Bàn cờ quốc tế: Trump ở Iran – Ba nước đi thảm họa!

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Nghe nói Tổng thống Donald Trump c̣n ba lựa chọn ở Iran, nhưng cả ba đều… thảm họa.

 

Đây không phải tin giật gân, mà là thực tế chính trị và quân sự đang đặt Mỹ vào t́nh thế khó xử chưa từng thấy.

 

Trong khi đó, các cường quốc khác không vội gửi tàu chiến tới Eo biển Hormuz. Họ điềm tĩnh theo luật chơi riêng, khiến uy lực của Trump trở nên mờ nhạt.

 

Trump tức giận, vỗ bàn, hăm doạ đồng minh kiểu trùm băng đảng với giọng “nhớ, thù”.

 

Bị kẹt trong vũng lầy xứ Trung Đông, chúng ta thử phân tích ba nước cờ sắp tới của Trump.

 

Chạy xịt.

 

Chịu chơi chơi tới cùng.

 

Bấm nút hạt nhân tự vận chết chùm.

 

 

Lựa chọn 1: Rút lui. Chạy xịt.

 

Nếu Trump rút hoàn toàn khỏi Iran, Mỹ sẽ mất Trung Đông măi măi. Israel sẽ phải đơn độc đối mặt với Iran, Hezbollah, và các lực lượng ủy nhiệm trên mọi biên giới. Uy tín Mỹ sẽ suy giảm trong mắt Trung Quốc, Nga, và tất cả kẻ thù đang theo dơi. Giá trị đồng đô la, vốn dựa phần nào trên quyền kiểm soát dầu mỏ, cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

 

Trong pḥng họp ở Ngũ Giác Đài, các tướng lĩnh Mỹ khẽ nhướn mày. “Ông muốn rút hả, thưa Tổng thống? Tất cả đồng minh sẽ nh́n chúng ta như… trẻ con mới tập đi,” một tướng th́ thầm.

 

Đây là lựa chọn “an toàn về quân sự” nhưng cực kỳ rủi ro về chiến lược lâu dài: Mỹ sẽ mất ảnh hưởng, đồng minh phải tự xoay sở, và Trung Quốc lẫn Nga sẽ tận dụng cơ hội mở rộng ảnh hưởng ở Trung Đông.

 

 

Lựa chọn 2: Chịu chơi chơi tới cùng. Gửi quân Mỹ vào đất Iran.

 

Iran không phải là một Afghanistan hay Iraq nhỏ bé. Với 90 triệu dân, địa h́nh núi non hiểm trở, dân chúng dù bất măn về kinh tế nhưng sẵn sàng tử đạo cho đất nước. Afghanistan Mỹ đă tiêu tốn 2,3 ngh́n tỷ đô la trong 20 năm, chống 40 triệu người mà c̣n chưa xong.

 

Iran có dân số hơn gấp đôi và quân đội thiện chiến. Hàng ngàn binh sĩ Mỹ sẽ trở về trong quan tài.

 

Trong pḥng họp tại Nhà Trắng, Trump vỗ bàn: “Chúng ta sẽ chiếm Iran, nhanh thôi!” Nhưng các cố vấn họng lắp bắp “Thưa Tổng thống, dân số gấp đôi, địa h́nh khúc khuỷu, quân đội thật sự thiện chiến, dân chúng sẵn sàng hy sinh… Afghanistan chưa đủ cảnh báo sao?”

 

Mỗi lời hăm dọa kiểu “nhớ, thù” nếu tụi bây không theo ư của tao giờ chỉ vang lên trong căn pḥng trống, không tạo ra uy lực ǵ với đồng minh. Đây là lựa chọn phiêu lưu và rủi ro nhất, nhưng nếu không làm, uy tín Mỹ trong khu vực tiếp tục giảm, đồng minh chán nản, c̣n các đối thủ tung hoành.

 

 

Lựa chọn 3: Hạt nhân chết chùm.

 

Phương án cực đoan này hầu như chắc chắn dẫn tới thảm họa toàn cầu. Nga và Trung Quốc và đệ tử Kim jong-un của Bắc Hàn cảnh báo chúng sẽ không đứng nh́n. Một cuộc tấn công hạt nhân sẽ khiến thế giới quay lưng với Mỹ ngay lập tức, nền văn minh hiện tại có nguy cơ bị đảo lộn. Đây không c̣n là chiến lược hay uy tín nữa, mà là nguy cơ hủy diệt toàn cầu.

 

Trong pḥng họp tại Liên Hiệp Quốc, các đại sứ Anh, Pháp, Đức lặng lẽ ghi chú. Trung Quốc và Nga trao ánh mắt cảnh cáo, như nói: “Nếu Mỹ dùng hạt nhân, chúng tôi sẽ hành động.” Nam Hàn và Nhật Bản giữ im lặng nhưng chuẩn bị các bước đi chiến lược của riêng ḿnh. Thế giới dường như cùng nh́n Trump, chờ xem lời hăm dọa kiểu trùm băng đảng có biến thành hành động thật hay không.

 

 

Phản ứng quốc tế và bàn cờ ngoại giao.

 

Anh, Pháp, Đức – ba cường quốc Tây Âu – vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Họ nhấn mạnh: “Trong chính trị quốc tế, bàn hội nghị mới là nơi quyết định, không phải lời hăm dọa.”

 

Trung Quốc điềm tĩnh quan sát, không vội đáp trả, ánh mắt đầy cảnh báo.

 

Nga sắc lạnh, nhắc rằng mọi hành động thiếu kiểm soát đều có hậu quả.

 

Nam Hàn và Nhật Bản, dù là đồng minh, dè chừng từng bước đi của Mỹ, vừa giữ quan hệ, vừa bảo vệ lợi ích quốc gia. Úc lặng lẽ quan sát, chuẩn bị chiến lược ngoại giao mà không cần hăm dọa.

 

Trump vỗ bàn, hăm dọa, c̣n thế giới điềm tĩnh tính toán từng bước, khiến uy lực hăm dọa của ông ta trở thành tṛ cười trong mắt ngoại giao quốc tế. Đây là minh chứng rơ ràng: uy lực cá nhân không thể vượt qua luật chơi chiến lược, lợi ích quốc gia và luật pháp quốc tế.

 

 

Kết luận.

 

Ba lựa chọn, ba thảm họa:

 

Rút lui → mất quyền lực và uy tín;

Can thiệp quân sự → tốn kém, thương vong;

Hạt nhân → nguy cơ hủy diệt toàn cầu.

 

Trump có thể gào thét, hăm dọa kiểu trùm băng đảng, nhưng trên bàn cờ quốc tế, uy lực đó chỉ c̣n là âm vang trong pḥng họp trống. Các nước lớn vẫn đi theo chiến lược, lợi ích và luật chơi riêng.

 

Bài học rơ ràng: trong quan hệ quốc tế, lời hăm dọa không tạo uy lực. Chiến lược, kiên nhẫn và tầm nh́n mới quyết định thế cờ. Trump có thể nhớ, có thể thù, nhưng thế giới th́ tiếp tục di chuyển, bất chấp những tiếng vỗ bàn dọa nạt từ Washington.

Trump chơi kiểu đầu gấu đâu được nè!

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính