“Ai là quân sư quạt mo soạn quyết sách cho Trump?”

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

“Ai là quân sư quạt mo soạn quyết sách cho Trump?” và v́ sao chính quyền Donald J. Trump tàn nhẫn đàn áp di dân ‘bất hợp pháp’ qua biên giới phía Nam? Để thủ lợi chính trị bằng cách phỉnh dụ MAGA (trong đó có một “bộ phận” người Việt cuồng Trump?)

 

Ai soạn quyết sách phi nhân nầy cho Trump?

 

Donald J. Trump thường được những người ủng hộ mô tả như một “lănh tụ mạnh mẽ”, “dám nói dám làm”, “tự ḿnh quyết định mọi thứ”.

 

Nhưng đó là một huyền thoại chính trị được xây dựng cẩn thận.

 

Trên thực tế, Trump không phải là người soạn thảo chính sách Ông ta là người đọc kịch bản, là gương mặt đại diện, là cái loa khuếch đại cho một hệ tư tưởng đă được người khác viết sẵn.

 

Muốn hiểu v́ sao chính quyền Trump đàn áp di dân “bất hợp pháp” một cách có hệ thống, phải nh́n vào những kẻ đứng sau bàn giấy, chứ không chỉ nh́n vào cái miệng Trump đang nói trên sân khấu.

 

1. Kiến trúc sư trưởng: quân sư quạt mo Stephen Miller.

 

Nếu phải nêu một cái tên duy nhất, th́ đó chính là Stephen Miller.

 

Miller không phải là người tranh cử, không cần phiếu bầu, không cần được yêu mến. Nhưng ông ta là bộ năo ư thức hệ của chính sách di trú thời Trump.

 

Stephen Miller là người:

soạn thảo lệnh cấm nhập cư nhắm vào các nước Hồi giáo, thúc đẩy chính sách “zero tolerance” dẫn đến chia cắt gia đ́nh di dân, biến ICE và CBP thành công cụ gieo sợ hăi trong cộng đồng di dân, chủ trương dùng sự tàn nhẫn làm biện pháp răn đe.

 

Triết lư của Miller rất rơ ràng: nếu đủ đau, người ta sẽ không dám đến.

 

Đây không phải là quản lư biên giới; đây là chính trị hóa nỗi đau con người.

 

Hậu quả thảm khốc là:

1. Renée Nicole Macklin Good — một nữ công dân Mỹ 37 tuổi, bị một đặc vụ ICE bắn chết vào ngày 7 tháng 1 năm 2026 trong lúc diễn ra hoạt động cưỡng chế ở Minneapolis.

 

2. Alex Jeffrey Pretti — một nam công dân Mỹ 37 tuổi, bị các nhân viên thực thi nhập cư bắn chết vào ngày 24 tháng 1 năm 2026 cũng ở Minneapolis.

 

Những vụ này đều xảy ra trong bối cảnh ICE tăng cường hoạt động thực thi nhập cư tại khu vực thành phố, làm dấy lên tranh căi và phản đối rộng răi trên khắp nước Mỹ.

 

Trump thích điều này v́ nó hợp với bản năng: đơn giản, dễ hét, dễ kích động đám đông. Nhưng nội dung th́ Miller viết, Miller định hướng, Miller kiên tŕ đẩy tới, bất chấp phản đối của Giáo Hội, giới học giả, và ngay cả một số viên chức trong chính quyền.

 

2. Hậu phương tư tưởng: phe cực hữu và các think tank bảo thủ.

 

Bên cạnh Miller là cả một mạng lưới tư tưởng gồm các tổ chức bảo thủ cực đoan, trong đó nổi bật là:

The Heritage Foundation, các nhóm dân túy – bài di dân – da trắng thượng đẳng trá h́nh.

 

Những tổ chức này không trực tiếp ra lệnh, nhưng họ: viết báo cáo, soạn “policy blueprint”, cung cấp ngôn ngữ và khung tư duy cho Trump.

 

Khẩu hiệu “Build the Wall” không phải là chính sách thực tế; nó là biểu tượng chính trị. Một bức tường vật lư không giải quyết được ḍng người tị nạn, nhưng lại cực kỳ hiệu quả trong việc: tạo cảm giác “chúng ta bị xâm lăng”, chia xă hội thành “chúng ta” và “chúng nó”, huy động cử tri da trắng bất măn. (Trong đó có một bộ phận người Mỹ gốc Việt da vàng mũi tẹt xin quá giang để thành Mỹ trắng cực hữu)

 

3. Bộ máy thực thi: DHS, ICE và sự b́nh thường hóa bạo lực hành chính

 

Chính sách không tự đàn áp ai nếu không có người thực thi.

 

Dưới thời Trump, Bộ Nội an (DHS) và ICE được trao quyền rộng răi, ít bị kiểm soát, và được khuyến khích hành động mạnh tay.

 

Điểm then chốt không phải là bắt người, mà là bắt sao cho người khác sợ bằng cách: bố ráp nơi làm việc, bắt người trước mặt con cái, giam giữ kéo dài, trục xuất vội vă.

 

Đây là một chiến lược chính trị, không phải ngẫu nhiên. Nó gửi thông điệp: “Chúng tôi cứng rắn.” Và thông điệp đó được dùng để: đánh bóng h́nh ảnh Trump, che lấp thất bại ở các lĩnh vực khác, chuyển sự tức giận của cử tri sang một nhóm yếu thế.

 

4. Mục tiêu thật sự: lợi ích chính trị, không phải luật pháp

 

Người Việt cuồng Trump thường nói: “Trump chỉ thi hành luật.” Câu này sai căn bản.

 

Luật di trú Hoa Kỳ luôn cho phép quyền xin tị nạn, kể cả khi nhập cảnh không giấy tờ. Điều Trump và ê-kíp làm không phải là “thi hành luật”, mà là diễn giải luật theo hướng hẹp nhất, chọn thực thi phần trừng phạt, bỏ qua phần bảo vệ, dùng luật như cái cớ để làm chính trị.

 

Đàn áp di dân qua biên giới phía Nam đem lại cho Trump ba lợi ích:

1. Huy động cử tri bằng sợ hăi.

2. Đánh lạc hướng khỏi thất bại về quản trị.

3. Tạo kẻ thù chung để đoàn kết phe ḿnh,

 

Di dân trở thành vật tế thần chính trị. Không phải v́ họ đông, mà v́ họ yếu. Không có quyền bầu cử, không có tiếng nói, dễ bị vu oan.

 

5. Người Việt cuồng Trump đang đứng ở đâu?

 

Đau đớn thay, nhiều người Việt – từng là thuyền nhân, từng là di dân “bất hợp pháp” – lại hùa theo chiến lược này. Họ không nhận ra rằng họ đang: lặp lại ngôn ngữ của Stephen Miller, làm loa cho một chiến lược chính trị không hề v́ họ, và chối bỏ chính con đường sinh tồn của gia đ́nh ḿnh.

 

Trump không soạn chính sách v́ đạo đức. Ông ta dùng chính sách để thắng cử. Và ai ủng hộ đàn áp di dân nhân danh Trump, người đó đang giúp một ván cờ chính trị – chứ không phải bảo vệ luật pháp hay nước Mỹ.

 

 

Kết:

 

Trump là người kư tên.

 

Stephen Miller là người viết chữ.

 

Phe cực hữu là người cấp ư tưởng.

 

ICE là người ra tay.

 

C̣n di dân – và lương tri xă hội – là kẻ chịu trận.

 

Hiểu điều này, người Việt sẽ phải tự hỏi: Ḿnh đang đứng về phía công lư, hay đang đứng trong một chiến dịch chính trị dùng nỗi đau con người làm nhiên liệu?

Câu hỏi đó, một khi đă hiểu, không thể làm ngơ.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính