XUÂN & Người Cựu Chiến Sĩ

 

 

 

 

Anh có thấy chiều Xuân trên đất Mỹ,

Người lính già thơ thẩn bước lang thang,

Trông hắn ta coi bộ rất thư nhàn,

Nhưng thật sự tâm hồn đầy cay đắng.

 

Nơi xứ lạ bon chen để mà sống,

Cố vươn lên vượt khỏi đám mây mù,

Tiền, t́nh, tài, như lá rụng mùa thu,

Sắc sắc, không không, tựa hồ mây khói.

 

Đă hết rồi thời vàng son sáng chói,

Như Kinh Kha dạo khúc nhạc sang Tần,

Đă qua rồi một cuộc sống dấn thân,

Ḷng hăm hở say sưa trong đắc thắng.

 

Tuổi trẻ xưa tràn đầy bao sức sống,

T́nh yêu nào hoa nở gọi vào Xuân,

Tưong lai rực rỡ, nắng đẹp vô ngần,

Đă đón chào bước chân ta đi tới.

 

Bỗng phút giây tất cả đều thay đổi,

Ôi đêm đen trùm phủ cả cuộc đời,

Thân xác ta nghe ră mục từng nơi,

Hồn chết lặng và con tim hấp hối.

 

Hơn hai mươi năm sóng xô vùi dập,

Đưa ta đi đến xứ lạ quê người,

Ḷng xót xa sầu chất ngất khôn nguôi,

Thân lặng lẽ mỏi ṃn theo năm tháng.

 

Ngoảnh mặt lại ta t́m về dĩ văng,

Như xưa kia Từ Thức lạc đào nguyên,

Nhưng tất cả là một giấc ngủ yên,

Khi tỉnh dậy tóc đă đầy tuyết phủ

 

Nh́n bầu trời dâng u buồn ủ rũ,

Tuyết vẫn rơi lạnh ngắt cả khung trời,

Hồn tái tê, thân lạc bước đơn côi,

Đâu ta thấy bước Xuân đang t́m đến !

 

Anh có thấy chiều đông trên đất Mỹ,

Trời đục buồn và tuyết lạnh đang rơi,

Người lính già ngẩng mặt ngó khung trời,

T́m dư ảnh những mùa Xuân quá khứ.

 

 

Đinh Văn Tiến Hùng

(Chiều Xuân miền Đông Bắc)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính