Bệnh ái kỷ và ảo tưởng ăn trùm thiên hạ của Donald J. Trump

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Trong lịch sử chính trị Hoa Kỳ, chưa từng có một tổng thống nào suy nghĩ về đất nước ḿnh nhiều như một thương hiệu cá nhân, và suy nghĩ về thế giới chung quanh như một danh mục tài sản chờ sang tên, cho bằng Donald J. Trump.

 

Từ biên giới Mexico đến Bắc Cực Greenland, từ đồng minh Canada cho tới NATO, tất cả đều được ông ta nh́n qua cùng một lăng kính: *nếu nó có giá trị, nếu nó liên quan tới quyền lực, th́ lẽ ra nó phải thuộc về Trump – hay ít nhất cũng phải cúi đầu trước Trump.

 

Căn bệnh đứng sau lối suy nghĩ đó không mới trong tâm lư học. Nó có tên rơ ràng: **ái kỷ bệnh lư.

 

Ái kỷ ở Trump không phải là tự tin thông thường, mà là một niềm tin gần như tôn giáo rằng bản thân ḿnh là trung tâm của vũ trụ. Trong thế giới ấy, nước Mỹ không tồn tại như một quốc gia với hiến pháp, luật pháp và đồng minh, mà tồn tại như sân khấu riêng cho cái tôi của Trump phô diễn. Mỹ mạnh v́ Trump. Mỹ giàu v́ Trump. Và nếu ai đó t́m tới Mỹ, th́ dứt khoát không phải v́ hoàn cảnh sinh tồn, mà v́… Trump.

 

Từ đó mới nảy sinh một chuỗi suy luận vừa đơn giản vừa nguy hiểm. Người Nam Mỹ vượt biên vào Hoa Kỳ? Trong đầu Trump, đó không phải là ḍng người chạy trốn bạo lực, đói nghèo hay sụp đổ xă hội, mà là bằng chứng cho thấy nước Mỹ – tức Trump – hấp dẫn đến mức thiên hạ ùn ùn kéo tới. Đă kéo tới th́ là ngưỡng mộ. Đă ngưỡng mộ th́ phải quy phục. Và đă quy phục th́… sớm muộn cũng phải thuộc về.

 

Cùng một logic ấy, Trump nh́n Canada và buột miệng nói về “tiểu bang thứ 51” như thể đó là một thương vụ địa ốc chưa chốt giá. Trong tâm trí ông ta, Canada không phải là một quốc gia độc lập, có lịch sử, chủ quyền và bản sắc riêng, mà chỉ là một căn nhà kế bên đang hưởng nhờ hệ thống sưởi của Mỹ. Đă hưởng th́ phải trả. Không trả tiền th́ trả bằng thân phận. Lố suy nghĩ đó đó phản ảnh rất rơ năo trạng của một người quen đứng trên cao nh́n xuống, nơi mọi mối giao tế đều quy về câu hỏi: ta được ǵ?

 

Vụ Greenland c̣n lộ liễu hơn. Khi Trump đề nghị “mua” Greenland, cả thế giới cười ồ, nhưng đó không phải là tṛ đùa trong đầu ông ta. Đó là suy nghĩ thật. Với Trump, lănh thổ cũng giống như khách sạn hay sân golf: có giá th́ mua, có lợi th́ chiếm. Chủ quyền, luật pháp quốc tế hay ư chí của dân bản địa chỉ là những chi tiết phiền toái, giống như mấy điều khoản chữ nhỏ trong hợp đồng mà giới tài phiệt thường bỏ qua.

 

Căn bệnh ái kỷ khiến Trump không phân biệt được giữa “người cần nước Mỹ” và “người muốn trở thành nước Mỹ”. Một người vượt biên v́ đói khát, trong mắt Trump, không phải là nạn nhân của một trật tự toàn cầu bất công, mà là kẻ đang xếp hàng xin gia nhập câu lạc bộ chiến thắng. Và đă vào câu lạc bộ th́ phải chơi theo luật của ông chủ – mà ông chủ, dĩ nhiên, là Trump.

 

Đây chính là chỗ nguy hiểm nhất. Bởi khi ái kỷ kết hợp với quyền lực nhà nước, nó sinh ra ảo tưởng bá quyền. Trump không cần chinh phục bằng quân đội; ông ta chinh phục bằng lời nói, bằng cách liên tục gieo vào đầu cử tri rằng: ai cũng muốn về phe ḿnh. Từ đó, mọi phản kháng đều bị coi là vô ơn, mọi độc lập đều bị xem là tạm thời, và mọi đồng minh đều bị hạ thấp thành kẻ ăn theo.

 

Trong năo trạng ấy, thế giới không có bạn bè, chỉ có khách hàng; không có quốc gia, chỉ có tài sản; không có luật lệ, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu.

 

Và Trump, dĩ nhiên, luôn tự xếp ḿnh vào vai kẻ mạnh. Cái tôi ph́nh to đến mức không c̣n chỗ cho sự khiêm nhường, càng không c̣n chỗ cho việc thừa nhận rằng Hoa Kỳ – cũng như Trump – có thể bị từ chối.

 

Nhưng lịch sử vốn không khoan nhượng với ái kỷ. Những người tin rằng thiên hạ xoay quanh ḿnh thường là những người ngă đau nhất khi trục xoay đổi hướng. Thế giới ngày nay không c̣n là thế giới của các đế quốc mua bán lănh thổ, cũng không phải là sân golf để một ông trùm gắn tên ḿnh lên mọi ngóc ngách. Canada không xin làm tiểu bang. Greenland không xin làm tài sản. Và hàng triệu người vượt biên không mơ làm biểu tượng cho cái tôi của bất kỳ tổng thống nào.

 

Trump có thể tin rằng “cái ǵ thuộc về Trump là ăn trùm thiên hạ”. Nhưng niềm tin đó chỉ sống được trong tiếng ḥ reo của đám đông cuồng tín. Ngoài đời thật, thế giới vẫn vận hành theo những quy luật mà ái kỷ không thể bẻ cong măi. Và đến lúc ấy, điều Trump đối diện không phải là một hành tinh xin quy phục, mà là thực tế lạnh lùng rằng: không phải ai cũng muốn làm người Mỹ, và càng không ai muốn sống trong cái bóng ph́nh to của một cái tôi không đáy.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính