|
Tôi và Anh
Đinh Soạn

Mùa Xuân 1975 đă không được
an b́nh, hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam!
Cộng sản Bắc Việt đă xua bộ đội, xe tăng đại pháo... từ hướng Bắc tràn vào
đang thôn tính các phần đất Miền Nam độc lập tự do. đă chống đỡ và bảo vệ
phần đất Miền Nam Việt Nam, Phi đoàn Tinh Long 821, Không đoàn 53 Chiến
Thuật, Sư đoàn 5 Không Quân Tân Sơn Nhất đă bay yểm trợ ban đêm khắp các
mặt trận từ Vĩ tuyến 17 đến miền đất Cà Mau (4 vùng Chiến Thuật). Bài viết
này ghi lại gương anh hùng trách nhiệm, can đảm của một sĩ quan trưởng phi
cơ phi hành đoàn Tinh Long, thuộc phi đoàn 821.
Kính mời quí niên trưởng, bạn hữu và gia đ́nh Tinh Long cùng chia xẻ...
(Cố Đại úy Vũ Đ́nh Long, người anh hùng đă nằm xuống trước giờ thứ 25
trong cuộc chiến 1975. Anh đă để cho tôi và 8 người đồng đội của phi hành
đoàn Tinh Long 821 được cứu sống, an toàn trở về với gia đ́nh.)
Mười năm không gặp tưởng t́nh đă cũ,
Mây bay bao năm tưởng ḿnh đă quên ?
Đó là câu chuyện t́nh mười năm qua thơ nhạc, nghe như nhói lên một kỷ niệm
buồn khôn tả! C̣n câu chuyện đời lính phi hành chúng tôi, bi thảm đau xót
hơn nhiều, như “Vết thù trên lưng ngựa hoang”, nỗi hằn thời chinh chiến,
đớn đau thâm sâu chạm vào tim gan và không bao giờ b́nh phục dù đă trải
qua thời gian hơn 37 năm cố lăng quên. Cuộc đời nhiều thay đổi v́ phải vật
lộn vất vả tại quê nhà để tồn tại, nhưng tôi không thể quên được h́nh ảnh
người bạn cấp chỉ huy đă anh hùng chiến đấu đến giây phút cuối cùng trên
vùng trời khói lửa quê hương. Tôi nghĩ, thân xác hào hùng của anh giờ đây
có lẽ đă được ḥa nhập, thấm vào ḷng đất mẹ.. Anh đă bay vào cơi trời vô
tận hư không, vĩnh viễn rời xa bạn bè, người thân như những anh hùng phi
công niên trưởng không quân, miền Nam Việt Nam đáng kính và tiếc thương:
Phạm Phú Quốc, Trần Thế Vinh, Lưu Kim Cương… Chứng tích lịch sử Không Quân
miền Nam Việt Nam trải dài thật oai hùng, sáng chói trong những ngày cuối
cùng kết thúc cuộc chiến. Anh đă thêm vào một chiến tích vẻ vang nữa trong
trang quân sử hùng tráng của chế độ miền Nam Việt Nam Cộng Ḥa, người anh
hùng phi công trong cuộc chiến tranh, chiến đấu v́ tự do, danh dự và trách
nhiệm. Tên anh, cố Đại úy anh hùng phi công Vũ Đ́nh Long sẽ được bạn bè
cùng khóa 69A Không quân, phi đoàn Tinh Long 821, người thân, bạn hữu…
khắp thế giới ghi nhớ chiến công và tưởng niệm.
Tôi, người bạn cùng bay chung phi hành đoàn, một nhân chứng trong số 9
người c̣n sống sót, xin kể về anh Đại Úy phi công Vũ Đ́nh Long. Đă 38 năm
về trước, hay nói chính xác hơn đêm 16 rạng sáng ngày 17/4/1975. Cái ngày
định mệnh ấy, anh ta với chức vụ trưởng phi cơ (Aircraft Commander) cùng
tôi, hoa tiêu chánh (Co-pilot) và 8 người phi hành đoàn trên phi vụ Tinh
Long 7 của Phi Đoàn 821, Sư Đoàn 5 Không Quân, đóng tại căn cứ Tân Sơn
Nhất, Sài G̣n. Cứ như thông lệ, sau khi nhận lệnh hành quân, chúng tôi,
phi đoàn gồm 10 người vội vă ra phi đạo t́m chiếc phi cơ AC 119K có tên
trong phi vụ lệnh, kiểm tra bên ngoài, bên trong chiếc máy bay, quay máy
cất cách làm tṛn sứ vụ… Trung úy trưởng phi cơ Vũ Đ́nh Long ngồi ghế trái
chỉ huy trên pḥng lái, c̣n tôi, hoa tiêu chánh (Co-pilot) ngồi ghế bên
phải cùng điều khiển chiếc phi cơ vận tải vơ trang AC 119K trong suốt phi
vụ hành quân. Đây là loại máy bay vận tải lớn dùng tải quân, thả dù tiếp
tế chế tạo từ đệ nhị thế chiến, được tân trang lại từ loại máy bay AC
119G, gắn thêm 2 động cơ phản lực hai bên cánh tăng thêm lực đẩy mạnh cất
cánh trên đường bay ngắn được dễ dàng. Thời gian hoạt động trên không
trung khoảng 3-4 giờ, hỏa lực yểm trợ hay tấn công quân địch rất hùng hậu,
gồm 4 khẩu súng đại liên 7 ly 62 (mini gun) và 2 khẩu đại bác 20 ly, tất
cả đều 6 ṇng dài mỗi phút bắn ra hằng ngàn viên đạn lớn nhỏ xuống mặt
đất. Giàn phóng chiếu sáng 24 trái hỏa châu, máy ngắm Hồng ngoại tuyến
(nh́n ban đêm), giàn trang thiết bị IR (Radar nh́n thấy rơ mục tiêu di
chuyển trên mặt đất dù đêm hay ban ngày) xác định mục tiêu, giàn máy phóng
đạn flairs chống hỏa tiển tầm nhiệt SA7. Với hỏa lực hùng mạnh như vậy
cũng đủ trấn át tinh thần địch quân một cách hiệu quả. Đơn vị phi đoàn 821
có danh hiệu Stinger (ḅ cạp về đêm) khi c̣n bay huấn luyện với người Mỹ,
sau đó đổi lại danh hiệu mới Tinh Long cho mỗi phi vụ.

Những con Rồng tinh khôn cất cánh hành quân khi ánh Thái dương đă khuất
hẳn về cuối chân trời phía Tây, bóng tối không gian bắt đầu với ánh trăng,
sao sáng lung linh về đêm, mặt đất thấp thoáng lấp lánh ánh đèn điện của
đô thị. Trong khi đó, suốt đêm từng phi hành đoàn Tinh Long của phi đoàn
821 âm thầm lặng lẽ bay sâu vào vùng trời khói lửa đầy hiểm nguy khắp miền
Nam Việt Nam. Những chuyến hành quân bay đêm đôi khi cũng an nhàn như du
hành trên không trung vài ba giờ, ngắm nh́n ánh đèn đường thủ đô Sài G̣n
rực sáng bên dưới cánh máy bay, đầu óc đầy mộng đẹp nghĩ về gia đ́nh,
người thân, người t́nh, người em gái mới quen hôm này… đó là những lúc
t́nh h́nh chiến sự vùng III yên tĩnh. Một khi chiến sự sôi động, lệnh hành
quân khẩn cấp tiếp cứu các đơn vị bạn đang bị Việt cộng bao vây, tấn công
hoặc tràn ngập, chúng tôi có nhiệm vụ nhanh chóng cất cánh vào vùng chiến
sự, dùng hỏa châu soi sáng và sẵn sàng trút hết tất cả bom đạn mang theo
trong chiếc vận tải cơ chiến đấu AC 119K dội xuống đầu quân thù. Địch quân
phản ứng bằng những loạt đạn pḥng không 12.7 ly, 37 ly… đủ loại đạn, nổ
chớp nhoáng tua tủa nhắm vào chiếc máy bay như những đóm pháo bông chào
mừng ngày lễ hội, hoặc bắn hỏa tiển tầm nhiệt SR 7 bay với tốc độ cực
nhanh về hướng phía sau phi cơ, gây nhiều nguy hiểm tính mạng tất cả phi
hành đoàn. Người trưởng phi cơ phải khéo léo điểu khiển máy bay an toàn
cho tất cả người phi hành đoàn cũng như tác xạ chính xác các mục tiêu Việt
Cộng dưới mặt đất để bảo vệ quân bạn. Thật ra cuộc đời người phi công
trong thời chiến không ai dám tự cho ḿnh tài giỏi, có thể an toàn trở về
sau mỗi phi vụ hành quân. Biết bao hiểm nguy lúc nào cũng có thể xảy ra,
như trục trặc kỹ thuật động cơ máy bay, thời tiết xấu, tránh né đạn đạo
pháo binh của quân bạn đang bắn yểm trợ các tọa độ có địch quân, tránh
được đạn pḥng không đủ loại của quân thù đang nhả đạn vào chiếc phi cơ…
mà người phi công có thể gặp phải trong mỗi phi vụ hành quân đêm hay ngày.
Nếu chiếc máy bay bị lâm nạn, tan tác trên bầu trời khói lửa… chắc chắn
thân xác người phi công, phi hành đoàn hay hành khách tháp tùng trên
chuyến bay cũng không vẹn toàn. Người phi công trưởng phi cơ có nhiệm vụ
và trách nhiệm rất nặng nề hoàn tất phi vụ, an toàn đáp xuống phi đạo, tất
cả phi hành đoàn và hành khách trên chuyến bay được b́nh an vô sự khi trở
về.
Từ đầu năm 1975, Cộng Sản Bắc Việt đă được các quan thầy Trung cộng và Nga
sô chi viện rất nhiều cho quân sự, nên đă xua các binh đoàn xe tăng đại
pháo vượt tuyến Bến Hải, vi phạm hiệp định ngưng bắn quốc tế năm 1954,
cũng như hiệp định Paris về Việt Nam, đánh chiếm nhiều phần đất của chánh
phủ miền Nam Việt Nam. Mặt trận phía Tây, Cộng quân đang uy hiếp các tỉnh
B́nh Long, Phước Long, rồi Ban Mê Thuộc, mặt trận phía Bắc Cộng sản Bắc
Việt vượt vĩ tuyến ngăn chia Nam Bắc nước Việt Nam đánh chiếm các tỉnh cực
Bắc của Chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa. Tháng 3 năm 1975, Ban Mê Thuột thất
thủ, mở đầu cuộc triệt thoái Tây Nguyên, rồi Huế thất thủ, rút lui khỏi Đà
Nẵng. Đầu tháng 4, Qui Nhơn, Nha Trang thất thủ, rồi Cam Ranh, Phan Rang
thất thủ ngày 16 tháng 4 năm 1975. Tin đồn gây hoang mang lo sợ dân chúng
do Việt Cộng, tin chiến sự bất lợi cho chánh phủ miền Nam Việt Việt Nam
dồn dập mỗi ngày trên báo chí, đài phát tranh, đài truyền h́nh Việt Nam
Cộng Ḥa, những cuộc triệt thoái quân đội ở Tây Nguyên, Vùng I chiến thuật
hỗn loạn không có kế hoạch chu đáo, đă khiến cho nhiều đơn vị cấp sư đoàn
hoang mang, tan ră. Quân đội Cộng Sản Bắc Việt chưa vào thành phố mà lực
lượng quân sự của chúng ta đă rút lui, di tản chiến thuật rồi, dân chúng
càng lo sợ v́ không c̣n được bảo vệ, tin tưởng nên đă bồng bế con cháu, họ
hàng… băng rừng, qua đèo, vượt suối, vượt sông, vượt biển đổ xô về phương
Nam lánh nạn cộng sản, lánh nạn chiến tranh. Nước mất, nhà tan, gia đ́nh
ly tán, tiếng khóc than ai oán thấu trời xanh của người dân vô tội suốt
chặng đường dài từ đại lộ kinh hoàng Quảng Trị, trên đèo Hải Vân… đoạn
đường đầy máu và nước mắt căm hờn! Nhiều bạn bè, đồng đội của chúng ta đă
bị Việt Cộng bắt làm tù binh, tử thương khi quyết tử chống trả một cách
tuyệt vọng với quân thù, bỏ lại xác thân một nơi nào đó trên bước đường di
tản. Nhiều vị Tướng, Tá cấp chỉ huy trực tiếp đơn vị vùng I, II cũng không
biết lư do tại sao quân đội phải di tản liên tục, v́ lư do chiến thuật, v́
chính trị, hay v́ quân lực không c̣n được tiếp tế đầy đủ nhiên liệu, vũ
khí đạn dược, v́ quốc hội Hoa Kỳ đă cắt hết viện trợ quân sự cho chánh phủ
miền Nam Việt Nam ?! Tại thủ đô Sài G̣n, t́nh h́nh chính trị bất ổn do bọn
sinh viên, kư giả, nhà sư, ni cô và một số giới chức trong chính quyền
thân Việt cộng hoặc đang bị Cộng Sản lợi dụng đă xuống đường, băi thị ầm
rộ áp lực thỏa hiệp với Việt Cộng. Lănh thổ miền Nam Việt Nam thân yêu
ngày một thu nhỏ lại về phía Nam, đất nước như tội đồ bị đưa ra xẻo, từng
thớ thịt mất đi, ruột gan chúng tôi theo đó cũng quặn lại. Chúng tôi chỉ
muốn bảo vệ tư do chống lại sự xâm lược của chủ nghĩa Cộng Sản và ǵn giữ
lấy quê hương đang có bằng tất cả trái tim nồng cháy tuổi thanh xuân…
nhưng lănh thổ miền Trung bị mất… bây giờ… đến đâu nữa? Trong khi chúng
tôi đang miệt mài chiến đấu chống lại xâm lược của Cộng sản, tại Tân Sơn
Nhất một số người đồng đội đă hèn nhát lặng lẽ âm thầm bằng mọi phương
tiện… trốn chạy ra nước ngoài trước biến cố lịch sử Việt Nam, ngày 30
tháng 4 năm 1975.
Anh Vũ Đ́nh Long với khuôn mặt hiền ḥa, vui tính thường ngày với tất cả
mọi người, tuy nhiên đối với bổn phận và trách nhiệm trưởng phi cơ phi vụ
hành quân, anh quyết định rất dứt khoát, không bị lung lạc. V́ vậy, khi
tiếp cận mục tiêu, đoàn xe địch đang di chuyển về phía Nam, những thiết
giáp T 54, chiếc motova… chở đầy quân lính Việt Cộng ngụy trang cành lá
cây che chung quanh di chuyển trên đường lộ như một con rắn dài thọng
đang tiến về phương Nam. Anh đă quyết định… nghiêng cánh trái máy bay, bay
ṿng tṛn để tọa độ mục tiêu được anh nh́n thấy dễ dàng. Biết rằng nếu hủy
diệt đoàn xe này, rồi c̣n có những đoàn xe khác, anh ấn nút màu đỏ FIRE
trên cần lái, tiếng nổ ầm ầm vang lên khi loạt đạn đầu đă trút xuống như
để điều chỉnh tác xạ, những ánh lửa lóe sáng của đạn đại liên sáu ṇng
7.62mm, rồi tiếp theo một loạt đạn đại bác 20 ly khi chạm đất hay mục tiêu
sẽ gây ra tiếng nổ lần thứ hai, tiếng reo ḥ của anh em phi hành đoàn đang
quan sát mục tiêu dưới đất,
- Đẹp lắm! Trúng mục tiêu rồi! Bắn nữa! Bắn tiếp tục!
Lúc này đoàn xe Việt Cộng tản loạn và đă ẩn tất cả vào hai vệ đường, đồng
thời địch quân bắt đầu bắn đủ loại sáng đạn vào chiếc AC 119 K đang bay ù
ù trên bầu trời. Trưởng phi cơ Vũ Đ́nh Long vẫn tiếp tục bám sát mục tiêu,
từng loạt đạn kế tiếp anh bắn phủ đầu địch. Như cách đánh một con rắn, anh
quyết đập đầu nó trước tiên, sau đó anh sẽ đánh khoảng giữa thân rắn. Anh
luôn nhắc nhở phi hành đoàn quan sát bên ngoài phi cơ và cẩn thận quan sát
mục tiêu địch quân đang phía dưới mặt đất. Các xạ thủ (gunner) liên tục
lắp thêm đạn (load) và sửa chữa nếu thấy súng bị trở ngại tác xạ, anh áp
tải (IO) đang đứng cửa phía sau phi cơ quan sát các đạn đạo do quân địch
bắn lên, các điều hành viên (Navigators) cũng chú tâm nh́n ra bên ngoài
phi cơ theo dơi trận oanh kích Việt Cộng. Quá hăng say với bổn phận mà
quên đi những hiểm nguy đang kề cận! Có lẽ mùi thuốc súng, tiếng súng nổ
vang rền cả bầu trời đă mê hoặc đưa phi hành đoàn chúng tôi say men chiến
thắng như lạc hồn vào mê cung trận. Tất cả phi hành đoàn Tinh Long 7 quên
rằng phía chân trời, hừng đông đang dần ló dạng, chiếc máy bay AC 119K như
một con chim Đại bàng với đôi cánh sắt khổng lồ, đang gầm thét trên vùng
trời khói lửa và đă trở thành mục tiêu dễ dàng cho các xạ thủ pḥng không
địch.
Bầu trời sáng dần, chiếc phi cơ vận tải vơ trang AC 119 K chỉ c̣n 15 phút
nữa chấm dứt trách nhiệm phi vụ Tinh Long 7 trên vùng trời tỉnh Phan Rang
và trở về lại căn cứ Tân Sơn Nhất. Bùm! Bùm! Bùm! Tiếng đạn pḥng không
loại lớn của Việt Cộng đă chạm mạnh vào thân máy bay! Một tiếng nổ thật to
kinh hồn làm mọi người bàng hoàng khiếp sợ, phi cơ rùng ḿnh lắc lư, chao
mạnh về phía trái như con chim ưng đang bay trên bầu trời bị trúng đạn kêu
la thảm thương! Trên pḥng lái (carbin), bên phải sau lưng tôi, một lỗ
thủng to lớn xuyên thẳng từ phía dưới lên trên trần phi cơ, tôi thấy cả
mây trời trên cao và nh́n xuống thấy mặt đất sâu thăm thẳm như một cái
giếng nước, rồi một động cơ chong chóng và một động cơ phản lực toác ra,
xăng tuôn ra ào ạt như mưa. Giọng nói trưởng phi cơ Vũ Đ́nh Long hốt hoảng
trên máy vô tuyến trên tàu (Inter-phone)
- Phi cơ bị trúng đạn, tất cả b́nh tĩnh!

Không ai nói thêm một lời! Tôi cùng anh gồng ḿnh, gh́ chặt tay lái, hai
chân đạp mạnh vào bàn đạp (rudder) để giữ thăng bằng phi cơ. Người cơ phi
(Flight Engineer) ngồi phía sau b́nh tĩnh vói tay phải lên cao nơi có cái
nút, khóa (tắt) xăng hai động cơ bên phải. Sức gió thổi mạnh và lạnh buốt
tạo nên những âm thanh rin rít rờn rợn nơi lỗ hỏng do viên đạn pḥng không
của địch xuyên qua, như một trận cuồng phong, quét theo những vật dụng
linh tinh trong pḥng lái, cuồn cuộn tuôn theo lổ hỏng ra ngoài không gian
hun hút. Rất may, không một người phi hành đoàn nào bị thương tích! Chiếc
máy bay như một con Diều giấy của trẻ con đang bay cao trên bầu trời chợt
đứt dây, mất cao độ, lảo đảo rơi một cách rất nhanh chóng không thể điều
khiển bay về căn cứ Tân Sơn Nhất một cách an toàn. Anh ra lệnh cho trung
úy Điều hành viên (Navigator) ngồi phía sau vội báo tin khẩn bằng vô tuyến
điện t́nh trạng chiếc Tinh Long 7 đang lâm nạn về pḥng Hành quân chiến
cuộc Tân Sơn Nhất. Phi cơ như đang rơi từ từ xuống thấp về hướng Nam (Phan
Thiết) dọc theo đường biển, phía Tây là dăy núi Trường sơn đang chạy dài
về phương Nam, anh quyết định bắt buộc bỏ phi cơ để cứu lấy sinh mạng 10
phi hành đoàn.. Anh để lại tín hiệu nhảy dù trên tần số khẩn cấp
(Emergency) MAY DAY! MAY DAY! Hy vọng tất cả đơn vị Hải Lục Không quân
Việt Nam Cọng Ḥa có thể nghe thấy và t́m biết tọa độ máy bay lâm nạn đến
tiếp cứu. Anh Vũ Đ́nh Long đă nh́n thấy mặt nước đại dương màu xanh đang ở
phía trước hướng Đông không xa lắm, như một tia hy vọng sinh tồn, anh đă
ra lệnh theo thứ tự cho tất cả phi hành đoàn chuẩn bị kiểm tra lại cái dù
an toàn, cái phao lội nước… trước khi ra cửa sau để nhảy ra ngoài không
gian. Anh đă tính toán kỹ lưởng để phi hành đoàn có thể nhảy dù ra và có
thể tự điều khiển đáp xuống mặt đất hoặc rất gần bờ biển, và chiếc máy phi
cơ vận tải vơ trang to lớn này sẽ rơi xuống đáy đại dương thay v́ rơi
xuống trên mặt đất gây tiếng nổ long trời lở đất, hỏa hoạn gây thiệt hại
nhân mạng dân chúng nếu phi cơ rơi vào khu dân cư. Anh đă nhận ra lá cờ
vàng ba sọc đỏ bay phất phới trong nắng ban mai của một đơn vị bộ binh địa
phương xa xa đâu đó bên dưới cánh phải chiếc máy bay…
- Tất cả theo thứ tự, nhảy dù thoát thân! Tiếng anh hét vang đanh thép
trên inter-phone như một lời cuối cùng trên cơi đời, từ giă đôi cánh bay
phi hành, từ giă đời phi công chiến đấu, từ giă phi hành đoàn cuối cùng,
từ giă bạn bè, từ giă người thân… cho anh được gởi lời vĩnh biệt tất cả..!
Đă hơn 38 năm qua, tôi đă không c̣n được nh́n thấy anh, biết thêm những
tin tức liên quan đến người chiến sĩ anh hùng không quân vô danh này kể từ
giây phút biệt ly, nhưng dáng oai hùng hiên ngang và giọng nói của anh
trong giây phút ấy vẫn c̣n vang măi trong tâm trí của tôi. Tôi măi măi
khâm phục tài năng và đức hạnh của anh Vũ Đ́nh Long, trưởng phi cơ phi vụ
Tinh Long 7 phi đoàn 821, không đoàn 53 Chiến Thuật, sư đoàn 5 không quân.
Anh đă thể hiện tinh thần trách nhiệm & danh dự cao cả của một sĩ quan cấp
chỉ huy trẻ tuổi, sẵn sàng hy sinh mạng sống ḿnh đối với tất cả đoàn viên
phi hành khi chiếc phi cơ vận tải vơ trang AC 119K bị lâm nạn. Chúng tôi
đă lần lượt rời khỏi phi cơ, lao người nhào lộn tự do vào không trung
tưởng chừng như vô tận. Nh́n thấy chín cái hoa dù đang bay lơ lửng trên
bầu trời, tôi thở phào nhẹ nhơm thế là ḿnh đă thoát chết. Gió rất mạnh
theo hướng Tây Nam và anh Vũ Đ́nh Long cũng đă nhảy dù ra khỏi tàu sau
cùng và vẫn c̣n lơ lửng phía trên cao, bị tác động gió trôi giạt ra xa
phía biển. Chiếc vận tải cơ vơ trang AC 119K không người điều khiển, cuối
cùng rồi lao xuống biển sâu, tạo nên cơn chấn động mạnh trên đại dương
Thái B́nh, những sóng lớn trắng xóa, rung rinh mặt đất tiếp tục xô nhau
tràn vào bờ cát trắng…
Chúng tôi đáp xuống mặt đất nhưng cách nhau không xa và không có th́ giờ
thăm hỏi nhau, lật đật xếp gọn cái dù cất dấu tạm một nơi nào đó thấy an
toàn. Nơi đây dân cư thưa thớt hoặc có lẽ dân chúng cũng đă di tản lánh
nạn, chúng tôi suy đoán vùng này thuộc tiểu khu Tuy Phong (Long Hương),
giáp ranh Cá Ná, Công ty nước suối Vĩnh Hảo vẫn c̣n phần đất của Ninh
thuận PhanRang. Chúng tôi như người từ hành tinh khác rơi xuống mặt đất,
một tiểu đội lính chiến với khẩu súng ngắn cá nhân, lạc đường, lẩn tránh
sự truy kích của Việt Cộng, mất phương hướng, không có tiểu đội trưởng chỉ
huy, không ai có bản đồ địa h́nh, la bàn t́m phương hướng, hay vô tuyến để
liên lạc với các đơn vị bộ binh quân bạn gần khu vực xin được tiếp cứu.
Khu vực Tuy Phong nằm sát bờ biển Cà-Ná, gần quốc lộ 1 chạy dài uốn cong
sát chân dăy núi thấp và nơi đây cũng có đường hỏa xa chạy dọc theo bờ
biển Cà Ná nên phong cảnh nơi đây rất đẹp, ngoạn mục. Lúc ấy khoảng gần 7
giờ sáng, thiếu tá Phong, tiểu khu trưởng đă cho một toán lính cùng chiếc
xe GMC t́m kiếm chúng tôi khắp nơi trong vùng. May mắn họ đă gặp lại được
chúng tôi, phi hành đoàn Tinh Long 7 c̣n sống sót và chở về tập trung tại
Tiểu Khu, đồng thời tiểu khu Tuy Phong cũng cắt cử người chăm sóc những
vết thương nhẹ, thuốc men, ăn uống, nghỉ ngơi chờ phương tiện máy bay trực
thăng đưa về căn cứ Tân Sơn Nhất. Chúng tôi vẫn lo lắng và chưa biết tin
tức trung úy trưởng phi cơ Vũ Đ́nh Long v́ công cuộc t́m cứu vẫn c̣n đang
tiếp diễn tại khu vực đă có xuất hiện quân đội Cộng Sản cũng đang săn lùng
những người đă nhảy dù khỏi chiếc phi cơ vào lúc ban sáng. Vào khoảng đầu
giờ chiều, một ngư dân thả lưới gần bờ đến tiểu khu Tuy Phong báo tin, một
người nhảy dù ban sáng rơi xuống biển, họ thấy một số ngư dân cho thuyền
ra để cứu nhưng bị toán du kích Việt Cộng trên bờ bắn chặn không cho tiếp
cứu. Như vậy anh đă bị Cọng sản sát hại, bị bắt làm tù binh hay đă vùi
thân xác nơi đại dương… hay anh đang được ở một nơi đó rất b́nh yên không
c̣n hận thù?!… cũng không có người nào tai nghe mắt thấy thi thể của cố
đại úy Vũ Đ́nh Long. Tất cả phi hành đoàn Tinh Long 7 vô cùng căm tức, bị
kích động, bầu trời như tối hẳn, nước mắt tự nhiên rơi v́ thương tiếc một
người bạn, một người phi công chỉ huy trẻ tuổi, một con chim đă bay ĺa tổ
ấm phi đoàn Tinh Long 821. Anh ta như con chim đại bàng đơn độc, sa cơ
thất thế nơi chiến trường, đă vượt qua những giây phút cực kỳ nguy hiểm
thọ thương trên không trung, nhưng giây phút cuối sắp sắp được đoàn tụ với
phi hành đoàn, anh đă trực diện với quân thù, thân xác anh lại không thể
nào vùng vẫy qua định số tử thần. Ôi, tiếc thương thay!
Như vậy, Trung úy trưởng phi cơ Vũ Đ́nh Long đă anh dũng hy sinh trên vùng
biển Cà Ná, Phan Rang, biển Thái B́nh vào sáng ngày 17 tháng 4 năm 1975!
Thân xác anh đă ḥa nhập vào mảnh đất yêu thương, anh là chứng tích, là
tuyến đầu, chúng tôi phải nuốt cơn đau mỗi khi nhắc lại tên anh… Xin một
nén nhang ḷng tưởng niệm vong linh người nằm xuống! Tưởng nhớ đến anh
những ngày chờ phi vụ trong câu lạc bộ phi đoàn, bên ly café ngồi với nhau
chuyện tṛ rôm rả hay vài ván bida đang hồi gay cấn, hoặc bàn cờ domino…
Chúng tôi c̣n kể nhau nghe về vui buồn trong cuộc sống, chuyện tiếu lâm
hoặc thời sự lai rai… Có một bật mí mà giờ đây tôi xin thổ lộ - không biết
phải chăng đây là truyền thuyết Không Quân. Có hai điều xui cho những phi
công, thứ nhất: bay thế (bay giùm bạn, mặc dù ḿnh không có tên trong phi
vụ hành quân), thứ hai: mới lấy vợ và vợ đang bầu. Tôi rơi vào trường hợp
thứ hai v́ vợ tôi lúc ấy đang mang thai hơn 3 tháng. Xin cảm ơn anh, nếu
không… đứa con tôi đến nay, có thể măi măi không thấy được mặt người cha
đă từng đi bay chung với anh! Âu, tất cả cũng là cái số mệnh! Anh Vũ Đ́nh
Long, xin anh vui ḷng yên nghỉ, chúng tôi những người bạn, những người đă
cùng anh hiên ngang đối mặt kẻ thù sẵn sàng quyết chiến mà anh là bằng
chứng hùng hồn cho mọi lư giải. Anh, người chiến sỹ thầm lặng không được
lưu danh sổ sách, tuy nhiên trong những người bạn, những người kề vai sát
cánh cùng anh trong cuộc chiến luôn măi khắc ghi tên anh. Bạn bè cùng phi
đoàn 821 Tinh Long sẽ măi nhớ tên chiến công anh, bạn hữu cùng khóa 69A
Trung Tâm huấn luyện Không quân Nha Trang luôn vinh danh trong những lần
hội ngộ, tượng đài tưởng niệm quân dân cán chính VNCH đă hy sinh v́ lư
tưởng tự do khắp nơi trên thế giới sẽ được nhắc đến chiến công sáng ngời
của anh. Gương anh hùng, ḷng quả cảm, danh dự & trách nhiệm của anh không
thua kém những anh hùng phi công các nước Anh, Pháp, Đức, Mỹ, Nhật… trên
thế giới thời đệ nhị thế chiến. Chúng tôi những người bạn, những người sát
cánh, chung vai góp sức bảo vệ mảnh đất miền Nam yêu thương, nhưng cuối
cùng đành phải xuôi tay, mặc cho số phận an bài.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày tủi hờn đau thương cho tất cả quân dân cán
chính miền Nam tự do, quân đội VNCH đă bị bức tử, số phận miền Nam Việt
Nam đă được định đoạt do các nước Nga, Trung Cộng, Hoa Kỳ… trên bàn hội
nghị và các mật ước kư kết với Cộng Sản miền Bắc, đồng minh Hoa Kỳ đă tháo
chạy, kéo theo sự sụp đổ của Chính phủ Cộng Ḥa Việt Nam… Thế mà đại đa số
các cấp lănh đạo và dân chúng miền Nam không hay biết và tuổi trẻ chúng ta
vẫn tiếp tục hy sinh và hăng say chiến đấu để bảo vệ tiền độn chủ nghĩa tự
do. Sáng sớm ngày 29 tháng 4 năm 1975, thêm một phi hành đoàn Tinh Long 7
nữa cũng đă tử nạn ngay trên bầu trời căn cứ Tân Sơn Nhất bởi hỏa tiễn tầm
nhiệt của Việt Cộng, nhiều nhân viên trong phi đoàn 821 đă khóc ̣a khi
chứng kiến cánh trái phi cơ nổ trên không trung, rồi một người rơi ra
ngoài cửa sau, ngọn lửa đă bám theo cái dù vừa chợt bung ra… chiếc phi cơ
vận tải vơ trang AC 119K đă đâm nhào xuống mang theo tất cả thân xác phi
hành đoàn c̣n lại vào ḷng đất... Ôi, thật là đau buồn! Sau đó, Không Quân
Tân Sơn Nhất tháo chạy, phi đoàn Tinh Long 821 tan tác, mạnh ai nấy lo
thoát thân, giă từ vũ khí…! Người th́ ngơ ngác bay đến phương trời xa lạ,
đất khách quê người, tha phương cầu thực, kẻ th́ bỏ xác thân trên bước
đường hốt hoảng di tản, rồi vượt biển, băng rừng, lội suối … biết bao hiểm
nguy phải trả giá bằng nhiều sinh mạng trốn chạy Cộng sản để t́m tự do.
Người ở lại quê hương sống cảnh đói rét, lao động khổ sai nơi chốn ngục tù
Cộng Sản. Tài sản bị chúng tước đoạt, vợ con gia đ́nh bị đe dọa, theo dơi
ngày đêm, cuộc sống sau ngày 30 tháng Tư năm 1975 như đang sống dưới gông
cùm Cộng Sản. Câu nói mộc mạc năm xưa của tổng thống Nguyễn văn Thiệu bỗng
nhiên trở thành chân lư cho người miền Nam Việt Nam khi so sánh chế độ hai
miền Nam Bắc, “Đừng nghe những ǵ Cộng Sản nói, mà nh́n kỹ những ǵ Cộng
sản làm!”
Đinh Soạn
6/2012
Chú thích: Bài viết này
được viết lại bởi Tŕnh Đế Đáng do những ư chính của bạn Đinh Soạn hiện
đang c̣n ở quê nhà.
|