biển Đông.

 

Tại Sài G̣n, hai chiếc trực thăng Sikorsky CH-53 đang trong một băi đáp vốn là một băi đậu xe! Thủy quân lục chiến Mỹ, quân phục ngụy trang ch́m trong màu cây xanh vùng nhiệt đới. Chỉ có những ṇng súng M 16 là tḥ ra từ dưới một bụi cây. Hai xạ thủ tay nắm chặt tay cây M16 và chiếc trực thăng chất đầy người Mỹ và người Việt cất cánh bay lên.

 

Lúc 7 giờ 53 phút, sáng ngày định mệnh 30 tháng 4, chiếc trực thăng cuối cùng cất cánh từ nóc Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ ở Sài G̣n và hướng ra biển. Trong mười chín tiếng đồng hồ, 81 chiếc máy bay trực thăng chở khoảng 7,000 người ra hàng không mẫu hạm ở ngoài khơi.

 

Sài G̣n đă sống trong mộng mị trong suốt nhiều tuần lễ. Hầu như không ai biết ḿnh phải làm ǵ? Có đi làm hay không? Có mua ǵ ở chợ hay không? Xăng có hay không?

 

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, nắng sớm chói chang chiếu trên những con đường vắng vẻ của Sài G̣n. Những con đường thông thường vào giờ đó thường đă bắt đầu ồn ào, náo nhiệt. Nỗi sợ bị Cộng sản tàn sát như Tết Mậu Thân ở Huế vào năm 1968 đă làm cho người dân Sài G̣n bị quẩn trí. Sài G̣n rùng ḿnh! Quân Bắc Việt đă chuẩn bị sẵn sàng để bắn phá thành phố bằng pháo hạng nặng và tiến vào từng dăy nhà, nếu hệ thống pḥng thủ mà chúng gặp phải vững chắc hơn.

 

Tại số 4, Đại lộ Thống Nhứt, góc đường Mạc Đĩnh Chi, gần Dinh Độc Lập. Ṭa Đại Sứ Hoa Kỳ, 6 tầng lầu trông giống như một pháo đài, không c̣n người Mỹ nào trong đó. Không có quan chức nào trong Ṭa Đô Chánh, số 86 đường Lê Thánh Tôn. Không có dân biểu nào trong Quốc Hội ở Công trường Lam Sơn. Trong Dinh Độc Lập, không có tổng thống; chỉ c̣n Tổng thống hai ngày Dương Văn Minh.

 

Nhà văn đoạt giải Nobel về văn chương John Steinbeck (1902-1968), người quyết liệt chống lại việc Hoa Kỳ vội vă rút quân đă chết!

 

Trong nhạc kịch ‘Miss Sài G̣n’ có lời thoại: “Những chiếc trực thăng đang trên đường bay tới. Ông Đại sứ sẽ không rời đi. Sẽ đủ chỗ dành cho tất cả các bạn!”

 

Có một khoảng lặng trong thành phố. Có một nỗi buồn ập xuống với cơn mưa. Hoa Kỳ không c̣n ở Việt Nam nữa! Sài G̣n đă bị chiếm đóng! Sài G̣n tự do không c̣n nữa. Giờ nó là của Cộng Sản Viêt Nam!

 

Trong “The California’s Tale” (Câu chuyện về người California”), một truyện ngắn bi ai, Mark Twain đă kể rằng: vợ của Henry trên đường trở về thăm mẹ đă bị thổ dân da đỏ bắt cóc. Dẫu 19 năm trôi qua, cứ tới ngày em hẹn sẽ về, Henry vẫn đợi. Henry không chấp nhận sự thật đau ḷng là người vợ yêu quư của ḿnh đă chết.

 

Mới đầu, tôi không tin câu chuyện mà Mark Twain đă viết. Nhưng sau biến cố mất Miền Nam năm 75, th́ tôi tin Mark Twain. Dẫu cách nay 51 năm ṛng ră, niềm đau đớn như mới xảy ra vào tối hôm qua.

 

Tôi cũng tin nhà thơ Thanh Nam (1931 – 1985) nữa!

 

“Một năm người có mười hai tháng. Ta trọn năm dài một Tháng Tư”

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính