Chống cộng bằng mồm, độc tài bằng tay: Bi kịch của người Việt cuồng Trump.

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Có một nghịch lư cay đắng đang diễn ra trong cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc biệt trên không gian mạng: những người lớn tiếng chống cộng nhất lại hành xử giống cộng sản nhất.

 

Họ treo cờ vàng, hô khẩu hiệu tự do, ca tụng Donald J. Trump như biểu tượng cứu tinh, nhưng khi ai đó dám phê phán Trump hay chính sách của ông, lập tức họ nhảy dựng lên, lăng mạ, chụp mũ, đ̣i bịt miệng.

 

Dân chủ mà họ rao giảng bỗng dưng biến mất ngay khi ai có ư kiến trái chiều.

 

Đây không c̣n là chuyện bất đồng chính kiến b́nh thường. Đây là một căn bệnh tư tưởng: chống cộng bằng kư ức, nhưng sống độc tài bằng thói quen.

 

Trước hết, phải nói cho rơ: ở Hoa Kỳ, không có vị tổng thống nào được miễn trừ phê phán. Donald Trump không phải là vua, càng không phải là giáo chủ. Ông ta là một chính trị gia được bầu, và trong nền dân chủ Mỹ, mọi chính trị gia đều phải chịu sự giám sát, chỉ trích và phản biện của công dân. Quyền đó được ghi thẳng vào Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ, chứ không phải là ân huệ của bất kỳ phe phái nào.

 

Vậy mà, trong các nhóm Facebook, YouTube, diễn đàn người Việt, chỉ cần ai nói một câu như “tôi không đồng ư với chính sách di trú của Trump” hay “Trump nói sai về bầu cử”, lập tức bị chụp mũ:

– “Mày là cộng sản!”

– “Mày ăn tiền Trung Cộng!”

– “Chống Trump là chống nước Mỹ!”

 

Những câu đó nghe quen không?

 

Rất quen. Quen như những bản cáo trạng thời cộng sản, nơi mà phê b́nh lănh đạo đồng nghĩa với phản động.

 

Đây chính là điểm đáng sợ: người ta có thể trốn khỏi một chế độ độc tài, nhưng vẫn mang theo tư duy độc tài của bọn CS trong đầu.

 

Những người Việt cuồng Trump thường khoe khoang rằng họ “chống cộng tới chết”, rằng họ hiểu rơ bản chất độc tài của CS. Nhưng khi soi lại hành vi của chính họ, ta thấy ǵ?

 

– Không chấp nhận tranh luận.

– Không phân biệt phê phán chính sách với phản quốc.

– Không cần lư lẽ, chỉ cần nhăn dán.

– Không cần sự thật, chỉ cần thần tượng.

 

Đó chính xác là phương thức vận hành của tư tưởng cộng sản: lănh tụ luôn đúng, phản biện là kẻ thù, và tiếng nói khác biệt phải bị triệt tiêu.

 

Họ có thể không có quyền lực nhà nước để bỏ tù ai, nhưng họ dùng bạo lực tinh thần, dùng đám đông, dùng lăng mạ để bịt miệng người khác. Đó là độc tài phiên bản mạng xă hội – không cần công an, không cần trại cải tạo, chỉ cần đủ người chửi.

 

Nhiều người trong nhóm này rất thích nói về “tự do ngôn luận”, nhưng thực chất họ chỉ tin vào tự do cho phe ḿnh. Khen Trump th́ được gọi là “yêu nước”, chê Trump th́ bị coi là “phản bội”.

 

Đây không phải dân chủ. Đây là sùng bái cá nhân, thứ mà người Việt từng thấy rất rơ trong các chế độ toàn trị.

 

Cần nhấn mạnh một điều quan trọng: phê phán Trump không phải là chống Mỹ. Trái lại, phê phán tổng thống là một hành vi rất Mỹ.

 

George Washington từng cảnh báo về sùng bái cá nhân.

 

Thomas Jefferson khẳng định rằng báo chí tự do c̣n quan trọng hơn chính quyền.

James Madison đặt quyền tự do ngôn luận lên đầu tiên v́ ông hiểu: khi dân không dám nói, th́ bạo quyền bắt đầu.

 

Vậy mà, những người Việt cuồng Trump lại làm điều ngược lại: họ tự phong ḿnh là “người bảo vệ nước Mỹ”, nhưng lại ghét cay ghét đắng những giá trị cốt lơi nhất của nước Mỹ. Họ yêu nước Mỹ theo kiểu… chống Mỹ, v́ họ chống lại chính tinh thần Hiến pháp Mỹ.

 

Thật trớ trêu: họ chửi cộng sản độc tài, nhưng lại mơ về một xă hội nơi chỉ có một tiếng nói đúng, nơi lănh tụ không được chê, nơi ư kiến khác biệt phải bị dập tắt.

 

Nếu đổi tên Trump thành một lănh tụ khác, đổi màu cờ, đổi khẩu hiệu, th́ cách suy nghĩ đó không khác ǵ CS.

 

Đây không phải là sự nhầm lẫn vô hại.

 

Nó gây hậu quả thật. Nó làm cộng đồng người Việt trở nên chia rẽ, độc hại, mất uy tín.

 

Nó làm thế hệ trẻ nh́n vào và tự hỏi: “Đây là dân chủ mà ông bà tôi nói tới hay sao?”

 

Nó biến những kư ức chống cộng đáng được tôn trọng thành công cụ để trấn áp người khác.

 

Cần nói thẳng: chống cộng không phải là giấy phép để làm độc tài. Không ai được độc quyền yêu nước. Không ai được độc quyền định nghĩa dân chủ. Và không ai có quyền bịt miệng người khác chỉ v́ họ không thờ chung một thần tượng chính trị.

 

Nếu một người thật sự ghét cộng sản, th́ họ phải ghét tư duy cộng sản, trước hết là trong chính ḿnh:

– Ghét thói quen chụp mũ.

– Ghét việc coi lănh tụ là bất khả sai lầm.

– Ghét việc dùng đám đông để đè bẹp cá nhân.

 

Ngược lại, nếu ai đó chống cộng bằng miệng nhưng sống bằng bản năng độc tài, th́ sự chống cộng đó chỉ là trang trí, không phải giá trị.

 

Dân chủ không đ̣i hỏi bạn phải thích Trump hay ghét Trump. Dân chủ chỉ đ̣i hỏi một điều rất căn bản: chấp nhận quyền được nói của người khác, kể cả khi bạn không chịu nổi điều họ nói. Ai không làm được điều đó th́ dù có treo bao nhiêu lá cờ, hô bao nhiêu khẩu hiệu chống cộng, về bản chất, họ vẫn đang đứng rất gần với thứ họ tuyên bố căm thù.

 

Và đó chính là bi kịch lớn nhất của người Việt cuồng Trump: chạy trốn cộng sản bằng đôi chân, nhưng mang cộng sản trong cách nghĩ.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính