Bài học cho người dân Mỹ

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Việc Donald J. Trump đắc cử tổng thống thêm một lần nữa, bất chấp tỷ lệ ủng hộ cá nhân thấp và một nhiệm kỳ đầy tranh căi trước đó, không c̣n là một cú sốc chính trị đơn thuần. Nó đă trở thành một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc cho nền dân chủ Hoa Kỳ – một nền dân chủ tưởng như vững bền, nhưng thực chất đang mang trong ḿnh nhiều vết nứt âm thầm.

 

Câu hỏi không c̣n là Trump có xứng đáng hay không, mà là: v́ sao một ứng cử viên gây chia rẽ trầm trọng, bị phản đối bởi đa số dư luận trong nhiều thời điểm, vẫn có thể chiến thắng trong một cuộc bầu cử tự do?

 

Câu trả lời, nếu nh́n thẳng và đủ can đảm, nằm ở chính người dân Mỹ và cách hệ thống dân chủ đang vận hành.

 

1. Bài học đầu tiên – và căn bản nhất – là: Hoa Kỳ không bầu tổng thống bằng lá phiếu phổ thông toàn quốc.

 

Người Mỹ quen nghĩ rằng “ai được nhiều phiếu hơn th́ thắng”. Nhưng thực tế, tổng thống được quyết định bởi Cử tri đoàn, nơi chỉ cần thắng đúng vài tiểu bang chiến trường với cách biệt rất nhỏ là đủ chiếm “Nhà Trắng”. Một ứng cử viên có thể thua hàng triệu phiếu toàn quốc, nhưng vẫn thắng cuộc.

 

Hệ thống này từng được thiết kế để cân bằng quyền lợi giữa các tiểu bang. Nhưng trong bối cảnh xă hội phân cực ngày nay, nó đă vô t́nh tạo ra nghịch lư: thiểu số có tổ chức, kỷ luật và quyết liệt có thể áp đặt ư chí lên đa số phân tán và thờ ơ.

 

Đây là một sự thật mà người dân Mỹ buộc phải nh́n nhận, thay v́ chỉ phẫn nộ sau mỗi kỳ bầu cử.

 

2. Tỷ lệ ủng hộ thấp không đồng nghĩa với thất bại bầu cử.

 

Donald Trump chưa bao giờ là một tổng thống được “yêu mến rộng răi”. Nhưng ông ta lại là một chính trị gia khiến người ta sợ hăi, phẫn nộ hoặc trung thành tuyệt đối.

 

Trong bầu cử, cảm xúc tiêu cực – sợ hăi, tức giận, thù ghét – thường mạnh hơn sự đồng t́nh lư trí. Một cử tri không cần yêu Trump để bỏ phiếu cho ông; họ chỉ cần ghét đối thủ hơn, hoặc tin rằng “ít ra Trump c̣n đứng về phía ḿnh”.

 

Ngược lại, rất nhiều người không ưa Trump nhưng: không đi bầu v́ chán nản cho rằng kết quả “đă an bài” hoặc xem việc bỏ phiếu là vô nghĩa.

 

Dân chủ không sụp đổ v́ người xấu đi bầu, mà v́ người tốt ở nhà.

 

3. Thiểu số trung thành luôn thắng đa số thờ ơ.

 

Một trong những sai lầm lớn của giới phân tích là đánh giá thấp cử tri trung thành của Trump. Họ không đông hơn đa số, nhưng họ: tin lănh tụ, nghi ngờ truyền thông, đi bầu đều đặn, không dao động

 

Trong khi đó, tầng lớp trung dung – vốn chiếm số đông – lại phân tán, do dự và dễ bỏ cuộc. Bầu cử không thưởng cho sự do dự; nó thưởng cho kỷ luật chính trị.

Bài học cho dân Mỹ ở đây rất rơ: Dân chủ không vận hành bằng sự im lặng của đa số, mà bằng hành động của những người chịu bước ra pḥng phiếu.

 

4. Khi nỗi sợ thắng lư trí.

 

Trump không xây dựng quyền lực trên sự đồng thuận, mà trên nỗi sợ: sợ di dân, sợ mất việc, sợ bị bỏ rơi, sợ trật tự xă hội sụp đổ

 

Nỗi sợ không cần chính xác; nó chỉ cần được lặp đi lặp lại đủ lâu. Trong một xă hội nơi thông tin bị phân mảnh, mạng xă hội tạo ra “buồng vang”, sự thật trở thành vấn đề niềm tin chứ không c̣n là chứng cứ.

 

Người dân Mỹ phải tự hỏi: ta đang bỏ phiếu v́ sự thật, hay v́ cảm xúc bị kích động?

 

5. Truyền thông tự do không tự động tạo ra công dân hiểu biết.

 

Một nghịch lư cay đắng của thời đại số là: thông tin càng nhiều, hiểu biết càng ít. Tự do ngôn luận không c̣n đồng nghĩa với tranh luận dựa trên sự thật; nó bị bóp méo thành quyền hét lớn hơn, lan nhanh hơn.

 

Khi người dân không c̣n phân biệt được giữa tin tức, ư kiến và tuyên truyền, th́ nền dân chủ trở nên dễ bị thao túng – không cần xe tăng, không cần đảo chính.

 

Bài học ở đây không dành riêng cho báo chí, mà cho từng công dân: dân chủ đ̣i hỏi trách nhiệm trí tuệ, không chỉ quyền phát biểu.

 

6. Trách nhiệm không chỉ thuộc về Trump. Đổ hết lỗi cho Trump là một cách trốn tránh. Ông ta là sản phẩm của những bất măn, thất vọng và chia rẽ kéo dài. Khi nhiều người cảm thấy bị bỏ quên, họ sẽ chọn người nói rằng “tôi sẽ đập nát hệ thống này”.

 

Câu hỏi thực sự là: hệ thống đă bỏ quên ai, và v́ sao? Nếu không trả lời được câu đó, th́ dù Trump có rời chính trường, một “Trump khác” vẫn sẽ xuất hiện.

 

Trump đắc cử lần nữa không chỉ là một kết quả bầu cử. Nó là tấm gương soi lại nền dân chủ Hoa Kỳ.

 

Bài học rút ra không dễ chịu, nhưng cần thiết:

 

Dân chủ không tự bảo vệ chính nó. Tự do không miễn trừ trách nhiệm.

 

Đa số im lặng sẽ luôn thua thiểu số có tổ chức.

 

Nếu người dân Mỹ muốn một nền dân chủ lành mạnh hơn, họ không thể chỉ trông chờ vào ṭa án, báo chí hay hiến pháp. Họ phải trông chờ vào chính ḿnh – vào lá phiếu, vào sự tỉnh táo, và vào ḷng can đảm đối diện sự thật, kể cả khi sự thật ấy không hợp với niềm tin sẵn có.

 

Dân chủ không chết trong một ngày. Nó chết dần, khi người ta quen với việc không c̣n bảo vệ nó nữa.

 

Tóm lại: Nói ngắn gọn, thẳng thắn và công bằng th́:  Những cử tri ở nhà không đi bầu là một phần quan trọng đă mở đường cho Trump trở lại Ṭa Bạch Ốc, nhưng không phải là nguyên nhân duy nhất.

 

Giải thích cho rơ, dễ hiểu:

“Ở nhà” cũng là một lá phiếu… gián tiếp

 

Trong bầu cử Mỹ: Không đi bầu = nhường quyền quyết định cho người khác. Lá phiếu không được sử dụng sẽ không triệt tiêu lá phiếu của người đi bầu.

 

Ở các tiểu bang chiến trường, chỉ cần vài chục ngh́n cử tri Dân chủ hoặc trung dung chán nản, ở nhà trong khi cử tri Trump đi bầu đủ số. Kết quả bị lật ngược, dù đa số dân chúng có thể không thích Trump.

 

V́ vậy có thể nói: Trump không chỉ được đưa trở lại bởi người ủng hộ ông, mà c̣n bởi những người phản đối ông nhưng không hành động.

 

Cử tri “nằm nhà” nguy hiểm hơn cử tri đối lập

 

Cử tri đối lập: họ có lập trường rơ, họ đi bầu, họ chấp nhận kết quả.

 

Cử tri “nằm nhà” thường tin rằng “phiếu tôi không quan trọng” hoặc nghĩ “ai lên cũng vậy” hoặc mệt mỏi, mất niềm tin.

 

Chính nhóm này làm suy yếu dân chủ từ bên trong, v́ họ có quyền nhưng không dùng.

 

Trump thắng nhờ kỷ luật của phe ḿnh. Không cần đa số, Trump chỉ cần: thiểu số trung thành, đi bầu đều, tập trung đúng tiểu bang.

 

Trong khi đó, chỉ cần: một tỷ lệ nhỏ cử tri trẻ, cử tri da màu, cử tri độc lập không đi bầu là đủ tạo khác biệt.

 

Bầu cử không thưởng cho sự phẫn nộ trên mạng, mà thưởng cho người bước vào pḥng phiếu.

 

Nhưng không thể đổ hết lỗi cho cử tri ở nhà.

 

Cũng cần công bằng:

 

Một số người bị cản trở bỏ phiếu (luật lệ phức tạp, giờ làm việc, giấy tờ)

 

Một số không thấy ai đại diện cho ḿnh.

 

Một số bị tấn công thông tin sai lệch. Trách nhiệm không chỉ thuộc về cá nhân mà c̣n thuộc về: đảng phái, hệ thống bầu cử, truyền thông, giáo dục công dân.

 

Có thể nói Trump trở lại Ṭa Bạch Ốc nhờ ba yếu tố cùng lúc: cử tri trung thành của ông ta đi bầu đầy đủ; hệ thống Cử tri đoàn; một bộ phận lớn cử tri phản đối nhưng ở nhà.

 

Thiếu bất kỳ yếu tố nào trong ba điều trên, kết quả có thể đă khác.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính