CSBV xâm lăng VNCH mà “Huynh đệ tương tàn”? Một sự ngây thơ đáng sợ!

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Trong lịch sử Việt Nam hiện đại, hiếm có sự xuyên tạc nào dai dẳng và nguy hiểm bằng thói quen gọi cuộc chiến do Cộng sản Bắc Việt phát động chống Việt Nam Cộng Ḥa là: “hai mươi năm nội chiến từng ngày”; là “huynh đệ tương tàn”.

 

Nghe th́ có vẻ nhân bản, nghe th́ đẫm nước mắt, nhưng thực chất đó là một sự đánh tráo khái niệm trơ tráo, biến kẻ xâm lăng thành người anh em lạc lối, biến nạn nhân thành đồng phạm, và biến lịch sử thành một bài ca ru ngủ.

 

Không phải ai nói câu ấy cũng ác ư. Nhưng sự ngây thơ, khi lặp đi lặp lại đủ lâu, sẽ trở thành đồng lơa.

 

1. Lịch sử không chấp nhận những kẻ “buồn buồn gọi đại cái tên”. Lịch sử không phải là chỗ để người ta “cảm thấy sao th́ gọi vậy”.

 

Sau 1954, Việt Nam không c̣n là một thực thể quốc gia duy nhất, mà là hai quốc gia độc lập:

 

- Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa ở miền Bắc,

 

- Việt Nam Cộng Ḥa ở miền Nam.

 

Hai chính phủ, hai quân đội, hai hiến pháp, hai đường lối chính trị, hai hệ thống ngoại giao. Điều đó được ghi nhận bởi quốc tế, không phải do tuyên truyền Sài G̣n hay Washington.

 

Vậy mà đến hôm nay, vẫn có kẻ dửng dưng nói:

“Th́ cũng là người Việt giết người Việt.”

 

Xin hỏi: Khi một quốc gia đem quân xâm nhập lănh thổ quốc gia khác, th́ đó là huynh đệ hay xâm lăng?

 

Luật quốc tế không cần cảm xúc để trả lời.

 

2. Không có cuộc “huynh đệ” nào cần tới Bộ Chính trị và ngoại bang.

 

Nếu đây là “huynh đệ tương tàn”, th́ tại sao:

  • Mọi quyết định quân sự đều phát ra từ Hà Nội?

  •  Mọi chiến dịch lớn đều do Bộ Chính trị Đảng Lao Động Việt Nam chỉ đạo?

  •  Mọi vũ khí nặng đều đến từ Liên Xô và Trung Cộng?

  •  Mọi đơn vị chủ lực đều là sư đoàn chính quy Bắc Việt, có phiên hiệu, có “quân hàm”, có hệ thống chỉ huy?

  •  Huynh đệ nào cần tới: xe tăng T-54, pháo 130 ly, hỏa tiễn pḥng không, cố vấn ngoại quốc Nga, Tàu, Bắc Hàn?

 

Gọi đó là “nội chiến” hay “huynh đệ tương tàn” không phải là sai lầm ngôn ngữ – đó là một sự nguỵ biện có chủ ư hoặc một sự dốt nát đáng báo động.

 

3. “Huynh đệ tương tàn” – món quà ngôn ngữ mà kẻ thắng trận rất thích.

 

Sau 1975, Cộng sản Bắc Việt thắng trận bằng bạo lực. Nhưng thắng trận không đồng nghĩa với thắng về chính nghĩa. Do đó, họ cần một câu chuyện khác để kể lại.

 

“Xâm lăng” th́ quá thô.

 

“Chiếm miền Nam” th́ quá thật. Thế là họ bày ra: nội chiến nỗi đau chung “huynh đệ tương tàn”.

 

Khi câu chuyện được kể như vậy: VNCH không c̣n là một quốc gia, mà chỉ là “một phe”. Cuộc xâm lăng biến thành “xung đột gia đ́nh”.

 

Trách nhiệm lịch sử tan biến trong nước mắt.

 

Điều đáng buồn là: không ít người miền Nam, nhất là ở hải ngoại, lại vui vẻ tiếp nhận thứ ngôn ngữ đó, rồi tự cho ḿnh là cao thượng.

 

4. Đừng núp sau Phạm Duy để chạy tội cho lịch sử. Phạm Duy viết “Kỷ vật cho em”, hoặc “Trả lại em yêu” là để khóc cho thân phận con người, không phải để giúp hậu thế xóa dấu vết kẻ gây chiến Ông ta viết với tư cách là một nghệ sĩ, không phải bằng trách nhiệm của một sử gia.

 

Lấy ca từ của Phạm Duy ra làm bằng chứng cho luận điểm “hai bên như nhau” là một sự lạm dụng hèn hạ. Âm nhạc có quyền mơ hồ. Lịch sử không có quyền đó.

 

5. Cùng khổ không có nghĩa là cùng tội.

 

Người dân miền Bắc khổ – đúng.

Người dân miền Nam khổ – đúng.

Nhưng chỉ có một phía quyết định phát động chiến tranh.

Người lính miền Bắc chết ở miền Nam là: nạn nhân của một chế độ toàn trị, bị đưa đi xâm lăng dưới chiêu bài “giải phóng”.

 

Người lính miền Nam chết là: người bảo vệ lănh thổ, bảo vệ gia đ́nh, xóm làng, thành phố của ḿnh.

 

Đặt hai cái chết ấy ngang nhau về trách nhiệm lịch sử, là một sự xúc phạm người lính VNCH.

 

6. Sự ngây thơ này không vô hại. Có người nói: “Thôi, gọi sao cũng được, miễn là ḥa giải.” Không! Gọi sai th́ ḥa giải chỉ là đầu hàng trí tuệ.

 

Một dân tộc không phân biệt được: xâm lăng và tự vệ, kẻ gây chiến và nạn nhân th́ dân tộc đó không rút ra được bài học ǵ từ lịch sử, và sẽ tiếp tục bị lừa bởi những khẩu hiệu mới, dưới những h́nh thức mới.

 

Ngây thơ không c̣n là vô tội khi nó: lập lại luận điệu của kẻ thắng trận, phủ nhận chính nghĩa của người đă ngă xuống.

 

7. Kết luận: Ḥa giải không cần nói dối: Có thể tha thứ. Có thể không hận thù. Nhưng không có quyền bóp méo sự thật.

 

Cuộc chiến Việt Nam không phải huynh đệ tương tàn. Đó là một cuộc chiến tranh xâm lăng do nhà nước Cộng sản Bắc Việt chủ động tiến hành, với sự yểm trợ của ngoại bang, nhằm tiêu diệt một quốc gia độc lập ở miền Nam.

 

Gọi đúng tên sự việc không phải để đào sâu hận thù mà để chấm dứt sự dối trá kéo dài gần nửa thế kỷ.

 

Ai c̣n gọi xâm lăng là “huynh đệ tương tàn”, th́ hoặc chưa hiểu lịch sử hoặc đă hiểu nhưng không dám đối diện với sự thật.

 

Và trong cả hai trường hợp, họ đang đứng về phía sai của lịch sử.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính