Truyện ngắn

 Chiều trn Hồ Tuyền-Lm

 

 

Điệp-Mỹ-Linh

 

 

Trong nh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trn v Phong đều cảm thấy buồn buồn nn khng ni năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bn nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xun-Hương. Mặt hồ tĩnh lặng. Nhưng từ tm trạng bất an của lng mnh, Bảo-Trn nghĩ rằng sự tĩnh lặng đ chỉ để che dấu những đột biến m thầm. Bất chợt Bảo-Trn quay lui, ngẫng nhn ln ngọn đồi sau chợ Ha-Bnh, như c tm lại vết tch ngi nh xưa của Ngoại.

 

Nhn ngi biệt thự c hai hng hồng dọc theo con dốc nhỏ, Bảo-Trn tưởng như nng c thể thấy được đứa b gi mặc o đầm trắng, mang giy đỏ, chiếc nơ ci trn mi tc bum-b cũng mu đỏ, đang nu tay Ngoại, đi đi mua kẹo ko. Như mọi hm, Ngoại bảo cậu t, khoảng hơn mười tuổi, gọi ch ti li xe đưa hai cậu chu đi xuống phố mua kẹo ko.

 

ộng từ xuống phố nghe c vẻ xa, nhưng chiếc Traction đen chỉ chạy chầm chậm xui triền dốc, qua hai khc quanh ngặt l đến đường nhựa, ngay sau chợ Ha-Bnh. Tuy chợ đ tan từ lc xế, chỉ cn lưa thưa mấy gnh hng rong quanh mấy sạp hng xn trong nh lồng chợ, ch ti cũng vẫn cho xe chạy thật chậm men theo đoạn đường ngắn pha sau chợ để ra đoạn đường di; đoạn đường di ny ngăn cch chợ Ha-Bnh v mấy căn phố lầu c nhiều tủ knh lớn để trưng by những chiếc o lạnh v những chiếc khăn qung cổ, đan tay, mu sắc rực rỡ. ến gần dốc Minh-Mạng, chiếc xe đậu st vo lề đường cho cậu b bước ra, tiến về pha nhm trẻ con đang vy quanh ng Tu gi bn kẹo ko.

 

Khi cậu b trở lại xe, tay cầm mẫu kẹo ko, đứa b gi vỗ hai tay vo nhau, gương mặt rạng rỡ. n nhận mẫu kẹo từ tay người cậu xong, đứa b lại vi vĩnh: Cậu cho em xuống ngồi chỗ bậc cấp coi Ba M đi xe đạp, nhen, cậu. Cậu b giả vờ nghim nt mặt, mắt lườm lườm để thị oai với chu: My cứ lộn xộn, nhng nhẽo khng h. Chiều no cũng bắt tao dẫn đi mua kẹo ko, rồi lại đi tới bậc cấp ngồi, để tối về my bị sổ mũi cho tao bị la, hả? Thấy đứa b gi rơm rớm nước mắt, mi trề ra như sắp khc, cậu b vừa mở cửa ngồi vo băng sau vừa cười: Cho tao cắn một miếng kẹo ko th tao cho đi. ứa b gi dấu mẫu kẹo sau lưng, lắc đầu. Cậu b năn nỉ: Cho cậu cắn một t thi, rồi cậu cho đi. ứa b gi đưa mẫu kẹo ra pha trước, ngắm ngha rồi bậm mi, lắc đầu. Người cậu che mặt, giả vờ khc. ứa b nhn cậu bằng đi mắt buồn hiu, rồi đưa mẫu kẹo cho cậu: N, em cho cậu cắn miếng đ; m cậu cắn cht xu thi, nhen.

 

Dng tưởng của Bảo-Trn vừa đến đy, Phong v tnh tiếp nối cu chuyện lc ny:

 

- Em c biết l trong suốt mấy mươi năm qua lng anh n hận biết dường no khng, Bảo-Trn?

 

Bảo-Trn nhn Phong như thể cu ni của chng tối nghĩa. Trong khối k ức đặc qunh của nng, hnh ảnh r nt nhất của Phong l những ma H Phong cng mấy ng sinh vin từ Saigon ln nghỉ H tại ngi biệt thự của người ch, đối diện với ngi nh lầu, nơi Bảo-Trn sống sum vầy với gia đnh d dượng Mười, trn đường Phan-nh-Phng, gần rạp xi-n Ngọc-Hiệp. Những khi Bảo-Trn cng cc bạn chơi nhảy giy, đnh thẻ, chơi , hoặc nhảy l c nơi khoảng sn hẹp trước nh, Phong thường kn đo ngắm nhn, Bảo-Trn khng hề biết. Những buổi tối, sau khi học bi xong, Bảo-Trn m mandoline tập đn hoặc cng chị em đến rạp Ngọc-Hiệp mua bắp nướng, hay xin tờ chương trnh xi-n, cũng khng thiếu nh mắt quan st m thầm của Phong. Chỉ ngần ấy thi chứ đu c chi tội lỗi m Phong bảo chng n hận?

 

- Tại sao anh lại n hận? Anh n hận điều chi?

 

- Anh n hận v mấy mươi năm qua anh đ khng lo được cho cuộc đời của em.

 

Suốt mấy mươi năm qua, từ ruột thịt cho đến chồng v gia đnh chồng hay bạn hữu, ai ai cũng đi hỏi những điều Bảo-Trn khng thể thực hiện được. Nng đ cố lm hết khả năng của nng nhưng chưa ai vừa , chưa ai cho l đủ, th cn ai để ng lời lo lắng cho nng! V vậy cu ni của Phong đem đến cho tri tim ho mn của nng khng biết bao nhiu l m ị

 

- Nhưng đ đu phải l lỗi của anh.

         

- Lỗi của anh, v anh khng hiểu sự việc nn anh đ tự i, khng trở lại tm em. Bẵng đi một thời gian di, sau khi ra trường v trước khi về phục vụ trong qun chủng Thủy-Qun Lục-Chiến, anh trở lại đy th hay tin em cng gia đnh đ dời về Nhatrang.

 

Cả hai lại rơi vo sự im lặng buồn b. Một lc sau, Phong c vẻ đắn đo:

 

- Tại sao cho đến by giờ m em cũng vẫn cn nghi ngờ tnh yu của anh, Bảo-Trn?

 

Tnh yu đầu đời đ lưu lại những tỳ vết xấu x trong tim Bảo-Trn, v vậy nng thường ngờ vực v rất ... sợ tnh yu. Bảo-Trn khng dm ni ra điều đ nn chỉ im lặng, ci nhn khm l thng kh sậm mu. Khng nghe Bảo-Trn đp, Phong thở di:

 

- Tại sao em im lặng? Em im lặng suốt mấy mươi năm qua rồi, chưa đủ sao, em?

 

Bảo-Trn bậm mi, ci mặt, cố tnh khng để Phong thấy mi nng run như nng đang mếu. Ngy đ, sau khi đọc l thư tỏ tnh của Phong, b Bảo-Trn ngy thơ, đem trao cho người chị, con của D Mười. Khng ngờ người chị đem l thư trao cho D Mười. D Mười tm mọi cch răn đe, ngăn cản, khng cho Bảo-Trn tiếp xc với Phong. V l do đ, mỗi lần Phong nhắc lại hnh động ngy thơ, khờ dại của nng ngy trước l mỗi lần Bảo-Trn cảm thấy tim nng buốt đau. Tim nng đau khng phải v nng tiếc đ khng yu v khng thnh hn với Phong m v nng tiếc cho mối tnh đầu thnh thiện v chuỗi ngy tươi đẹp của đời nng đ bị giết chết một cch tức tưởi bằng những dối gian, bội phản lin tục của Hoan, người đ từng thề thốt l sẽ yu thương nng trọn đời!

 

Khng nghe Bảo-Trn trả lời, Phong tiếp:

 

- Nhiều khi chnh anh cũng khơng hiểu được anh nữa, em biết khng?

 

- Tại sao anh lại khng hiểu được anh?

 

Phong nhn ra vng khng gian xam xm nh hong hn m tưởng như chng đang nhn vo tm thức buồn thảm của chnh mnh:

 

- Anh khng hiểu tại sao anh cứ đeo đuổi mi một mối tnh v vọng!

 

Bảo-Trn nhn Phong vẻ như lo ngại Phong sẽ ni tiếp lời chia xa. Nhưng khng, Phong vẫn thiết tha:

 

- Em thấy khng? Tại sao anh cứ đeo đuổi mi một người đn b c chồng; v chnh người đn b đ ngy xưa đ quay lưng lại với anh, đ lm cho hồn anh rướm mu!

 

Bảo-Trn nhn Phong như muốn tm kiếm nỗi đau của Phong v cũng l nỗi đau của chnh nng. Nhưng vo lc lng Bảo-Trn chưa kịp ăn năn đối với Hoan, người chồng xa vắng biền biệt nơi một gc trời, th hnh ảnh của Tuyết-Nhung, vợ của Phong, lại hiện đến.

 

Mỗi khi nghĩ đến Tuyết-Nhung v mối tnh ngang tri, muộn mng, Phong gọi l Cuộc Tnh Xa, Bảo-Trn thm một từ nữa để trở thnh Cuộc Tnh Xt Xa, giữa nng v Phong, Bảo-Trn thường lặng lẽ khc v dặn lng l sẽ cố qun Phong, cố khng lin lạc với Phong nữa để khỏi gy đau khổ cho Tuyết-Nhung. Nhưng khi Phong gọi hoặc e-mail cho nng những dng thơ ướt tnh như: Hm nay gi lạnh, giao mu chuyển. Anh nhớ em m nước mắt dng! (1) th mọi mặc cảm đều tiu tan v Bảo-Trn cảm thấy yu Phong say đắm như chưa hề c mối tnh đầu lạc nẽo với Hoan. Nhiều đm, ngồi lặng hằng giờ trong bng tối để nghĩ về Phong, nếu chung điện thoại reo, Bảo-Trn hồi hộp nhấc chiếc điện thoại, lng cứ thầm mong người gọi l Phong. Khi biết nhn vật nơi đầu giy bn kia khng phải l Phong, Bảo-Trn cảm thấy nhức buốt nơi lồng ngực. Nếu vi ngy khng nghe Phong gọi, Bảo-Trn muốn e-mail cho chng; nhưng nng lại thch nghe giọng ni của chng hơn l những chữ tối nghĩa trong e-mail, v Phong ngại Tuyết-Nhung c thể đọc được. Nhiều hm, nhn nh nắng chiều nhạt dần ngoi khung cửa sổ nơi phng lm việc hoặc những chiều cuối tuần thui thủi trong ngi nh im vắng, v cc con đi học xa, Bảo-Trn thấy lng như quay quắt, đin cuồng v sự khuấy động dữ dội của niềm ray rức, của nỗi bng khung, của niềm thương nhớ đang ngn ngụt bng ln trong tri tim sầu ho của nng. Chnh những lc đ Bảo-Trn thật sự sợ hi niềm cơ đơn. Chnh những lc đ, Bảo-Trn nghĩ rằng nng đ tm lại được nơi Phong một phần đời thơ ấu của nng. Chnh những lc đ Bảo-Trn rất sợ những phản ứng bất lợi từ cc con cng những d bỉm, ch bai của dư luận. Nhưng nghĩ lại, ngy xưa, trước những lừa lọc, tn tệ, phũ phng của Hoan đ c ai khc hộ cho nng chưa? Vậy th tại sao by giờ nng lại lo ngại bng quơ khi nng tm được tnh yu? nghĩ ny gip Bảo-Trn lấy lại được lng tự tin:

 

- Sao anh cứ trch hnh động ngy ng khờ dại ngy xưa của em? Thế c bao giờ anh đặt cu hỏi l tại sao anh đến khi th qu sớm v lc th qu muộn mng?

 

- Anh khng thể giải đp cu hỏi của em, cũng như anh khng thể hiểu được tại sao qua ngần ấy thời gian m anh cũng vẫn chưa qun được em.

 

- Em đu cn g cho anh! C cn chăng l một tm hồn rch nt v tri tim đầy muộn phiền.

 

Phong nhn Bảo-Trn bằng nh mắt đầy xt thương, cố ni một cu bng đa để chọc cho Bảo-Trn cười:

 

- Anh khng cần g cả. Anh chỉ muốn nhảy vo ngồi trong tri tim em thi.

 

Bảo-Trn cười gượng. Phong tiếp, bằng giọng u yếm:

 

- Lc mới lớn, em ước mơ g? Ni anh nghe, được khng?

 

Sau một thong ngần ngừ, Bảo-Trn đp:

 

- Em chỉ ước mơ được l người đn b cuối cng trong cuộc đời của một người đn ng m em thương yu v qu trọng.

 

Phong thở di nh nhẹ:

 

- Tại sao anh Hoan lại l người đn ng tốt số vậy h? Nếu hồi đ anh biết, thay v vo Qun-Y, anh vo trường V-Bị như anh Hoan th anh đu c mất em.

 

Bảo-Trn kn đo, muốn ni ln tm trạng của nng đối với Phong, nhưng bị Phong hiểu lầm, Bảo-Trn đnh chnh:

 

- Khi mới lớn, em yu anh Hoan, đng. Nhưng mối tnh chn thật của em khng nu chn được anh ấỵ Xin anh chỉ nn hiểu như vậy thi.

 

- Vậy em c cho anh lm người bạn đường cuối đời của em khng?

 

Bảo-Trn khng đp, chỉ mỉm cười, nhn Phong bằng nh mắt nồng nn, nhưng trong tm lại le ln cu hỏi: Cn Bi-En-Ti (B.N.T. viết tắt của ba chữ B Nh Ti, danh từ Phong thường dng để m chỉ Tuyết-Nhung) anh bỏ cho ai?)

 

Hai người lại tiếp tục đếm bước bn nhau, tiến về hướng chiếc cầu gỗ trước ngi biệt thự m ngy xưa được dng lm tư thất của một sĩ quan cao cấp Hải-Qun.

 

Bảo-Trn vịn vo thnh cầu, hơi nghing người để nhn bng mnh phản chiếu lung linh trn mặt hồ phẳng lặng. Chiếc o chong mu đỏ thẫm của Bảo-Trn nổi bậc trong bng hong hn u tịch. Phong im lặng ngắm Bảo-Trn v trong lng chng vang vang tiếng ca nức nở của Chris deBurgh. Gần cuối bản nhạc, cứ mỗi lần cu Lady In Red được lập lại, tiếng Red rơi đng vo temps fort cng lc với m thanh của guitar điện, keyboard, trống cng nhiều nhạc cụ khc, rồi Chris deBurgh ngn di tiếng Red. Giọng chng ca sĩ vang xa như bất tận, như xoy su vo lng người nghe, khiến Phong cảm thấy nao nao, bồi hồi một niềm thương nhớ. V, cuối cng, giọng Chris deBurgh trở nn tha thiết: My Lady In Red, I Love You để chấm dứt bản nhạc. Phong khng hiểu tại sao cứ mỗi lần nghe bản ny Phong lại nghĩ đến Bảo-Trn. Một lc lu, Phong hỏi:

 

- Bảo-Trn! Em đang nghĩ g?

 

- Em đang nghĩ đến hai cu thơ của anh.

 

- Hai cu no?

 

Bảo-Trn quay người lại, nhn Phong rồi đọc nho nhỏ:

 

- Lng anh như nước Trường-Giang ấy. Chảy mi xui dng soi bng em. (2)

 

Phong nhn Bảo-Trn đắm đuối. Bảo-Trn cười tinh nghịch:

 

- Anh biết mỗi khi nghe ca khc ỗ-Quỳnh-Hương của ức-Huy em nghĩ g khng?

Phong lắc đầu. Bảo-Trn tiếp:

 - Em nghĩ đến hai cu thơ khc của anh.

 

- Nghe nhạc lại nghĩ đến thơ, em đng l một nghệ sĩ.

 

- V trong bản nhạc ấy c cu: ỗ-Quỳnh-Hương ơi! Hy viết cho anh vi dng... Cn anh th: Lng anh trong trắng tinh khi lắm. Em viết ln đi, viết t dng. (3)

 

- Biết anh thm đọc thư em đến như vậy m em cũng h tiện chữ với anh. Em thật l...tn nhẫn.

 

- Nếu vậy th em sẽ tn nhẫn v tn nhẫn mi để anh sng tc những vần thơ sướt mướt, rồi bao nhiu nữ độc giả sẽ ghiền đọc thơ anh v tim họ sẽ mềm ra.

 

- Em thật khc lạ. Anh chưa bao giờ đọc hoặc nghe ai dng chữ tim mềm cả. Rất đặc biệt.

 

- Em lấy từ cụm từ my heart melted do cng cha Diana ni với hong tử Charles lc hai người mới yu nhaụ

 

- Tim nữ độc giả mềm ra, cn tim em c mềm khng?

 

Bảo-Trn cười, ci mặt.

 

Hai người lại song đi, hướng về pha cầu ng-ạo. Từ đy, Bảo-Trn nhn quanh bờ hồ v tưởng như nng c thể thấy được hnh dng ng b Dư, Ba M của Bảo-Trn, trn hai chiếc xe đạp bằng duralumin, hiệu Alcyon khi ẩn khi hiện sau những gốc thng gi. Khi no đến cầu ng-ạo, ng b Dư cũng đưa cao tay vẫy vẫy về hướng bậc cấp cao; nơi c đứa b gi ham ăn kẹo ko để người cậu ngồi buồn xo. Khi thấy ng b Dư vẫy tay, đứa b gi vui mừng đứng ln, một tay đưa thỏi kẹo ko vẫy cao, tay kia vỗ vỗ vo vai người cậu: Ba M em ka. Ba M em ka. Người cậu vẫn lặng thinh, nt mặt du du. Thấy Ba M đ khuất vo khc quanh, đứa b ngồi xuống, nhn người cậu một chốc, động lng sao đ, đứa b đưa mẫu kẹo cho cậu: N, em cho cậu cắn miếng nữa đ; m cậu cắn t t thi, nhen. Cắn miếng kẹo ko xong, gương mặt cậu b tươi tắn trở lại. Cậu b xoay lưng về pha đứa b gi rồi khom xuống: Tới đy cậu cng qua mấy bậc cấp, ln xe, đi về. Chạng vạng rồi, về kẻo Ngoại lạ Miệng nhai kẹo, hai tay qung cổ người cậu, nhưng mắt của đứa b gi lại di theo hnh bng ng b Dư cho đến khi cả hai ng b lẫn khuất chung vo với mấy ng Ty b ầm thch dạo xe đạp quanh bờ hồ vo mỗi buổi chiều.

 

Nghĩ đến đy bất gic Bảo-Trn thở di, nhớ đến hai cu thơ của ng Dư, bt hiệu iệp-Linh: Về nơi đy đu vết cũ, ngy xanh? Ti chỉ thấy bng thời gian v tận! Những buổi chiều của tuổi thơ sao m i mượt m, cn những buổi chiều của c phụ sao quạnh hiu đến buồn thảm! Từ tưởng ny Bảo-Trn khng thch những buổi chiều khi quanh nng khng cn ai khc nữa!

 

Trong khi Bảo-Trn chm đắm trong vng k ức mịt mờ th Phong tự phn tch tm l để tm hiểu xem mối tnh xưa sống lại trong lng Phong l chỉ v Bảo-Trn m thi hay l, v qua hnh ảnh của Bảo-Trn, Phong đ tm lại được nhn dng thn thương của một sinh vin Qun-Y đầy sức sống, đầy lng mạn, đầy anh hng tnh. Nghĩ ngợi một lc lu cũng khng thể hiểu được tm trạng phức tạp của mnh, Phong lại gợi chuyện để đo lường tnh cảm của Bảo-Trn:

 

- Ny, em! Từ hm về đến nay em đ đến thăm trường V-Bị chưa?

 

- Dạ, c, sng hm qua.

 

- Lc đến đ em cảm thấy thế n?

 

- Dạ, họ khng cho vo, chỉ nhn từ xa thi. Buồn. Buồn lắm.

 

- Chắc... nhớ... chng dữ lắm, phải khng?

 

Bảo-Trn ci mặt. Hm qua, nhn ngi trường đ một thời đo tạo khng kịp sĩ quan để cung ứng cho chiến trường, Bảo-Trn chợt nghĩ đến hai cu thơ của người bạn cng kha với Hoan m nng khng nhớ tn: Mai anh đi, ni đồi, my ở lại. Vắng anh rồi, Dalat c buồn khng? Bảo-Trn khng biết bao nhiu chng trai V-Bị đ thủ thỉ hai cu thơ ny bn tai người yu; nhưng Bảo-Trn biết rằng rất nhiều bạn học của nng đ rời trường V-Bị v khng bao giờ trở về! Nếu bảo rằng Bảo-Trn chỉ nghĩ đến bạn m khng nhớ đến Hoan l một điều khng thật. Nhưng hnh ảnh của Hoan trong lng Bảo-Trn ngy hm qua l hnh ảnh của một thanh nin đ theo đuổi v thề sẽ thương yu nng hết lng chứ khng phải l người đn ng ch kỷ, chỉ thch dng thủ đoạn để lừa dối v phản bội nng.

 

D nghĩ g đi nữa Bảo-Trn cũng khng thể bộc lộ với Phong nn nng chỉ thở di. Như ngầm hiểu Bảo-Trn khng muốn đề cập đến Hoan, Phong chuyển đề ti:

 

- Em c đến thăm trường cũ của em chư?

 

Trường cũ của Bảo-Trn l một trường ạo, tọa lạc trn đường Hai-B-Trưng, khuất sau những đồi cỏ xanh r. Bảo-Trn nhớ dường như trường tn l Domaine De Marie.

 

- Dạ c, nhưng trường chỉ cn l một tu viện. Lc đến đ em đ bi ngi nghĩ đến những người bạn xưa v tiếc thời thơ ấu của em.

 

- Em khng nghĩ đến anh sao?

 

- Anh lớn hơn em, đu c học với em m bảo em nghĩ đến. Ơ, em khng nghĩ đến anh m em nghĩ đến hai cu thơ của anh, chịu khng?

 

- Hai cu no?

 

-Khi hương đầm ấm no đu thấy; chỉ thấy phai tn bng tuổi thơ! (4)

 

- Em thật tuyệt vời.

 

Bảo-Trn nhn Phong, cười một cch hm hỉnh. Phong tiếp:

 

- Anh th khc. Từ ngy lin lạc lại được với em, nhn nơi no anh cũng thấy hnh bng em.

         

- Thật khng?

 

-Trong tầm mắt anh, lc no em cũng l c b tc di, mặc chiếc o len đỏ.

 

Ni ngang đy Phong mới chợt hiểu v sao chng thch bản Lady In Red, v Phong tiếp:

 

- Mỗi tối, sau khi học bi xong, em thường m đn ngồi cạnh cửa sổ trn lầu. n cho đến khoảng chn giờ, em vn mn cửa sổ, chồm ra, ko hai khung cửa knh lại. Thỉnh thoảng c b cng với vi c bạn theo đoạn đường mn thẳng đứng, c nhiều khc thng kh ngăn đất đỏ để tạo thnh những bậc cấp cao, pha sau nh, leo ln cha Linh-Sơn. i khi anh thấy em mặc đồng phục Gia-đnh Phật-tử. Em thuộc Gia-đnh Phật-tử cha Linh-Sơn, phải khng?

 

- Dạ khng. Em thuộc Gia-đnh Phật-tử chahnh như tn l cha Tuệ-Quang, trn đường Hai-B-Trưng, gần trường em.

 

- Tại sao khi no biết được anh đi theo hay anh nhn trộm l em t chạy?

 

- Tại v D Mười cấm.

 

- Ni thật với anh đi, dạo đ, nếu khng sợ D Mười, em c muốn ni chuyện với anh khng?

 

- Dạ....chắc khng.

 

Phong ngạc nhin:

 

- Khng? Tại saỏ

 

- Tại v lc đ em cn trẻ con, cn mấy ng sinh vin lớn v oai qu, em sợ!

 

Cả hai cng cười vui.

*        *

*

 

Bảo-Trn rn rn rời chnh điện, bước ra sn, đi chầm chậm, len qua mấy băng đ mi c khắc tn của những người Việt từ ngoại quốc về thăm nh. Từ cổng cha, dưới mi ngi mu đỏ cn tươi, Bảo-Trn chỉ thấy mu xanh biếc của những rừng thng chập chng, giao tiếp với mu xanh nhạt của những ng my lơ lững cuối bầu trời trong vắt. Bảo-Trn bước dần về hướng những bậc cấp thoai thoải theo triền đồi để xuống Hồ-Tuyền-Lm dưới thung lũng su.

 

Ngoi hai hng blue point junipers xanh ngt được trồng dọc theo hai bn bậc cấp, Bảo-Trn cn thấy những khm impatiens khoe sắc bn những cụm begonias hoa nhỏ, l dy v geraniums nhiều mu chen chc trong mu tm nhạt của dwarf lily, nơi mấy luống hoa. Bảo-Trn hơi ngờ ngợ. Ngy xưa Dalat đu c những loại hoa ny. Những loại hoa ny c lẽ đến từ Mỹ hoặc Canada. nghĩ ny tự dưng khiến Bảo-Trn nhớ đến vườn hoa rực rỡ ở Vancouver v những lời thiết tha của Phong vo một buổi chiều c gi xn xao trn những cnh phong l đ ng mu.

 

Hm đ, Phong hỏi Bảo-Trn ước muốn điều g? Bảo-Trn đp: iều mơ ước của em l, sau khi cc con thnh đạt, em sẽ về tu tại Trc-Lm Thiền-viện. Nhưng trước khi trở thnh ni c, em sẽ mua một mảnh đất nho nhỏ cạnh Trc-Lm Thiền-viện để trồng lan. Phong trn mắt: Em đi tu rồi anh sống với aỉ Nhn nh mắt v nt mặt của Phong, Bảo-Trn hiểu Phong ni rất thật lng, nhưng Bảo-Trn vẫn đp: Em đ thưa với anh từ lu rồi. Cu chuyện giữa anh v em khng thể no đưa đến một happy ending được. Phong c vẻ khng vừa : biết bao nhiu lần anh khuyn em đừng nn ni đến điềm gỡ. Em nhớ khng? Bảo-Trn đp: Hy thực tế đi, anh. Phong nhn nng, nghim nt mặt: Thực tế g? Chuyện gia đnh của anh phải khng? Mấy mươi năm qua anh đ hết lng, hết bổn phận của anh đối với vợ con anh rồi; những ngy cn lại cuối đời anh, anh phải sống cho anh. Bi-En-Ti l một người đn b tự i rất cao. Anh chỉ cần cho nng biết anh đ gặp lại người xưa l Bi-En-Ti sẽ trả tự do cho anh ngay. Bảo-Trn chẳng biết ni g, chỉ im lặng nhn khm crown of thorn đầy gai. Phong cũng im lặng một lc rồi tiếp: Anh đ mất em hơn nửa đời anh rồi; by giờ tm lại được em, khng bao giờ anh để mất em một lần nữa đu. Bảo-Trn xc động nhưng vẫn phải nu ra trở ngại khc: Xin anh đừng qun rằng em cn phải về Việt-Nam để tm hiểu tnh trạng của anh Hoan. Phong vẫn khng chn bước: Anh khng qun. Em nn tm hiểu sự thật về anh Hoan, cng sớm cng tốt. Ring anh, thời gian cn lại cuối đời anh, anh chỉ muốn được sống với em thi. Bằng mọi cch, anh phải thực hiện ước muốn đ.

 

Ước muốn đ, chỉ cch đy một đm, cả Phong v Bảo-Trn đều tưởng rằng sẽ thực hiện được vo một ngy khng xa. Nhưng, tối hơm qua, sau khi từ gi Phong, về đến nh d dượng Mười, Bảo-Trn nhận được điện thoại của c con gi lớn. C con gi bảo rằng bc sĩ Lambert muốn Bảo-Trn đến văn phng ng cng sớm cng tốt; v kết quả th nghiệm thường nin của Bảo-Trn kỳ ny c dấu hiệu nghi ngờ. Bc sĩ Lambert muốn thực hiện gấp một th nghiệm khc để xc định bệnh trạng. Nhờ tm đ tịnh v biết chấp nhận lẽ v thường của tạo vật, Bảo-Trn chỉ hơi xc động chứ khng hoảng hốt: Măng nghĩ, c thn th c bệnh. Bệnh chi chứ bệnh đ, nếu măng mắc phải, th một vi tuần cũng chẳng thay đổi được chi đu, con. Cũng may măng về thăm qu nh, nếu khng, rủi bc sĩ bắt nhập viện th c lẽ khng bao giờ măng cn dịp nhn lại nơi chn nhau cắt rốn của mnh. Thi, con đừng lo. Con gọi văn phng bc sĩ Lambert, giải thch với họ v lấy ci hẹn cho măng vo tuần cuối của thng ny. Măng phải tm gặp Ba, đ l mục đch của chuyến đi ny, con nhớ khng?

 

Sau khi gc điện thoại, Bảo-Trn thao thức, trằn trọc với mun vn nỗi đắng cay. Bảo-Trn n lại đời mnh v bất gic nghĩ đến hai cu thơ của Chế-Lan-Vin m ngy xưa, sau khi thnh hn với Hoan t lu, nng thường nghĩ đến mỗi khi khc thầm v bị Hoan bội bạc: ời ti tất cả đều v nghĩa; Tất cả khng ngoi nghĩa khổ đau! Khi gặp được người yu nng thật lng th, ngoi vấn đề mặc cảm tội lỗi, Bảo-Trn lại bị vấn đề sức khỏe chi phối. ịnh-mệnh quả thật đ nghiệt ng đối với nng. Cuộc đời nng đ trải qua những thng năm di thiếu vắng tnh yu; nếu sau ny khng c mối tnh của Phong, Bảo-Trn nghĩ, nng cũng sẽ m thầm vượt qua được đoạn đường đời cn lại. Thi, th chịu khổ đau một mnh hơn l ko Phong vo vng hệ lụy v tạo niềm thống hận trong lng Tuyết-Nhung!

 

Sau khi đ chọn cho mnh một thi độ, giấc ngủ đến với Bảo-Trn một cch m đềm. By giờ, cũng với ci lng khng dậy sng, Bảo-Trn ư hử một điệu nhạc tnh v bước đến điểm hẹn.

 

Từ điểm hẹn, Bảo-Trn nhn vu vơ vo vng khng gian im vắng, được vy quanh bằng cả rừng thng xanh. Ngoi tiếng th thầm bất tuyệt của ngn thng, Bảo-Trn khng nghe một m thanh no khc nữa. Bảo-Trn c cảm tưởng như nng đ thật sự xa cch cuộc sống x bồ v đảo đin của loi người. nghĩ ny gip những ưu phiền trong hồn Bảo-Trn lắng xuống một cch m ả như mặt nước đng đục của Hồ-Tuyền-Lm pha xa.

 

Trn mặt nước của Hồ-Tuyền-Lm, vi chiếc thuyền con đang phơi mnh trong nắng nhạt để đợi khch nhn du. Bất chợt một c b đi về pha Bảo-Trn v mời Bảo-Trn mua những bức tranh thu tay, trn lụa. Nhn những bức tranh được thu một cch cng phu v mỹ thuật, Bảo-Trn chợt nhớ đến chữ P v chữ T m Phong thường viết lồng vo nhau một cch tuyệt mỹ, dưới cu Thương nhớ em nhiều, rất nhiều, nhiều lắm trong những bức thư chng gửi cho nng. Khi thấy bức tranh thu bốn cu thơ của Thượng-Tọa Thch-Minh-Thng v một vị tu sĩ ngồi bn triền ni, dưới nh trăng non, Bảo-Trn thch nn mua ngaỵ

 

C b đi về hướng những bậc cấp cao trong khi lng Bảo-Trn chng xuống thật thấp v bốn cu thơ: Vượt hết non cao, vực thẳm rồi. Bn đường bỗng thấy sắc hoa tươi. Mới hay siu, đọa do mnh cả. M ci Mười Phương cũng huyễn thi. Nếu ci Mười Phương m cũng huyễn th loi người bm vu vo đu vo những lc bị đời vi dập? Nếu ci Mười Phương m cũng huyễn th tại sao niềm khổ đau lại c thật? Nếu sự khổ đau khng c thật th những nơi thờ phụng tn nghim dng để lm g? i khi, chnh Bảo-Trn cũng hồ nghi...

 

Bảo-Trn vừa nghĩ đến đy chợt nghe tiếng Phong:

 

- Em đợi anh lu khng?

 

Bảo-Trn giật mnh, hơi lng tng, v thật tm nng đang suy gẫm về nghĩa của bốn cu thơ, nhất l cu thứ ba, chứ nng khng c đợi chng. Phong tiếp:

 

- Mnh đi dạo vng bờ hồ rồi t nữa mnh thu ghe cho vo trong xa chơi. Em nghĩ sao?

 

Bảo-Trn cố giữ nt mặt bnh thản, nhn Phong, cười, tỏ vẻ hưởng ứng rồi vin vo bn tay Phong, đứng ln. Cả hai lại im lặng, chầm chậm đi bn nhau. Dường như cả Phong v Bảo-Trn đều thch những giy pht như vậỵ i được một đoạn kh xa, Phong cảm biết dường như Bảo-Trn c điều chi bất ổn nn nt mặt nng trng buồn rười rượi:

 

- Em c g lo nghĩ, ni anh nghe, được khng, em?

 

Bảo-Trn gượng cười, lắc đầu. Phong tiếp:

 

- Chắc em buồn v anh đến hơi trễ, phải khng?

 

- Dạ ... Dạ ... khng.

 

- Hay l em mỏi chn? Thi, mnh đến thu ghe, nh.

 

Chiếc thuyền nhỏ đưa Phong v Bảo-Trn rời bến được một chốc th cơn mưa my gieo xuống những sợi nước trong suốt, long lanh, rơi đều đặn, tạo những vng trn nhỏ xu trn mặt hồ đ sng snh v mi cho của c b cho đ. Như đ chuẩn bị từ trước, c b cho đ lấy nn đội rồi trao cho Phong cy d.

 

Bảo-Trn tựa vo vai Phong để cả hai cng np mưa dưới chiếc d. Cả hai cng im lặng, lắng nghe tiếng mưa rơi nh nhẹ trn ln vải đen của cy d. Một lc lu lắm, Phong hơi nghing sang Bảo-Trn:

 

- Em đang nghĩ g, Bảo-Trn?

 

- Dạ, em đang ... tập...

 

- Tập? Tập ci g?

 

- Dạ....Tập... tập...qun anh.

 

- By giờ đu phải l thng Tư m c Aprils Fool?

 

- Em khng dm đa với anh đu.

 

- Vậy th tại sao em ni như vậy?

 

- Suốt cuộc đời em, lc no em cũng phải phấn đấu, phải tranh ginh, phải dấn thn tự tạo để c được những g em thch, những ci em muốn. Ring về tnh yu, em cũng phấn đấu, cũng nu giữ, cũng ginh giật, nhưng em đ hon ton thất bại. By giờ, em mệt mỏi v chn chường, em khng cn nghị lực để phấn đấu nữa.

 

- Anh chẳng hiểu g cả. Tại sao em lại bi quan?

 

Bảo-Trn ci mặt, khng dm ni thật với Phong nỗi lo u, niềm đau khổ đang xu x trong lng. Phong tiếp:

 

- Mai em đi rồi. Thời gian mnh gặp nhau đu cn bao lu. Khi trở lại Hoa-Kỳ, em phương Bắc, anh phương Nam, mỗi năm chưa chắc đ gặp nhau được một lần, sao em cứ lm khổ nhau?

         

- Em đu muốn lm anh khổ; v anh buồn th em cũng khổ tm lắm, anh biết khng?

 

- Nếu vậy th tại sao? Anh nghĩ, vo lứa tuổi của hai đứa mnh th đu cn những giy pht nng nổi, bồng bột nữa, phải khng, em?

         

- Em đ suy nghĩ rồi chứ em khng bồng bột v nng nổi đu. Em xin anh hy xem em như người em gi hay l người bạn nhỏ của anh thi.

 

- Tại sao em dối lng v em buộc anh phải chấp nhận một điều tri với ước muốn của anh?

 

- Em dối lng, đng. Nhưng nếu anh thật tm thương em th xin anh chấp nhận sự dối lng đ của em. Anh hứa đi, anh.

 

- Anh khng thể hứa như vậy được.

 

Bảo-Trn thường tm niệm l sẽ yu thương Phong hết lng v sẽ đem hạnh phc đến cho Phong trong khoảng đời cn lại của hai người chứ khng bao giờ Bảo-Trn muốn Phong l người sẽ nhận chịu những bất hạnh của nng. l tất cả sự thật, nhưng Bảo-Trn khng dm ni, lại tm l do khc để che giấu niềm đắng cay:

 

- Thưa anh, giữa anh Hoan v em cn cc chu. Em khng muốn bị cc chu trch cứ em.

 

Phong c vẻ thảng thốt v tưởng nhầm rằng Bảo-Trn vẫn cn yu Hoan. Lng Phong ti t như ngy no được mấy người em con ng ch bo tin rằng gia đnh d dượng Mười cho hay Bảo-Trn đ thnh hn với Hoan, tại Nhatrang! Phong trầm ngm một lc lu lắm rồi ni ra nỗi xt xa của chng:

 

- Anh đ nghĩ đến điều đ. V chnh anh, đi khi anh cũng đ ni với em, anh khng muốn lm người tệ bạc đối với anh Hoan. Em nhớ khng? Nhưng v thương yu em, anh gạt bỏ tất cả. By giờ...

 

Bảo-Trn lặng lẽ ci đầu để Phong khng thấy khun mặt no nng v hai hng nước mắt đang lả chả rơi. Phong tiếp:

 

- Hay l mnh cứ sống trong sạch, bnh thản như bấy lu nay, để ging đời đưa đẩy, em nghĩ sao?

 

Bảo-Trn chợt nghĩ đến cu Mới hay siu, đọa do mnh cả nn ngại ngng:

 

- Dạ, em nghĩ chắc khng được; v nếu như vậy th em cũng c tội về tinh thần đối với Bi-En-Ti v -En-Ti.

 

ang buồn, đang xc động, Phong cũng phải bật cười v nghe ba tiếng -En-Ti (O.N.T. viết tắt của ng Nh Ti) m Bảo-Trn vừa ni để đối với ba chữ B.N.T. do Phong đặt ra.

 

- Anh chịu thua em. Bất cứ khi no v bất cứ ở đu em cũng c thể ứng dụng những cu thơ của anh để diễn đạt tm trạng của em; v bất cứ điều chi anh ni ra em cũng đối đp một cch d dỏm. Người như vậy m cứ đi lm em gi của anh thi th c chết anh khng!

 

- Khng cho em lm em gi th cho em lm học tr của anh, chịu hn?

 

- Anh khng đủ khả năng để lm thầy một người ti hoa v thng minh như em.

 

- Thi, anh . Th như vậy m đẹp, chạm vo thực tế sẽ ủ .

 

Phong chỉ biết thở di. Những ngy sắp đến, trong những sinh hoạt văn chương của chng sẽ thiếu vắng sự cảm thng, sự gp v sự khuyến khch n cần của Bảo-Trn. Phong khng hiểu chng sẽ phải sống như thế no; nhưng Phong rất sợ phải trở lại cuộc sống thầm lặng, nhm chn, thiếu cảm hứng sng tc m lại phải nghe những lời đay nghiến của Tuyết-Nhung: Ai lm bc sĩ cũng giu nức khố đổ vch; cn anh l bc sĩ m tối ngy chỉ lo thơ với thẩn thi! Một lc lu lắm, Phong bảo:

 

- Trong khi anh Hoan chưa sang đon tụ, bất cứ lc no em v cc chu cần g, cứ e-mail hoặc gọi anh. Anh hứa sẽ lo cho em v cc con của em trong tất cả mọi trường hợp.

 

- Xin cảm ơn anh. Mẹ con em đ sống tự lập bao nhiu năm nay nn cũng quen rồi. Em chỉ cần thỉnh thoảng anh e-mail cho em vi dng để em biết anh bnh an hay khng, cho em đỡ lo.

 

Cả hai lại im lặng, cng nn vo lng niềm buồn thảm v nỗi xt xa. Trong khi lng Bảo-Trn nt tan v nghĩ đến chuỗi ngy quạnh hiu cuối đời th Phong nắm bn tay Bảo-Trn v cảm biết niềm thất vọng đang ko về, len nh nhẹ vo từng tĩnh mạch, chạy về tim. Vừa khi ấy, từ ci lng tan tc của Phong, thơ dng ln, thể hiện được tất cả tm trạng sầu ho của chng v Bảo-Trn:

         

Nghn trng tm tưởng, thi, đnh đoạn!

Ai nhớ thương ai cũng ngại ngng. (5)

 

 

Điệp-Mỹ-Linh

www.diepmylinh.com

 

 

(1)(2) (3) (4) (5) Trch từ tập thơ Nửa ời Thương au của Hong-Vũ-Bo.

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh