Đức TGM Và Cô Tiếp Viên Hàng Không

 

 

Vào một ngày cuối năm 1965. Trên một chuyến máy bay đưa các Giám Mục người Mỹ trở về từ Ư sau khi đă dự Công Đồng Vatican 2, có một nữ tiếp viên hàng không rất xinh đẹp, tận t́nh và nhă nhặn phục vụ hành khách. Thế nhưng, trong suốt hành tŕnh, cô tiếp viên hàng không trẻ đẹp này rất bực bội và rất mất tự nhiên v́ có một người đàn ông, xem ra thiếu đứng đắn, cứ liên tục đảo đôi mắt chăm chú nh́n ḿnh.

 

Càng đáng bất b́nh hơn, khi đó là một người đàn ông đă lớn tuổi. Cô lại càng khó chịu hơn, v́ ngay sau đó cô được biết, người đàn ông ấy chính là Đức cha Fulton Sheen, Tổng Giám Mục thành New York, một con người nổi tiếng về khoa ăn nói, giảng dạy và đạo đức. Ngài là một Giám Mục tông đồ lừng danh nước Mỹ. Thật là quái gỡ không thể tưởng tượng! Một kẻ xem ra thiếu tư cách ấy, lại là con người của thành công, của sự nổi tiếng sao? Cô không hiểu nổi và thầm chê trách coi khinh vị Giám Mục già kia.

 

Đến lúc chiếc phi cơ hạ cánh, kỳ quái thật, vị Giám Mục già bị coi là “thiếu đứng đắn” kia lại không xuống cùng lúc với các hành khách. Không hiểu ngài có toan tính ǵ mà lại đợi mọi người trên máy bay xuống hết, chỉ c̣n mỗi ḿnh ngài là vị khách xuống sau cùng. Đă vậy, khi đến cầu thang máy bay, Đức Cha Fulton Sheen c̣n ghé sát mặt ḿnh vào tai cô tiếp viên hàng không nói thầm th́ những lời ǵ đó, ngoài cô gái, chẳng ai có thể nghe thấy…

 

 

Câu chuyện đến đó, tưởng chừng kết thúc. Những tưởng sự khó chịu của cô gái tiếp viên hàng không rồi cũng trôi qua, cái nh́n tưởng như khiếm nhă của vị Giám Mục già rồi cũng chẳng c̣n ai nhớ, có chăng một ánh mắt dù khiếm nhă (theo như ư nghĩ của cô gái), th́ cũng chỉ là một ánh mắt thoáng qua như bao nhiêu ánh mắt mà cô gái bắt gặp trong đời ḿnh?

 

Không phải thế. Mọi sự không trôi đi, không mất. Bởi vào một buổi trưa, Đức Cha Fulton Sheen nghe tiếng gơ cửa, và sau đó là sự bất ngờ của Đức Cha khi ngài mở cửa. Trước mặt ngài là cô gái tiếp viên hàng không trẻ tuổi có sắc đẹp mặn mà trên chuyến bay hôm nào, đă từng có ánh mắt thiếu thiện cảm với ngài.

 

Cô gái lên tiếng chào Đức Cha và hỏi: “Thưa Đức Cha, Đức Cha có nhớ con không?” Đức Cha Fulton Sheen từ tốn trả lời: “Cha nhớ chứ. Con chính là cô gái tiếp viên hàng không trên chiếc máy bay đưa chúng tôi trở về từ Công Đồng Vatican II”. Cô gái nói tiếp: “Vậy Đức Cha có nhớ Đức Cha đă nói nhỏ vào tai con điều ǵ không?” Đức Cha trả lời: “Nhớ! Cha nhớ, Cha đă khen con đẹp lắm. Và cha hỏi con rằng, có bao giờ con đă cảm tạ Chúa v́ Chúa đă ban cho con sắc đẹp tuyệt vời kia chưa?” Cô gái sung sướng nói tiếp: “Kính thưa Đức Cha, điều Đức Cha nói đă làm con băn khoăn nhiều. Cũng chính v́ điều đó mà hôm nay con đến gặp Đức Cha.

 

Vậy, theo ư Đức Cha, con phải làm ǵ để tạ ơn Chúa?” Hơi bất ngờ, Đức Cha Fulton Sheen lặng người suy nghĩ một chút. Sau đó Đức Cha dẫn cô gái tới trước tấm bản đồ thế giới treo trên tường, vẫn giọng nói ôn tồn, Đức Cha hỏi: “Có bao giờ con nghe nói tới một trại phong cùi nào ở Việt Nam mang tên là trại phong Di Linh chưa?” Cô gái ngước đôi mắt xanh như dọ hỏi: “Kính thưa Đức Cha, có lần con đă đọc được trên báo. Con cũng đă được nghe ai đó kể một vài chuyện về trại cùi Di Linh.”

 

                  Đức TGM Fulton Sheen

 

Đức Cha dơi mắt nh́n vào khoảng xa xăm trước mặt: “Này con, cách đây chưa lâu, cha nghe nói Đức Giám mục giáo phận Sài G̣n tên là Gioan Cassen đă từ chức Giám Mục Sài G̣n để đến phục vụ anh chị em trại phong Di Linh. Con có muốn cảm tạ Chúa bằng cách thử một lần đến trại phong Di Linh, gặp Đức Giám Mục Sài G̣n và ở lại với anh chị em bệnh phong khoảng sáu tháng không?” Quá bất ngờ trước lời đề nghị của Đức Giám Mục thành New York, cô gái không thốt lên một lời, lặng lẽ cúi chào Đức Cha rồi rút lui trong sự bàng hoàng của chính nội tâm của cô…

 

Một lần nữa, người ta cứ tưởng rằng câu chuyện thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật mănh liệt của Đức Cha Fulton Sheen và cô tiếp viên hàng không kia đă chấm dứt. Nhưng thật lạ lùng, chỉ bằng ấy lời đề nghị nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát của Đức Cha, đă làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của cô tiếp viên hàng không xinh đẹp.

 

Những tháng đầu năm 1966, người ta đọc thấy một bản tin đáng khâm phục trên các phương tiện truyền thông của Sài G̣n và của Việt Nam nói chung: Một nữ tiếp viên hàng không rất trẻ, rất đẹp của một hăng hàng không Hoa Kỳ đă xin nghỉ nghề làm tiếp viên hàng không để đến trại phong Di Linh của Việt Nam, t́nh nguyện chăm sóc các bệnh nhân phong.

 

Thật đẹp, đẹp làm sao. Chỉ chừng ấy lời của một vị Giám Mục khả kính thôi, tâm hồn quả cảm của một cô gái lăng du thích phiêu bồng khi chọn cho ḿnh nghề tiếp viên, rày đây mai đó, đă có thể chấp nhận trút bỏ tất cả tương lai đẹp như chính cái vẻ đẹp của cô để sống, không phải sáu tháng, nhưng là suốt đời cho một lư tưởng cũng đẹp không kém: TẠ ƠN THIÊN CHÚA.

 

Chỉ chừng ấy thôi, lời của một vị Giám Mục khả kính đă biến một cô chiêu đăi viên hàng không xinh đẹp thành một nữ tu. Bởi chính cô, sau một thời gian phục vụ anh chị em phong, đă t́nh nguyện khoác lấy chiếc áo nữ tu trong Hội Ḍng Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn Việt Nam.

 

Từ nay, bước vào đời sống tu tŕ, Người Nữ Tu, cô gái xinh đẹp của chúng ta, hoàn toàn trút bỏ mọi vướng bận của đời thường để yên tâm sống lư trưởng cảm tạ Chúa bằng việc phục vụ anh chị em phong của ḿnh. Người nữ tu đă từng làm tiếp viên hàng không ấy, đẹp quá. Chị đẹp, không chỉ là một sắc đẹp thân xác, mà chính là một vẻ đẹp lộng lẫy của tâm hồn. Người Nữ Tu ấy, không ai khác hơn, nhưng đó chính là Chị Louise Bannet.

 

Chị Louise Bannet đă t́nh nguyện ở lại trại phong Di Linh suốt đời. Nhưng biến cố của năm 1975 gây ra nhiều biến động, khiến Chị không thể tiếp tục ư nguyện của ḿnh. Sau mười năm phục vụ người phong, Chị đă phải lên đường về nước. Một thời gian sau, Chị lại xin Nhà Ḍng cho đi phục vụ bệnh nhân phong ở Tahiti.

 

Năm 1982, sau nhiều ngày bị căn bệnh ung thư quái ác hoành hành, Chị Louise Bannet đă qua đời giữa sự tiếc thương vô cùng của cộng đoàn anh chị em phong tại Tahiti. Và trong t́nh liên đới, cũng như trong ḷng biết ơn của ḿnh, cũng là chính ḷng tiếc thương của các bệnh nhân phong Việt Nam nói chung và tất cả những ai sống tại trại phong Di Linh nói riêng. -- -   

 

(Sưu tầm)

 

 

 

* Đời đẹp quá

 

 

“Chắc chắn con sẽ có một tương lai và hy vọng của con sẽ không thành mây khói“   (Châm ngôn 10: 2)

Cảm nhận cùng Đức Tổng Giám Mục FULTON SHEEN qua chương tŕnh Truyền h́nh nổi tiếng  ‘Life is Worth Living‘  (Cuộc đời đáng sống- V́ đời đẹp quá!)

 

“Cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy,

Ta có thêm ngày mới để yêu thương.”

 

Đời sẽ qua mau như cơn gió thoảng,

Hăy vui lên đừng buông tiếng thở dài,

Dấn bước vào sẽ thấy đẹp tương lai,

Gạt âu sầu là ngàn hoa đua nở.

 

Đời đẹp quá!

Tại sao ḷng xao động?

Những đêm khuya, 

Trăn trở thức một ḿnh.

Nh́n ánh trăng,

Qua khung cửa lung linh,

Ta say ngắm,

Muôn v́ sao lấp lánh.

 

Đời đẹp quá!

Buổi b́nh minh bừng tỉnh,

Nghe tiếng chim,

Đang ca hót ríu ran.

Nh́n ra vườn,

Khóm cúc đă nở vàng,

Ḷng rạo rực,

Với t́nh thu chan chứa.

 

Đ̣i đẹp quá!

Bao tuổi thơ trong sáng,

Vươn mần non,

Mang sức sống Thiên Thần.

Tuổi thanh xuân,

Tràn nhựa sống dâng dâng,

Xây mộng đẹp,

Miên man đầy hy vọng.

 

Đời đẹp quá!

Tuổi xế chiều nhạt nắng,

Mắt mơ màng,

Nương dơi cánh chim bay.

Từng cụm mây,

Đan quyện sắc vơi đầy,

Bỗng biến mất,

Tan trong làn gió thoảng.

 

Đời đẹp quá!

Làm chi mà hốt hoảng?

Đêm chập chờn,

Ngày vội vă buồn sầu.

T́m kiếm ǵ,

Mê tích lũy sang giàu,

Khi nằm xuống,

Tất cả đều vĩnh biệt.

 

Đời đẹp quá!

Mà sao ta không biết,

Sống vui lên,

Và gieo rắc yêu thương,

Đừng bày tṛ,

Say cuộc đấu hí trường,

D́m nhân loại,

Trong khổ đau tàn khốc.

 

Đời đẹp quá!

Đừng nghĩ ḿnh cô độc,

Nhận hồng ân,

Mà Thượng Đế trao ban.

Sống mỗi ngày,

Là diễm phúc vô vàn,

Hăy hân hoan,

V́ cuộc đời diễm tuyệt.

 

Đời đẹp quá!!!

 

 

Đinh văn Tiến Hùng

 

 

(*) Ghi chú: ĐTGM  Fulton Sheen nổi tiếng là một học giả uyên bác và hùng biện.

Ngài đă thực hiện Chương tŕnh Truyền h́nh ‘Life is Worth Living’, lôi cuốn hàng chục triệu người theo dơi và Ngài cũng là nhà truyền thông tôn giáo duy nhất được trao tặng giải Emmy. Một cuốn phim thực hiện về đời Ngài nhan đề:

‘Archbishop Fulton Sheen Servant of All’ (TGM Fulton Sheen tôi tớ của mọi người)

Hiện Ngài đă được tôn lên bậc Tôi Tớ Chúa và chờ phong Chân Phước.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính